Kịch bản truyện thánh gióng
Cô rất vui khi hôm nay chúng ta lại cùng nhau tìm hiểu một bài tập Ngữ văn thật thú vị. Chuyển thể một tác phẩm truyện dân gian sang một kịch bản sân khấu là một cách tuyệt vời để chúng ta hiểu sâu hơn về nhân vật, cốt truyện và thể hiện sự sáng tạo của mình.
Truyện Thánh Gióng là một câu chuyện vô cùng quen thuộc và hào hùng. Bây giờ, cô sẽ hướng dẫn các em từng bước để biến câu chuyện này thành một kịch bản ngắn gọn, phù hợp với lứa tuổi lớp 6 nhé.
Các em đừng lo lắng nhé, cô sẽ hướng dẫn thật chi tiết!
PHẦN HƯỚNG DẪN TỪNG BƯỚC
Bước 1: Tìm hiểu về cấu trúc của một kịch bản
Một kịch bản sân khấu đơn giản thường có các phần sau:
– Tên kịch bản: Tên mà em đặt cho vở kịch của mình.
– Nhân vật: Liệt kê tất cả các nhân vật sẽ xuất hiện trong vở kịch.
– Cảnh: Vở kịch được chia thành các cảnh. Mỗi cảnh diễn ra ở một địa điểm, thời gian nhất định.
– Bối cảnh: Miêu tả ngắn gọn về không gian, thời gian, đồ vật trên sân khấu ở đầu mỗi cảnh.
– Hành động và Lời thoại: Đây là phần chính. Lời thoại là lời nói của nhân vật. Hành động là những cử chỉ, việc làm của nhân vật, thường được viết trong ngoặc đơn.
Bước 2: Tóm tắt các sự việc chính trong truyện Thánh Gióng
Để viết kịch bản, chúng ta cần chọn ra những sự việc tiêu biểu nhất. Truyện Thánh Gióng có các sự việc chính sau:
1. Sự ra đời kì lạ của Gióng (lên ba tuổi vẫn không biết nói cười).
2. Gióng cất tiếng nói đầu tiên đòi đi đánh giặc.
3. Dân làng góp gạo nuôi Gióng.
4. Gióng vươn vai thành tráng sĩ, mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt ra trận.
5. Gióng nhổ tre bên đường đánh giặc.
6. Đánh tan giặc, Gióng một mình một ngựa bay về trời.
Với một vở kịch ngắn, chúng ta có thể chọn 2 hoặc 3 sự việc kịch tính nhất để dựng thành các cảnh. Cô gợi ý chúng ta sẽ chọn sự việc 2, 4 và 6 nhé!
Bước 3: Xây dựng kịch bản chi tiết
Bây giờ chúng ta sẽ bắt tay vào viết. Các em hãy tưởng tượng mình đang xem một vở kịch và ghi lại những gì mình thấy và nghe được.
Dưới đây là bài giải chi tiết mà cô đã soạn để các em tham khảo.
BÀI GIẢI MẪU
KỊCH BẢN: CẬU BÉ LÀNG GIÓNG
Nhân vật:
– Gióng
– Mẹ Gióng
– Sứ giả
– Dân làng (khoảng 2-3 người)
– Giặc Ân (Tướng giặc)
CẢNH 1
Bối cảnh: Sân khấu mô phỏng một gian nhà tranh đơn sơ. Mẹ Gióng đang ngồi buồn rầu. Cậu bé Gióng (lên ba) đang nằm trên chõng tre, mắt nhìn lên trần nhà. Bên ngoài có tiếng loa của sứ giả vọng vào.
Hành động và Lời thoại:
Sứ giả: (Tiếng loa từ xa vọng vào) Loa… loa… loa… Vua cho người đi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước! Ai có tài cứu nước, nhà vua sẽ ban thưởng lớn! Loa… loa… loa…
(Sứ giả đi vào sân khấu, vẻ mặt lo lắng, tay cầm chiếu chỉ của nhà vua)
Mẹ Gióng: (Thở dài) Nước nhà lâm nguy, giặc Ân đã đến chân núi Trâu Sơn rồi. Chỉ thương con ta, đã lên ba mà chẳng biết nói cười, làm sao gánh vác việc nước đây.
