Đề bài : Kể lại câu chuyện sự tích hoa bìm bịp với lời kể của một nhân vật
( Yê…
( Yêu cầu của cô tui : nhiều ý sáng tạo , hay .)
Chào tất cả các con học sinh yêu quý của cô! Hôm nay, cô trò chúng ta sẽ cùng nhau khám phá một bài tập rất thú vị và đòi hỏi sự sáng tạo của các con đấy. Đó là kể lại một câu chuyện cổ tích quen thuộc, nhưng bằng một cách hoàn toàn mới mẻ: dưới góc nhìn của một nhân vật trong truyện.
Đề bài của chúng ta là: Kể lại câu chuyện sự tích hoa bìm bịp với lời kể của một nhân vật.
Và cô biết, cô giáo của các con còn có một yêu cầu đặc biệt nữa, đó là: “nhiều ý sáng tạo, hay”. Vậy thì, hãy cùng cô biến bài tập này thành một tác phẩm thật độc đáo nhé!
Để làm tốt bài này, chúng ta sẽ thực hiện theo các bước sau đây. Đây chính là phương pháp mà các con vẫn thường được học ở trường để phân tích đề và làm bài văn thật tốt đó!
I. Phân tích đề bài và tìm hiểu câu chuyện (Bước quan trọng để định hướng bài viết)
Mục đích của bước này: Giúp các con hiểu rõ yêu cầu đề bài, nắm vững cốt truyện gốc để từ đó có nền tảng sáng tạo.
1. Phân tích yêu cầu đề bài:
- Kể lại câu chuyện sự tích hoa bìm bịp: Đây là nội dung chính. Chúng ta cần nắm vững cốt truyện.
- Với lời kể của một nhân vật: Đây là “chìa khóa” để bài văn của chúng ta trở nên độc đáo và giàu cảm xúc. Chúng ta sẽ không kể theo lối người kể chuyện ngôi thứ ba nữa, mà sẽ “nhập vai” vào một nhân vật cụ thể.
- Nhiều ý sáng tạo, hay: Yêu cầu này khuyến khích các con thêm thắt chi tiết, miêu tả cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật một cách sâu sắc, độc đáo, không chỉ đơn thuần là kể lại sự việc.
2. Tóm tắt cốt truyện Sự tích hoa bìm bịp (Cô tin là các con đều đã nắm rõ rồi, nhưng hãy cùng cô nhắc lại nhé!):
- Ngày xưa, có hai chị em mồ côi sống với mẹ. Gia đình nghèo khó.
- Người chị hiền lành, chăm chỉ. Người em thì ham ăn, lười biếng.
- Một hôm, mẹ đi chợ xa, dặn hai chị em ở nhà nấu cơm và chia nhau ăn.
- Người em tham lam, ăn hết phần cơm của cả hai chị em.
- Chị về, thấy em đã ăn hết cơm, vừa đói vừa tủi thân, khóc nức nở chạy ra bờ ao.
- Chị khóc than, tự hỏi mẹ sao không về. Rồi chị cứ khóc, khóc mãi, hóa thành chim bìm bịp, bay đi tìm mẹ, vừa bay vừa kêu “Bìm bịp! Trả áo cho tôi! Bìm bịp! Mẹ tôi đâu rồi?”.
- Tiếng kêu của chim bìm bịp gắn liền với những ngày nắng hạn, người dân thấy hoa bìm bịp nở rộ ven bờ ao, bờ ruộng là biết trời sắp mưa. Hoa bìm bịp tượng trưng cho sự mong ngóng, chờ đợi của người chị.
3. Lựa chọn nhân vật kể chuyện:
Để bài văn có nhiều ý sáng tạo và cảm xúc, chúng ta nên chọn nhân vật có nội tâm sâu sắc, có nhiều điều để chia sẻ.
- Người chị (sau này hóa thành chim Bìm bịp): Đây là lựa chọn tốt nhất! Bởi vì người chị là nhân vật chịu nhiều thiệt thòi, có nhiều cảm xúc (buồn, tủi thân, đói, nhớ mẹ, mong mỏi, đau đớn khi biến hóa). Kể theo lời chị sẽ giúp chúng ta khai thác sâu sắc nhất nỗi lòng, suy nghĩ và hành trình hóa thân, tìm kiếm của chị.
- Người mẹ: Cũng được, nhưng sẽ không có trải nghiệm trực tiếp về việc bị ăn mất cơm hay hóa thân.
- Người em: Rất khó để kể một câu chuyện xúc động, vì nhân vật này gây ra bi kịch.
=> Cô trò mình thống nhất sẽ chọn nhân vật người chị (chim Bìm bịp) để kể chuyện nhé!
II. Lập dàn ý chi tiết (Kim chỉ nam cho bài viết sáng tạo)
Mục đích của bước này: Giúp các con sắp xếp các ý tưởng một cách logic, có hệ thống, đảm bảo đầy đủ các phần của bài văn và không bỏ sót các chi tiết sáng tạo.
Với yêu cầu “nhiều ý sáng tạo, hay”, cô sẽ gợi ý thêm những cảm xúc, suy nghĩ, miêu tả độc đáo để các con tham khảo nhé!
A. Mở bài (Tôi là ai? Tôi muốn kể điều gì?)
- Giới thiệu nhân vật kể: Tôi là chim Bìm bịp. Tôi vẫn đang bay lượn trên những cánh đồng khô cằn, bên những bờ ao, ven sông.
- Hoàn cảnh hiện tại: Tiếng kêu “Bìm bịp! Trả áo cho tôi!” của tôi đã quá quen thuộc với người dân mỗi khi nắng hạn. Các con có biết, đó là tiếng lòng chất chứa nỗi nhớ thương, tủi hờn của tôi không?
- Lý do kể câu chuyện: Hôm nay, tôi muốn kể cho các con nghe câu chuyện về cuộc đời mình, về cái thuở tôi còn là một cô bé, để các con hiểu được nỗi lòng tôi và trân trọng tình cảm gia đình.
- Ý sáng tạo: Mở đầu bằng tiếng kêu đặc trưng, cảm xúc day dứt của loài chim, kết nối trực tiếp với hình ảnh hoa bìm bịp ven bờ.
B. Thân bài (Câu chuyện cuộc đời tôi)
- 1. Cuộc sống khi tôi còn là người (tuổi thơ êm đềm nhưng nghèo khó):
- Hoàn cảnh gia đình: Nhà tôi nghèo lắm, chỉ có ba mẹ con nương tựa vào nhau. Mẹ tôi tần tảo, thương chúng tôi vô cùng.
- Hình ảnh mẹ: Mẹ gầy guộc nhưng đôi tay ấm áp, nụ cười hiền hậu luôn là chỗ dựa cho hai chị em tôi. Mỗi lần mẹ đi làm về, tôi lại chạy ra đón, quấn quýt bên mẹ.
- Tính cách hai chị em:
- Tôi: Khi ấy, tôi là một cô bé hiền lành, chăm chỉ, biết thương mẹ, thương em. Tôi hay giúp mẹ việc nhà, nhường nhịn em.
- Em trai tôi: Còn em trai tôi… nó nhỏ hơn tôi vài tuổi, khá lười biếng và rất ham ăn. Tôi thì hay nhường nó, mẹ cũng hay cưng chiều nó hơn một chút vì nó còn nhỏ.
- Ý sáng tạo: Miêu tả khung cảnh gia đình nghèo nhưng ấm áp tình thương; cảm nhận của chị về mẹ, về em (tuy ham ăn nhưng vẫn là em mình, mình vẫn thương). Kể lại những lần chị nhường nhịn em.
- 2. Biến cố đau lòng (Ngày mẹ đi chợ xa):
- Cảnh mẹ dặn dò: Hôm ấy, mẹ đi chợ xa lắm, dặn dò hai chị em ở nhà trông nom nhau, đã chuẩn bị sẵn một nồi cơm độn khoai lang và hai khúc cá kho cho hai chị em. Mẹ còn xoa đầu tôi, bảo: “Con gái ở nhà ngoan, trông em nhé!”. Lòng tôi khi ấy vừa thương mẹ, vừa tự hứa sẽ thật ngoan.
- Sự chờ đợi của tôi: Tôi háo hức chờ đến bữa trưa, bụng đói meo nhưng vẫn cố gắng làm nốt vài việc nhà. Tôi còn nghĩ bụng sẽ chia cho em khúc cá to hơn một chút.
- Cảnh phát hiện: Khi tôi về nhà, cái bụng tôi reo lên vì đói, nhưng khi mở nồi cơm ra… Ôi không! Nồi cơm trống rỗng, khúc cá cũng biến mất. Em trai tôi thì đang nằm ngủ lăn lóc, miệng còn vương vãi những hạt cơm…
- Cảm xúc của tôi:
- Bàng hoàng, không tin vào mắt mình.
- Đói cồn cào, ruột gan cứ quặn thắt lại.
- Tủi thân vô cùng: Tại sao em lại làm vậy? Mẹ đi vắng, em là người thân duy nhất của tôi mà!
- Nước mắt cứ thế trào ra, lăn dài trên má. Tôi không thể kìm được.
- Ý sáng tạo: Nhấn mạnh sự chờ đợi, háo hức của chị, sau đó là sự hụt hẫng, đau đớn khi phát hiện sự thật. Miêu tả cụ thể cảm giác đói, tủi, bất lực. Có thể thêm chi tiết về tiếng nuốt ực của em trai mà chị nghe thấy từ lúc nào đó, hoặc hình ảnh gương mặt em khi ngủ say sau khi ăn hết cơm.
- 3. Khoảnh khắc hóa thân (Tiếng kêu đầu tiên):
- Chạy ra bờ ao: Tôi chạy vụt ra bờ ao, không biết đi đâu, về đâu. Chỉ biết khóc, khóc cho thỏa nỗi tủi hờn trong lòng.
- Lời than trách: Tôi khóc, thầm trách mẹ sao đi mãi không về, trách em sao lại nỡ đối xử với tôi như vậy.
- Sự biến đổi: Nước mắt tôi rơi xuống mặt nước, hòa vào dòng nước mát lạnh. Bỗng nhiên, tôi thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Hai cánh tay tôi như dài ra, mọc đầy lông vũ màu nâu sậm. Giọng nói của tôi cũng thay đổi, không còn là tiếng khóc nức nở của một cô bé nữa, mà thành tiếng kêu “Bìm bịp! Trả áo cho tôi!”… “Bìm bịp! Mẹ tôi đâu rồi?”. Cảm giác đau đớn, sợ hãi nhưng cũng đầy khao khát được bay đi tìm mẹ.
- Bay đi tìm kiếm: Tôi cứ thế bay lên, không ngừng kêu gọi. Tôi bay qua những cánh đồng khô cháy, qua những dòng sông cạn, mong tìm thấy mẹ, tìm thấy một chút nước để xoa dịu cái khát cháy trong lòng.
- Ý sáng tạo: Miêu tả cảm giác đau đớn khi cơ thể biến đổi; sự hoang mang, sợ hãi ban đầu, sau đó là khao khát tìm kiếm mẹ mạnh mẽ đến mức quên đi cả nỗi sợ hãi.
- 4. Cuộc đời của chim Bìm bịp (Nỗi lòng không nguôi):
- Cuộc sống của tôi bây giờ: Từ ngày đó, tôi trở thành chim bìm bịp. Tôi cứ bay mãi, kêu mãi. Tiếng kêu của tôi trở thành điềm báo cho những ngày hạn hán.
- Nỗi nhớ mẹ, nỗi đau đáu về em: Mỗi lần kêu “Bìm bịp! Trả áo cho tôi!”, tôi lại nhớ về cái đói cồn cào, nhớ về khuôn mặt mẹ, nhớ về em trai. Tôi không giận em nữa, chỉ còn là nỗi buồn và mong mỏi em sẽ hiểu được giá trị của tình thân.
- Hình ảnh hoa bìm bịp: Những bông hoa bìm bịp nhỏ bé, màu tím hồng mọc ven bờ ao, bờ ruộng giống như những giọt nước mắt của tôi, hay những ước mơ nhỏ nhoi của tôi về một ngày được gặp lại mẹ, được uống những giọt nước mát lành. Tôi nhìn chúng như nhìn thấy một phần tâm hồn mình, một sự an ủi giữa cuộc đời cô độc.
- Ý sáng tạo: Thể hiện sự tha thứ của chị đối với em trai, chỉ còn lại nỗi nhớ và mong mỏi. Liên kết sâu sắc giữa tiếng kêu, hình ảnh chim Bìm bịp với hoa bìm bịp. Coi hoa bìm bịp như một người bạn, một lời an ủi.
C. Kết bài (Lời nhắn nhủ từ nỗi lòng)
- Cảm xúc hiện tại của nhân vật: Tôi vẫn bay, vẫn kêu, vẫn đợi. Nỗi nhớ thương mẹ, nỗi tủi hờn ngày xưa vẫn còn đó, nhưng không còn là sự oán trách, mà là lời nhắn nhủ.
- Bài học muốn gửi gắm: Qua câu chuyện của tôi, tôi mong các con hãy biết yêu thương, sẻ chia với anh chị em mình. Đừng vì những ham muốn nhỏ nhoi mà làm tổn thương những người thân yêu nhất. Tình cảm gia đình là vô giá.
- Lời nhắn nhủ đến con người: Hãy trân trọng những gì mình đang có, đừng để những điều đáng tiếc xảy ra rồi mới hối hận. Hãy lắng nghe tiếng kêu của tôi, không chỉ là tiếng gọi mưa mà còn là tiếng lòng của một người chị mãi mãi tìm kiếm và mong mỏi.
- Ý sáng tạo: Kết thúc bằng một lời khuyên chân thành, sâu sắc, thể hiện sự trưởng thành trong suy nghĩ của nhân vật chim bìm bịp. Khẳng định giá trị của tình cảm gia đình.
III. Viết bài văn (Biến dàn ý thành câu chữ)
Mục đích của bước này: Dựa vào dàn ý đã lập, các con sẽ dùng từ ngữ, hình ảnh, biện pháp tu từ phù hợp để diễn đạt câu chuyện một cách sinh động, giàu cảm xúc nhất. Hãy chú ý sử dụng ngôi kể “tôi” xuyên suốt bài văn nhé!
(Đây là một bài văn mẫu dựa trên dàn ý cô trò mình vừa xây dựng. Các con có thể tham khảo và tự sáng tạo thêm cho bài viết của mình nhé!)
NỖI LÒNG CHIM BÌM BỊP
Suốt bao năm nay, tôi vẫn cứ bay lượn trên những cánh đồng khô cằn, bên những bờ ao, triền sông. Tiếng kêu “Bìm bịp! Trả áo cho tôi! Bìm bịp! Mẹ tôi đâu rồi?” đã trở thành quen thuộc với bao người dân mỗi khi nắng hạn kéo dài. Các con có biết không, đằng sau tiếng kêu thê thiết ấy là cả một câu chuyện buồn, một nỗi lòng chất chứa nỗi nhớ thương và tủi hờn của tôi – con chim Bìm bịp bé nhỏ này. Hôm nay, tôi muốn kể cho các con nghe về cuộc đời mình, về cái thuở tôi còn là một cô bé, để các con hiểu được nỗi đau mà tôi đã trải qua và trân trọng hơn tình cảm gia đình, tình yêu thương mà mình đang có.
