các hiệp ước nhà nguyễn đã kí với pháp (1862->1884) nêu nội dung ngắn gọn
Đây là một giai đoạn lịch sử đầy biến động, đánh dấu sự suy yếu và xâm lược của nước ta. Việc hiểu rõ nội dung của các hiệp ước này sẽ giúp các em thấy rõ hơn quá trình Pháp từng bước thôn tính Việt Nam.
Bây giờ, chúng ta sẽ đi vào giải bài tập này một cách chi tiết nhé.
Bước 1: Xác định các hiệp ước cần phân tích.
Đề bài yêu cầu chúng ta nêu nội dung ngắn gọn của các hiệp ước nhà Nguyễn ký với Pháp từ năm 1862 đến 1884. Dựa trên kiến thức đã học trong sách giáo khoa (bộ Kết nối tri thức/Chân trời sáng tạo/Cánh diều), chúng ta cần xác định các hiệp ước chính trong giai đoạn này. Đó là:
- Hiệp ước Nhâm Tuất (1862)
- Hiệp ước Giáp Tuất (1874)
- Hiệp ước Quý Mùi (1883)
- Hiệp ước Hác-măng (1883)
- Hiệp ước Pa-tơ-nốt (1884)
Lý do chúng ta chọn những hiệp ước này là vì chúng là những văn bản pháp lý quan trọng nhất, thể hiện sự nhượng bộ và chịu khuất phục của triều đình nhà Nguyễn trước sức ép quân sự của Pháp, dẫn đến việc mất chủ quyền đất nước.
Bước 2: Phân tích nội dung ngắn gọn của từng hiệp ước.
Sau khi đã xác định được các hiệp ước, chúng ta sẽ lần lượt đi vào phân tích nội dung của từng hiệp ước. Với mỗi hiệp ước, chúng ta sẽ tập trung vào những điểm chính mà Pháp đạt được và triều đình nhà Nguyễn phải nhượng bộ.
- Hiệp ước Nhâm Tuất (1862):
- Triều đình nhà Nguyễn nhượng hẳn ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ (Biên Hòa, Gia Định, Định Tường) cho Pháp.
- Mở cửa ba cảng Đà Nẵng, Ba Lăng, Quảng Yên cho thương nhân Pháp ra vào tự do.
- Cho phép người Pháp và Tây Ban Nha tự do truyền đạo Gia Tô.
- Bãi bỏ các quy định hạn chế thương nhân Pháp buôn bán ở Việt Nam.
- Hiệp ước Giáp Tuất (1874):
- Triều đình nhà Nguyễn thừa nhận sự thống trị của Pháp trên toàn cõi Việt Nam.
- Chính thức nhượng hẳn ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ cho Pháp.
- Triều đình phải bồi thường chiến phí cho Pháp.
- Cho phép Pháp tự do đi lại, buôn bán, kiểm soát an ninh trên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam.
- Pháp rút quân khỏi các tỉnh miền Bắc, nhưng vẫn giữ quyền kiểm soát các cửa biển.
- Hiệp ước Quý Mùi (1883):
- Triều đình nhà Nguyễn thừa nhận Pháp bảo hộ toàn bộ xứ Bắc Kỳ và Trung Kỳ.
- Pháp nắm quyền chỉ đạo mọi việc trong nước, từ ngoại giao, tài chính, quân sự đến nội trị.
- Cắt một phần đất thuộc tỉnh Quảng Nam, Bình Thuận của Trung Kỳ để giao cho Pháp.
- Triều đình phải bồi thường một khoản chiến phí lớn.
- Hiệp ước Hác-măng (1883):
- Triều đình thừa nhận sự “bảo hộ” của Pháp trên toàn bộ Việt Nam.
- Pháp kiểm soát chặt chẽ mọi mặt của đất nước, từ an ninh, tài chính, đối ngoại đến pháp luật.
- Triều đình chỉ còn giữ vai trò bù nhìn, thực hiện lệnh của Pháp.
- Đổi lại, Pháp hứa sẽ giúp triều đình “bảo toàn tính mạng và tài sản”.
- Hiệp ước Pa-tơ-nốt (1884):
- Về cơ bản, vẫn giữ nguyên các điều khoản của hiệp ước Hác-măng, Pháp vẫn nắm quyền bảo hộ trên toàn Việt Nam.
- Điểm khác biệt là Pháp tuyên bố “giữ nguyên các sự việc để triều đình và quan lại Việt Nam tiếp tục trông coi”. Tuy nhiên, đây chỉ là lời hứa suông, trên thực tế Pháp vẫn nắm quyền lực tối cao.
- Pháp cũng công nhận sự tồn tại của triều đình nhà Nguyễn nhưng quyền lực chỉ còn trên danh nghĩa.
- Hiệp ước Nhâm Tuất (1862): Nhượng 3 tỉnh miền Đông Nam Kỳ, mở cửa 3 cảng, cho tự do truyền đạo.
- Hiệp ước Giáp Tuất (1874): Thừa nhận Pháp thống trị Việt Nam, nhượng hẳn 3 tỉnh miền Đông, bồi thường chiến phí.
- Hiệp ước Quý Mùi (1883): Thừa nhận Pháp bảo hộ Bắc Kỳ và Trung Kỳ, Pháp nắm quyền chỉ đạo mọi việc.
- Hiệp ước Hác-măng (1883): Thừa nhận Pháp bảo hộ toàn bộ Việt Nam, Pháp kiểm soát mọi mặt, triều đình là bù nhìn.
- Hiệp ước Pa-tơ-nốt (1884): Về cơ bản giữ nguyên nội dung hiệp ước Hác-măng, Pháp tiếp tục bảo hộ toàn diện Việt Nam.
Đây là hiệp ước đầu tiên, được ký sau khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ.
Nội dung chính:
Lý do áp dụng phương pháp này: Chúng ta cần tóm tắt những điểm cốt lõi nhất của hiệp ước để dễ nhớ và hiểu. Việc liệt kê các điều khoản chính giúp chúng ta thấy rõ sự nhượng bộ ban đầu của triều đình.
Hiệp ước này được ký sau khi Pháp đánh chiếm Hà Nội lần thứ hai.
Nội dung chính:
Lý do áp dụng phương pháp này: Tương tự như hiệp ước Nhâm Tuất, chúng ta tiếp tục liệt kê các nội dung chính để thấy sự leo thang trong các yêu sách của Pháp và sự suy yếu rõ rệt hơn của triều đình.
Đây là một hiệp ước do Pháp áp đặt sau khi đánh chiếm thành Hà Nội lần thứ ba.
Nội dung chính:
Lý do áp dụng phương pháp này: Chúng ta tập trung vào các điều khoản thể hiện rõ sự mất chủ quyền và quyền tự quyết của Việt Nam. Từ “bảo hộ” đã bắt đầu xuất hiện, báo hiệu một hình thức cai trị mới.
Hiệp ước này được ký sau khi Pháp chiếm được cả Bắc Kỳ và Trung Kỳ.
Nội dung chính:
Lý do áp dụng phương pháp này: Điểm nhấn của hiệp ước này là sự “bảo hộ” toàn diện, thể hiện việc Việt Nam chính thức trở thành thuộc địa của Pháp dưới một hình thức mới.
Đây là hiệp ước điều chỉnh lại hiệp ước Hác-măng, được ký sau khi triều đình và quân Pháp có những bất đồng.
Nội dung chính:
Lý do áp dụng phương pháp này: Chúng ta làm nổi bật sự tương đồng với hiệp ước trước đó và chỉ ra điểm khác biệt mang tính hình thức để thấy Pháp đã hoàn tất quá trình xâm lược.
Bước 3: Tổng hợp và trình bày lại.
Sau khi đã phân tích chi tiết từng hiệp ước, chúng ta sẽ tổng hợp lại để đưa ra câu trả lời cuối cùng cho đề bài.
Nội dung ngắn gọn các hiệp ước nhà Nguyễn ký với Pháp (1862-1884):
Cô hy vọng với cách trình bày chi tiết và từng bước như vậy, các em đã nắm vững được nội dung chính của các hiệp ước lịch sử này. Việc học sử không chỉ là ghi nhớ sự kiện mà còn là hiểu được bản chất và ý nghĩa của nó. Chúc các em học tốt!
– Ngày 5/6/1862 triều đình Huế kí với Pháp hiệp ước Nhâm Tuất với các nội dung sau:
+ Thừa nhận sự cai quản của Pháp ở ba tỉnh miền Đông Nam Kì ..
