Nao nao dòng nước uốn quanh,
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Sè sè nấm đất…
Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Sè sè nấm đất bên đàng,
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
Rằng: Sao trong tiết thanh minh,
Mà đây hương khói vắng tanh thế mà?
Vương Quan mới dẫn gần xa:
Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.
Nổi danh tài sắc một thì,
Xôn xao ngoài cửa hiếm gì yến anh.
Kiếp hồng nhan có mong manh,
Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương.
Có người khách ở viễn phương,
Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.
Thuyền tình vừa ghé tới nơi,
Thì đà trâm gẫy bình rơi bao giờ.
Buồng không lạnh ngắt như tờ,
Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh.
Khóc than khôn xiết sự tình,
Khéo vô duyên ấy là mình với ta.
Viết 1 đoạn văn dài 7-10 câu nói lên tâm trạng của Kiều qua đoạn trích trên
Các em hãy cùng nhìn vào đoạn trích đã cho. Nhiệm vụ của chúng ta là viết một đoạn văn dài từ 7 đến 10 câu, thể hiện được tâm trạng của Kiều qua đoạn trích này.
Để làm tốt bài tập này, cô sẽ hướng dẫn các em các bước như sau:
Bước 1: Đọc kỹ đoạn trích.
Chúng ta cần đọc đi đọc lại đoạn trích nhiều lần để nắm bắt được nội dung chính và những hình ảnh, chi tiết nào gợi lên tâm trạng của nhân vật.
Bước 2: Xác định bối cảnh và sự kiện.
Đoạn trích miêu tả khung cảnh thanh minh vắng vẻ, nơi có mộ Đạm Tiên. Kiều cùng Vương Quan đến thăm mộ và Vương Quan đã kể lại thân thế của Đạm Tiên. Điều này gợi lên sự đồng cảm và suy tư cho Kiều.
Bước 3: Tìm hiểu về nhân vật Đạm Tiên qua lời kể của Vương Quan.
Vương Quan kể Đạm Tiên “xưa là ca nhi”, “nổi danh tài sắc một thì”, “hiếm gì yến anh”. Tuy nhiên, “kiếp hồng nhan có mong manh”, “nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương”. Ông còn nhắc đến “người khách ở viễn phương” đã tìm đến nhưng khi đến thì “trâm gẫy bình rơi bao giờ”.
Bước 4: Phân tích tâm trạng của Kiều qua các chi tiết.
Khi chứng kiến khung cảnh “nước uốn quanh”, “cầu nho nhỏ”, “nấm đất”, “ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh”, Kiều đã có cảm giác “nao nao”, “sè sè”, “dàu dàu”. Đặc biệt, câu hỏi “Sao trong tiết thanh minh, mà đây hương khói vắng tanh thế mà?” cho thấy sự băn khoăn, ngạc nhiên và có chút chạnh lòng.
Sau khi nghe Vương Quan kể về Đạm Tiên, Kiều càng thêm xót xa. Cuộc đời tài hoa nhưng bạc mệnh của Đạm Tiên gợi cho Kiều nhớ về hoàn cảnh của chính mình. Sự “khóc than khôn xiết sự tình” và câu nói “Khéo vô duyên ấy là mình với ta” thể hiện rõ nỗi buồn, sự đồng cảm sâu sắc và cảm giác cô đơn, bất lực trước số phận. Kiều nhìn thấy hình ảnh của mình trong cuộc đời Đạm Tiên.
Bước 5: Viết đoạn văn theo yêu cầu.
Dựa vào những phân tích trên, chúng ta sẽ viết một đoạn văn hoàn chỉnh, đảm bảo đủ số câu và thể hiện được tâm trạng của Kiều.
Bây giờ, chúng ta cùng nhau viết đoạn văn nhé.
Đoạn văn tham khảo:
Qua khung cảnh thanh minh vắng vẻ, Thúy Kiều đã cảm nhận được một nỗi buồn man mác lan tỏa. Nỗi buồn ấy càng trở nên sâu sắc hơn khi nàng nghe Vương Quan kể về cuộc đời tài hoa bạc mệnh của Đạm Tiên. Kiều xót xa cho một kiếp hồng nhan đoản mệnh, số phận trớ trêu. Lời than “Khéo vô duyên ấy là mình với ta” đã bộc lộ tâm trạng đồng cảm sâu sắc, sự day dứt và nỗi bất lực trước hoàn cảnh nghiệt ngã của chính mình. Nàng cảm nhận mình và Đạm Tiên có sự tương đồng, cùng chung cảnh ngộ éo le của những người phụ nữ tài sắc nhưng gặp nhiều trắc trở. Nỗi buồn và sự bi thương hòa quyện, khắc sâu trong tâm hồn Kiều.
Các em thấy đấy, mỗi câu thơ, mỗi hình ảnh đều chứa đựng những lớp ý nghĩa sâu sắc. Bài học của chúng ta hôm nay đến đây là kết thúc. Về nhà, các em hãy ôn lại bài và chuẩn bị cho bài học tiếp theo nhé!
Trong đoạn trích trên, tâm trạng của Kiều được thể hiện qua những câu thơ u buồn và đau đớn. Cô cảm thấy bất ngờ và thất vọng khi trong tiết thanh minh, không có hương khói nào tỏa ra. Vương Quan, người đã dẫn cô đi khắp nơi, từng là ca nhi nổi danh với tài sắc một thời, nhưng giờ đây cô chỉ còn xôn xao ngoài cửa hiếm gặp yến anh. Kiều nhận ra rằng cuộc sống và vẻ đẹp của mình chỉ mong manh như cành thiên hương, chỉ cần nửa chừng xuân là đã gãy. Dù có người khách từ xa đến tìm chơi, nghe tiếng cô nàng cũng nức lòng, nhưng khi thuyền tình ghé tới, đà trâm gẫy và bình rơi, tất cả trở nên tàn phá và không ngờ. Buồng không lạnh như tờ, dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh, tất cả những dấu vết của quá khứ đều đã phai mờ. Kiều khóc than khôn xiết, tâm trạng đau đớn không thể tả. Cô nhận ra rằng sự tình này là duyên số không may, và cô phải chấp nhận số phận đau khổ của mình.
Chúc bạn học tốt
Haomrttued3