Đọc bài thơ và trả lời các câu hỏi:
Tống biệt hành (Thâm Tâm)
Đưa người, ta khôn…
Tống biệt hành (Thâm Tâm)
Đưa người, ta không đưa qua sông,
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt,
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình, một dửng dưng…
– Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ,
Chí nhớn chưa về bàn tay không,
Thì không bao giờ nói trở lại!
Ba năm mẹ già cũng đừng mong.
Ta biết người buồn chiều hôm trước:
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt,
Một chị, hai chị cũng như sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót.
Ta biết người buồn sáng hôm nay:
Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay,
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…
Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay,
Chị thà coi như là hạt bụi,
Em thà coi như hơi rượu say.
Câu 1: Xác định thể thơ, nhân vật trữ tình trong bài thơ.
Câu 2: Theo văn bản, gia đình của người ra đi có những ai?
Câu 3: Anh (Chị) hiểu thế nào về ý nghĩa của các câu thơ:
Đưa người, ta không đưa qua sông,
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt,
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
Câu 4: Anh (Chị) hình dung như thế nào về hình tượng li khách (người ra đi) trong bài thơ
Câu 5: Nhận xét về ngôn ngữ của bài thơ
Câu 1: Xác định thể thơ, nhân vật trữ tình trong bài thơ.
Để xác định thể thơ, chúng ta sẽ quan sát cách gieo vần, nhịp điệu và cấu trúc của bài thơ.
– Về vần: Các câu thơ thường có vần chân ở cuối câu (ví dụ: sông – lòng, vọt – trong, ấy – dưng, nhỏ – không – lại – mong, trước – nốt – sen – sót, nay – thay – biếc – tay, thực – bay – bụi – say).
– Về nhịp điệu: Nhịp thơ không đều đặn hoàn toàn, có sự biến hóa, lúc nhanh, lúc chậm, phù hợp với diễn biến cảm xúc.
– Về cấu trúc: Bài thơ có nhiều khổ, mỗi khổ gồm bốn câu, trừ một số khổ có sự thay đổi về số câu.
Dựa vào những đặc điểm trên, ta có thể thấy bài thơ “Tống biệt hành” thuộc thể thơ Tự do, hay còn gọi là thơ Thơ mới. Thể thơ này cho phép nhà thơ tự do trong cách gieo vần, ngắt nhịp, sắp xếp câu chữ để thể hiện một cách chân thực và sinh động nhất tâm tư, tình cảm của mình.
Nhân vật trữ tình trong bài thơ chính là “ta” – người đưa tiễn. “Ta” là người trực tiếp chứng kiến và cảm nhận nỗi buồn ly biệt, là người thể hiện tâm trạng day dứt, xót xa trước cảnh chia ly. Qua lời nói và suy nghĩ của “ta”, chúng ta thấy được một tấm lòng chân thành, sâu sắc, luôn hướng về người ra đi.
Câu 2: Theo văn bản, gia đình của người ra đi có những ai?
Chúng ta cùng xem lại các câu thơ có nhắc đến gia đình của người ra đi:
“Ba năm mẹ già cũng đừng mong.”
“Một chị, hai chị cũng như sen”
“Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc”
Từ những câu thơ này, ta có thể xác định được những người thân trong gia đình người ra đi bao gồm:
– Mẹ: Là người mẹ già, có lẽ mong ngóng con trở về.
– Chị: Có “một chị, hai chị”, như vậy là có ít nhất hai người chị.
– Em: Là em nhỏ, ngây thơ, có đôi mắt biếc thể hiện sự thương tiếc.
Câu 3: Anh (Chị) hiểu thế nào về ý nghĩa của các câu thơ:
Đưa người, ta không đưa qua sông,
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt,
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
Đây là những câu thơ mở đầu, mang tính chất gợi mở và đầy tâm trạng. Chúng ta sẽ phân tích từng cặp câu thơ.
* “Đưa người, ta không đưa qua sông,
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?”
Thông thường, việc tiễn đưa thường gắn liền với những hình ảnh chia ly quen thuộc như đưa qua sông, bến nước. Tuy nhiên, ở đây, người tiễn lại nói “không đưa qua sông”. Điều này cho thấy sự chia tay này không đơn thuần là một cuộc tiễn biệt thông thường, mà nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. “Tiếng sóng ở trong lòng” là một hình ảnh ẩn dụ đầy sức gợi. Nó không phải là âm thanh của con sông bên ngoài, mà là sự xao động, bồn chồn, day dứt, nỗi buồn dâng trào trong tâm trạng của người đưa tiễn. Nó cho thấy tình cảm gắn bó sâu nặng giữa người đi và người ở lại, một sự chia ly khiến lòng người rối bời, không yên.
* “Bóng chiều không thắm, không vàng vọt,
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?”
“Bóng chiều không thắm, không vàng vọt” là miêu tả cảnh vật mang một vẻ đìu hiu, nhạt nhòa, thiếu sức sống. Nó không phải là một buổi chiều tà rực rỡ sắc màu mà cũng không phải là một buổi chiều u ám, buồn bã rõ rệt. Tuy nhiên, sự “đầy hoàng hôn trong mắt trong” lại làm nổi bật lên nỗi buồn của người đưa tiễn. “Hoàng hôn” thường tượng trưng cho sự kết thúc, sự phai tàn, sự chia ly. “Mắt trong” ở đây có thể hiểu là đôi mắt của người đưa tiễn, hoặc đôi mắt của người ra đi, hoặc cả hai. Dù là ai, thì hình ảnh hoàng hôn ngập đầy trong đôi mắt ấy cũng thể hiện nỗi buồn man mác, nỗi nuối tiếc, sự cảm nhận sâu sắc về khoảnh khắc chia ly đang đến. Nó cho thấy dù cảnh vật bên ngoài có thể bình thường, nhưng trong tâm hồn, cảm xúc của con người lại đang chìm trong một nỗi buồn sâu lắng, giống như cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống.
Tổng lại, hai cặp câu thơ này đã tạo nên một không khí bâng khuâng, day dứt ngay từ đầu bài thơ. Nó cho thấy sự chia ly này không chỉ là sự cách biệt về không gian mà còn là sự ám ảnh về tâm trạng, là nỗi buồn được cảm nhận một cách tinh tế và sâu sắc.
Câu 4: Anh (Chị) hình dung như thế nào về hình tượng li khách (người ra đi) trong bài thơ
Hình tượng “li khách” (người ra đi) trong bài thơ hiện lên với những nét vẽ vừa cụ thể, vừa trừu tượng, mang nhiều ý nghĩa.
Đầu tiên, “li khách” là người có “chí lớn chưa về bàn tay không”. Điều này cho thấy đây là một người có hoài bão, có mục tiêu, có lý tưởng. Họ ra đi không phải để chơi bời hay trốn tránh, mà là để thực hiện một sứ mệnh, một khát vọng lớn lao. “Chí lớn” có thể là sự nghiệp, là cống hiến, là tìm kiếm tri thức hay danh vọng.
Thứ hai, “li khách” là người có ý chí, quyết tâm cao. Lời khẳng định “Thì không bao giờ nói trở lại!” và “Ba năm mẹ già cũng đừng mong” thể hiện một sự dứt khoát, kiên định. Họ đã đặt ra cho mình một thời hạn, một mục tiêu rõ ràng và sẽ không quay về cho đến khi hoàn thành. Điều này vừa cho thấy sự mạnh mẽ của họ, vừa gợi lên sự xa cách, có phần lạnh lùng đối với tình cảm gia đình.
Thứ ba, “li khách” là người có khả năng gây xúc động, thương tiếc cho người ở lại. Bài thơ khắc họa nỗi buồn của mẹ, chị, em khi chia tay người ra đi. Họ buồn thương như thế nào, ta thấy qua sự ví von đầy xót xa: “Mẹ thà coi như chiếc lá bay, / Chị thà coi như là hạt bụi, / Em thà coi như hơi rượu say.” Những ví von này cho thấy tình cảm sâu nặng của gia đình dành cho người ra đi, và sự ra đi này đã để lại một khoảng trống lớn lao, khiến người ở lại cảm thấy họ như tan biến vào hư vô.
Thứ tư, dù “li khách” có chí lớn, họ vẫn là con người, có tình cảm. Qua lời nói của người đưa tiễn, ta cảm nhận được người ra đi cũng mang trong lòng nỗi buồn, sự lưu luyến: “Ta biết người buồn chiều hôm trước: / Bây giờ mùa hạ sen nở nốt… Khuyên nốt em trai dòng lệ sót. / Ta biết người buồn sáng hôm nay: / Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay… Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…” Những hình ảnh “sen nở nốt”, “dòng lệ sót”, “khăn tay” gói trọn “thương tiếc” đều gợi lên một tâm trạng buồn bã, day dứt của người ra đi trước cảnh chia ly.
Tóm lại, hình tượng li khách trong bài thơ là một hình tượng đa chiều: vừa là người có chí lớn, quyết tâm cao, vừa là người có tình cảm sâu nặng, khiến người thân yêu thương, tiếc nuối.
Câu 5: Nhận xét về ngôn ngữ của bài thơ
Ngôn ngữ của bài thơ “Tống biệt hành” có những đặc điểm rất đáng chú ý và góp phần tạo nên sức hấp dẫn cho tác phẩm.