+ Cho người Pháp và Tây Ban Nha tự do truyền bá đạo Gia Tô
+ Bồi thường cho Pháp một khoảng chiến phí tương đương 288 lạng bạc
+ Sau hiệp ước giáp tuất triều đình Huế tập trung lực lượng đàn áp các cuộc khởi nghĩa ở Trung Kì và Bắc Kì, đồng thời găn cản các phong trào kháng chiến của nhân dân ta ở Nam Kì.
– Ngày 15/3/1874 triều đình Huế lại kí với Pháp hiệp ước Giáp Tuất
+ Pháp rút quân khỏi Bắc Kì còn triều đình chính thức thừa nhận sáu tỉnh Nam Kì hoàn toàn thuộc về Pháp
– Ngày 25/8/1883 triều đình kí với Pháp hiệp ước Quý Mùi( hay gọi là hiệp ước Hác-măng)
+ Triều đình chính thức thừa nhận nền bảo hộ của Pháp ở Bắc kì và Trung Kì .
+ Thu hẹp phạm vi khu vực Trung Kì do triều đình cai quản
+ Mọi hoạt động của triều đình do công xứ Pháp thường xuyên kiểm soát
+ Mọi việc giao thiệp với nước ngoài đều do Pháp nắm ….
+ Triều đình Huế rút quân đội ở Bắc kì về Trung Kì …
– Hiệp ước Pa-tơ-nốt (6/6/1884):
+ Thực dân Pháp trả lại tỉnh Thanh- Nghệ -Tĩnh và Bình Thuận cho Trung kì để triều đình cai quản như cũ, để xoa dịu sự công phẫn của nhân dân, và mua chuộc, lung lạc quan lại phong kiến triều Nguyễn.
Nhà Nguyễn đã kí vơi Pháp các hiệp ước:
– Hiệp ước Nhâm Tuất (5/6/1862)
ND:Thừa nhận quân Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông Nam Kì và đảo Côn Lôn. – Mở ba cửa biển : Đà Nẵng, Ba Lạt, Quảng Yên cho Pháp vào buôn bán. – Bãi bỏ lệnh cấm đạo, cho Pháp tự do truyền đạo.
– Hiệp ước Giáp Tuất (15/3/1874)
ND:Điều 1: Pháp và An Nam hợp tác hòa bình, hữu nghị, bền vững. Điều 2: Pháp thừa nhận quyền độc lập An Nam. … Điều 4: Pháp tặng một số thiết bị quân sự, cố vấn quân sự cho An Nam. Điều 5: Triều đình An Nam công nhận chủ quyền của Pháp đối với các tỉnh Nam Kỳ.
– Hiệp ước Hácmăng (Qúy Mùi) (25/8/1883)
Cắt ba tỉnh Thanh – Nghệ – Tĩnh sát nhập vào Bắc Kì. Triều đình Huế chỉ được cai quản ở Trung Kì,nhưng mọi việc đều phải thông qua viên khâm sứ Pháp ở Huế Công sứ Pháp ở các tỉnh Bắc Kì thường xuyên kiểm soát mọi công việc của quan lại triều đình, nắm các quyền trị an và nội vụ.
– Hiệp ước Patơnôt (6/6/1884)
- An Nam chấp nhận sự bảo hộ của Pháp (kể cả những người dân An Nam ở nước ngoài), Pháp sẽ đại diện cho An Nam trên quan hệ ngoại giao (kể cả với Trung Quốc)
- Các tỉnh nằm ở giữa ranh giới Nam Kỳ cho đến Ninh Bình (Trung Kỳ) vẫn thuộc quyền cai trị của quan chức An Nam; nhưng các vấn đề về hải quan, công chánh cần phải có sự chỉ đạo thống nhất, các dịch vụ cần phải sử dụng nhân viên người Âu Châu. Trong giới hạn này, cho phép việc mở cửa buôn bán với mọi quốc gia tại các cảng Tourane, Quy Nhơn, Xuân Đài, Đà Nẵng; những cảng mở thêm cửa trong tương lai phải có sự thống nhất của cả hai bên
- Viên công sứ toàn quyền sẽ ở trong nội thành Huế với một đội quân để chủ trì quan hệ ngoại giao, điều hành công việc của bộ máy bảo hộ.
- Những người nước ngoài thuộc bất cứ quốc tịch nào tại Bắc Kỳ và Trung Kỳ đều đặt dưới quyền tài phán của người Pháp
- Các hoạt động kinh tế và công tác thuế quan sẽ do người Pháp nắm giữ và điều hành.
Cho mik ctlhn nha mik cảm ơn