(Bất ngờ, Gióng ngồi bật dậy trên chõng tre, cất tiếng nói dõng dạc, mạnh mẽ)
Gióng: Mẹ! Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con!
Mẹ Gióng: (Giật mình, vừa mừng vừa sợ, lắp bắp) Con… con vừa nói đó ư? Trời ơi, con tôi biết nói rồi!
(Mẹ Gióng vội vàng chạy ra ngoài)
Mẹ Gióng: (Nói với Sứ giả) Bẩm quan, xin mời quan vào trong này ạ!
Sứ giả: (Bước vào, nhìn cậu bé Gióng, ngạc nhiên) Cậu bé này có việc gì cần gặp ta?
Gióng: (Nhìn thẳng vào Sứ giả, giọng đanh thép) Ông về tâu với vua, rèn cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ phá tan lũ giặc này!
Sứ giả: (Sửng sốt, rồi mừng rỡ) Thật không? Được! Ta sẽ lập tức về bẩm báo lên đức vua!
(Sứ giả vội vã lui ra, vẻ mặt đầy hi vọng)
CẢNH 2
Bối cảnh: Vẫn là không gian nhà Gióng, nhưng giờ đây có thêm nhiều người dân làng mang gạo, khoai đến. Gióng đã lớn hơn một chút.
Hành động và Lời thoại:
(Sứ giả mang ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt tới. Gióng bước ra sân)
Sứ giả: (Hân hoan) Ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt nhà vua ban đã tới rồi đây!
Mẹ Gióng và Dân làng: (Trầm trồ) Ôi, ngựa sắt và áo giáp sắt đây rồi!
(Gióng bước tới, không nói một lời)
Gióng: (Hét lớn một tiếng)
(Gióng vươn vai một cái. Một luồng sáng loé lên. Gióng bỗng cao to vạm vỡ thành một tráng sĩ oai phong lẫm liệt. Quần áo trên người căng đứt hết. Áo giáp sắt tự động mặc vào người)
Dân làng: (Kinh ngạc, reo hò) Trời ơi! Thánh nhân! Thánh nhân giáng thế cứu nước!
Gióng: (Bước tới vỗ vào mông ngựa sắt. Ngựa hí một tiếng vang trời, phun ra lửa) Mẹ và dân làng ở lại. Con đi đánh giặc cứu nước!
(Gióng nhảy phắt lên lưng ngựa. Ngựa sắt hí vang, phi thẳng ra trận tiền. Mẹ Gióng và dân làng nhìn theo, mắt rưng rưng tự hào)
CẢNH 3
Bối cảnh: Sân khấu mô phỏng một bãi chiến trường. Tướng giặc Ân và vài tên lính đang hung hăng.
Hành động và Lời thoại:
Tướng giặc: (Cười lớn) Ha ha ha! Nước Nam chỉ có lũ trẻ con thế này thôi sao?
(Gióng phi ngựa sắt tới, tay vung roi sắt. Roi sắt quật xuống, giặc chết như rạ)
(Bất ngờ, roi sắt gãy)
Tướng giặc: (Thấy roi sắt gãy, mừng rỡ) Ha ha! Hết vũ khí rồi! Xông lên, bắt lấy nó!
(Gióng bình tĩnh, vươn người nhổ một bụi tre lớn bên đường)
Gióng: (Hét lớn, tiếng vang như sấm) Giặc kia, hãy xem đây!
(Gióng dùng bụi tre làm vũ khí, quật tới tấp vào quân giặc. Quân giặc tan tác, bỏ chạy)
Tướng giặc: (Sợ hãi) Quái vật! Chạy mau!
(Gióng đánh tan quân giặc. Một mình một ngựa, Gióng phi thẳng lên đỉnh núi Sóc Sơn)
(Gióng cởi bỏ áo giáp sắt, cúi đầu lạy tạ quê hương lần cuối)
Gióng: (Nói vọng xuống) Nhiệm vụ đã hoàn thành!
(Gióng và ngựa sắt từ từ bay thẳng lên trời, khuất dần vào những đám mây. Sân khấu mờ dần)
HẾT
Các em thân mến,
Trên đây là một kịch bản mẫu. Các em hoàn toàn có thể sáng tạo thêm lời thoại, hành động cho nhân vật hoặc chọn những cảnh khác trong truyện để xây dựng vở kịch của riêng mình. Ví dụ, các em có thể thêm cảnh dân làng vui mừng góp gạo nuôi Gióng.
Cô hy vọng rằng qua bài tập này, các em không chỉ nắm vững kiến thức mà còn thêm yêu các câu chuyện dân gian của dân tộc ta. Chúc các em học tốt và luôn sáng tạo
Vào thời Hùng Vương có một người đàn bà đã nhiều tuổi nhưng sống một thân một mình. Một hôm sáng dậy bà đi thăm nương, bỗng nhìn thấy một vết chân giẫm nát cả mấy luống cà. Bà kinh ngạc kêu lên: – “Ôi! Bàn chân ai mà to thế này!”.
Bỗng bà cảm thấy rùng mình khi đưa bàn chân ướm thử vào dấu chân lạ. Từ đó bà có mang. Đủ ngày tháng, bà sinh được một đứa con trai bụ bẫm đặt tên là Gióng. Nhưng thằng bé lên ba tuổi rồi mà vẫn nằm ngửa đòi ăn, không biết ngồi biết lẫy, cũng không biết nói biết cười gì cả.
Ngày ấy có giặc Ân kéo vào cướp nước ta. Giặc Ân rất hung hăng tàn ác, cầm đầu là một viên tướng tên gọi Ân vương, hình dung cổ quái dữ tợn. Chúng nó đi đến đâu là đốt phá nhà cửa, giết người cướp của đến đấy. Quân đội Hùng Vương nhiều phen xuất trận, nhưng đánh không nổi. Vua Hùng lấy làm lo lắng vội phái sứ giả đi khắp nơi trong nước tìm bậc tướng tài để giúp vua cứu nước.
Một hôm sứ giả đi đến làng chú bé Gióng. Nghe tiếng loa rao nói đến việc nhà vua cầu người tài, bà mẹ Gióng đang ru con, liền bảo đùa con rằng:
– Con ơi! Con của mẹ chậm đi chậm nói làm vậy, thì biết bao giờ mới đi đánh giặc giúp vua được đây!
Không ngờ Gióng nhìn mẹ mở miệng bật lên thành tiếng:
– Mẹ cho gọi sứ giả vào đây cho con!
Nói xong lại im bặt. Bà mẹ vừa mừng vừa sợ, vội đi kể chuyện với xóm giềng. Mọi người đổ tới, ai nấy cho là một sự lạ. Sau cùng một người nói:
– Ta cứ đi mời sứ giả đến xem thử nó muốn cái gì.
Khi sứ giả của nhà vua bước vào nhà nhìn thấy chú bé Gióng liền hỏi rằng:
– Mày là đứa trẻ lên ba mới học nói, mày định mời ta đến để làm gì?
Gióng trả lời rất chững chạc:
– Về bảo với vua rèn cho ta một con ngựa sắt, một thanh gươm sắt, một giáp sắt và một nón sắt, ta sẽ đánh đuổi giặc dữ cho!
Ai nấy đứng nghe khôn xiết lạ lùng. Cho là thần nhân xuất hiện, sứ giả lập tức phi ngựa về tâu vua. Nghe nói, Hùng Vương mừng rỡ liền ra lệnh cho thợ rèn góp tất cả sắt lại rèn ngựa, gươm, áo giáp và nón như lời xin của chú bé. Mọi thứ rèn xong nặng không thể tưởng tượng nổi. Hàng chục người mó vào thanh gươm mà không nhúc nhích. Vua Hùng phải cho hàng ngàn quân sĩ tìm mọi cách chở đến cho chú bé Gióng.
Khi được tin quân sĩ khiêng ngựa sắt sắp đến làng, mẹ Gióng sợ hãi chạy về bảo con:
– Con ơi! Việc nhà vua đâu phải là chuyện chơi. Hiện quân sĩ đang kéo đến ầm ầm ngoài bãi, biết làm thế nào bây giờ?
Nghe nói thế, Gióng vụt ngồi dậy, nói:
– Việc đánh giặc thì mẹ đừng lo. Nhưng mẹ phải cho con ăn thật nhiều mới được!
Mẹ vội thổi cơm cho con ăn, nhưng nấu lên được nồi nào Gióng ngốn hết ngay nồi ấy. Mỗi lần ăn một nồi cơm thì Gióng lại lớn thêm một ít và đòi ăn thêm. Mẹ càng cho con ăn thì con lại càng lớn như thổi, bỗng chốc đã thành một chàng thanh niên khỏe mạnh. Hết gạo, bà mẹ đi kêu gọi xóm làng. Mọi người nô nức đem gạo khoai, trâu rượu, hoa quả, bánh trái đến đầy một sân. Nhưng đưa đến bao nhiêu, Gióng ăn vợi hết bấy nhiêu, mà vẫn đòi ăn không nghỉ.
Sau đó, Gióng lại bảo tiếp:
– Mẹ kiếm vải cho con mặc.
Người ta lại đua nhau mang vải lụa tới may áo quần cho Gióng mặc. Nhưng thân thể Gióng lớn vượt một cách kỳ lạ, áo quần vừa may xong đã thấy chật, thấy ngắn, lại phải mang vải lụa tới để chắp nối thêm. Không mấy chốc đầu Gióng đã chạm nóc nhà. Ai nấy chưa hết kinh ngạc thì vừa lúc quân sĩ đã hì hục khiêng được ngựa, gươm, áo giáp và nón sắt tới. Gióng bước ra khỏi nhà vươn vai một cái, người bỗng cao to sừng sững, chân dài hơn trượng, hét lên một tiếng như tiếng sấm:
– Ta là tướng nhà Trời!
Thế rồi Gióng mặc giáp sắt, đội nón sắt, tay cầm gươm múa quanh mấy vòng. Đoạn từ biệt mẹ và dân làng, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt bỗng chồm lên, phun thẳng ra đàng trước một luồng lửa đỏ rực. Gióng thúc chân, ngựa phi như bay, sải từng bước dài hàng chục con sào, rung chuyển cả trời đất. Chỉ trong chớp mắt, ngựa đã xông đến đồn trại giặc bấy giờ đang đóng la liệt cả mấy khu rừng. Lưỡi gươm của Gióng vung lên loang loáng như chớp giật. Quân giặc xông ra chừng nào chết chừng ấy. Ngựa thét ra lửa thiêu cháy từng dãy đồn trại, lửa thiêu luôn cả mấy khu rừng. Khói bụi mịt mù, tiếng la hét kêu khóc như ri.
Nhưng tướng giặc Ân vương vẫn cố gào thét hô quân xáp tới, Gióng càng đánh càng khỏe, thây giặc nằm ngổn ngang đầy rừng. Bỗng chốc gươm gãy. Không bối rối, Gióng thuận tay nhổ những bụi tre hai bên đường quật tới tấp vào các toán giặc đang cố gắng trụ lại theo lệnh chủ tướng. Chẳng mấy chốc quân giặc đã tẩu tán khắp nơi, Ân vương bị quật chết tan xác. Bọn tàn binh giặc lạy lục xin hàng. Quân đội của Hùng Vương cũng như dân các làng chỉ còn việc xông ra trói nghiến chúng lại. Không đầy một buổi, Gióng đã trừ xong nạn nước. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc-sơn. Đến đây, Gióng bèn cởi giáp bỏ nón lại, rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.
Sau khi thắng trận, để nhớ ơn người anh hùng, vua Hùng sai lập đền thờ Gióng ở làng quê, phong làm Phù Đổng thiên vương.
Ngày nay chúng ta còn thấy dấu vết những dãy ao tròn nối nhau kéo dài suốt từ Kim-anh, Đa-phúc cho đến Sóc-sơn, người ta bảo đó là những vết chân ngựa của Thánh Gióng. Khu rừng bị ngựa sắt phun lửa thiêu cháy nay còn mang cái tên là làng Cháy. Những cây tre mà Gióng nhổ quật vào giặc bị lửa đốt màu xanh ngả thành màu vàng và có những vết cháy lốm đốm, ngày nay giống ấy vẫn còn, người ta gọi là tre là ngà (hay đằng ngà).
Thánh Gióng hay còn có tên gọi khác là Phù Đổng Thiên Vương – sinh ra tại xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội, thời Hùng Vương thứ 6. Ông là người có công giết giặc Ân cứu nước ta, đem lại hạnh phúc cho nhân dân, sau đó đã tạm biệt trần gian cưỡi ngựa bay về trời. Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Thánh Gióng chính là một trong tứ bất tử và được xem như là tượng trưng cho tinh thần chống ngoại xâm và sức mạnh tuổi trẻ.
Câu chuyện về sự ra đời và lớn lên của cậu Gióng cũng mang màu sắc kỳ lạ dễ khiến các bé liên tưởng tới truyện Sọ Dừa mà Vườn cổ tích đã kể trước đây. Để biết câu chuyện cụ thể về Thánh Gióng như thế nào thì chúng ta cùng tìm hiểu nhé.
Chuyện kể rằng: vào đời Hùng Vương thứ 6, ở một làng nọ có hai vợ chồng ông lão rất hiền lành, chăm chỉ làm ăn và có tiếng là phúc đức hay giúp đỡ mọi người. Hai ông bà tuổi đã cao mà vẫn không có lấy một mụn con.
Một hôm bà lão ra đồng trông thấy một vết chân rất to, bà tò mò liền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà bà mang thai. Chín tháng mười ngày sau mà bà vẫn chưa sinh, ông lão mong chờ đứa con nhưng không được, ông lâm bệnh rồi qua đời. Mười hai tháng sau bà sinh một thằng bé mặt mũi rất khôi ngô. Bà đặt tên cho con là Gióng. Nhưng lạ thay! Ðứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nói, biết cười, cũng chẳng biết đi, cứ đặt đâu thì nằm đấy.
Bấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta, cầm đầu là Ân Vương, nổi tiếng độc ác, dữ tợn, hắn đi đến đâu là cho quân đánh chém giết người đốt nhà đến đấy. Dân chúng vừa sợ hãi vừa căm giận ngút trời. Nhà vua đã bao lần cho quân vây đánh nhưng không được, bất an về quốc gia, vua bèn truyền cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giỏi cứu nước. Sứ giả đi đến đâu cũng kêu to:
– Loa loa loa loa! Giặc Ân hung hãn, người tài ở đâu, cứ dân cứu nước.
Nghe thấy tiếng loa của sứ giả, Gióng đang nằm bỗng bật dậy gọi mẹ:
– Mẹ ơi, mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con.
Mẹ Gióng đang vui mừng vì con đã nói được, nhưng nghe con nhắc mời sứ giả thì cản lại:
– Con bé thế này, sao có thể ra trận đánh giặc được.
Gióng vẫn cương quyết:
– Mẹ cứ ra mời sứ giả vào đây cho con.
Bà mẹ đành ra mời sứ giả vào, vào đến nơi không thấy tráng sĩ anh hùng nào, chỉ thấy một cậu bé ba tuổi đang ngồi trên giường, sứ giả tức giận toan bỏ đi thì Gióng cất lời, dõng dạc từng chữ:
– Sứ giả hãy về tâu với nhà vua, đúc cho ta một con ngựa sắt, một áo giáp sắt, một cây roi sắt ta sẽ phá tan lũ giặc này.
Ai nấy đứng nghe khôn xiết lạ lùng. Cho là thần nhân xuất hiện, sứ giả lập tức phi ngựa về tâu vua. Nghe nói, Hùng Vương mừng rỡ liền ra lệnh cho thợ rèn góp tất cả sắt lại rèn ngựa, gươm, áo giáp và nón như lời xin của chú bé. Mọi thứ rèn xong nặng không thể tưởng tượng nổi. Hàng chục người mó vào thanh gươm mà không nhúc nhích. Vua Hùng phải cho hàng ngàn quân sĩ tìm mọi cách chở đến cho chú bé Gióng.
Khi được tin quân sĩ khiêng ngựa sắt sắp đến làng, mẹ Gióng sợ hãi chạy về bảo con:
– Con ơi! Việc nhà vua đâu phải là chuyện chơi. Hiện quân sĩ đang kéo đến ầm ầm ngoài bãi, biết làm thế nào bây giờ?
Nghe nói thế, Gióng vụt ngồi dậy, nói:
– Việc đánh giặc thì mẹ đừng lo. Nhưng mẹ phải cho con ăn thật nhiều mới được!
Mẹ vội thổi cơm cho con ăn, nhưng nấu lên được nồi nào Gióng ngốn hết ngay nồi ấy. Mỗi lần ăn một nồi cơm thì Gióng lại lớn thêm một ít và đòi ăn thêm. Mẹ càng cho con ăn thì con lại càng lớn như thổi, bỗng chốc đã thành một chàng thanh niên khỏe mạnh. Hết gạo, bà mẹ đi kêu gọi xóm làng. Mọi người nô nức đem gạo khoai, trâu rượu, hoa quả, bánh trái đến đầy một sân. Nhưng đưa đến bao nhiêu, Gióng ăn vợi hết bấy nhiêu, mà vẫn đòi ăn không nghỉ.
Sau đó, Gióng lại bảo tiếp:
– Mẹ kiếm vải cho con mặc.
Người ta lại đua nhau mang vải lụa tới may áo quần cho Gióng mặc. Nhưng thân thể Gióng lớn vượt một cách kỳ lạ, áo quần vừa may xong đã thấy chật, thấy ngắn, lại phải mang vải lụa tới để chắp nối thêm. Không mấy chốc đầu Gióng đã chạm nóc nhà. Ai nấy chưa hết kinh ngạc thì vừa lúc quân sĩ đã hì hục khiêng được ngựa, gươm, áo giáp và nón sắt tới. Gióng bước ra khỏi nhà vươn vai một cái, người bỗng cao to sừng sững, chân dài hơn trượng, hét lên một tiếng như tiếng sấm:
– Ta là tướng nhà Trời!
Thế rồi Gióng mặc giáp sắt, đội nón sắt, tay cầm gươm múa quanh mấy vòng. Đoạn từ biệt mẹ và dân làng, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt bỗng chồm lên, phun thẳng ra đàng trước một luồng lửa đỏ rực. Gióng thúc chân, ngựa phi như bay, sải từng bước dài hàng chục con sào, rung chuyển cả trời đất. Chỉ trong chớp mắt, ngựa đã xông đến đồn trại giặc bấy giờ đang đóng la liệt cả mấy khu rừng. Lưỡi gươm của Gióng vung lên loang loáng như chớp giật. Quân giặc xông ra chừng nào chết chừng ấy. Ngựa thét ra lửa thiêu cháy từng dãy đồn trại, lửa thiêu luôn cả mấy khu rừng. Khói bụi mịt mù, tiếng la hét kêu khóc như ri.
Nhưng tướng giặc Ân vương vẫn cố gào thét hô quân xáp tới, Gióng càng đánh càng khỏe, thây giặc nằm ngổn ngang đầy rừng. Bỗng chốc gươm gãy. Không bối rối, Gióng thuận tay nhổ những bụi tre hai bên đường quật tới tấp vào các toán giặc đang cố gắng trụ lại theo lệnh chủ tướng. Chẳng mấy chốc quân giặc đã tẩu tán khắp nơi, Ân vương bị quật chết tan xác. Bọn tàn binh giặc lạy lục xin hàng. Quân đội của Hùng Vương cũng như dân các làng chỉ còn việc xông ra trói nghiến chúng lại. Không đầy một buổi, Gióng đã trừ xong nạn nước. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc-sơn. Đến đây, Gióng bèn cởi giáp bỏ nón lại, rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.
Sau khi thắng trận, để nhớ ơn người anh hùng, vua Hùng sai lập đền thờ Gióng ở làng quê, phong làm Phù Đổng thiên vương.
Ngày nay chúng ta còn thấy dấu vết những dãy ao tròn nối nhau kéo dài suốt từ Kim-anh, Đa-phúc cho đến Sóc-sơn, người ta bảo đó là những vết chân ngựa của Thánh Gióng. Khu rừng bị ngựa sắt phun lửa thiêu cháy nay còn mang cái tên là làng Cháy. Những cây tre mà Gióng nhổ quật vào giặc bị lửa đốt màu xanh ngả thành màu vàng và có những vết cháy lốm đốm, ngày nay giống ấy vẫn còn, người ta gọi là tre là ngà (hay đằng ngà).