Kể lại 1 câu chuyện cho em bài học về sự yêu thương, quan tâm, chia sẻ.
Lưu ý: …
Lưu ý: câu chuyện phải có thật và là việc em đã từng trải qua!
Giúp em với anh chị ơiiiiiiiiiiii
Rất vui được đồng hành cùng các em trong giờ học Ngữ Văn hôm nay. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về một chủ đề rất ý nghĩa: sự yêu thương, quan tâm và chia sẻ. Các em biết không, những điều này không chỉ làm cho cuộc sống của chúng ta tốt đẹp hơn mà còn giúp chúng ta trở thành những con người có ích và giàu lòng nhân ái.
Để hiểu rõ hơn về điều này, chúng ta sẽ thực hiện một bài tập nhỏ. Bài tập này yêu cầu các em kể lại một câu chuyện có thật, do chính các em trải qua, để lại cho các em bài học về sự yêu thương, quan tâm và chia sẻ.
Các em đừng lo lắng, cô sẽ hướng dẫn các em từng bước một để hoàn thành bài tập này thật tốt nhé!
Bước 1: Hiểu yêu cầu của đề bài
Đề bài yêu cầu chúng ta kể lại một câu chuyện.
– Câu chuyện này phải:
– Có thật.
– Là việc em đã từng trải qua.
– Cho em bài học về sự yêu thương, quan tâm, chia sẻ.
Bước 2: Tìm kiếm câu chuyện trong trí nhớ của em
Bây giờ, các em hãy nhắm mắt lại và suy nghĩ về những kỷ niệm, những sự việc đã xảy ra với mình. Hãy nhớ lại:
– Có lần nào em giúp đỡ ai đó không?
– Có lần nào em được ai đó giúp đỡ không?
– Có lần nào em cảm nhận được sự quan tâm, yêu thương từ gia đình, bạn bè, thầy cô hay những người xung quanh không?
– Có lần nào em chia sẻ điều gì đó (cả vật chất lẫn tinh thần) với người khác không?
Hãy thử nghĩ về những tình huống sau:
– Em có từng nhường đồ ăn, đồ dùng cho bạn bè khi bạn gặp khó khăn không?
– Em có từng an ủi, động viên một người bạn đang buồn không?
– Em có từng giúp đỡ bố mẹ làm việc nhà không?
– Em có từng chia sẻ đồ chơi với em nhỏ không?
– Em có từng quyên góp quần áo, sách vở cũ cho những bạn kém may mắn hơn không?
– Em có từng được ai đó quan tâm, hỏi han khi em bị ốm không?
– Em có từng nhận được sự giúp đỡ của ai đó khi em gặp bài toán khó không?
Hãy cố gắng nhớ lại một hoặc vài câu chuyện phù hợp. Đừng quá cầu toàn, chỉ cần câu chuyện đó mang lại cho em một cảm xúc, một suy nghĩ tích cực về sự yêu thương, quan tâm, chia sẻ là được.
Bước 3: Lựa chọn câu chuyện hay nhất
Sau khi đã suy nghĩ, em hãy chọn ra một câu chuyện mà em cảm thấy tâm đắc nhất, câu chuyện mà em nhớ rõ nhất và nó thực sự mang lại cho em một bài học ý nghĩa.
Bước 4: Lập dàn ý cho câu chuyện
Khi đã có câu chuyện, chúng ta cần sắp xếp nó lại cho mạch lạc. Một dàn ý cơ bản sẽ bao gồm:
– Mở bài: Giới thiệu chung về câu chuyện và cảm xúc ban đầu của em.
– Thân bài: Kể chi tiết diễn biến của câu chuyện.
– Hoàn cảnh: Chuyện gì đã xảy ra? Ai liên quan?
– Diễn biến: Em đã làm gì? Người khác đã làm gì?
– Kết quả: Điều gì đã xảy ra sau đó? Cảm xúc của em và mọi người.
– Kết bài: Nêu bài học mà em nhận được từ câu chuyện.
Bước 5: Viết câu chuyện
Bây giờ, chúng ta sẽ viết câu chuyện dựa trên dàn ý đã lập. Khi viết, các em lưu ý:
– Sử dụng ngôi kể thứ nhất (em, tôi): Vì đây là câu chuyện do chính em trải qua.
– Miêu tả chi tiết: Hãy dùng những từ ngữ sinh động để miêu tả cảnh vật, con người, hành động và cảm xúc của mình để câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn. Ví dụ: thay vì nói “bạn buồn”, có thể miêu tả “khuôn mặt bạn dài ra, đôi mắt hoe đỏ”.
– Trình bày rõ ràng, mạch lạc: Các sự việc diễn ra theo trình tự thời gian.
– Nêu bật bài học: Phần kết bài cần khẳng định rõ ràng bài học về sự yêu thương, quan tâm, chia sẻ mà em rút ra.
Ví dụ minh họa (do cô tự nghĩ ra, các em hãy tự viết câu chuyện của mình nhé!):
Đề bài: Kể lại 1 câu chuyện cho em bài học về sự yêu thương, quan tâm, chia sẻ.
Câu chuyện của em (Ví dụ):
Mở bài:
Hè năm lớp 4, trường em tổ chức một buổi quyên góp sách cũ để ủng hộ các bạn ở vùng cao. Hôm ấy, em đã có một kỷ niệm khiến em nhớ mãi về ý nghĩa của sự sẻ chia.
Thân bài:
Nhà em có rất nhiều sách truyện mà em đã đọc đi đọc lại. Khi nghe tin trường tổ chức quyên góp, em rất hào hứng. Em lục lọi khắp phòng để tìm những cuốn sách hay nhất. Em chọn được mấy cuốn truyện cổ tích, truyện tranh mà em yêu thích nhất. Khi em đang lựa sách, mẹ em nhìn thấy và hỏi: “Con định quyên góp những cuốn này thật sao? Đây đều là những cuốn con thích mà.” Em gật đầu: “Vâng ạ, mẹ ạ. Các bạn ở vùng cao có thể chưa có nhiều sách đọc, chúng ta cho các bạn mượn để các bạn đọc ạ.” Mẹ mỉm cười, xoa đầu em và nói: “Mẹ tin con làm đúng.”
Đến ngày quyên góp, em mang những cuốn sách đó đến trường. Tại buổi quyên góp, em thấy nhiều bạn cũng mang sách đến. Có bạn mang cả một thùng sách lớn. Em nhìn thấy bạn Lan, một bạn ít nói, cũng mang đến một chồng sách. Nhưng em để ý thấy bạn ấy nhìn những cuốn sách đó có vẻ tiếc nuối. Sau buổi quyên góp, em chủ động đến gần bạn Lan: “Bạn Lan ơi, bạn có muốn kể cho mình nghe về những cuốn sách của bạn không?” Lan khẽ lắc đầu rồi nói nhỏ: “Mình cũng thích đọc lắm, nhưng mẹ mình bảo mình cho các bạn thì mình cho.” Nghe vậy, em hiểu ra. Em liền nói: “Nếu bạn thích đọc những loại sách này, sau này mình có sách mới, mình sẽ chia sẻ với bạn đọc nhé.” Bạn Lan lúc đó nhìn em với đôi mắt sáng lên, nở một nụ cười thật tươi.
Kết bài:
Từ câu chuyện đó, em hiểu rằng sự yêu thương không chỉ là cho đi mà còn là sự thấu hiểu và chia sẻ. Khi chúng ta biết quan tâm đến cảm xúc của người khác và có những hành động tử tế, dù là nhỏ thôi, cũng có thể mang lại niềm vui và ý nghĩa lớn lao. Em nhận ra rằng, chia sẻ không làm mình mất đi, mà ngược lại còn làm cho cuộc sống của mình và mọi người xung quanh trở nên tốt đẹp hơn.
—
Các em thấy đó, câu chuyện có thể rất đơn giản, gần gũi với cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Quan trọng là em phải kể bằng cả trái tim mình và rút ra được bài học ý nghĩa.
Bây giờ, các em hãy bắt đầu suy nghĩ và viết bài của mình nhé! Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đừng ngần ngại hỏi cô. Chúc các em làm bài thật tốt!
Đây là câu chuyện thật của mình từng chứng kiến .
Vào một chiều mùa đông , thời tiết lạnh , lúc đó , tôi đang sưởi ấm bên cái bếp lò của bà bán bánh mì . Trời lạnh bánh mì nóng được chuộng nên quán khá đông , chủ yếu là thanh niên . Bỗng có 1 ông lão , ông đã già , quần áo mỏng manh giữa mùa đông lạnh giá càng thấy rõ cơ thể gầy guộc toàn da bọc xương của ông , đôi chân trần đi dép rách bước đến . Ôn lão đáng thương đi qua quán , ngửa mũ xin những đồng tiền lẻ từ những con người đang ăn uống thừa thãi . Nhưng những thanh niên này không những không thương xót cho hoàn cảnh của ông lão còn tỏ vẻ tức giận , khinh bỉ và xua đuổi ông đi . Ông lão mặt buồn rười rượi , lủi thủi bước đi . Lạnh thật ! Trời lạnh nhưng lòng người còn lạnh hơn ! Tôi lúc này chỉ là 1 đứa trẻ , có thể giúp gì cho ông đâu ?Đột nhiên1 cô gái trẻ bước đến , nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc của ông nhét vào chiếc bánh mì nóng hổi , và thả vài tờ tiền vào mũ ông , tháo chiếc khăn len choàng cho ông rồi mỉm cười , nụ cười làm ấm lòng . Lúc đó , tôi thấy ông lão mỉm cười , ông không cười vì được cho tiền , ông cười là vì được quan tâm !
Lúc này , tôi chợ nhận ra , cái mà ông lão thật sự cần , là hơi ấm lòng người , là tình yêu thương và sự sẻ chia.
Sự yêu thương, quan tâm, chia sẻ luôn suất phát từ trái tim chúng ta. Đây là câu chuyện của tôi.
Vào một buổi đi thăm quan cùng trường, thời tiết hôm đó rất lạnh. Bỗng có một bà cụ đi ngang qua nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu. Tôi thấy bà cụ đang run bần bật, nói không ra lời nên đã quay lại hỏi:
– Bà ơi bà có sao không ạ?
– Bà đói và lạnh nữa,… cháu có thể cho bà 1 chút đồ ăn được không!… Bà cụ van xin.
– Đây ạ cháu chỉ còn 20 nghìn và hộp xôi này thôi, bà cầm tạm nhé! Tôi đưa hộp xôi và tiền của mik cho bà cụ.
Bà cụ mỉm cười:
– Bà cảm ơn cháu…
Nghe bà cụ nói vậy tôi cảm thấy nhẹ nhõm, thanh thản như mik vừa quên đi những nỗi u sầu vậy. Từ đó trở đi, tôi luôn giúp đỡ mọi người xung quanh mik và tâm trí tôi cảm thấy rất vui.