Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Cho biết câu chuyện ” Thôi trữ giết vua ” giáo dục, và nêu gương điều gì?

Cho biết câu chuyện ” Thôi trữ giết vua ” giáo dục, và nêu gương điều gì?

Cho biết câu chuyện ” Thôi trữ giết vua ” giáo dục, và nêu gương điều gì?
Hỏi bởi: haonguyen
3 câu trả lời
▲ 9
Chào các em,

Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau phân tích một câu chuyện vô cùng nổi tiếng và sâu sắc trong lịch sử Trung Quốc cổ đại, đó là câu chuyện “Thôi Trữ giết vua”. Câu chuyện này không chỉ là một sự kiện lịch sử đơn thuần mà còn chứa đựng những bài học vô giá về nghề viết sử và phẩm giá của con người.

Chúng ta sẽ đi từng bước để hiểu rõ ý nghĩa của câu chuyện này nhé.

1. Tóm tắt bối cảnh và nội dung câu chuyện

Trước hết, để hiểu được bài học, các em cần nắm được câu chuyện đã diễn ra như thế nào.

Bối cảnh: Câu chuyện xảy ra ở nước Tề, vào thời Xuân Thu (khoảng năm 548 TCN). Bấy giờ, vua nước Tề là Tề Trang Công. Trong triều có một viên quan đại thần quyền thế tên là Thôi Trữ.

Diễn biến: Vua Tề Trang Công có hành vi không đúng đắn, tư thông với vợ của Thôi Trữ. Thôi Trữ vì căm phẫn và uất hận đã lập mưu, giả bệnh để dụ vua đến thăm rồi cho quân phục kích giết chết Tề Trang Công.

Sau khi giết vua, Thôi Trữ nắm hết quyền hành và muốn che đậy tội ác của mình. Ông ta cho gọi quan Thái sử (người chuyên ghi chép lịch sử của triều đình) đến và ra lệnh phải chép vào sách sử rằng: “Vua Tề Trang Công chết vì bệnh”.

Tuy nhiên, vị Thái sử đã không tuân lệnh. Ông cầm thẻ tre (công cụ ghi chép thời đó) và viết một cách thẳng thắn: “Thôi Trữ giết vua là Trang Công”.

Thôi Trữ tức giận, lập tức ra lệnh chém chết vị Thái sử.

Sau đó, người em trai của quan Thái sử lên thay. Thôi Trữ lại ra lệnh tương tự, nhưng người này cũng không sợ hãi, viết y hệt anh mình: “Thôi Trữ giết vua là Trang Công”. Thôi Trữ lại chém chết người thứ hai.

Người em thứ ba lại được cử lên thay thế. Một lần nữa, người này vẫn kiên quyết chép lại sự thật. Thôi Trữ lại chém chết người thứ ba.

Đến người em thứ tư, Thôi Trữ hỏi: “Chẳng lẽ ngươi không tiếc mạng sống của mình sao? Ba anh của ngươi đều đã chết rồi”. Người này bình tĩnh trả lời rằng chức trách của người chép sử là ghi lại sự thật, nếu bẻ cong ngòi bút thì thà chết còn hơn. Nói rồi, ông lại chuẩn bị viết đúng sự thật.

Lúc này, Thôi Trữ nhận ra rằng quyền lực và sự đe dọa không thể nào khuất phục được những người chép sử chân chính. Ông ta đành bất lực, thở dài và để cho vị sử quan chép lại sự thật.

2. Bài học giáo dục từ câu chuyện

Từ câu chuyện trên, chúng ta rút ra được những bài học vô cùng sâu sắc:

Thứ nhất, bài học về thiên chức và đạo đức của người viết sử.

Công việc của nhà sử học là phải ghi chép lại sự thật lịch sử một cách trung thực, khách quan, không bị chi phối bởi quyền lực hay lợi ích cá nhân. Họ là người “thư ký của thời đại”, có trách nhiệm để lại cho hậu thế một bức tranh lịch sử chân thực nhất. Vị Thái sử và các em trai của ông đã coi việc tôn trọng sự thật còn cao hơn cả mạng sống của mình.

Thứ hai, bài học về sức mạnh của sự thật.

Quyền lực của Thôi Trữ dù lớn đến đâu, gươm đao dù sắc bén thế nào cũng không thể chôn vùi được sự thật. Sự thật có sức sống mãnh liệt của riêng nó. Thôi Trữ có thể giết một người, hai người, ba người, nhưng không thể giết hết những người muốn bảo vệ sự thật. Cuối cùng, sự thật vẫn được ghi lại và tội ác của ông ta bị phơi bày trước lịch sử.

Thứ ba, bài học dành cho những người cầm quyền.

Lịch sử là một tấm gương soi. Mọi hành động của những người nắm trong tay quyền lực, dù tốt hay xấu, dù cố gắng che đậy đến đâu, cuối cùng cũng sẽ bị lịch sử ghi lại và phán xét một cách công bằng. Vì vậy, người cầm quyền phải luôn biết “lấy sử làm gương”, hành xử đúng đắn để không phải hổ thẹn với hậu thế.

3. Câu chuyện nêu gương điều gì?

Câu chuyện “Thôi Trữ giết vua” đã nêu lên một tấm gương sáng chói về:

Tấm gương về khí phách và sự chính trực. Đó là tấm gương của các nhà chép sử nước Tề. Họ thà chết để bảo vệ sự thật chứ nhất quyết không bẻ cong ngòi bút. Hành động của họ thể hiện phẩm giá cao quý, sự dũng cảm phi thường, coi trọng lẽ phải và trách nhiệm nghề nghiệp hơn cả tính mạng. Đây chính là “chết vì nghĩa”, một cái chết nặng tựa núi Thái Sơn.

Tấm gương về sức mạnh của ngòi bút so với gươm đao. Thôi Trữ có trong tay gươm đao và quyền lực, nhưng cuối cùng đã phải cúi đầu trước “ngòi bút” của sử quan. Điều này khẳng định giá trị vĩnh cửu của tri thức, sự thật và văn hóa. Lịch sử không được viết bằng gươm đao mà được viết bằng sự thật.

Hy vọng qua việc phân tích câu chuyện này, các em không chỉ hiểu thêm một sự kiện lịch sử mà còn cảm nhận được giá trị của sự trung thực, lòng dũng cảm và trân trọng hơn công việc của những người đã giữ gìn và truyền lại lịch sử cho chúng ta.

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 4

Câu chuyện “Thôi Trữ giết vua” giáo dục và nêu gương lòng trung thực, tôn trọng lịch sử của cha con Thái sử bá và Nam sử thi thà chế.t chứ không viết sai sự thật

Trả lời bởi: Lam Truy Nguyệt
▲ 0

Đáp án:

– Câu truyện “Thôi Trữ giết vua” phản ánh về nguyên tắc trung thực khi ghi chép lịch sử (điều này thể hiện qua chi tiết: cha con Thái sử Bá và Nam sử thị không màng đến tính mạng của bản thân, vẫn kiên quyết ghi chép đúng sự thật: Tề Trang Công bị Thôi Trữ sát hại).

– Ý nghĩa của câu truyện “Thôi Trữ giết vua”:

+ Ca ngợi tấm gương trung thực của cha con Thái sử bá và Nam sử thị.

+ Định hướng, khuyên các nhà sử học khi ghi chép lịch sử cần trung thực, tôn trọng những gì đã diễn ra, không xuyên tạc, thêm bớt hoặc làm sai lệch hiện thực lịch sử…

 

 

Trả lời bởi: botin

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo