Cho Mg tác dụng với dd Fecl3 dư thu được dung dịch X chất tan trong X gồm:
Cho F…
Cho Fe tác dụng với dung dịch AgNO3 dư thu được dung dịch X chất tan trong X gồm
Chúng ta sẽ đi vào phần đầu tiên của bài tập:
Phần 1: Cho Mg tác dụng với dung dịch FeCl3 dư thu được dung dịch X. Chất tan trong X gồm:
Trước hết, chúng ta cần xác định bản chất của phản ứng xảy ra.
Kim loại Magie (Mg) là một kim loại mạnh, có tính khử mạnh hơn sắt (Fe).
Dung dịch FeCl3 chứa ion Fe3+.
Khi Mg tác dụng với dung dịch FeCl3, phản ứng sẽ xảy ra theo hai khả năng:
Khả năng 1: Mg tác dụng với nước trong dung dịch trước (nếu có). Tuy nhiên, trong bài tập này, dung dịch là FeCl3, nên chúng ta tập trung vào phản ứng oxi hóa-khử giữa Mg và ion Fe3+.
Khả năng 2: Mg tác dụng trực tiếp với ion Fe3+ theo phương trình hóa học:
Mg + 2FeCl3 -> MgCl2 + 2FeCl2
Ở đây, Mg bị oxi hóa lên số oxi hóa +2 (thành ion Mg2+). Ion Fe3+ bị khử xuống số oxi hóa +2 (thành ion Fe2+).
Tuy nhiên, đề bài cho biết “dung dịch FeCl3 dư”. Điều này có nghĩa là ion Fe3+ còn dư sau phản ứng với Mg.
Khi ion Fe3+ còn dư, nó có thể tiếp tục phản ứng với sản phẩm là ion Fe2+ theo phương trình:
2FeCl3 + FeCl2 -> 3FeCl2
Hoặc, xét theo tính chất oxi hóa của các ion:
Ion Fe3+ có tính oxi hóa mạnh hơn ion Fe2+.
Trong trường hợp này, Mg sẽ khử Fe3+ xuống Fe2+ trước. Nếu Mg hết và Fe3+ còn dư, thì Fe3+ sẽ không tác dụng với Fe2+.
Nếu Mg còn dư sau khi khử hết Fe3+ thành Fe2+, thì Mg sẽ tiếp tục tác dụng với nước có trong dung dịch (nếu dung dịch có nước) hoặc Mg sẽ không phản ứng tiếp với các ion kim loại có tính oxi hóa yếu hơn.
Trong trường hợp này, đề bài cho “FeCl3 dư”. Điều này có nghĩa là Mg phản ứng với Fe3+, tạo ra Fe2+. Do FeCl3 dư, nên ion Fe3+ còn lại trong dung dịch.
Vì Mg là kim loại có tính khử mạnh, nó sẽ phản ứng với ion có tính oxi hóa mạnh nhất. Trong dung dịch có Fe3+ và Fe2+. Fe3+ có tính oxi hóa mạnh hơn Fe2+.
Do đó, Mg sẽ ưu tiên phản ứng với Fe3+ trước.
Phản ứng xảy ra:
Mg + 2FeCl3 -> MgCl2 + 2FeCl2
Sau phản ứng này, do FeCl3 dư, nên trong dung dịch sẽ còn lại ion Fe3+ và các sản phẩm đã tạo thành.
Các chất tan có thể có trong dung dịch X bao gồm:
1. Muối tạo thành từ phản ứng: MgCl2.
2. Ion kim loại còn dư: Fe3+ (do FeCl3 dư).
3. Ion kim loại được tạo thành từ phản ứng: Fe2+ (từ phản ứng khử Fe3+).
Tuy nhiên, cần xem xét phản ứng tiếp theo của ion Fe2+ với Fe3+ có xảy ra hay không.
Phản ứng: 2Fe3+ + Fe2+ -> 3Fe3+ (không xảy ra theo chiều này vì Fe3+ có tính oxi hóa mạnh hơn).
Phản ứng: Fe3+ + Fe2+ -> không phản ứng.
Nếu Mg phản ứng hết với FeCl3 thì phản ứng là:
Mg + 2FeCl3 -> MgCl2 + 2FeCl2
Và do FeCl3 dư nên trong dung dịch X sẽ có MgCl2, FeCl2 và FeCl3.
Nếu Mg còn dư sau khi phản ứng với FeCl3, thì Mg sẽ tiếp tục phản ứng với nước (nếu có):
Mg + 2H2O -> Mg(OH)2 + H2 (nếu nước có mặt và nhiệt độ cao)
Tuy nhiên, trong dung dịch muối, sự có mặt của nước là đương nhiên. Nhưng Mg sẽ ưu tiên phản ứng với ion Fe3+.
Chúng ta quay lại với giả định “FeCl3 dư”. Điều này có nghĩa là tất cả Mg đã phản ứng hết.
Phản ứng chính sẽ là:
Mg + 2FeCl3 -> MgCl2 + 2FeCl2
Sau phản ứng này, do FeCl3 dư, nên trong dung dịch sẽ có các ion:
– Ion Mg2+ (từ MgCl2)
– Ion Cl- (từ FeCl3 và MgCl2)
– Ion Fe3+ (còn dư từ FeCl3)
– Ion Fe2+ (từ phản ứng khử Fe3+)
Vậy, các chất tan trong dung dịch X là: MgCl2, FeCl2, FeCl3.
Chúng ta có thể viết lại dưới dạng các muối:
Muối Magie Clorua (MgCl2).
Muối Sắt (II) Clorua (FeCl2).
Muối Sắt (III) Clorua (FeCl3).
Tóm lại, chất tan trong X gồm: MgCl2, FeCl2, FeCl3.
Phần 2: Cho Fe tác dụng với dung dịch AgNO3 dư thu được dung dịch X. Chất tan trong X gồm:
Tương tự như phần trên, chúng ta sẽ phân tích phản ứng xảy ra.
Kim loại Sắt (Fe) có tính khử.
Dung dịch AgNO3 chứa ion Ag+. Ion Ag+ là một ion kim loại có tính oxi hóa khá mạnh.
Phản ứng của Fe với dung dịch AgNO3 sẽ xảy ra theo phương trình hóa học:
Fe + 2AgNO3 -> Fe(NO3)2 + 2Ag
Ở đây, Fe bị oxi hóa lên số oxi hóa +2 (thành ion Fe2+). Ion Ag+ bị khử xuống kim loại Ag.
Tuy nhiên, đề bài cho biết “dung dịch AgNO3 dư”. Điều này có nghĩa là ion Ag+ còn dư sau phản ứng với Fe.
Khi ion Ag+ còn dư, nó có thể tiếp tục phản ứng với sản phẩm là kim loại Fe đã tạo thành (nếu có) hoặc ion Fe2+.
Kim loại Fe có tính khử mạnh hơn kim loại Ag.
Trong dung dịch có ion Ag+ và ion Fe2+.
Ion Ag+ có tính oxi hóa mạnh hơn ion Fe2+.
Do đó, Fe sẽ ưu tiên phản ứng với Ag+ trước.
Phản ứng xảy ra:
Fe + 2AgNO3 -> Fe(NO3)2 + 2Ag
Sau phản ứng này, do AgNO3 dư, nên trong dung dịch sẽ còn lại ion Ag+ và các sản phẩm đã tạo thành.
Các chất tan có thể có trong dung dịch X bao gồm:
1. Muối tạo thành từ phản ứng: Fe(NO3)2.
2. Ion kim loại còn dư: Ag+ (do AgNO3 dư).
3. Kim loại Ag đã tạo thành (nếu nó chưa kịp phản ứng tiếp).
Chúng ta cần xem xét phản ứng tiếp theo của Fe (nếu Fe còn dư) hoặc Fe2+ với Ag+.
Nếu Fe còn dư, nó sẽ phản ứng với Ag+:
Fe + 2Ag+ -> Fe2+ + 2Ag
Trong trường hợp này, đề bài cho “AgNO3 dư”. Điều này có nghĩa là tất cả Fe đã phản ứng hết.
Phản ứng có thể xảy ra theo hai giai đoạn nếu xét Fe phản ứng với Ag+ dư:
Giai đoạn 1: Fe tác dụng với Ag+ tạo ra Fe2+ và Ag.
Fe + 2AgNO3 -> Fe(NO3)2 + 2Ag
Do AgNO3 dư, nên ion Ag+ còn lại trong dung dịch.
Bây giờ, trong dung dịch có ion Fe2+. Kim loại Fe đã hết.
Do AgNO3 dư, có nghĩa là Ag+ còn dư.
Fe2+ có tính khử, Ag+ có tính oxi hóa. Tuy nhiên, Fe2+ không đủ mạnh để khử Ag+ về Ag.
Phản ứng: Fe2+ + Ag+ -> không phản ứng theo chiều này.
Vậy, các chất tan trong dung dịch X là:
1. Muối tạo thành từ phản ứng: Fe(NO3)2.
2. Muối Ag+ còn dư: AgNO3.
Chúng ta có thể viết lại dưới dạng các muối:
Muối Sắt (II) Nitrat (Fe(NO3)2).
Muối Bạc Nitrat (AgNO3).
Do đó, chất tan trong X gồm: Fe(NO3)2, AgNO3.
Các em có câu hỏi nào về hai phần này không? Chúng ta đã đi qua từng bước phân tích phản ứng và xác định các chất tan có mặt trong dung dịch.
Đáp án:
\(1)\)Cho \(Mg\) tác dụng với dung dịch \(FeCl_3\) dư thì xảy ra phản ứng lần lượt như sau:
\(3Mg+2FeCl_3->3MgCl_2+2Fe\)
\(Fe+2FeCl_3->3FeCl_2\)
\(Mg+FeCl_2->MgCl_2+Fe\)
\(=>\) Dung dịch \(X\) chứa các chất tan gồm \(:MgCl_2,FeCl_2\) và \(FeCl_3\) còn dư
\(2)\) Cho \(Fe\) tác dụng với dung dịch \(AgNO_3\) dư thì xảy ra phản ứng lần lượt như sau:
\(Fe+2AgNO_3->Fe(NO_3)_2+2Ag\downarrow\)
\(Fe(NO_2)+AgNO_3->Fe(NO_3)_3+Ag\downarrow\)
\(=>\) Dung dịch \(X\) chứa các chất tan gồm \(:Fe(NO_3)_2,Fe(NO_3)_3\) và \(AgNO_3\) còn dư
\(1)Mg\) tác dụng với dung dịch chứa \(FeCl_3\) dư
\(Mg + 2FeCl_3 -> MgCl_2 + 2FeCl_2\)
Vậy dung dịch X gồm: \(MgCl_2, FeCl_2, FeCl_3\)
\(2)Fe\) tác dụng với dung dịch \(AgNO_3\) dư
\(Fe + 2AgNO_3 -> Fe(NO_3)_2 + 2Ag\)
\(Fe(NO_3)_2 + AgNO_3 -> Fe(NO_3)_3 + Ag\)
Vậy dung dịch X gồm: \(AgNO_3, Fe(NO_3)_3\)