Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ dài ghi vở

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ dài ghi vở

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ dài ghi vở
Hỏi bởi:
3 câu trả lời
▲ 9
Chào các em học sinh yêu quý của cô!

Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau đi vào một bài tập làm văn vô cùng thú vị, đó là “Kể về một kỉ niệm đáng nhớ”. Các em có thể chọn bất kỳ kỉ niệm nào đã khắc sâu trong tâm trí mình, từ những ngày tháng còn bé thơ cho đến những sự kiện gần đây nhất.

Để bài văn của chúng ta trở nên sinh động và lay động lòng người, cô sẽ hướng dẫn các em cách triển khai từng bước dựa trên Sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 6 nhé.

Bước 1: Chuẩn bị (Tưởng tượng và Lập dàn ý)

Trước hết, các em hãy nhắm mắt lại, thả lỏng cơ thể và nhớ lại:

* Kỉ niệm nào đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất? Đó có thể là một lần đi chơi cùng gia đình, một lần được thầy cô khen ngợi, một lần giúp đỡ bạn bè, hay thậm chí là một lần mắc lỗi nhưng đã rút ra bài học quý báu.
* Tại sao kỉ niệm đó lại đáng nhớ với em? Điều gì ở kỉ niệm ấy khiến em không thể quên?
* Khi nhớ lại kỉ niệm đó, em cảm thấy như thế nào? Vui, buồn, hồi hộp, tự hào, hay xúc động?

Sau khi đã chọn được kỉ niệm, chúng ta sẽ phác thảo một dàn ý chi tiết. Dàn ý này sẽ giúp bài viết của em mạch lạc, có đầu có cuối.

I. Mở bài:
* Giới thiệu chung về kỉ niệm sẽ kể.
* Nêu lên cảm xúc ban đầu khi nhớ về kỉ niệm đó.

II. Thân bài:
* 1. Kể lại diễn biến của sự việc:
* Hoàn cảnh diễn ra kỉ niệm (thời gian, địa điểm, ai có mặt).
* Các sự việc cụ thể đã xảy ra theo trình tự thời gian. Hãy tưởng tượng mình đang xem lại một thước phim quay chậm, tả chi tiết từng hành động, cử chỉ, lời nói.
* Nếu có những chi tiết gây cấn, bất ngờ, hãy làm nổi bật chúng.
* 2. Nêu bật ý nghĩa của kỉ niệm:
* Cảm xúc của em trong lúc sự việc diễn ra.
* Suy nghĩ, nhận thức của em sau khi sự việc kết thúc.
* Bài học mà em rút ra từ kỉ niệm này.
* Kỉ niệm đó đã thay đổi em như thế nào?

III. Kết bài:
* Khẳng định lại sự đáng nhớ của kỉ niệm.
* Bày tỏ mong muốn hoặc suy nghĩ của em về kỉ niệm đó trong tương lai.

Bước 2: Viết bài (Triển khai dàn ý thành câu văn)

Bây giờ, chúng ta sẽ dựa vào dàn ý đã lập để viết thành bài văn hoàn chỉnh. Các em hãy chú ý đến cách sử dụng từ ngữ, câu văn sao cho sinh động và giàu hình ảnh.

Ví dụ minh họa (Cô sẽ lấy một kỉ niệm thường gặp để các em dễ hình dung):

Mở bài

Có những kỉ niệm cứ ngỡ đã ngủ quên trong miền ký ức, nhưng rồi một khoảnh khắc nào đó lại bất chợt ùa về, mang theo cả một bầu trời cảm xúc. Đối với em, kỉ niệm về lần đầu tiên được tự mình đi xe đạp một mình trên con đường làng đầy nắng và gió luôn là một dấu ấn khó phai. Mỗi lần nghĩ về nó, trái tim em lại rộn ràng một niềm vui khó tả.

Thân bài

1. Kể lại diễn biến của sự việc

Đó là vào một buổi chiều mùa hè năm em lên bảy tuổi. Không khí oi bức của ngày hè khiến em càng thêm háo hức. Ba em dắt chiếc xe đạp màu xanh đã cũ ra sân, chiếc xe ấy dường như đã chờ đợi ngày này từ lâu lắm rồi. Trước đó, em đã có không ít lần tập xe với ba giữ phía sau, nhưng mỗi lần ba buông tay, em đều loạng choạng và ngã. Hôm nay, ba bảo em hãy tự mình thực hiện. Em bước lên xe, đôi chân nhỏ bé với không biết bao nhiêu là hồi hộp. Tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tiếng chim ríu rít trên cành cây như đang cổ vũ em.