Tôi nhớ lắm, những ngày tôi còn là một cô bé. Nhà tôi nghèo lắm, chỉ có ba mẹ con nương tựa vào nhau mà sống. Mẹ tôi gầy guộc nhưng đôi bàn tay mẹ thì ấm áp lạ thường, đôi mắt mẹ luôn ánh lên tia nhìn trìu mến khi nhìn hai chị em tôi. Mẹ tôi tần tảo quanh năm, làm lụng vất vả từ sáng sớm đến tối mịt. Mỗi lần mẹ đi làm về, tôi lại chạy ra đón, sà vào lòng mẹ để được hít hà mùi đất, mùi mồ hôi thân thương ấy. Tôi khi ấy là một cô bé hiền lành, chăm chỉ, luôn biết giúp mẹ việc nhà và nhường nhịn em trai. Em tôi là một cậu bé ham ăn và đôi khi khá lười biếng. Mẹ thường hay cưng chiều nó hơn một chút vì nó còn nhỏ dại. Tôi thì luôn thương em, dù nó có quấy phá một chút, tôi cũng không giận lâu, chỉ mong hai chị em mãi mãi ở bên nhau, cùng mẹ vượt qua những ngày tháng khó khăn.
Rồi cái ngày định mệnh ấy đã đến, một ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên. Mẹ tôi phải đi chợ xa, từ sáng sớm tinh mơ. Trước khi đi, mẹ đã dặn dò tôi đủ điều: “Con gái ở nhà ngoan, trông em, nấu cơm rồi chia nhau ăn nhé!” Mẹ còn xoa đầu tôi, ánh mắt mẹ chan chứa yêu thương. Tôi dạ vâng, lòng tự hứa sẽ thật ngoan, sẽ chăm sóc em chu đáo để mẹ yên tâm. Tôi háo hức lắm, vì trong nồi mẹ đã chuẩn bị sẵn một bát cơm độn khoai lang và hai khúc cá kho thơm lừng. Bụng tôi đói meo, nhưng tôi vẫn cố gắng làm nốt vài việc nhà, dọn dẹp sạch sẽ. Tôi còn nghĩ bụng, lát nữa mình sẽ nhường em khúc cá to hơn một chút. Nhưng khi tôi về đến nhà, mở cái vung nồi đất quen thuộc ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bàng hoàng. Nồi cơm trống rỗng, khúc cá cũng biến mất không còn dấu vết! Em trai tôi thì đang nằm ngủ say sưa trên tấm chiếu cũ, miệng còn vương vãi vài hạt cơm khô. Tim tôi như thắt lại! Cái đói cồn cào trong bụng bỗng hóa thành một nỗi tủi thân khủng khiếp. Tại sao em lại làm vậy? Mẹ đi vắng, em là người thân duy nhất của tôi mà! Nước mắt tôi cứ thế trào ra, lăn dài trên má, mặn chát và nóng hổi. Tôi không thể kìm được tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng.
Tôi chạy vụt ra bờ ao sau nhà, không biết đi đâu, về đâu, chỉ biết khóc, khóc cho thỏa nỗi tủi hờn chất chứa trong lòng. Từng giọt nước mắt tôi rơi xuống mặt nước, hòa tan vào dòng nước mát lạnh của ao làng. Tôi khóc, thầm trách mẹ sao đi mãi không về, trách em sao lại nỡ đối xử với tôi như vậy. Bỗng nhiên, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Cơ thể tôi như nhẹ bẫng đi. Hai cánh tay tôi như dài ra, mọc đầy lông vũ màu nâu sậm. Giọng nói của tôi cũng thay đổi, không còn là tiếng khóc nức nở của một cô bé nữa, mà thành tiếng kêu than thê thiết: “Bìm bịp! Trả áo cho tôi!”… “Bìm bịp! Mẹ tôi đâu rồi?”. Cảm giác đau đớn khi biến đổi cơ thể, rồi sự hoang mang, sợ hãi ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một khao khát cháy bỏng: Tôi phải bay đi, phải tìm mẹ! Cứ thế, tôi vỗ cánh, bay vút lên bầu trời xanh ngắt, cất tiếng kêu gọi không ngừng nghỉ. Tôi bay qua những cánh đồng khô cháy, qua những dòng sông cạn, mong tìm thấy mẹ, tìm thấy một chút nước để xoa dịu cái khát cháy trong lòng.
Từ ngày ấy, tôi trở thành con chim bìm bịp bé nhỏ này. Tôi cứ bay mãi, kêu mãi, như một lời nhắc nhở về một bi kịch đau lòng. Tiếng kêu của tôi trở thành điềm báo cho những ngày hạn hán, mong mỏi mưa về. Mỗi lần cất tiếng “Bìm bịp! Trả áo cho tôi!”, tôi lại nhớ về cái đói cồn cào ngày xưa, nhớ về khuôn mặt hiền từ của mẹ, và cả hình ảnh đứa em trai tham lam. Giờ đây, tôi không còn giận em nữa, chỉ còn là nỗi buồn và mong mỏi em sẽ hiểu được giá trị của tình thân, của sự sẻ chia. Và các con biết không, những bông hoa bìm bịp nhỏ bé, với sắc tím hồng dịu dàng, mọc ven bờ ao, bờ ruộng giống như những giọt nước mắt của tôi, hay những ước mơ nhỏ nhoi của tôi về một ngày được gặp lại mẹ, được uống những giọt nước mát lành. Tôi nhìn chúng như nhìn thấy một phần tâm hồn mình, một người bạn nhỏ bé, một sự an ủi giữa cuộc đời cô độc và hành trình tìm kiếm không ngừng nghỉ.
Tôi vẫn bay, vẫn kêu, vẫn đợi. Nỗi nhớ thương mẹ, nỗi tủi hờn ngày xưa vẫn còn đó, nhưng không còn là sự oán trách, mà là lời nhắn nhủ. Qua câu chuyện của tôi, tôi mong các con hãy biết yêu thương, sẻ chia với anh chị em mình. Đừng vì những ham muốn nhỏ nhoi mà làm tổn thương những người thân yêu nhất. Tình cảm gia đình là vô giá, nó là dòng nước mát lành xoa dịu mọi nỗi đau. Hãy lắng nghe tiếng kêu của tôi, không chỉ là tiếng gọi mưa mà còn là tiếng lòng của một người chị mãi mãi tìm kiếm và mong mỏi một tình yêu thương trọn vẹn.
IV. Đọc lại và chỉnh sửa (Bước cuối cùng để hoàn thiện bài viết)
Mục đích của bước này: Đảm bảo bài viết của các con không chỉ hay về nội dung mà còn chính xác về hình thức.
Khi viết xong, các con hãy đọc lại bài văn một lượt từ đầu đến cuối, và tự mình kiểm tra các mục sau nhé:
- Nội dung: Đã kể đúng cốt truyện chưa? Đã có nhiều chi tiết sáng tạo, cảm xúc của nhân vật chưa?
- Ngôi kể: Đã dùng ngôi “tôi” xuyên suốt chưa?
- Diễn đạt: Các câu văn đã trôi chảy, mạch lạc chưa? Từ ngữ có phong phú không? Có sử dụng các biện pháp so sánh, nhân hóa để bài văn thêm sinh động không?
- Chính tả, ngữ pháp: Có lỗi chính tả hay dùng từ sai không?
- Yêu cầu sáng tạo: Đã đáp ứng được yêu cầu “nhiều ý sáng tạo, hay” của cô giáo chưa?
Nếu thấy có chỗ nào chưa ưng ý, các con đừng ngần ngại mà sửa lại nhé. Một bài văn hay không chỉ là bài văn có ý tưởng tốt mà còn là bài văn được trau chuốt cẩn thận đấy!
Chúc các con sẽ có những bài viết thật hay và độc đáo!
Cô tin rằng với sự sáng tạo của mình, các con sẽ làm được!
Ta là cô Tiên trên trời cao, mang đến sắc màu rực rỡ cho trần gian. Các loài hoa vốn dĩ ngày xưa chỉ mang sắc xám buồn bã, chẳng có gì nổi bật. Một hôm, ta xuống hạ giới, mang theo những dải lụa xanh, đỏ, tím, vàng phấp phới trong gió. Từ xa, ta thấy bên bờ dậu, một dây Bìm Bìm nhỏ bé đang cố vươn mình để ngắm nhìn ta.
Bìm Bìm thầm lặng nhưng đôi mắt sáng ngời lấp lánh. Ta tiến lại gần, nhẹ nhàng hỏi:
– Bìm Bìm ơi, có thích màu áo của ta không?
Bìm Bìm khẽ ngước nhìn, giọng run run:
– Em thích lắm, nhất là màu tím ạ!
Nghe thế, ta mỉm cười và nói:
– Vậy để ta tặng em mấy viên ngọc quý. Chúng có thể hóa phép thành các màu sắc mà em yêu thích.
Nói rồi, ta đặt vào tay Bìm Bìm bốn viên ngọc lấp lánh: vàng, đỏ, xanh, tím. Sau đó, ta bay lên cao, để lại nụ cười và lời chúc cho Bìm Bìm nhỏ bé.
Từ lúc ấy, Bìm Bìm như được truyền cảm hứng. Nó vươn cao, mang viên ngọc vàng đến gần chùm nụ mướp. Bìm Bìm thì thầm:
– Ta sẽ cho mướp viên ngọc vàng!
Chỉ một khoảnh khắc, chùm nụ nở bung thành những bông hoa vàng rực rỡ, sáng bừng cả góc vườn. Lũ ong, bướm liền kéo nhau tới chiêm ngưỡng vẻ đẹp ấy.
Rồi Bìm Bìm tụt xuống, thấy mấy bông mào gà sắp nở. Nó nghĩ:
– Các bạn mào gà xứng đáng có màu đỏ thắm.
Vậy là Bìm Bìm tung viên ngọc đỏ vào đám nụ. Tức thì, hoa mào gà bung nở đỏ rực, đẹp tựa màu cờ. Mấy chú gà trống nhìn thấy tưởng là mào của mình, cứ chạy quanh khoe khắp nơi.
Ngước lên trời, Bìm Bìm nhận ra màu trắng của mây dường như thiếu sức sống. Nó quyết định tung viên ngọc xanh lên trời. Lập tức, mây trắng tan đi, để lại bầu trời trong xanh, soi bóng xuống mặt hồ cũng xanh biếc. Cuối cùng, Bìm Bìm nhìn lại viên ngọc tím còn sót lại – màu sắc mà nó yêu thích nhất. Với tất cả sự háo hức, Bìm Bìm tung viên ngọc lên đầu mình. Chỉ trong chớp mắt, những bông hoa Bìm Bìm nở bung, mang sắc tím dịu dàng, giống như màu áo ta đã mặc.
Từ xa, ta nhìn xuống, mỉm cười tự hào. Bìm Bìm nhỏ bé đã mang lại sắc màu không chỉ cho chính nó, mà còn làm đẹp cho muôn loài. Nếu các con thấy loài hoa Bìm Bìm tím bên giàn leo, hãy nhớ đến lòng nhân hậu và tình yêu sắc màu của nó nhé.