Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Em hãy kể lại truyện Sự tích bông hoa cúc trắng bằng lời văn của em.

Em hãy kể lại truyện Sự tích bông hoa cúc trắng bằng lời văn của em.

Em hãy kể lại truyện Sự tích bông hoa cúc trắng bằng lời văn của em.
Hỏi bởi: Van Tran
3 câu trả lời

▲ 6

Chào các em học sinh thân yêu! Cô rất vui khi được đồng hành cùng các em trong tiết học Ngữ văn ngày hôm nay.

Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau thực hành một bài tập rất thú vị, đó là kể lại một câu chuyện cổ tích bằng chính lời văn của mình. Câu chuyện mà chúng ta sẽ kể lại chính là Sự tích bông hoa cúc trắng – một câu chuyện đã chạm đến trái tim của biết bao thế hệ về tình mẫu tử thiêng liêng và lòng hiếu thảo vô bờ bến.

Kể lại một câu chuyện không chỉ giúp các em ghi nhớ nội dung mà còn rèn luyện khả năng diễn đạt, sắp xếp ý tưởng và thể hiện cảm xúc của mình nữa đấy. Nào, chúng ta hãy cùng bắt đầu nhé!

YÊU CẦU ĐỀ BÀI:

Em hãy kể lại truyện Sự tích bông hoa cúc trắng bằng lời văn của em.

PHƯƠNG PHÁP THỰC HIỆN BÀI TẬP (Step-by-step):

Để kể lại một câu chuyện thật hay và lôi cuốn, các em cần thực hiện theo các bước sau:

BƯỚC 1: Đọc kĩ và nắm vững nội dung câu chuyện

Trước hết, chúng ta cần nhớ lại toàn bộ câu chuyện “Sự tích bông hoa cúc trắng”. Hãy tự hỏi mình:

  • Câu chuyện có những nhân vật nào?
  • Hoàn cảnh của các nhân vật ra sao?
  • Sự việc nào đã xảy ra?
  • Nhân vật chính đã làm gì khi gặp khó khăn?
  • Kết quả của những hành động đó là gì?
  • Câu chuyện muốn gửi gắm thông điệp gì?

Giải thích: Việc nắm vững nội dung giúp các em không bỏ sót ý chính và kể lại câu chuyện một cách mạch lạc, đúng trình tự.

BƯỚC 2: Lập dàn ý chi tiết cho bài kể

Một dàn ý rõ ràng sẽ là kim chỉ nam giúp các em sắp xếp các ý một cách hợp lí, tránh lan man hoặc lặp ý. Chúng ta sẽ chia dàn ý thành 3 phần chính:

a. Mở bài:

  • Giới thiệu về nhân vật chính (cô bé hiếu thảo) và hoàn cảnh (sống với mẹ ốm nặng, nghèo khó).
  • Nêu cảm xúc, nỗi lo lắng của cô bé.

b. Thân bài: (Kể diễn biến câu chuyện theo trình tự thời gian)

  • Sự việc 1: Mẹ cô bé ngày càng yếu, cô bé rất buồn và lo lắng, quyết tâm đi tìm thầy thuốc chữa bệnh cho mẹ.
  • Sự việc 2: Trên đường đi, cô bé gặp một ông cụ tóc bạc phơ (ông Bụt/ông Tiên). Ông cụ hỏi han và cô bé đã kể lại hết nỗi lòng của mình.
  • Sự việc 3: Ông cụ đưa cho cô bé một bông hoa trắng và dặn: “Mỗi cánh hoa là một năm mẹ cháu sống.”
  • Sự việc 4: Với lòng hiếu thảo và sự thông minh, cô bé đã làm gì với bông hoa đó? (Kể chi tiết hành động xé từng cánh hoa thành nhiều sợi nhỏ).
  • Sự việc 5: Bông hoa cúc trắng biến đổi ra sao sau hành động của cô bé?
  • Sự việc 6: Kết quả: Cô bé trở về, mẹ khỏi bệnh.

c. Kết bài:

  • Ý nghĩa của câu chuyện: Sự ra đời của bông hoa cúc trắng nhiều cánh, biểu tượng cho lòng hiếu thảo và sự trường thọ.
  • Nêu cảm nghĩ của em về câu chuyện hoặc về tình mẹ con.