Ba em đứng cách đó vài bước chân, ánh mắt trìu mến dõi theo. Em hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, bắt đầu đạp nhẹ. Chiếc xe lăn bánh, hơi chông chênh nhưng em vẫn giữ thăng bằng được. Cảm giác hai chân đạp nhịp nhàng, tay lái hơi rung rinh, bánh xe lăn trên nền đất quen thuộc thật là tuyệt diệu. Em nhìn thấy ba mỉm cười và giơ ngón tay cái lên. Cổ họng em nghẹn lại vì sung sướng. Cứ thế, em đạp tiếp, vòng qua gốc cây ổi đầu ngõ, rồi tiến về phía cánh đồng. Con đường làng trước mắt bỗng trở nên thật rộng lớn và mời gọi. Em cảm thấy mình thật sự tự do, như một chú chim nhỏ vừa học được cách bay.

2. Nêu bật ý nghĩa của kỉ niệm

Trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận được một niềm hạnh phúc vỡ òa. Vui sướng xen lẫn một chút tự hào về bản thân mình. Em nhận ra rằng, có những điều tưởng chừng như không thể, nhưng nếu mình đủ quyết tâm và cố gắng, thì mọi thứ đều có thể trở thành hiện thực. Ba em đã từng nói với em: “Muốn bay cao thì phải biết cách dang rộng đôi cánh của mình.” Lời nói đó đã tiếp thêm sức mạnh cho em.

Kỉ niệm này không chỉ đơn thuần là việc em học được cách đi xe đạp. Nó còn dạy cho em bài học về sự kiên trì, lòng dũng cảm và niềm tin vào chính mình. Nó giúp em hiểu rằng, mỗi lần vấp ngã không phải là thất bại, mà là cơ hội để ta đứng dậy mạnh mẽ hơn.

Kết bài

Cho đến giờ, mỗi khi nhớ lại buổi chiều mùa hè ấy, em vẫn thấy tim mình ấm áp. Kỉ niệm về lần đầu tiên tự mình đạp xe trên con đường làng vẫn luôn là một tài sản quý giá trong hành trang tuổi thơ của em, nhắc nhở em hãy luôn giữ vững niềm tin và không ngừng nỗ lực trên con đường phía trước.

Lưu ý quan trọng dành cho các em:

* Khi kể, hãy sử dụng các giác quan của mình để miêu tả: nhìn thấy gì, nghe thấy gì, ngửi thấy gì, cảm nhận gì.
* Dùng các từ ngữ giàu hình ảnh, so sánh, nhân hóa để bài văn thêm sinh động.
* Cảm xúc là yếu tố quan trọng, hãy diễn tả chân thật những gì em đã trải qua.

Cô tin rằng, với những hướng dẫn này, các em sẽ hoàn thành thật tốt bài tập làm văn của mình. Hãy dành thời gian suy nghĩ và viết bằng cả trái tim mình nhé! Cô mong chờ được đọc những bài văn của các em!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 2

Kì nghỉ hè năm học vừa qua, em được mẹ đưa về thăm quê của bà ngoại em ở Hà Tĩnh đó là lần đầu tiên em được về quê ngoại. Con đường thật dài, phải gần 1000 cây số mất một ngày một đêm ở trên tàu mới tới nơi.

Đặt chân xuống quê ngoại em ngỡ ngàng, thanh bình và yên tĩnh quá, mở ra trước mắt em là cánh đồng lúa xanh mơn mởn, bao la típ tắp. Em nhắm mắt hít một hơi thật sâu hương lúa thơm dịu nhẹ, không khí trong lành mát mẻ. Từ ga tàu về nhà non một cây số, cả nhà em quyết định đi bộ để ngắm cảnh quê hương. Những ngôi nhà ở đây không cao như ở thành phố, nằm lẩn khuất dưới những bóng cây. Thỉnh thoảng một vài chú chó con thấy người lạ đi qua ngóc mõm lên: Gâu! Gâu! vài tiếng. Mấy bà cụ già thấy mẹ con em đi qua cất tiếng hỏi: “Mẹ con nhà Thu về ngoại chơi đấy à? Gớm lâu quá rồi, mới thấy mẹ con mày!”.

Em thầm nghĩ mọi người ở đây thật cởi mở, nồng hậu đáng yêu đến thế.

Đi thêm một lúc trước mặt em là một dòng sông hiền hòa êm ả. Trời! Dòng sông sao đẹp đến thế, xanh đến kì lạ, màu nước mà em chưa hề thấy ở bất kì con sông nào của Sài Gòn. Thấy em đứng tần ngần, mẹ giải thích, những dòng sông ở miền Trung thường không đục, và đỏ như những con sông ở hai miền Nam và miền Bắc, vì dải đất miền Trung hẹp, sông ngắn ít phù sa, vì vậy những cánh đồng hai bên bờ sông thường ít màu mỡ. Người dân miền Trung vì thế mà cũng nghèo hơn các vùng khác. Nhưng bù lại những dòng sông ở miền Trung rất đẹp bởi màu nước trong xanh quyến rũ đến nao lòng người. Mẹ đọc cho em nghe câu thơ của một nhà thơ quê xứ Nghệ:

Dẫu bao năm tháng không về lại

Vẫn còn thăm thẳm nước sông La.

Em ngắm nhìn những con đò nhỏ xuôi trên dòng sông, từ từ chậm rãi, mặt sông gợn sóng lăn tăn, phía bãi xa có một đám trẻ đang đùa giỡn, té nước trắng xóa lên nhau, cười nói ầm ĩ. Cả nhà tiếp tục cuộc hành trình. Dòng sông đã lùi lại phía sau lưng, em bỗng nghe câu hát của người chèo đò từ mặt sông cất lên:

Ai có biết nước sông La răng là trong là đục

Thì mới biết sống cuộc đời răng là nhục là vinh.

Vâng đúng thế! Em sẽ cố gắng sống thật xứng đáng, ơi dòng sông quê ngoại thân thương. Em sẽ còn trở lại nhiều lần nữa.

nhớ đánh giá nha

Trả lời bởi:
▲ 0

Cho mình TRẢ LỜI HAY NHẤT nha😘

                                                                  Bài Làm

Những ngày đầu đi học, tôi luôn được cô giáo khen viết chữ đẹp và đều. Em học rất khá môn tập viết tuy nhiên lại không giỏi môn toán. Đây là môn học mà em sợ nhất. Cô giáo mặc dù đã giảng dạy, hướng dẫn em làm bài rất cẩn thận và tỉ mỉ tuy nhiên do bản thân sợ môn học này nên những lời cô giảng dạy em không hiểu hết. Biết vậy, nên cô đã đổi chỗ cho em ngồi cạnh Hà – một trong những bạn học giỏi toán nhất lớp – để học tập cùng nhau. Cùng nhau làm bài tập nhóm đã giúp cho em tiến bộ hơn rất nhiều. Em đã học được phương pháp học toán của bạn. Thậm chí, trong những bài toán khó, bạn còn hướng dẫn em cách tiếp cận vấn đề và phương pháp giải phù hợp. Từ một học sinh yếu môn toán, em đã bắt đầu có niềm đam mê và yêu thích với môn học này.

Có một lần trong một bài kiểm tra toán, em không làm được bài. Em ngồi loay hoay gần như cả buổi để giải. Hà thấy vậy liền viết viết ra một tờ nháp. Sau đó, bạn vo vo lại rồi nhẹ nhàng đưa cho em. Em cảm thấy rất vui khi được bạn giúp đỡ nhưng đồng thời cũng thấy bứt rứt trong lòng. Rồi em cầm tờ giấy đã vo nhét vào học bàn. Em chợt nhớ lời cô giáo dạy: “Thất bại là mẹ thành công”. Em không muốn bản thân mình cứ mãi yếu kém môn toán. Hà cũng thúc giục em giở tờ giấy ra chép. Nhưng bản thân em kiên quyết từ chối và tiếp tục ngồi suy nghĩ cách làm. Khi chỉ còn khoảng năm phút thì hết giờ làm bài, tự dưng những lời cô giáo giảng như hiện về trong tâm trí em. Một hồi viết nháp các công thức đã học, em chợt phát hiện ra mình đã bỏ quên mất một phép tính. Em vội vàng sửa lại bài làm. Khi trống báo hiệu kết thúc giờ kiểm tra cũng là lúc em hoàn thành bài thi.

Cô giáo trả bài kiểm tra và em được điểm 8 – một kết quả xứng đáng với sự nỗ lực của bản thân, Hà cũng rất vui khi thấy em đã học khá hơn trước. Đến bây giờ mỗi khi nhắc lại, tôi lại thấy hân hoan trong lòng.

Gợi ý thêm cho bạn: Kể kỉ niệm đáng nhớ nhất với người thân trong gia đình

Bài văn mẫu 2​​​​​​​

Năm nay tôi vào lớp sáu, còn bé Nhi thì bước sang lớp bốn. Bố mẹ Nhi cũng đã về sống với nhau sau hơn một năm sống ly thân. Tôi và Nhi tuy chẳng phải họ hàng nhưng thân thiết lắm! Tất cả bắt đầu từ lần ấy…

Năm ấy, tôi học lớp bốn còn bé Nhi học lớp hai. Tội nghiệp bé Nhi! Bố nó ham mê cờ bạc, rượu chè đi suốt từ sáng đến tối mới về lại còn hay đánh vợ chửi con. Mẹ nó không chịu được, quyết định đưa nó về bà ngoại. Nhà bà ngoại nó ở cuối xóm, cạnh nhà tôi. Thế là anh em quen nhau từ đó.

Một buổi chiều hè, tôi rủ bé đi chơi vì biết bé rất buồn. Tôi hỏi:

– Bây giờ em thích cái gì để anh làm cho?

Bé Nhi nói:

– Anh biết không! Ngày xưa em mơ ước nhà em như một con thuyền lớn. Bố là cột buồm vững chãi còn mẹ là khoang thuyền che chở nắng mưa. Con thuyền nhà em sẽ chở những ước mơ của em đến đích. Vậy mà bây giờ nó chẳng bao giờ có thể thực hiện được.

– Đừng buồn em ạ! Hãy cố gắng lên! Nào, đi! Đi với anh! Tôi dắt bé Nhi đi hái những lá tre nghẹ thật to để gập thuyền lá thả trôi sông.

Tôi cọn lá to nhất gặp một con thuyền thật đẹp tặng bé Nhi. Nhưng Nhi không giữ được, bé thả ngay xuống nước. Nhưng con thuyền lại không trôi. Nó mắc cạn vào ngay đám rong đang bò lổm ngổm ở giữa dòng. Bé Nhi nói:

– Đấy! Gia đình em bây giờ cũng như con thuyền đó, chẳng thể nào nó đi được, chỉ có thể chìm thôi!

Tôi vừa tiếc, lại vừa thương Nhi, bèn cứ mang cả quần áo lội xuống sông vớt chiếc thuyền lên. Nước đến bụng rồi đến cổ. Bỗng “sụt” chân tôi trượt phải một hố bùn giữa sông ngay lúc tôi vừa với được chiếc thuyền. Tôi cố gắng chới với trong khi một tay vẫn dâng chiếc thuyền lên khỏi mặt nước. Mấy phút sau, tôi bò lên được tới bờ khi bụng đã uống no nước nhưng rất may con thuyền không nát. Bé Nhi mặt tái mét nhưng rất ngoan ngoãn nghe tôi nói:

– Em hãy giữ nó làm kỷ niệm và tin rằng có ngày nó sẽ được bơi thoả thích trên sông.

Hôm đó, vì sợ mẹ mắng, tôi và bé Nhi ngồi ở bờ sông cho đến khô quần áo mới dám về.

Đêm, tôi bị sốt cao nhưng vẫn giấu chuyện ban chiều không nói. Mẹ thì cứ tưởng tôi dãi nắng nên bị sốt. Cũng may sáng hôm sau, tôi đã đỡ nhiều.

Ngay hôm bố mẹ nó hoà giải và về sống với nhau, nó rủ tôi đem chiếc thuyền ra sông thả. Nhưng chiếc thuyền đã không còn thả được. Thế là anh em tôi mải miết gấp những chiếc thuyền tre khác. Những chiếc thuyền gấp buổi chiều hôm ấy, chiếc nào cũng trôi về tận cuối dòng sông. Điều bí mật giữa tôi và bé Nhi còn đến tận bây giờ. Đó cũng là kỷ niệm sâu sắc nhất tuổi thơ tôi các bạn ạ!.

Trả lời bởi:

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo