Hãy nêu xuất xứ, chủ đề của truyện ngắn ” tôi đi học ” của Thanh Tịnh? Hãy chỉ r…
1. Về xuất xứ của truyện ngắn “Tôi đi học”:
Truyện ngắn “Tôi đi học” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Thanh Tịnh. Cụ thể về xuất xứ, em cần nhớ những ý chính sau:
– Tác giả: Thanh Tịnh (1911-1988).
– Tác phẩm được in trong tập truyện ngắn “Quê mẹ”, xuất bản vào năm 1941.
Đây là những thông tin cơ bản nhất, thường được hỏi trong các bài kiểm tra, nên em hãy ghi nhớ thật kỹ nhé.
2. Về chủ đề của truyện ngắn:
Chủ đề của một tác phẩm là vấn đề chính, là ý nghĩa cốt lõi mà tác giả muốn gửi gắm. Đối với “Tôi đi học”, chủ đề chính là:
Những kỉ niệm trong sáng, tha thiết cùng những cảm giác bỡ ngỡ, rụt rè của nhân vật “tôi” trong buổi tựu trường đầu tiên.
Truyện không có cốt truyện phức tạp hay xung đột gay gắt, mà chủ yếu là dòng cảm xúc miên man của nhân vật “tôi” khi nhớ về ngày đầu tiên đi học – một kỉ niệm đẹp đẽ không thể nào quên trong cuộc đời mỗi con người.
3. Về tính thống nhất của chủ đề trong văn bản:
Đây là phần quan trọng nhất, đòi hỏi chúng ta phải phân tích sâu hơn. Tính thống nhất về chủ đề có nghĩa là mọi yếu tố trong văn bản, từ nhân vật, hình ảnh, đến lời văn, đều tập trung làm nổi bật chủ đề đã nêu ở trên. Trong truyện “Tôi đi học”, tính thống nhất được thể hiện rất rõ qua các phương diện sau:
a) Nhan đề truyện:
Nhan đề “Tôi đi học” đã trực tiếp hé mở sự việc chính được kể lại trong truyện. Đó là việc “đi học”, nhưng được kể qua ngôi thứ nhất (“tôi”), cho thấy đây là một câu chuyện mang đậm dấu ấn cá nhân, là dòng hồi tưởng về một kỉ niệm của riêng tác giả.
b) Dòng cảm xúc của nhân vật “tôi”:
Đây là yếu tố then chốt thể hiện sự thống nhất. Toàn bộ truyện là một dòng cảm xúc chảy trôi theo trình tự thời gian của buổi tựu trường đầu tiên. Các cảm xúc này hoàn toàn xoay quanh chủ đề bỡ ngỡ, trong sáng:
- Trên con đường tới trường: Ban đầu, nhân vật “tôi” cảm thấy mình đã lớn khi được đi học, cảm thấy “trang trọng, đứng đắn”. Con đường quen thuộc bỗng trở nên khác lạ.
- Khi đến sân trường: Cảm giác choáng ngợp, lo sợ ập đến. Sân trường đông đúc khiến “tôi” cảm thấy mình nhỏ bé, rụt rè, chỉ dám nép sau lưng mẹ.
- Khi vào lớp học: Nỗi sợ dâng lên đỉnh điểm khi phải rời tay mẹ để vào lớp. Nhưng khi đã ngồi vào chỗ của mình, nhìn thấy những người bạn mới cũng rụt rè như mình, “tôi” dần cảm thấy quen thuộc, gắn bó với lớp học, với người bạn ngồi bên cạnh.
Tất cả những cung bậc cảm xúc này đều nhất quán, không hề lạc ra ngoài chủ đề về những rung động non nớt của ngày đầu tiên đến lớp.
c) Các hình ảnh so sánh đặc sắc:
Thanh Tịnh đã sử dụng rất nhiều hình ảnh so sánh tinh tế để tô đậm cảm giác trong sáng, bỡ ngỡ của nhân vật. Các hình ảnh này đều phục vụ cho chủ đề chung:
- “…những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.” -> Gợi tả vẻ đẹp tinh khôi, trong trẻo của kỉ niệm.
- “Tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập…” hay “…họ như con chim non đứng bên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ.” -> Diễn tả vô cùng chính xác tâm trạng hồi hộp, lo sợ và rụt rè của những cô cậu học trò nhỏ.
Những hình ảnh này làm cho cảm xúc của nhân vật trở nên cụ thể, sống động và rất “trẻ con”, hoàn toàn thống nhất với chủ đề.
d) Giọng văn của truyện:
Giọng văn nhẹ nhàng, trong trẻo, giàu chất thơ và thấm đẫm cảm xúc hoài niệm. Giọng văn này giống như một dòng suối mát lành, từ từ đưa người đọc trở về với những kỉ niệm ấu thơ của chính mình. Chính giọng văn này đã tạo ra không khí chung cho toàn bộ tác phẩm, giúp chủ đề được thể hiện một cách tự nhiên và sâu lắng.
Như vậy, từ nhan đề, dòng cảm xúc của nhân vật, hệ thống hình ảnh cho đến giọng văn, tất cả đều hòa quyện, bổ sung cho nhau để làm nổi bật một chủ đề duy nhất: Kỉ niệm trong sáng, bỡ ngỡ của buổi tựu trường đầu tiên. Đó chính là tính thống nhất về chủ đề của văn bản.
Cô hy vọng phần giải đáp này sẽ giúp em hiểu bài sâu sắc hơn. Chúc em học tốt nhé
Xuất xứ : “Tôi đi học” in trong tập “Quê mẹ” xuất bản 1941.
Chủ đề: Nhữngcảm xúc, những kỉ niệm trong sáng, hồn nhiên của tuổi học trò trong buổi đi học đầu tiên.
* Tính thống nhất của văn bản: Tôi đi học.
+ sách vở, bút thước, trường Mĩ Lí, thầy, lớp, hồi trống, ông đốc trường, sắp hàng, bàn ghế, phấn, bảng đen, lớp năm, đánh vần, bài viết tập, học, học trò,
Chủ đề của văn bản: kể lại những sự việc trong buổi đầu tiên đi học, tác giả đã bộc lộ ấn tượng sâu sắc về những tình cảm, cảm xúc ấu thơ trong sáng, hồn nhiên.
Xuất xứ: in trong tập “Quê mẹ”, xuất bản năm 1941 (sgk)
Chủ đề: kỉ niệm về ngày tựu trường đầu tiên
Tính thống nhất
– Các từ ngữ: kỉ niệm, buổi tựu trường, lần đầu tiên đi đến trường, sách vở, bút thước, trường Mĩ Lí, học trò, thầy, lớp, hồi trống, ông đốc trường, lớp năm, sắp hàng, bàn ghế, phấn, bảng đen, đánh vần, bài viết tập, …
– Các câu: “Hằng năm… nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường.”, “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường dài và hẹp.”, “Trước sân trường làng Mĩ Lí … vui tươi và sáng sủa.”, “Ông đốc trường Mĩ Lí cho gọi mới đến đứng trước lớp ba.”, “Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi đi vào lớp năm.”, “Một mùi hương lạ xông lên trong lớp.”, “Nhưng tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh lên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn…”