Thứ nhất, ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu sức gợi. Tác giả đã sử dụng nhiều hình ảnh mang tính biểu tượng cao như “sóng ở trong lòng”, “hoàng hôn trong mắt”, “chiếc lá bay”, “hạt bụi”, “hơi rượu say”. Những hình ảnh này không chỉ miêu tả cảnh vật hay cảm xúc một cách trực tiếp mà còn gợi lên nhiều liên tưởng, suy ngẫm cho người đọc. Chúng tạo ra một không gian thẩm mỹ đặc biệt, vừa quen thuộc vừa mới lạ.
Thứ hai, ngôn ngữ mang tính khẩu ngữ, gần gũi nhưng không hề tầm thường. Cách xưng hô “ta” và những câu hỏi tu từ (“Sao có tiếng sóng ở trong lòng?”, “Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?”) tạo cảm giác như người đọc đang được trò chuyện trực tiếp với nhân vật trữ tình. Lời thơ tự nhiên, chân thành như lời tâm sự, thể hiện cảm xúc một cách trực tiếp, không khoa trương.
Thứ ba, ngôn ngữ có sự biến hóa, uyển chuyển trong cách diễn đạt. Đôi khi là những câu hỏi tu từ đầy day dứt, có lúc là những lời khẳng định dứt khoát, có khi lại là những lời ví von xót xa. Sự thay đổi trong giọng điệu và cách diễn đạt này phản ánh sự phức tạp và biến động của cảm xúc trong khoảnh khắc chia ly.
Thứ tư, ngôn ngữ sử dụng nhiều biện pháp tu từ độc đáo. Ngoài các hình ảnh ẩn dụ, so sánh đã phân tích ở trên, còn có những câu thơ mang tính đối lập nhẹ nhàng (“không thắm, không vàng vọt” nhưng “đầy hoàng hôn”) tạo chiều sâu cho cảm xúc.
Tóm lại, ngôn ngữ của bài thơ “Tống biệt hành” là ngôn ngữ của thơ mới: giàu nhạc điệu, giàu hình ảnh, giàu cảm xúc, vừa mang tính cá nhân sâu sắc, vừa có khả năng lay động tâm hồn người đọc. Nó là sự kết hợp hài hòa giữa cái tôi trữ tình và những hình ảnh mang tính biểu tượng, tạo nên một bản tình ca tiễn biệt đầy day dứt và ám ảnh.
Các em có câu hỏi nào về bài thơ này không? Nếu không, chúng ta sẽ chuyển sang bài tập tiếp theo nhé.
1/
– Thể thơ: 7 chữ
– Nhân vật trữ tình: li khách
2/
Gia đình của người ra đi có: người tiễn đưa, li khách cùng với mẹ, hai người chị và em nhỏ của li khách.
3/
Đoạn thơ diễn tả niềm lưu luyến không lỡ chia xa trong cuộc chia ly. Từ đó cho thấy được tình cảm của nhân vật trữ tình và người sắp chia xa vô cùng thắm thiết mặn nồng.
4/
Hình tượng li khách hiện lên thật là một con người mang đầy ý chí quyết tâm, người ly khách ấy còn khẳng định một cách quyết liệt: “chưa về”, “không bao giờ”, “mẹ già đừng mong”, quyết tâm đạt chí lớn.
5/
Ngôn ngữ thơ: trầm buồn pha chút xót xa, vừa mang âm điệu của thơ cổ, vừa mang cái hiện đại mới mẻ.
Câu 1: Bài thơ là thể thơ tự do, nhân vật trữ tình trong bài thơ là người viết thơ.
Câu 2: Gia đình của người ra đi gồm mẹ, chị và em trai.
Câu 3: Câu thơ đầu tiên nhấn mạnh rằng người viết không thể đưa người đi qua sông, tượng trưng cho sự khác biệt giữa cuộc sống trần tục và cuộc sống vô thường, nơi mà chúng ta phải đi một mình. Câu thơ thứ hai ám chỉ sự sóng gió trong lòng của người viết thơ khi chứng kiến người thân ra đi. Hai câu thơ sau tập trung miêu tả cảm xúc của người viết, khi bóng chiều không thắm, không vàng vọt và mắt trong đầy hoàng hôn, đề cập đến cảm giác buồn của người viết khi chứng kiến sự ra đi của người thân.
Câu 4: Hình tượng li khách (người ra đi) trong bài thơ được miêu tả là một nhân vật bị bất hạnh và cô đơn, người đã phải rời xa gia đình để đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn. Người viết thể hiện sự đau đớn và xót xa về việc phải chia tay người thân của mình.
Câu 5: Ngôn ngữ của bài thơ rất sâu sắc và đầy tình cảm. Người viết đã sử dụng những hình ảnh tượng trưng và biểu cảm sắc sảo để miêu tả cảm xúc của mình, tạo ra một bức tranh rất sâu sắc về sự ra đi của người thân.