Đọc – hiểu
Nhớ con sông quê hương – Tế Hanh
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
…
Nhớ con sông quê hương – Tế Hanh
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
Hình ảnh cô em đôi má ửng hồng…
Câu 1: Xác định nhân vật trữ trình trong bài thơ
Câu 2: Chỉ ra những từ ngữ được tác giả sử dụng để miêu tả hình ảnh con sông quê hương ở hai câu thơ đầu
Câu 3: Nêu tác dụng của việc sử dụng từ láy trong hai câu thơ sau:
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Câu 4: Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình được thể hiện trong bài thơ
Câu 5: Nêu bài học em rút ra được từ bài thơ
Câu 1: Xác định nhân vật trữ tình trong bài thơ
Để xác định nhân vật trữ tình, chúng ta cần đọc kỹ bài thơ và xem ai là người đang bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ của mình.
– Quan sát cách xưng hô: Trong bài thơ, nhân vật “tôi” đã trực tiếp nói lên suy nghĩ, tình cảm của mình.
– Suy nghĩ, cảm xúc: Nhân vật “tôi” nói về quê hương, tuổi thơ, những kỷ niệm gắn liền với con sông.
Vậy, nhân vật trữ tình trong bài thơ là chính nhà thơ Tế Hanh, người đang hồi tưởng và bộc lộ tình cảm sâu sắc của mình đối với quê hương.
Câu 2: Chỉ ra những từ ngữ được tác giả sử dụng để miêu tả hình ảnh con sông quê hương ở hai câu thơ đầu
Hai câu thơ đầu là:
“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre”
Chúng ta hãy cùng phân tích từng từ ngữ nhé:
– “xanh biếc”: Từ ngữ này gợi lên màu sắc tươi mát, trong lành, tạo ấn tượng mạnh mẽ về vẻ đẹp của dòng sông.
– “gương trong”: Đây là một hình ảnh so sánh độc đáo. Con sông được ví như tấm gương, cho thấy sự phẳng lặng, tĩnh mịch và trong vắt của dòng nước.
– “soi tóc những hàng tre”: Hình ảnh này tiếp tục làm rõ hơn sự trong trẻo của dòng nước, nó phản chiếu cả hình ảnh “tóc” của những hàng tre xanh mướt hai bên bờ.
Như vậy, những từ ngữ được tác giả sử dụng để miêu tả hình ảnh con sông quê hương ở hai câu thơ đầu là: xanh biếc, gương trong, soi tóc.
Câu 3: Nêu tác dụng của việc sử dụng từ láy trong hai câu thơ sau:
“Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy”
Trong hai câu thơ này, tác giả đã sử dụng các từ láy rất hiệu quả. Chúng ta hãy cùng xem xét:
– “ríu rít”: Từ láy này miêu tả âm thanh của tiếng chim. Nó gợi lên sự trong trẻo, vui tai, nhộn nhịp và đầy sức sống của thiên nhiên, cảnh vật nơi quê hương.
– “chập chờn”: Từ láy này miêu tả hoạt động của con cá. Nó gợi lên hình ảnh con cá nhảy lên mặt nước một cách uyển chuyển, sinh động, tạo nên một nét chấm phá đầy thú vị cho bức tranh sông nước.
Tác dụng của việc sử dụng từ láy “ríu rít” và “chập chờn” là:
– Làm cho âm thanh và hình ảnh trở nên sinh động, cụ thể và gợi cảm hơn.
– Góp phần tô đậm thêm bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, tràn đầy sức sống của quê hương.
– Tạo nhịp điệu cho câu thơ, làm cho bài thơ thêm nhạc điệu.
Câu 4: Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình được thể hiện trong bài thơ
Tình cảm của nhân vật trữ tình trong bài thơ là một tình cảm rất sâu sắc và đa dạng. Chúng ta có thể nhận thấy những điều sau:
– Tình yêu quê hương sâu nặng, tha thiết: Nhân vật “tôi” đã gọi con sông là “Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!”, cho thấy sự gắn bó mật thiết, không thể tách rời giữa con người và quê hương. Tình cảm này còn được thể hiện qua việc nhà thơ khẳng định: “Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ”, “Sông của miền Nam nước Việt thân yêu”.
– Sự gắn bó với tuổi thơ và những kỷ niệm: Con sông không chỉ là một cảnh vật mà còn là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ. “Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi?”, “Sông của tuổi trẻ” là những minh chứng cho điều này.
– Sự nuối tiếc, hoài niệm khi xa quê: Dù đi đâu, làm gì, “lòng tôi như mưa nguồn, gió biển / Vẫn trở về lưu luyến bên sông”. Điều này thể hiện nỗi nhớ quê da diết, sự lưu luyến không nguôi về quê hương.
– Sự hòa quyện giữa con người và thiên nhiên: Nhân vật “tôi” cảm nhận sự tương tác, gắn bó mật thiết với dòng sông: “Tôi giơ tay ôm nước vào lòng / Sông mở nước ôm tôi vào dạ”. Hình ảnh này cho thấy sự hòa hợp, yêu thương trọn vẹn.
– Sự trưởng thành và ý thức về trách nhiệm với quê hương, đất nước: Khi “xa nhà đi kháng chiến”, tình cảm với quê hương vẫn luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc.
Tóm lại, tình cảm của nhân vật trữ tình được thể hiện trong bài thơ là tình yêu quê hương sâu sắc, mãnh liệt, gắn liền với tuổi thơ, những kỷ niệm và cả ý thức về sự hy sinh cho đất nước.
Câu 5: Nêu bài học em rút ra được từ bài thơ
Qua bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh, chúng ta có thể rút ra nhiều bài học quý giá. Cô xin gợi ý một số bài học tiêu biểu:
– Bài học về tình yêu quê hương, đất nước: Bài thơ nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc giữ gìn và phát huy tình yêu đối với quê hương, nơi chôn rau cắt rốn của mình. Dù đi đâu, làm gì, quê hương vẫn luôn là nguồn cội, là điểm tựa tinh thần vững chắc.
– Bài học về trân trọng những giá trị đẹp đẽ của cuộc sống: Con sông quê hương trong bài thơ không chỉ là một cảnh đẹp mà còn là biểu tượng của những điều giản dị, thân thương đã nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta. Chúng ta cần biết trân trọng những vẻ đẹp đó, từ thiên nhiên đến những kỷ niệm, những mối quan hệ.
– Bài học về sự gắn bó, hòa quyện với thiên nhiên: Bài thơ cho thấy sự tương giao, hòa hợp tuyệt vời giữa con người và thiên nhiên. Chúng ta học được cách yêu thiên nhiên, bảo vệ môi trường để giữ gìn vẻ đẹp cho quê hương mình.
– Bài học về ý thức giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc: Quê hương với những nét đặc trưng riêng là một phần tạo nên bản sắc văn hóa của mỗi con người, mỗi dân tộc. Việc yêu quê hương cũng là yêu văn hóa, truyền thống của dân tộc.
Cô hy vọng rằng, qua bài học hôm nay, các em đã hiểu sâu sắc hơn về bài thơ “Quê hương” và có thể cảm nhận được tình yêu mà nhà thơ Tế Hanh gửi gắm. Chúc các em học tốt!
Câu 1 :
Nhân vật trữ tình là “tôi” – người con lớn lên bên con sông quê hương và nay về dòng sông ấy
Câu 2 :
Hai câu thơ đầu :
“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre”
Từ ngữ miêu tả con sông : xanh biếc,gương trong
→ Gợi một dòng sông xanh,trong,đẹp,phẳng lặng như tấm gương soi cảnh vật
Câu 3 :
Từ láy : “rít rít”,”chập chờn”
Tác dụng :
+ Làm ngôn ngữ giàu hình ảnh,giàu nhạc điệu và trở nên mềm mại,giàu sức gợi hơn
+ Nhằm nhấn mạnh sự sinh động,rộn ràng và đầy sức sống của cảnh vật bên dòng sông quê hương
+ Thể hiện tình yêu quê hương nông nàn của tác giả đối với quê hương
Câu 4 :
– Nhân vật trữ tình dành cho con sông quê hương tình yêu tha thiết,sâu nặng
– Đó là nỗi nhớ da diết,lưu luyến từ tuổi thơ đến khi trưởng thành,đi kháng chiến vẫn không nguôi
– Tình yêu con sông cũng là tình yêu quê hương,đất nước chân thành và mộc mạc
Câu 5 :
– Phải tôn trọng những kỉ niệm tuổi thơ và vẻ đẹp quê hương nơi ta lớn lên
– Luôn biết ơn và hướng về quê hương về cội nguồn,dù đi xa vẫn không quên cội rễ
– Quê hương là nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người,vì thế hãy sống tốt để xứng đáng với nơi ta sinh ra