Cho tớ xin 1 số đoạn văn biểu cảm/ cảm nghĩ về TPHCM/ Sài Gòn để tham khảo ạ! Vu…
Bước 1: Hiểu rõ về “Văn biểu cảm”
Trước hết, em cần nhớ lại kiến thức về văn biểu cảm. Văn biểu cảm là loại văn dùng để bộc lộ tình cảm, cảm xúc, tư tưởng của người viết (hoặc người nói) trước một đối tượng nào đó (một con người, sự vật, sự việc, phong cảnh…). Khi viết văn biểu cảm, em không chỉ kể tả mà quan trọng nhất là phải thể hiện được cảm xúc thật sự của mình.
Các yếu tố quan trọng khi viết văn biểu cảm lớp 7:
- Thể hiện tình cảm một cách trực tiếp (ví dụ: “em yêu”, “em cảm thấy”, “thật tuyệt vời”, “nỗi nhớ nhung”).
- Sử dụng các biện pháp tu từ như so sánh, nhân hóa để đoạn văn thêm sinh động, gợi cảm.
- Miêu tả kết hợp với bộc lộ cảm xúc, đừng chỉ miêu tả đơn thuần.
- Tập trung vào những ấn tượng, những điều làm mình xúc động, suy nghĩ.
Bước 2: Xác định các góc độ cảm xúc về TP.HCM/Sài Gòn
Khi nghĩ về TP.HCM, em có thể cảm nhận về nhiều khía cạnh khác nhau. Để bài viết không bị trùng lặp, em có thể chọn một vài ý chính để bộc lộ cảm xúc:
- Sự sôi động, hiện đại: nhịp sống hối hả, các tòa nhà cao tầng, đường phố tấp nập.
- Nét truyền thống, cổ kính: những công trình kiến trúc cũ, những con hẻm nhỏ, chợ truyền thống.
- Con người Sài Gòn: thân thiện, hào sảng, mến khách.
- Ẩm thực: các món ăn đường phố đặc trưng, phong phú.
- Cảm xúc cá nhân: tình yêu, nỗi nhớ, sự gắn bó, ấn tượng sâu sắc.
Bước 3: Tham khảo các đoạn văn mẫu (không sao chép mạng)
Dưới đây là một số đoạn văn mẫu cô đã viết dựa trên các góc độ khác nhau, em hãy đọc và tham khảo cách cô bộc lộ cảm xúc nhé.
Đoạn văn tham khảo 1: Về sự sôi động và sức sống
Thành phố Hồ Chí Minh, hay cái tên Sài Gòn thân thương mà em vẫn thường gọi, luôn hiện lên trong tâm trí em như một bức tranh không ngừng chuyển động, một bản hòa ca không bao giờ dứt. Vừa đặt chân đến đây, em đã bị cuốn hút ngay lập tức bởi nhịp sống hối hả, sôi động đến lạ thường. Dòng người, dòng xe cộ tấp nập trên mọi nẻo đường, ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh giữa trời đêm, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một nguồn năng lượng bất tận. Em cảm thấy như cả thành phố này không bao giờ ngủ, luôn thức để vươn lên, để đổi mới. Mỗi góc phố, mỗi con đường đều chứa đựng một sức sống mãnh liệt, khiến lòng em cũng rộn ràng, háo hức theo.
Đoạn văn tham khảo 2: Về con người và sự thân thiện
Điều làm em yêu Sài Gòn nhiều nhất có lẽ không chỉ là vẻ hào nhoáng của một đô thị lớn, mà còn là sự ấm áp, thân thiện của những con người nơi đây. Từ nụ cười hiền lành của cô bán hàng rong ở chợ Bến Thành, đến lời chỉ dẫn tận tình của chú xe ôm khi em lạc đường, tất cả đều để lại trong lòng em những ấn tượng thật khó phai. Người Sài Gòn dù cuộc sống có bận rộn đến mấy, họ vẫn giữ được nét hào sảng, phóng khoáng và tấm lòng rộng mở. Khi ngồi thưởng thức một ly cà phê sữa đá đậm đà ở một quán cóc nhỏ, ngắm nhìn dòng người qua lại, em cảm thấy mình như được hòa mình vào không khí thân thương, gần gũi ấy. Sài Gòn trong em là thế, không chỉ là nơi của những giấc mơ lớn mà còn là nơi của những trái tim nồng hậu.
Đoạn văn tham khảo 3: Về sự pha trộn giữa cũ và mới
Sài Gòn trong mắt em là một sự pha trộn hài hòa giữa những nét cổ kính rêu phong và vẻ hiện đại, năng động. Em đặc biệt thích cảm giác dạo bước quanh khu vực Nhà thờ Đức Bà hay Bưu điện Thành phố, nơi những công trình kiến trúc Pháp cổ kính vẫn đứng vững chãi, uy nghi giữa lòng thành phố. Ngắm nhìn những mái ngói đỏ, những khung cửa gỗ cũ kỹ, em như được ngược dòng thời gian trở về với một Sài Gòn xưa, vừa lãng mạn vừa trầm mặc. Nhưng chỉ cách đó vài bước chân, những trung tâm thương mại sầm uất, những tòa nhà chọc trời lấp lánh lại hiện ra, khẳng định một Sài Gòn của hiện tại và tương lai. Cảm giác được đứng giữa hai dòng chảy thời gian ấy, trân trọng quá khứ mà vẫn hướng về phía trước, khiến em thấy Sài Gòn thật đặc biệt, thật đáng để khám phá và yêu mến mỗi ngày.
Bước 4: Lời khuyên cuối cùng
Em hãy đọc kỹ các đoạn văn trên, không phải để chép lại, mà để học hỏi cách cô giáo dùng từ ngữ, cách đặt câu, và quan trọng nhất là cách bộc lộ cảm xúc. Khi em viết, hãy nghĩ về những điều em thật sự cảm nhận, thật sự ấn tượng về TP.HCM/Sài Gòn. Đó có thể là một kỷ niệm, một hình ảnh, một âm thanh, một mùi vị… bất cứ điều gì làm em xúc động.
Chúc em có một bài viết thật hay và đầy cảm xúc nhé! Nếu cần cô góp ý thêm, đừng ngần ngại hỏi nha.
Cũng nhờ tình yêu này đã giúp ông cảm nhận được nhận thật chính xác và tinh nhạy về thành phố Sài Gòn. Đó là những giọt nắng “ngọt ngào” vào những buổi sáng dịu ngọt. Hay cái “nhớ thương” những cơn gió lộng buổi chiều, hãy những cơn mưa rào bất chợt của của miền cận xích đạo. Ông yêu cái nhịp sống ồn ào đa dạng của vùng đất này, yêu những con phố rợp bóng cây xanh… những điều bình dị, đơn sơ đó đã tạo nên vẻ đẹp của thành phố phương Nam đầy nắng này.
Sài Gòn tôi yêu là một trong những tùy bút của tác giả Minh Hương viết cuối tháng 12 – 1990 và in trong tập Nhớ… Sài Gòn. Đó là những dòng văn đầy thương nhớ , yêu mến chân thành, nồng nhiệt đối với mảnh đất này.
Mở đầu bài tùy bút tác giả bộc lộ tình yêu nồng cháy của mình với thành phố mang tên Bác. Để thể hiện tình yêu của mình tác giả sử dụng điệp từ “tôi yêu” ở đầu mỗi câu văn được nhắc đi nhắc lại như một khúc ca tình yêu, như để người đọc thể hiện tình yêu sôi sục, rộn rã của nhà văn. Minh Hương yêu tất cả mọi thứ của Sài Gòn , cả những điều xấu xí của nó.
Dường như đối với Minh Hương tình yêu Sài Gòn đã ăn sâu vào máu thịt trở thành một phần cuộc sống của ông. Tôi yêu cả đêm khuya thưa thớt tiếng ồn. Tôi yêu phố phường náo động, dập dìu xe cộ vào những giờ cao điểm. Yêu cả cái tĩnh lặng của buổi sáng tinh sương với làn không khí mát dịu, thanh sạch trên một số đường còn nhiều cây xanh che chở…
Cũng nhờ tình yêu này đã giúp ông cảm nhận được nhận thật chính xác và tinh nhạy về thành phố Sài Gòn. Đó là những giọt nắng “ngọt ngào” vào những buổi sáng dịu ngọt. Hay cái “nhớ thương” những cơn gió lộng buổi chiều, hãy những cơn mưa rào bất chợt của của miền cận xích đạo. Ông yêu cái nhịp sống ồn ào đa dạng của vùng đất này, yêu những con phố rợp bóng cây xanh… những điều bình dị, đơn sơ đó đã tạo nên vẻ đẹp của thành phố phương Nam đầy nắng này.
Ở Sài Gòn, thì không chỉ có cảnh mà còn cả những con người nồng nhiệt ở vùng đất này. Dường như ông muốn bộc lộ nhiều hơn tình yêu của mình về vùng đất này.Nhưng Sài Gòn, còn đẹp ở con người. Những con người phương Nam hồn hậu, nồng ấm, như ánh nắng mặt trời nơi đây. Ở thành phố này, hàng triệu con người từ khắp mọi miền đổ về nơi đây, cùng nhau chung sống hòa hợp tạo nên một thành phố phồn vinh và nồng ấm.
Và nhớ về Sài Gòn thì không thể quên những cô gái Sài Gòn. Nếu như những cô gái Hà Nội e ấp, đoan trang có chút gì phòng kiến. Thì các cô gái Sài Gòn đẹp ở mái tóc dài đen ánh chiếc món vải xinh xinh. Dáng đi khỏe khoắn tự tin nhưng vẫn duyên dáng đầy quyến rũ. Trong giao tiếp, con gái Sài Gòn kín đáo nhưng thanh lịch miệng cười chúm chím đôi mắt tinh nghịch duyên dáng. Một nét đẹp bình dị những khiến bao người phải nhớ thương.
Nhớ Sài Gòn là nhớ về những tình yêu tổ quốc của những người con anh dũng đã hi sinh vì tổ quốc. Những người con ấy, đã hi sinh cả tuổi thanh xuân, cả tính mạng để bảo vệ mảnh đất xa xôi của tổ quốc. Và nhà văn cũng có chút thoáng ngậm ngùi khi nhìn thấy những con người độc ác đã tàn phá thiên nhiên. Hàng loạt các giống chim như: Quạ, sáo, vành khuyên… đều đã bị những nòng súng vô tình sát hại. Những cây xanh đã bị thay thế bằng những nhà cao tầng.
Và để nhấn mạnh thêm tình yêu của mình cuối bài tác giả đã viết. Vậy đó mà tôi yêu Sài Gòn và yêu cả con người ở đây. Một mối tình dai dẳng, bền chặt. Thương mến bao nhiêu cũng không uổng công, hoài của. Tôi ước mong mọi người nhất là các bạn trẻ, đều yêu Sài Gòn như tôi.
Sài Gòn đã có nhiều đổi thay sau trở thành một thành phố hiện đại, trung tâm kinh tế của cả nước. Nhưng qua bài tùy bút của tác giả chúng ta đã cảm nhận được một Sài Gòn thật khác. Một tình yêu thật nồng nàn giản dị, mà một người con nhớ về quê hương của mình.
chúc bạn học tốt