Giải thích: Lập dàn ý giúp các em có cái nhìn tổng thể về bài viết, đảm bảo câu chuyện được kể đầy đủ các sự việc quan trọng và có một kết cấu chặt chẽ, logic.

BƯỚC 3: Kể lại câu chuyện bằng lời văn của em

Đây là bước quan trọng nhất! Các em hãy dựa vào dàn ý đã lập ở BƯỚC 2 để kể lại câu chuyện. Khi kể, hãy chú ý:

  • Sử dụng ngôi kể thứ ba: “Cô bé”, “người mẹ”, “ông cụ”… (Đây là cách kể phổ biến và dễ nhất cho các em).
  • Dùng từ ngữ sinh động, giàu hình ảnh: Thay vì chỉ kể sự việc trần trụi, hãy thêm vào những từ ngữ miêu tả cảm xúc, ngoại hình, hành động để câu chuyện thêm hấp dẫn. Ví dụ: “mẹ cô bé ốm nặng”, có thể kể là “mẹ cô bé ngày càng héo hon, hơi thở yếu ớt dần”.
  • Thể hiện cảm xúc nhân vật: Cô bé lo lắng thế nào, vui mừng ra sao khi mẹ khỏi bệnh.
  • Thay đổi cách diễn đạt: Tránh sao chép nguyên văn từ sách giáo khoa. Hãy dùng từ ngữ của riêng mình để câu chuyện mang đậm dấu ấn cá nhân.
  • Liên kết các câu, đoạn: Sử dụng các từ nối, cụm từ chuyển tiếp để bài kể mượt mà, không bị rời rạc.

Giải thích: “Lời văn của em” có nghĩa là em sẽ kể lại câu chuyện theo cách diễn đạt riêng của mình, chứ không phải chép lại. Điều này thể hiện sự sáng tạo và khả năng vận dụng ngôn ngữ của các em.

BƯỚC 4: Kiểm tra và chỉnh sửa

Sau khi kể xong, hãy đọc lại bài của mình một lần nữa để:

  • Kiểm tra lỗi chính tả, ngữ pháp.
  • Xem câu chuyện đã mạch lạc chưa, có thiếu ý nào không.
  • Lời kể đã đủ hấp dẫn, truyền cảm chưa.
  • Có thể thêm thắt chi tiết miêu tả nào nữa không.

Giải thích: Bước này giúp các em hoàn thiện bài viết, tránh những sai sót không đáng có và nâng cao chất lượng bài làm.

BÀI LÀM THAM KHẢO CỦA CÔ:

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi nhà nhỏ đơn sơ, có một cô bé vô cùng hiếu thảo sống cùng người mẹ thân yêu. Cuộc sống của hai mẹ con tuy nghèo khó nhưng luôn đong đầy tình yêu thương. Thế rồi, một ngày kia, người mẹ bỗng lâm bệnh nặng, ngày càng yếu đi. Thuốc thang chạy chữa mãi mà bệnh tình vẫn không thuyên giảm, khiến cô bé vô cùng lo lắng, khuôn mặt nhỏ nhắn luôn đượm buồn và ướt đẫm nước mắt.

Nhìn mẹ héo hon từng ngày, cô bé đau xót lắm. Không đành lòng nhìn mẹ chịu đựng cơn đau, cô bé quyết định một mình đi khắp nơi tìm thầy, tìm thuốc mong cứu chữa cho mẹ. Đôi chân trần nhỏ bé lang thang qua bao con đường làng, ngọn núi. Cô bé mệt lả, nhưng trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải cứu mẹ! Khi đi đến một gốc đa cổ thụ bên đường, cô bé gặp một ông cụ râu tóc bạc phơ, trông hiền từ như ông Bụt. Ông cụ mỉm cười hiền hậu, hỏi han lí do cô bé khóc và đi đâu trong trời nắng chang chang thế này.

Nghe ông cụ hỏi, cô bé bật khóc nức nở, kể hết nỗi lòng mình về người mẹ đang bệnh nặng ở nhà. Lắng nghe câu chuyện cảm động của cô bé, ông cụ trầm ngâm một lát rồi đưa cho cô bé một bông hoa trắng tinh khôi, dặn dò:

– Cháu hãy cầm bông hoa này về. Mỗi cánh hoa là một năm mẹ cháu được sống thêm. Hãy về nhà và chăm sóc mẹ thật tốt nhé!

Cầm bông hoa trên tay, cô bé vừa mừng vừa lo. Cô bé đếm đi đếm lại, bông hoa chỉ có vỏn vẹn năm cánh. Năm năm ư? Thời gian đó sao quá ngắn ngủi! Lòng hiếu thảo vô bờ bến khiến cô bé không cam lòng. Đôi mắt long lanh suy nghĩ, chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô bé. Cô cẩn thận, nhẹ nhàng xé từng cánh hoa mỏng manh ấy thành thật nhiều sợi nhỏ li ti. Từ năm cánh hoa ban đầu, bông hoa giờ đây bỗng trở thành một bông hoa cúc trắng muốt với vô vàn cánh hoa mỏng, xinh đẹp và xum xuê hơn rất nhiều.

Vui mừng khôn xiết, cô bé vội vã chạy về nhà. Đặt bông hoa cạnh giường mẹ, cô bé vừa kể lại câu chuyện vừa chăm sóc mẹ. Thật kì diệu làm sao! Từ khi bông hoa cúc trắng với hàng trăm cánh nhỏ li ti ấy xuất hiện, bệnh tình của người mẹ ngày càng thuyên giảm, rồi khỏi hẳn. Người mẹ sống thật lâu bên cô con gái hiếu thảo của mình.

Cũng từ đó, loài hoa cúc trắng với nhiều cánh nhỏ đã ra đời. Bông hoa cúc trắng không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh khiết mà còn là biểu tượng cao đẹp của lòng hiếu thảo, tình mẫu tử thiêng liêng và ước vọng về sự trường thọ. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta về tấm lòng hiếu kính đối với cha mẹ – những người đã sinh thành và dưỡng dục ta nên người.

Các em thấy đấy, kể lại một câu chuyện không khó phải không nào? Quan trọng là chúng ta biết cách sắp xếp ý, sử dụng ngôn ngữ của mình để truyền tải cảm xúc và thông điệp của câu chuyện. Cô tin rằng, với sự hướng dẫn này, các em sẽ kể lại câu chuyện “Sự tích bông hoa cúc trắng” một cách hay nhất, truyền cảm nhất!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 50

Tình mẫu tử luôn là thứ tình cảm cao cả và thiêng liêng nhất. Và có rất nhiều câu chuyện hay viết về chủ để này. Trong số đó em ấn tượng nhất với câu chuyện “Bông cúc trắng”. Sau đây em sẽ kể lại câu chuyện cho mọi người cùng nghe.

    Chuyện kể rằng, xưa có hai mẹ con nhà kia sống cùng nhau bên một túp lều nhỏ. Gia đình cô vô cùng nghèo khổ, cha mất sớm, hai mẹ con làm việc quần quật mà chẳng đủ ăn. Thật trớ trêu thay vì mẹ cô lại đổ bệnh nặng, cô lo lắng lắm mà không biết làm sao. Cô quyết định đi tìm thầy thuốc về chữa bệnh cho mẹ.

Trong cái lạnh giá của mùa đông, cô bé vội vàng đi tìm thầy thuốc về chữa bệnh cho mẹ. Trên đường đi cô bé gặp một cụ già, cụ hỏi cô bé đi đâu. Cô bé đáp:
– Thưa ông, cháu đang đi tìm thầy thuốc cho mẹ, mẹ cháu đang ốm nặng lắm.

Thấy vậy ông lão liền ngỏ ý khám bệnh cho mẹ cô bé và hai người cùng nhau về nhà.

Về đến nói ông lão hứa sẽ chữa cho mẹ cô bé khỏi bệnh và nói:

–Bây giờ cháu hãy đi đến gốc đa đầu rừng, ở gần đó có một bông hoa trắng, cháu hãy hái bông hoa ấy về đây cho ta.

Cô bé vội vã đi ngay. Khi đến được chỗ bông hoa, cô hái bông hoa trắng rất đẹp nhưng nó chỉ có vài cánh hóa. Nhớ lại lời ông lão nói, cánh hóa càng nhiều mẹ cô sống càng lâu, Vì vậy cô đã tước bông hoa thành rất nhiều cánh nhỏ, thành bông hoa có vô số cánh.
Cô bé cầm bông hoa lạ trên tay rồi chạy như bay về nhà. Cụ già tóc bạc đứng ở cửa đón cô và tươi cười nói:
-Mẹ cháu đã khỏi bệnh rồi. Đó là phần thưởng cho tấm lòng hiếu thảo của cháu đấy!

      Đó chính là nguồn gốc của bông hoa cúc trắng. Loài hoa tượng trưng cho lòng hiếu thảo. Câu chuyện đã khép lại nhưng ấn tượng trong em vẫn còn mãi.

 

Trả lời bởi: Hoàng Thị Hương
▲ 42

Tình mẹ bao la như biển Thái Bình, dạt dào.”
           Cứ mỗi lần nghe câu hát này, em lại nhớ đến mẹ. Mẹ là người luôn yêu thương, che chở cho con cái. Tình yêu và công ơn trời biển của mẹ không bao giờ ta có thể đền đáp nổi. Vì vậy, con cái phải hiếu thảo với cha mẹ. Câu chuyện “Sự tích hoa cúc trắng” là một trong những câu chuyện nói về sự hiếu thảo của con cái đối với mẹ mà em rất xúc động mỗi khi đọc.
       Ngày xưa, có hai mẹ con sống với nhau trong một túp lều rách nát. Buồn thay, mẹ cô ngã bệnh nặng. Một hôm, dường như không chịu nổi, bà gọi cô đến bảo:
           – Mẹ thấy mệt quá. Con đi tìm thầy thuốc cho mẹ.
        Cô bé liền đi tìm ngay. Trên đường vào rừng sâu, cô ngồi khóc vì tìm mãi chưa thấy ai chữa bệnh được cho mẹ thì một ông cụ tóc bạc phơ hiện lên. Ông hiền từ nhìn cô bé và hỏi:

         – Cháu ơi! Sao cháu lại khóc?

         – Dạ thưa ông, cháu đi tìm thầy thuốc cho mẹ ạ. Mẹ cháu bị bệnh nặng lắm!

         – Ta là thầy thuốc đây. Giờ cháu dẫn ta tới nhà, ta sẽ khám cho mẹ cháu.
          Cô bé vui mừng, dẫn ông về nhà. Về đến nơi, ông bảo cô:
         – Cháu vào rừng, tìm cây cổ thụ thật to, hãy hái những bông hoa màu trắng trên đó. Mỗi bông có bao nhiêu cánh thì mẹ cháu sẽ sống được bấy nhiêu ngày.
Vì lo cho mẹ, cô cứ đi hoài, đi mãi đến khi đôi chân đã rã rời thì cô đã thấy được cây cổ thụ cành lá sum suê. Dưới gốc cây, mọc lên những bông hoa màu trắng rất thơm, rất đẹp. Cô mừng rỡ, chạy đến bên hoa, hái rồi đếm:

          – Một, hai,… Trời ơi! Bông hoa ít cánh thế này, mẹ chỉ sống được chừng này ngày nữa sao?

Cô bé nhớ lời ông cụ dặn, cô dùng tay xé từng cánh hoa thành nhiều sợi. Mỗi sợi bỗng biến thành một cánh hoa trắng muốt, xinh xinh. Cứ thế, bông hoa cô tìm được có thêm rất nhiều cánh.

          Cầm bông hoa trắng xinh , cô chạy nhanh về nhà.  Trở về nhà, cô thấy cụ đã đứng chờ ở cửa, cười và bảo với cô bé:
          – Mẹ cháu đã hết bệnh rồi. Đó là nhờ sự hiếu thảo, ngoan ngoãn của cháu đấy.
Cô mừng vui gọi mẹ từ ngoài ngõ. Mới bước vào, cô đã thấy mẹ tươi cười, khoẻ mạnh đón cô. Cô ôm chầm lấy mẹ, hạnh phúc vô cùng.

Từ đó về sau, người ta gọi bông hoa đó là hoa cúc trắng, biểu tượng của lòng hiếu thảo của con đối với mẹ.

           Qua câu chuyện, ta thấy được sự hiếu thảo của cô bé dành cho mẹ. Mẹ là người sinh thành ra chúng ta, ta cần biết yêu thương, vâng lời khi vẫn còn mẹ bên cạnh chăm từng bữa ăn, lo từng giấc ngủ. Mẹ yêu con bao la như biển cả, tình yêu đó ta không thể đền đáp hết được. Người xưa đã có câu:
                         “Ai còn có mẹ xin đừng làm mẹ khóc
                           Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”.

#mình thi văn bài này được 9.75 đấy ạ ^^ ghê hog

#xin hay nhất

Trả lời bởi:

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo