Cây rơm như một cây nấm khổng lồ không chân. Cây rơm đứng từ mùa gặt này sang mù…
Vậy mà nó vẫn nồng nàn hương vị và đầy đủ sự ấm áp của quê nhà.
vì sao tác giả cảm nhận được ở cây rơm nồng nàn hương vị và đầy đủ sự ấm áp của quê nhà?
Câu hỏi của chúng ta là: “Vì sao tác giả cảm nhận được ở cây rơm nồng nàn hương vị và đầy đủ sự ấm áp của quê nhà?”
Để trả lời được câu hỏi này, chúng ta sẽ đi qua các bước sau:
Bước 1: Đọc kỹ đoạn văn và xác định những hình ảnh, chi tiết nói về cây rơm.
Các em hãy đọc lại đoạn văn: “Cây rơm như một cây nấm khổng lồ không chân. Cây rơm đứng từ mùa gặt này sang mùa gặt tiếp sau. Cây rơm dâng dần thịt mình cho lửa đỏ hồng căn bếp, cho bữa ăn rét mướt của trâu bò. Vậy mà nó vẫn nồng nàn hương vị và đầy đủ sự ấm áp của quê nhà.”
Chúng ta thấy đoạn văn miêu tả cây rơm với những hình ảnh: “cây nấm khổng lồ không chân”, “đứng từ mùa gặt này sang mùa gặt tiếp sau”, “dâng dần thịt mình cho lửa đỏ hồng căn bếp”, “cho bữa ăn rét mướt của trâu bò”.
Bước 2: Phân tích ý nghĩa của những chi tiết đã xác định được trong mối liên hệ với cảm nhận “nồng nàn hương vị” và “đầy đủ sự ấm áp của quê nhà”.
Chúng ta cùng suy nghĩ xem những chi tiết này gợi cho chúng ta điều gì:
– “Dâng dần thịt mình cho lửa đỏ hồng căn bếp”: Điều này có nghĩa là rơm được dùng để đốt, cung cấp hơi ấm cho căn bếp. Lửa đỏ hồng trong căn bếp là biểu tượng của sự sum vầy, ấm cúng, nơi gia đình quây quần.
– “Cho bữa ăn rét mướt của trâu bò”: Rơm còn là thức ăn cho gia súc. Bữa ăn của trâu bò cũng là một phần quan trọng trong đời sống nông thôn, gắn liền với sự no đủ.
– “Nồng nàn hương vị”: Mặc dù rơm không trực tiếp tạo ra món ăn có hương vị, nhưng hương thơm đặc trưng của rơm khô, quyện với khói bếp, với mùi của thức ăn đang nấu, tạo nên một “hương vị” rất riêng, rất đặc trưng của làng quê. Đó là hương vị của lao động, của vụ mùa, của cuộc sống sinh hoạt hàng ngày.
– “Đầy đủ sự ấm áp của quê nhà”: Sự ấm áp ở đây không chỉ là hơi ấm vật chất từ việc đốt rơm sưởi ấm căn bếp, mà còn là sự ấm áp tinh thần. Cây rơm là hình ảnh quen thuộc, gắn liền với bao kỷ niệm, bao mùa vụ, là biểu tượng cho sự no đủ, cho sự gắn bó với quê hương.
Bước 3: Rút ra kết luận về lý do tác giả cảm nhận được những điều đó.
Từ phân tích trên, chúng ta có thể thấy rằng tác giả cảm nhận được ở cây rơm nồng nàn hương vị và đầy đủ sự ấm áp của quê nhà là bởi vì:
– Cây rơm gắn liền với những hoạt động sinh hoạt thiết yếu của làng quê: cung cấp hơi ấm cho căn bếp, làm thức ăn cho gia súc. Những hoạt động này đều mang đến sự no đủ và ấm áp.
– Hương thơm của rơm quyện với khói bếp, mùi thức ăn tạo nên một “hương vị” đặc trưng, gợi nhớ về cuộc sống, về quê nhà.
– Cây rơm là biểu tượng của mùa màng bội thu, là hình ảnh quen thuộc, thân thương, gợi lên cảm giác gắn bó, yêu thương quê hương.
Vậy, lý do tác giả cảm nhận được ở cây rơm nồng nàn hương vị và đầy đủ sự ấm áp của quê nhà là vì cây rơm đã trực tiếp góp phần tạo nên sự ấm áp (hơi ấm cho bếp, thức ăn cho vật nuôi) và mang trong mình những “hương vị” tinh tế, sâu lắng của cuộc sống nông thôn, là biểu tượng của sự no đủ, gắn bó và tình yêu quê hương.
Cô hy vọng qua bài tập này, các em đã hiểu rõ hơn về cách phân tích một đoạn văn giàu hình ảnh và cảm xúc. Hãy luôn yêu quý và giữ gìn những nét đẹp của quê hương mình nhé!
Tác giả cảm nhận
-“cây rơm nồng nàn hương vị “ là vì Cây rơm đã gắn bó với tác giả cũng như bao người con làng quê Việt, nó chứa đựng hương vị của đồng ruộng, hương vị tình làng nghĩa xóm, hương vị thân thân quen mà lại rất riêng.
– “Dây đủ sự ấm áp quê nhà” là vì cây rơm ấy chứa đưng tình cảm gia đình, tình cảm xóm làng. Nó chứa đựng cả trong đó sự vất vả, tần tảo của người nông dân “chân lấm tay bùn” đầy mộc mạc, dung dị và chân thành
Bài này phải giải thích 2 vế .Cho xin câu trả lời hay nhất nhé
vì tác giả nghĩ rằng cây rơm có thể che trở moi Thu từ việc che nắng cho lua nung che bao che mưa che canh dong ruộng tác giả đã nghĩ cây rơm là loại quen thuộc và có ở nhieu noi trên cánh đồng puê hương nen tác giả đã nghĩ cây rơm có huong vị lồng nan đối với puê hương nhà
chúc bạn học tốt!