Nếu đề hỏi chủ thể trữ tình trong tác phẩm là gì? mình trả lời sao? Có mấy loại …
Nếu đề hỏi chủ thể trữ tình trong tác phẩm là gì? mình trả lời sao? Có mấy loại hay gì đó hông???
Cô sẽ hướng dẫn các em từng bước một để hiểu rõ vấn đề này, dựa trên những kiến thức đã học trong Sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 11 của chúng ta.
Bước 1: Hiểu rõ khái niệm “Chủ thể trữ tình”
Trước hết, chúng ta cần hiểu “chủ thể trữ tình” là gì. Khi đọc một tác phẩm thơ hoặc một đoạn văn giàu cảm xúc, các em có cảm nhận được giọng nói, tiếng lòng, hay tâm trạng của ai đó đang bộc lộ không? Đó chính là chủ thể trữ tình.
Nói một cách dễ hiểu, chủ thể trữ tình chính là ngôi nhân xưng, là người thể hiện tiếng nói, tâm tư, tình cảm, cảm xúc của tác giả (hoặc một nhân vật được tác giả hóa thân) trong tác phẩm trữ tình.
Các em lưu ý, chủ thể trữ tình không nhất thiết phải là tác giả ngoài đời thực. Đó có thể là một hình tượng do tác giả sáng tạo ra để gửi gắm tâm tư của mình. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, chủ thể trữ tình cũng chính là tác giả.
Bước 2: Phân loại Chủ thể trữ tình (theo góc nhìn Sách giáo khoa lớp 11)
Trong chương trình Ngữ Văn lớp 11, khi tìm hiểu về tác phẩm trữ tình, chúng ta thường phân biệt chủ thể trữ tình dựa trên quan hệ với người kể chuyện (hoặc ngôi xưng). Từ đó, có thể chia thành các loại chính sau:
Loại 1: Chủ thể trữ tình là “Tôi”
Đây là dạng phổ biến nhất. Chủ thể trữ tình được xưng hô bằng đại từ “tôi”. Khi đó, cảm xúc, suy nghĩ được trực tiếp bộc lộ qua ngôi thứ nhất, tạo cảm giác chân thật, gần gũi, mang tính cá nhân cao.
Ví dụ: “Tôi yêu những con đường mòn trên sườn đồi.” (Trong tác phẩm có sử dụng ngôi “tôi” để bày tỏ tình cảm).
Loại 2: Chủ thể trữ tình là “Ta” (hoặc “Chúng ta”, “Các con”, “Đồng bào”, v.v.)
Trong trường hợp này, chủ thể trữ tình mang tính cộng đồng, rộng lớn hơn. “Ta” ở đây có thể là sự khái quát hóa, là tiếng nói của một tập thể, một dân tộc, một thế hệ. Nó thể hiện tinh thần đoàn kết, ý thức chung.
Ví dụ: “Ta lại về đây nghe gió hát trên đồng.” (Ở đây, “ta” có thể đại diện cho người Việt Nam, cho những người cùng chung một cội nguồn).
Loại 3: Chủ thể trữ tình là một hình tượng được gọi tên hoặc miêu tả gián tiếp
Đôi khi, tác giả không trực tiếp xưng “tôi” hay “ta”, mà thông qua việc miêu tả một nhân vật, một đối tượng nào đó (ví dụ: người mẹ, người lính, một cảnh vật…) để bộc lộ tâm trạng, cảm xúc của mình. Lúc này, chủ thể trữ tình có thể được hiểu là cái tôi ẩn mình đằng sau hình tượng đó, hoặc là sự đồng cảm sâu sắc của tác giả với hình tượng ấy.
Ví dụ: Trong một bài thơ miêu tả nỗi nhớ mẹ, nếu tác giả không dùng “tôi” mà chỉ khắc họa hình ảnh người mẹ và nỗi vất vả của bà, thì cái “tôi” của người con đang ẩn chứa trong đó.
Một số lưu ý quan trọng khi xác định chủ thể trữ tình:
* Đọc kỹ toàn bộ tác phẩm: Đừng vội vàng kết luận chỉ sau một vài câu. Hãy đọc cả bài để nắm bắt giọng điệu chung.
* Chú ý đến đại từ nhân xưng: “Tôi”, “ta”, “chàng”, “nàng”, “con”, “mẹ”, “anh”, “em”,… là những dấu hiệu quan trọng.
* Phân biệt với người kể chuyện ngôi thứ ba: Trong truyện kể, có người kể chuyện không trực tiếp tham gia vào câu chuyện. Còn trong thơ trữ tình, chủ thể trữ tình là người đang trải nghiệm, đang cảm xúc.
* Cảm nhận về giọng điệu: Giọng điệu của bài thơ (thân mật, thiết tha, buồn thương, hào hùng…) cũng giúp ta nhận diện chủ thể trữ tình.
Kết luận:
Vậy là, khi đề hỏi về chủ thể trữ tình, các em cần nhớ:
1. Định nghĩa: Chủ thể trữ tình là người thể hiện tiếng nói, tâm tư, tình cảm của mình trong tác phẩm trữ tình.
2. Phân loại (theo SGK lớp 11): Thường phân biệt dựa trên ngôi xưng và mối quan hệ với người kể chuyện, phổ biến là:
* Chủ thể trữ tình là “Tôi”.
* Chủ thể trữ tình là “Ta” (mang tính cộng đồng).
* Chủ thể trữ tình là hình tượng được miêu tả gián tiếp (cái tôi ẩn mình).
Cô hy vọng với những giải thích chi tiết này, các em đã nắm vững khái niệm và cách xác định chủ thể trữ tình trong các tác phẩm văn học. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào khác, đừng ngần ngại hỏi cô nhé!
\(@\) Chủ thể trữ tình: Là người trực tiếp bộc lộ cảm xúc, tình cảm, tâm tư.
\(->\) Có \(2\) loại chủ thể trữ tình:
\(-\) Chủ thể trữ tình trực tiếp xuất hiện qua các đại từ xưng hô: tôi, ta,… (có thể là tác giả hoặc không) hoặc bằng cách xưng hô theo vai vế với đối tượng trữ tình: anh-em, mẹ-con, cha-con,…
\(VD\): Tác phẩm “Tôi yêu em” của Puskin \(->\) chủ thể trữ tình là nhân vật “tôi” – tác giả.
Tác phẩm “Nhớ rừng” của Thế Lữ \(->\) chủ thể trữ tình là nhân vật “ta” – con hổ.
\(-\) Chủ thể trữ tình giấu mặt, chủ thể ẩn: không xuất hiện qua đại từ xưng hô.
\(VD\): Tác phẩm “Tiếng thu” của Lưu Trọng Lư \(->\) chủ thể trữ tình ẩn hướng tới đối tượng trữ tình là “em”
\(ttcolor{#fdffba}{#Caa ><}\)
\(@\) Nếu đề hỏi chủ thể trữ tình trong tác phẩm là gì?
\(->\) Cậu nên gạch đầu dòng và trả lời là:
\(-\) Chủ thể trữ tình trong tác phẩm trên (hoặc trong bài thơ A – tên tác phẩm) là … – nêu tên chủ thể đó ra.
\(@\) Có hai loại chủ thể trữ tình, đó là:
\(-\) Loại thứ nhất: Chủ thể trữ tình xuất hiện trực tiếp trong tác phẩm với các đại từ nhân xưng như ”tôi”/”ta”..
\(-\) Loại thứ hai: Chủ thể trữ tình nhập vai (ngôi kể thứ ba)
\(=>\) Khái niệm: Chủ thể trữ tình là người thể hiện, bộc lộ tâm tư, cảm xúc, cảm nghĩ và thái độ trong tác phẩm văn học: có thể là tác giả (người viết) hoặc nhân vật mà người viết kiến tạo nên