Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

I) ₫ọc-hiểu Khi rời tokyo, thay vì đi taxi và tàu điện ra sân bay Chúng tôi đã …

I) ₫ọc-hiểu
Khi rời tokyo, thay vì đi taxi và tàu điện ra sân bay Chúng tôi đã …

I) ₫ọc-hiểu
Khi rời tokyo, thay vì đi taxi và tàu điện ra sân bay Chúng tôi đã lựa chọn xe bus chạy tiếng nói trung tâm thành phố ở trạm xe bus gần nhà ga trung tâm ở khu Ikebukuro với sân bay quốc tế Tokyo haneda
Xe bus Chỉ có duy nhất một người phục vụ hành khách với rất nhiều Vali hành lý. Anh vừa là lái xe vừa là người bán vé vừa là người phục vụ. Khi xe tới anh xuống xe nhận từng Vali hành lý của khách, Xếp gọn gàng vào hầm chứa đồ của xe một cách cực kỳ cẩn trọng nhưng cũng rất nhanh chóng. thái độ làm việc đầy trách nhiệm này chắc chắn là bắt nguồn từ tinh thần kỷ luật rất cao đối với cá nhân khi thực hiện công việc của mình.
Sau khi nhận hành lý của hành khách, anh lên xe để thực hiện việc bán vé tuyến Ikebucuro- sân bay handena cho từng khách với một thái độ ân cần và kính cẩn, luôn miệng Cảm ơn từng người và cần mẫn trả tiền thừa cho mọi người nhất là khi có rất nhiều du khách dùng tiền xu còn sót lại của mình để thanh toán cho tiền vé 1200 yên trong hành trình này.
Khi xe tới sân bay anh lại một mình dở và gửi từng vali cho hành khách cũng nhẹ nhàng và cẩn trọng như chính hành lý của mình vậy, và luôn miệng Cảm ơn hành khách chúng tôi. tôi kính phục anh, kính phục tinh thần kỷ luật cá nhân của anh cũng như của người Nhật trong công việc . nếu không có tinh thần kỷ luật cá nhân, người Nhật không bao giờ có thể làm công việc của mình một cách cần mẫn,chu đáo và chi tiết tới mức tỷ Mỹ đến vậy.
(Theo Fanpage câu chuyện nhật bản)
1) xác định về đề tài và phương thức biểu đạt chín.
2) thái độ và cách đối đãi của anh lái xe khi hành khách lên và xuống xe như thế nà?
3) Vì sao nhân vật tôi lại kính phục anh lái xe người Nhật?
* TẠO LẬP VĂN BẢN
1) trong cuộc sống nếu thiếu kỷ luật lúc đó thái độ của mọi người đối với em như thế nào? em học hỏi được điều gì từ anh lái xe? ( Viết đoạn văn từ 5 đến 7 dòng rút ra bài học đó)
2)
Trong bài hát Mừng Tuổi Mẹ của nhạc sĩ Trần Long Ẩn có đoạn
Mẹ già như chuối chín cây
Gió lay mẹ rụng, con phải Mồ Côi
Mồ côi tội lắm ai ơ!
Đói cơm khát nước biết người nào lo
” từ đoạn nhạc trên, hãy phát biểu cảm nghĩ của em về mẹ”
Hỏi bởi: Nguyễn Nhung
3 câu trả lời
▲ 2
Chào các em, cô rất vui được cùng các em giải đáp những câu hỏi trong bài tập ngày hôm nay. Đây là một bài tập hay, vừa giúp chúng ta rèn luyện kĩ năng đọc hiểu, vừa bồi đắp thêm những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Các em hãy chuẩn bị sách vở, chúng ta cùng nhau bắt đầu nhé.

PHẦN I: ĐỌC-HIỂU

Câu 1:

Để xác định đề tài và phương thức biểu đạt chính, chúng ta cần đọc kĩ văn bản và trả lời hai câu hỏi: Văn bản viết về vấn đề gì là chủ yếu? Và văn bản được viết theo cách nào là chính?

Về đề tài: Văn bản kể về trải nghiệm của tác giả với một người lái xe buýt ở Nhật Bản. Qua đó, tác giả thể hiện sự ngưỡng mộ và ca ngợi tinh thần làm việc của người lái xe nói riêng và người Nhật nói chung. Vì vậy, đề tài của văn bản là: tinh thần kỷ luật và tác phong làm việc đầy trách nhiệm của người Nhật.

Về phương thức biểu đạt chính:

Văn bản kể lại một câu chuyện, một sự việc mà tác giả đã trải qua (hành trình đi xe buýt từ Ikebukuro đến sân bay Haneda). Do đó, phương thức biểu đạt chính bao trùm toàn bộ văn bản là tự sự.

Ngoài ra, tác giả còn lồng ghép cảm xúc, suy nghĩ của mình (“tôi kính phục anh”, “nếu không có tinh thần kỷ luật cá nhân…”) để làm rõ chủ đề. Vì vậy, văn bản có sự kết hợp thêm phương thức biểu cảmnghị luận. Tuy nhiên, tự sự vẫn là phương thức chính, đóng vai trò dẫn dắt câu chuyện.

Câu 2:

Thái độ và cách đối đãi của anh lái xe được thể hiện rất rõ qua những chi tiết miêu tả trong văn bản. Chúng ta có thể tổng hợp lại như sau:

Khi hành khách lên xe: Anh không chỉ là người lái xe mà còn chủ động, nhanh nhẹn xuống xe, nhận từng chiếc va li của khách, xếp vào hầm một cách “cực kỳ cẩn trọng”. Khi bán vé, anh có thái độ “ân cần và kính cẩn”, luôn miệng “cảm ơn” và “cần mẫn trả tiền thừa” cho khách một cách chu đáo.

Khi hành khách xuống xe: Anh lại một mình dỡ và trao trả từng chiếc va li cho khách, vẫn giữ nguyên thái độ “nhẹ nhàng và cẩn trọng như chính hành lý của mình vậy”. Anh không quên cảm ơn hành khách đã sử dụng dịch vụ.

=> Tóm lại, thái độ của anh lái xe đối với hành khách luôn là trách nhiệm, cẩn trọng, ân cần và tôn trọng trong từng hành động nhỏ nhất.

Câu 3:

Nhân vật “tôi” kính phục anh lái xe người Nhật không chỉ vì sự chăm chỉ hay ân cần của anh. Lý do sâu xa đã được tác giả nêu rõ ở cuối đoạn văn. Các em hãy tìm những câu văn trực tiếp thể hiện điều này.

Nhân vật “tôi” kính phục anh lái xe vì anh là minh chứng sống động cho tinh thần kỷ luật cá nhân của người Nhật trong công việc. Tác giả nhận ra rằng, chính tinh thần kỷ luật cao độ đó đã tạo nên một tác phong làm việc “cần mẫn, chu đáo và chi tiết tới mức tỉ mỉ”. Đó không phải là sự gắng gượng nhất thời mà đã trở thành một phẩm chất, một nét văn hóa đáng ngưỡng mộ.

PHẦN II: TẠO LẬP VĂN BẢN

Câu 1:

Ở câu hỏi này, các em cần liên hệ bản thân để trả lời hai ý: hậu quả của việc thiếu kỷ luật và bài học rút ra từ nhân vật anh lái xe. Đoạn văn cần súc tích trong khoảng 5 đến 7 dòng. Cô có một gợi ý cho các em:

Trong cuộc sống, nếu em là một người thiếu kỷ luật, có lẽ em sẽ không nhận được sự tin tưởng từ mọi người xung quanh. Thầy cô, bạn bè sẽ nhìn em như một người thiếu trách nhiệm, hay trễ hẹn và không hoàn thành tốt công việc được giao. Từ hình ảnh anh lái xe người Nhật, em học được bài học sâu sắc về tinh thần tự giác và kỷ luật cá nhân. Dù là việc nhỏ nhất, khi được thực hiện một cách cẩn trọng và chu đáo, nó không chỉ mang lại hiệu quả mà còn thể hiện phẩm giá và xây dựng uy tín cho chính bản thân mình.

Câu 2:

Đoạn hát trên sử dụng những hình ảnh so sánh và ngôn từ rất đỗi giản dị, gần gũi trong ca dao, dân ca để nói lên tình mẹ. Để phát biểu cảm nghĩ, các em cần phân tích các hình ảnh đó và nói lên suy nghĩ, tình cảm của mình.

Gợi ý dàn ý:

1. Mở đầu: Giới thiệu về đoạn hát và cảm xúc chung (xúc động, thương mẹ…).

2. Cảm nhận về hình ảnh “Mẹ già như chuối chín cây”:
– Phân tích hình ảnh so sánh: Chuối chín cây vừa là hình ảnh đẹp nhất, ngọt ngào nhất của thành quả, vừa gợi sự mong manh, báo hiệu sắp “rụng”.
– Liên hệ đến người mẹ: Khi về già, mẹ là người đáng kính, phúc hậu nhất nhưng sức khỏe cũng đã hao mòn, thời gian bên con cháu không còn nhiều.

3. Cảm nhận về nỗi lo sợ mất mẹ:
– “Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi”: “Gió lay” là những khắc nghiệt của thời gian, bệnh tật. Nỗi lo sợ mất mẹ là nỗi lo lớn nhất của phận làm con.
– “Mồ côi tội lắm ai ơi!”: Khẳng định sự trống vắng, đau khổ tột cùng khi không còn mẹ. Mẹ là duy nhất, không thể thay thế.

4. Suy ngẫm về vai trò của mẹ và trách nhiệm của con:
– “Đói cơm khát nước biết người nào lo”: Mẹ là người chăm lo, là chỗ dựa vững chắc nhất.
– Từ đó, bản thân phải biết trân trọng, yêu thương, hiếu thảo với mẹ khi mẹ còn trên đời.

Bài viết tham khảo:

Những câu hát mộc mạc của nhạc sĩ Trần Long Ẩn đã chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim mỗi người con. Hình ảnh so sánh “Mẹ già như chuối chín cây” thật ý nghĩa và gợi nhiều suy tư. Nó vừa gợi lên hình ảnh người mẹ phúc hậu, hiền từ như trái ngọt cuối mùa, vừa ẩn chứa một nỗi niềm xót xa về sự hữu hạn của đời người. Tuổi già của mẹ cũng mong manh như quả chuối chín trên cây trước cơn gió, có thể “rụng” bất cứ lúc nào. Và khi đó, nỗi đau lớn nhất sẽ ập đến: “con phải mồ côi”. Hai từ “mồ côi” sao mà xót xa, cay đắng! Mất mẹ là mất đi cả một thế giới, mất đi vòng tay che chở, mất đi người lo cho ta từng miếng ăn, giấc ngủ. Đoạn hát như một lời nhắc nhở sâu sắc, rằng mẹ là tài sản quý giá nhất, và phận làm con phải biết trân trọng, yêu thương và báo hiếu mẹ mỗi ngày, khi mẹ vẫn còn đang ở bên ta.

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 0

Bài 1:

Câu 1.

– Đề tài:Tinh thần kỉ luật cao, trách nhiệm.

– Phương thức biểu đạt tự sự/ Tự sự. Giải thích lý do chọn: trình bày diễn biến sự việc, có cốt truyện, nhân vật và các câu văn trần thuật.

Câu 2. Xe buýt rất đông khách nhưng cả lúc khách lên và xuống anh không hề gắt gỏng, vội vã, ngược lại, anh đối đãi với khách với thái độ niềm nở, lịch sự và làm việc rất cẩn trọng, tỉ mỉ.

Câu 3. Nhân vật tôi kính phục anh lái xe người Nhật vì anh ta có tinh thần kỷ luật cao.

Bài 2:

“Mẹ già như chuối chín cây

Gió lay mẹ rụng con phải mồ côi”

Cứ mỗi lần nghe những câu hát này của nhà thơ Trần Long Ẩn vang lên, thì em lại chợt nghĩ đến người mẹ thân yêu của em. Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta. Và mẹ em chính là nguời như vậy đó.

Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no. Khi đi làm mẹ thường búi tóc lên, để lộ ra mấy cộng tóc xoăn trông thật duyên dáng. Đi với mái tóc ấy chính là khuôn mặt hình trái xoan của mẹ. Vầng trán của mẹ cao rộng, có lúc nheo lại lộ vẻ suy tư. Năm tháng, thời gian đã hằn lên khuôn mặt mẹ những nếp nhăn nho nhỏ.

Nhưng thời gian cũng không thể xóa nhòa được nét dịu hiền, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm đượm sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn” quả là không sai. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Những lúc em làm được việc tốt đôi mắt ấy hạnh phúc như cười. Và cũng từng đỏ hoe khi mỗi lần em làm điều sai trái. Nhìn vào đôi mắt mẹ, em tự trách mình vì đã làm mẹ buồn. Cùng với đôi mắt mẹ là cặp lông mi dài và đôi chân mày lá liễu dày. Mũi mẹ cao cao, cái miệng nho nhỏ, khi cười để lộ hàm răng trắng, đều như hạt bắp.

“Bàn tay ta làm nên tất cả

Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”

Đúng vậy! nhờ có bàn tay đầy nghị lực của mẹ đã nuôi em khôn lớn đến chừng này. Bàn tay ấy đã bị bao chai sạn, hằn những vết nứt nẻ. Bao nhiêu vết là bấy nhiêu vất vả gian lao của mẹ. Đôi bàn chân cũng vậy, nó cũng đã bị nứt nẻ. Những khi trời trở lạnh, đôi bàn chân ấy lại đau, nhức khiến mẹ phải ngâm vào nước muối. Đôi vai mẹ gầy gộc đã trở bao nhiêu là mưa nắng. Nhìn tất cả những thứ ấy em cảm thấy yêu mẹ thật nhiều, thật nhiều.

Nhìn bàn tay mẹ chăm sóc từng đám lúa, luống rau, em cảm thấy mẹ yêu cây cỏ đến chừng nào. Mẹ là một người mà không thể thiếu trong gia đình. Hằng ngày, mẹ như một cô tấm với những công việc như nấu ăn, giặt giũ, dọn nhà… thật nhanh nhẹn, gọn gàng. Dù nhà cửa có bề bộn đến mấy, mà nếu được bàn tay siêng năng của mẹ thì sẽ trở nên gọn gàng. Vì lo cho cuộc sống của gia đình mà mẹ chẳng bao giờ rảnh rỗi cả, hết việc nhà rồi lại làm ruộng.

Mẹ là một người luôn dành trọn mọi sự yêu thương và lo toan cho em. Lúc em làm điều gì sai trái, mẹ không la mắng gì đâu mà mẹ dạy em những điều hay lẽ phải, khiến em luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy mẹ bận rộn lắm nhưng mẹ vẫn luôn quan tâm tới công việc học hành của em. Lúc em đau ốm, mẹ là bàn tay ấm áp, che chở cho em vượt qua.

Đối với mọi người trong làng xóm, mẹ rất hòa nhã, cởi mở với họ nên ai cũng quý mến mẹ. Trong công việc, mẹ rất nhiệt tình nên mỗi lần đi dặm hay gặt lúa thì ai cũng kêu mẹ đi.

Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều. Em tự nhủ rằng sẽ cố gắng học tập thật giỏi để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ, mai sau đền đáp công ơn to lớn của mẹ đã bao năm chăm lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ.

“Mẹ như biển cả mênh mông

Con luôn ghi nhớ công ơn của người”.

Trả lời bởi: Leng Keng
▲ 0

Mình chỉ biết phần I 

Trả lời bởi: Vương Tkt

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo