ĐỀ 04
I. ĐỌC – HIỂU (3,0 điểm)
Đọc văn bản:
THƯA THẦY
Trước ngọn thước là con đư…
I. ĐỌC – HIỂU (3,0 điểm)
Đọc văn bản:
THƯA THẦY
Trước ngọn thước là con đường xa tắp
Bông hoa nào cũng vẻ bình yên
Và em tin, qua cay đắng vẫn tin
Những ngọn suối không làm tan bóng lá
Đã vấp ngã
thưa thầy
nhiều vấp ngã!
Chẳng ở đâu xa, ở ngay giữa con người
Em bước đi lặng lẽ nghĩ về thầy
Đời mau quá, vui buồn chưa kịp cũ
Đời mau quá, tóc thầy khói phủ
Giáo án mong manh bão giật đời thường
Cây trước cửa gió ở ngoài trang vở
Thầy một mình vật vã với văn chương
Đang mưa bão đường về sông nước ngập
Giở trang Kiều thầy giảng chạnh lòng đau.
(Hữu Thỉnh, Thương lượng với thời gian, NXB Hội nhà văn, 2005)
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. Văn bản trên được viết theo thể thơ nào?
Câu 2. Chỉ ra và nêu tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong những câu thơ sau:
Em bước đi lặng lẽ nghĩ về thầy
Đời mau quá, vui buồn chưa kịp cũ
Đời mau quá, tóc thầy khói phủ
Giáo án mong manh bão giật đời thường
Câu 3. Trình bày suy nghĩ của anh/chị về hai dòng thơ sau:
Và em tin, qua cay đắng vẫn tin
Những ngọn suối không làm tan bóng lá.
Câu 4: Anh/Chị hãy nhận xét về tình cảm của người học trò đối với thầy giáo được thể hiện trong văn bản trên.
Chúng ta sẽ bắt đầu với câu hỏi đầu tiên:
Câu 1. Văn bản trên được viết theo thể thơ nào?
Bước 1: Đọc kỹ toàn bộ văn bản để quan sát hình thức của bài thơ.
Bước 2: Chú ý đến số tiếng trong mỗi dòng thơ, cách gieo vần, nhịp điệu.
Bước 3: Đối chiếu với các thể thơ quen thuộc trong chương trình Ngữ Văn.
Phân tích:
Quan sát bài thơ, ta thấy các dòng thơ có độ dài không đều nhau, không theo một quy luật cố định về số tiếng (ví dụ: “Trước ngọn thước là con đường xa tắp” có 9 tiếng, “Và em tin, qua cay đắng vẫn tin” có 8 tiếng, “Đã vấp ngã” chỉ có 3 tiếng). Cách gieo vần cũng không chặt chẽ, có vần liền, vần cách, có những dòng thơ không có vần.
Đặc biệt, bài thơ mang đậm tính tự sự, bộc lộ cảm xúc cá nhân một cách chân thành, phóng khoáng.
So sánh với các thể thơ truyền thống như lục bát, song thất lục bát, thất ngôn bát cú, ta thấy bài thơ này không tuân theo các quy tắc về số câu, số chữ, niêm, luật bằng trắc, vần.
Thể thơ có đặc điểm tự do về số tiếng trong mỗi dòng, tự do về vần, nhịp điệu, thường mang tính tự sự, trữ tình cao, thể hiện tâm tư, tình cảm của con người một cách chân thành và sâu sắc. Thể thơ này chính là thơ tự do.
Trả lời:
Văn bản trên được viết theo thể thơ tự do.
Tiếp theo, chúng ta sẽ đến với câu hỏi về biện pháp tu từ:
Câu 2. Chỉ ra và nêu tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong những câu thơ sau:
Em bước đi lặng lẽ nghĩ về thầy
Đời mau quá, vui buồn chưa kịp cũ
Đời mau quá, tóc thầy khói phủ
Giáo án mong manh bão giật đời thường
Bước 1: Đọc kỹ các câu thơ được trích dẫn.
Bước 2: Tìm kiếm các dấu hiệu của biện pháp tu từ: so sánh, ẩn dụ, hoán dụ, nhân hóa, điệp ngữ, nói quá, nói giảm nói tránh, câu hỏi tu từ, v.v.
Bước 3: Xác định rõ biện pháp tu từ đã tìm thấy.
Bước 4: Giải thích ý nghĩa của biện pháp tu từ đó trong ngữ cảnh cụ thể của bài thơ, từ đó rút ra tác dụng.
Phân tích:
– Ở câu thơ “Đời mau quá, vui buồn chưa kịp cũ
Đời mau quá, tóc thầy khói phủ”, ta thấy cụm từ “Đời mau quá” được lặp lại hai lần. Đây là dấu hiệu của biện pháp điệp ngữ.
+ Tác dụng của điệp ngữ “Đời mau quá”: Nhấn mạnh sự trôi chảy, tốc độ nhanh chóng của thời gian, khiến cho những niềm vui, nỗi buồn cũng chưa kịp lắng đọng, phai mờ đã nhanh chóng trôi qua. Đồng thời, nó tạo ra một nhịp điệu đều đặn, day dứt, thể hiện nỗi băn khoăn, suy tư của người học trò trước dòng đời xuôi chảy và sự biến đổi của cuộc sống.
– Ở câu thơ “tóc thầy khói phủ”, từ “khói phủ” không diễn tả đúng nghĩa đen. Tóc người không thể bị khói phủ theo nghĩa thông thường. Đây là một hình ảnh giàu sức gợi, gợi lên màu tóc bạc trắng của thầy do thời gian, tuổi tác và những lo toan trong cuộc sống. Do đó, ta có thể xem đây là biện pháp ẩn dụ hoặc cách dùng từ ngữ giàu hình ảnh.
+ Tác dụng: Gợi hình ảnh mái tóc bạc trắng của thầy giáo, thể hiện sự già đi, sự trải nghiệm của thầy theo dòng thời gian. Hình ảnh này vừa mang nét đẹp của sự từng trải, vừa gợi lên sự xót xa, thương cảm cho những hy sinh, cống hiến thầm lặng của thầy.
– Ở câu thơ “Giáo án mong manh bão giật đời thường”, ta thấy sự đối lập gay gắt giữa “giáo án mong manh” và “bão giật đời thường”. “Giáo án mong manh” là biểu tượng cho công sức, tâm huyết, tri thức mà thầy dồn vào bài giảng. “Bão giật đời thường” là những khó khăn, thử thách, bộn bề của cuộc sống mà thầy phải đối mặt. Đây có thể xem là phép tương phản hoặc cách dùng từ ngữ giàu sức biểu cảm.
Trả lời:
Ta có thể chỉ ra biện pháp tu từ điệp ngữ với cụm từ “Đời mau quá” ở hai câu thơ.
+ Tác dụng: Nhấn mạnh sự trôi chảy nhanh chóng của thời gian, sự biến đổi mau lẹ của cuộc sống, khiến cho những vui buồn còn chưa kịp lắng đọng đã qua đi. Điệp ngữ tạo nhịp điệu day dứt, thể hiện sự suy tư, băn khoăn của người con.
Hoặc, ta có thể chỉ ra biện pháp tu từ ẩn dụ (hoặc cách dùng từ ngữ gợi hình) với hình ảnh “tóc thầy khói phủ”.
+ Tác dụng: Gợi tả mái tóc bạc trắng của thầy giáo, là biểu hiện của thời gian và những vất vả, lo toan trong cuộc đời. Hình ảnh này vừa thể hiện sự già đi, từng trải của thầy, vừa gợi lên sự xót xa, kính trọng của người học trò.
Tiếp theo là câu hỏi về suy nghĩ cá nhân:
Câu 3. Trình bày suy nghĩ của anh/chị về hai dòng thơ sau:
Và em tin, qua cay đắng vẫn tin
Những ngọn suối không làm tan bóng lá.
Bước 1: Đọc kỹ hai dòng thơ và đặt nó trong mạch cảm xúc chung của bài thơ.
Bước 2: Phân tích ý nghĩa của từng hình ảnh, từ ngữ quan trọng.
Bước 3: Rút ra thông điệp, ý nghĩa bao quát mà hai dòng thơ muốn truyền tải.
Bước 4: Liên hệ với thực tế cuộc sống hoặc quan điểm cá nhân để trình bày suy nghĩ.
Phân tích:
– “Em tin, qua cay đắng vẫn tin”: Cụm từ “vẫn tin” ở đây thể hiện một niềm tin kiên định, không lay chuyển dù phải trải qua “cay đắng”. Điều này cho thấy người học trò đã trải qua những khó khăn, thử thách, có thể là trong học tập, cuộc sống hoặc trong quá trình nhận thức về thầy, về cuộc đời. Tuy nhiên, niềm tin đó không hề mất đi mà còn được củng cố mạnh mẽ hơn.
– “Những ngọn suối không làm tan bóng lá”: Đây là một hình ảnh đẹp và giàu sức gợi. “Ngọn suối” có thể tượng trưng cho những khó khăn, thử thách, những tác động tiêu cực, những biến động của cuộc đời. “Bóng lá” tượng trưng cho những giá trị tốt đẹp, những điều cốt lõi, bản chất, những tình cảm chân thành, trong sáng. Hình ảnh này mang ý nghĩa rằng, dù có những “ngọn suối” cuồn cuộn chảy qua, có những tác động mạnh mẽ đến đâu, thì những giá trị tốt đẹp, những tình cảm chân thành, cốt lõi ấy vẫn sẽ tồn tại, không hề bị “tan” đi hay mất mát.
Suy nghĩ của bản thân:
Hai dòng thơ này thể hiện một triết lý sống sâu sắc và một niềm tin mãnh liệt vào những giá trị tốt đẹp.
Thứ nhất, nó đề cao sức mạnh của niềm tin. Trong cuộc sống, ai cũng sẽ phải đối mặt với những “cay đắng”, những khó khăn, thử thách. Quan trọng là chúng ta có giữ vững niềm tin vào bản thân, vào những điều tốt đẹp hay không. Niềm tin ấy chính là động lực để chúng ta vượt qua mọi nghịch cảnh.
Thứ hai, nó khẳng định sự vững bền của những giá trị chân chính. Dù cuộc đời có bao nhiêu biến động, dù có những tác động tiêu cực nào đến, thì tình cảm, đạo đức, lòng nhân ái, tri thức… – những “bóng lá” tốt đẹp – vẫn luôn tồn tại và có sức sống mãnh liệt. Chúng không dễ dàng bị xói mòn hay hủy diệt.
Đối với mối quan hệ thầy trò, hai câu thơ này còn có ý nghĩa sâu sắc hơn. Dù cuộc đời có những lúc khiến người học trò hoài nghi, băn khoăn, hay có những biến động làm ảnh hưởng đến nhận thức, nhưng tình cảm kính trọng, biết ơn thầy, những bài học quý báu mà thầy truyền dạy vẫn luôn nguyên vẹn trong tim người học trò.
Trả lời:
Hai dòng thơ “Và em tin, qua cay đắng vẫn tin
Những ngọn suối không làm tan bóng lá” thể hiện một niềm tin mãnh liệt vào những giá trị tốt đẹp và khả năng vượt qua nghịch cảnh của con người. “Cay đắng” là những khó khăn, thử thách mà con người phải trải qua. Dù đối mặt với những điều đó, người học trò vẫn giữ vững niềm tin. Hình ảnh “ngọn suối” tượng trưng cho những tác động mạnh mẽ, những biến động của cuộc đời, còn “bóng lá” là biểu tượng cho những giá trị cốt lõi, bền vững như tình cảm, đạo đức, tri thức. Hai câu thơ khẳng định rằng, dù cuộc đời có biến động thế nào, những giá trị tốt đẹp ấy vẫn sẽ tồn tại, không hề bị mất đi. Đó là một thông điệp về sức mạnh nội tại, về niềm tin và sự vững bền của những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Cuối cùng, chúng ta sẽ nhận xét về tình cảm của người học trò:
Câu 4: Anh/Chị hãy nhận xét về tình cảm của người học trò đối với thầy giáo được thể hiện trong văn bản trên.
Bước 1: Đọc lại toàn bộ bài thơ, đặc biệt chú ý đến những chi tiết, từ ngữ thể hiện sự quan sát, suy nghĩ và cảm xúc của người học trò về thầy giáo.
Bước 2: Xác định các biểu hiện cụ thể của tình cảm đó.
Bước 3: Đánh giá chung về tình cảm đó, sử dụng các từ ngữ miêu tả phù hợp.
Phân tích:
Bài thơ là lời tâm tình, bộc bạch của người học trò gửi đến thầy giáo. Qua từng câu chữ, ta thấy hiện lên một tình cảm vô cùng sâu sắc và chân thành.
– Sự quan sát tinh tế và thấu hiểu: Người học trò không chỉ nhìn thấy hình ảnh thầy trên bục giảng, mà còn quan sát thấy những đổi thay theo thời gian (“tóc thầy khói phủ”), những vất vả, lo toan trong cuộc sống đời thường (“Giáo án mong manh bão giật đời thường”, “Thầy một mình vật vã với văn chương”). Sự thấu hiểu này cho thấy người học trò không còn ở tâm thế của một người học trò đơn thuần mà đã có cái nhìn sâu sắc, trưởng thành hơn về thầy.
– Sự kính trọng và biết ơn: Dù cuộc đời có những “cay đắng”, nhưng người học trò “vẫn tin” vào thầy, vào những điều thầy dạy. Việc “bước đi lặng lẽ nghĩ về thầy” thể hiện sự suy tư, trân trọng những gì thầy đã làm cho mình.
– Nỗi lòng đồng cảm và xót xa: Khi thấy thầy “vật vã với văn chương”, “mưa bão đường về”, “Giở trang Kiều thầy giảng chạnh lòng đau”, người học trò không khỏi cảm thấy day dứt, xót xa. Nỗi đau của thầy dường như cũng chạm đến trái tim của người học trò, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc.
– Sự gắn bó và tình cảm sâu nặng: Bài thơ không chỉ đơn thuần là lời cảm ơn mà còn là sự sẻ chia, sự gắn bó tình cảm. Người học trò muốn bày tỏ lòng mình, muốn thầy biết rằng mình luôn nghĩ về thầy, trân trọng những hy sinh thầm lặng của thầy.
Nhận xét chung:
Tình cảm của người học trò đối với thầy giáo trong văn bản trên là một tình cảm rất đẹp, thể hiện sự trưởng thành, sự thấu hiểu sâu sắc, lòng kính trọng, biết ơn chân thành, sự đồng cảm và gắn bó sâu nặng. Đó là một tình cảm trong sáng, cao quý, làm rung động lòng người.
Trả lời:
Tình cảm của người học trò đối với thầy giáo được thể hiện trong văn bản là một tình cảm vô cùng sâu sắc, chân thành và cảm động. Người học trò thể hiện sự quan sát tinh tế, thấu hiểu những vất vả, lo toan và cả những nỗi niềm riêng của thầy qua những hình ảnh như “tóc thầy khói phủ”, “giáo án mong manh bão giật đời thường”, “Thầy một mình vật vã với văn chương”.
Bên cạnh đó là thái độ kính trọng, biết ơn sâu sắc khi dù trải qua bao nhiêu “cay đắng”, người học trò vẫn luôn giữ vững niềm tin vào thầy. Nỗi lòng đồng cảm và xót xa hiện rõ qua cảm nhận về sự “chạnh lòng đau” của thầy khi giảng bài, cho thấy sự sẻ chia và gắn bó tình cảm.
Nhìn chung, đó là tình cảm của một người học trò có tâm hồn tinh tế, trưởng thành, thể hiện trọn vẹn lòng biết ơn, sự kính trọng và tình yêu thương dành cho người thầy của mình.
Chúc các em học tốt!
1. Thể thơ tự do
2. Điệp ngữ “đời mau quá” nhấn mạnh sự chảy trôi nhanh chóng của thời gian. Con người chẳng ai thoát khỏi quy luật thời gian, cả “em” và “thầy” đều già đi theo năm tháng, tất cả chỉ còn là những kỉ niệm.
3. Hai dòng thơ thể hiện niềm tin của người học trò về những điều tốt đẹp trên đời. Dù phải trải qua nhiều vấp ngã, thất bạt, người học trò ấy vẫn luôn luôn tin tưởng vào cuộc đời, vào con người, như dòng suối không thể nào làm tan bóng lá. Cái xấu, cái khó khăn không thể đánh bại ý chí và những điều tốt đẹp.
4. Qua văn bản, ta có thấy sự hoài niệm, tình yêu thương, kính trọng của người học trò với thầy giáo cũ của mình. Dù thời gian đã qua, dù phải trải qua nhiều thử thách, người học trò vẫn nhớ về những bài học đẹp thầy từng dạy. Ai cũng phải đầu hàng trước bước đi của thời gian. Mái tóc thầy bạc trắng nhưng những bài học vẫn được tiếp diễn qua bao thế hệ. Điều đó thể hiện sự kính trọng, ngưỡng mộ của người học trò về thầy của mình.