Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Nhà thơ Hàn Mạc Tử khẳng định : ” Người thơ phong vận như thơ ấy ” Anh chị hiểu …

Nhà thơ Hàn Mạc Tử khẳng định : ” Người thơ phong vận như thơ ấy ”
Anh chị hiểu …

Nhà thơ Hàn Mạc Tử khẳng định : ” Người thơ phong vận như thơ ấy ”
Anh chị hiểu ý kiến trên như nào ? Bằng kiến thức trong chương trình ngữ văn lớp 10 , hãy làm sáng tỏ nhận định trên.
Hỏi bởi: Bàn Như Quỳnh
3 câu trả lời

▲ 3
Kính chào các em học sinh thân mến!

Với tư cách là một giáo viên Ngữ văn, cô rất tâm đắc với câu nói của nhà thơ Hàn Mạc Tử: “Người thơ phong vận như thơ ấy”. Đây là một nhận định sâu sắc, chạm đến cốt lõi của mối quan hệ giữa nhà thơ và tác phẩm. Chúng ta hãy cùng nhau khám phá và làm sáng tỏ ý kiến này bằng kiến thức đã học trong chương trình Ngữ văn lớp 10 nhé!

***

Dàn ý chi tiết:

I. Mở đầu: Giới thiệu và giải thích ý kiến

1. Giới thiệu khái quát về nhà thơ Hàn Mạc Tử và nhận định.

2. Giải thích ý nghĩa của câu nói:

– “Người thơ”: Chỉ người nghệ sĩ, nhà thơ.

– “Phong vận”: Vẻ đẹp riêng, cốt cách, phong thái, khí chất, tâm hồn, tư tưởng, phong cách nghệ thuật độc đáo của người nghệ sĩ.

– “Như thơ ấy”: Giống như, thể hiện rõ trong thơ của người đó.

– Ý nghĩa chung: Thơ ca là tấm gương phản chiếu chân thực nhất con người, tâm hồn, cá tính và phong cách của nhà thơ. Có sự thống nhất sâu sắc giữa con người nhà thơ và tác phẩm của họ.

II. Giải thích và làm sáng tỏ nhận định (Phần thân bài)

Bước 1: Giải thích sâu sắc ý kiến ở góc độ lí luận văn học

1.1. Thơ là tiếng lòng, là sự bộc lộ cảm xúc, tư tưởng của người nghệ sĩ:

– Bản chất của thơ trữ tình: lấy cái “tôi” trữ tình làm trung tâm để thể hiện tâm tư, tình cảm, những rung động sâu kín nhất. Mỗi bài thơ là một lát cắt tâm hồn, một mảnh đời, một cảm xúc của nhà thơ.

– (Giải thích thêm): Nhà thơ dùng ngôn ngữ để “hóa thân” vào tác phẩm, gửi gắm thế giới quan, nhân sinh quan của mình.

1.2. “Phong vận” của người thơ tạo nên “phong cách nghệ thuật” của tác phẩm:

– “Phong vận” cá nhân (tính cách, tư duy, trải nghiệm sống) là cơ sở hình thành “phong cách nghệ thuật” độc đáo của mỗi nhà thơ (cách chọn đề tài, giọng điệu, ngôn ngữ, hình ảnh, thể loại).

– Phong cách nghệ thuật là dấu ấn riêng, không thể trộn lẫn, khiến ta nhận ra ngay một tác giả mà không cần biết tên.

1.3. Thơ ca là sự “thai nghén” và “sinh thành” từ chính cuộc đời, tâm hồn nhà thơ:

– Tác phẩm không chỉ phản ánh mà còn là kết tinh của quá trình trải nghiệm, cảm nhận, suy tư của người sáng tạo. Mỗi câu chữ đều thấm đẫm hơi thở và cốt cách của họ.

Bước 2: Làm sáng tỏ bằng các tác phẩm trong chương trình Ngữ văn lớp 10 (Thực tiễn chứng minh)

2.1. Hồ Chí Minh

Người thơ: Vị lãnh tụ vĩ đại nhưng lại vô cùng giản dị, gần gũi; có tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc; phong thái ung dung, lạc quan, kiên cường ngay cả trong hoàn cảnh khó khăn nhất; cốt cách của một chiến sĩ cách mạng vĩ đại.

Thơ ấy: (Qua các tác phẩm như: “Tức cảnh Pác Bó”, “Cảnh rừng Việt Bắc” – SGK Kết nối tri thức/Chân trời sáng tạo)

Giản dị: Ngôn ngữ, hình ảnh mộc mạc, gần gũi với đời sống, như cuộc sống của Bác (“Sáng ra bờ suối, tối vào hang”, “Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng”).

Tinh thần lạc quan, ung dung tự tại: Dù trong kháng chiến gian khổ nhưng vẫn thấy niềm vui, sự hòa hợp với thiên nhiên (“Cảnh rừng Việt Bắc thật là hay”, “Non xanh nước biếc tha hồ dạo”). Phản ánh phong thái ung dung, tự tại của người làm chủ hoàn cảnh.

Tình yêu thiên nhiên và gắn bó với cuộc sống chiến đấu: Thiên nhiên là bạn, là nguồn cảm hứng, hòa quyện với công việc cách mạng (“Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng”).

Ý chí kiên cường, bất khuất: ẩn chứa dưới vẻ giản dị là một tinh thần thép, một ý chí cách mạng sắt đá không gì lay chuyển nổi.

Kết nối: Thơ của Bác là biểu hiện rõ nét nhất cho cốt cách, phong thái và tư tưởng của một con người vĩ đại. Đọc thơ Bác, ta thấy được phong thái của một lãnh tụ kiên cường mà bình dị, một tâm hồn lồng lộng yêu nước, yêu đời.

2.2. Xuân Quỳnh

Người thơ: Nữ sĩ tài hoa, với một tâm hồn nhạy cảm, mãnh liệt, luôn khao khát tình yêu chân thành, thủy chung; có những trăn trở sâu sắc về hạnh phúc, về ý nghĩa cuộc đời; vừa đắm say, nồng nàn, vừa hồn nhiên, chân thật.

Thơ ấy: (Qua tác phẩm “Sóng” – SGK Kết nối tri thức/Chân trời sáng tạo)

Sự trăn trở, suy tư: Khởi nguồn từ những băn khoăn về tình yêu, về bản chất của nó (“Em nghĩ về anh, em nghĩ về biển/Từ nơi nào sóng bắt đầu?”).

Khát khao mãnh liệt, chủ động trong tình yêu: Thể hiện qua hình tượng “sóng” dữ dội, dịu êm, không ngừng vươn tới; sự tự nhận thức và chủ động đi tìm tình yêu đích thực (“Dữ dội và dịu êm/Ồn ào và lặng lẽ”).

Tấm lòng thủy chung, son sắt: Tình yêu vượt qua mọi không gian, thời gian, một lòng hướng về người yêu (“Dù xuôi về phương Bắc/Dù ngược về phương Nam”).

Giọng điệu chân thành, nữ tính: Đúng với con người Xuân Quỳnh, thơ cô nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đầy sức sống, vừa hồn nhiên vừa sâu sắc, đầy nữ tính.

Kết nối: “Sóng” chính là sự hóa thân trọn vẹn của tâm hồn Xuân Quỳnh – một tâm hồn yêu mãnh liệt, thủy chung, không ngừng kiếm tìm hạnh phúc và vẻ đẹp của tình yêu.

2.3. Nguyễn Khoa Điềm

Người thơ: Một trí thức trẻ yêu nước, có ý thức sâu sắc về lịch sử, văn hóa dân tộc; giàu suy tư, trăn trở về trách nhiệm của thế hệ mình đối với đất nước; giọng điệu thủ thỉ, tâm tình nhưng cũng rất hùng tráng.

Thơ ấy: (Qua tác phẩm “Đất Nước” – SGK Kết nối tri thức/Chân trời sáng tạo)

Cái nhìn đa chiều về Đất Nước: Không chỉ là khái niệm trừu tượng mà là sự tổng hòa của những điều giản dị, gần gũi trong đời sống hàng ngày, gắn liền với mỗi cá nhân (“Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm”, “Đất Nước là hạt gạo phải xay, giã, giần, sàng”). Phản ánh một tư duy sâu sắc, toàn diện.

Tư tưởng “Đất Nước của Nhân dân”: Đất nước được tạo dựng bởi mồ hôi, công sức, máu xương của những con người bình dị. Thể hiện sự trân trọng và ý thức về cội nguồn của tác giả.

Giọng điệu thủ thỉ, tâm tình nhưng vẫn trang trọng, triết lí: Giống như một lời kể chuyện, một cuộc trò chuyện chân thành nhưng ẩn chứa chiều sâu lịch sử và văn hóa, thể hiện phong thái của một trí thức yêu nước.

Kết nối: “Đất Nước” của Nguyễn Khoa Điềm là sự kết tinh của tư tưởng, tình cảm và cách nhìn nhận độc đáo của ông về lịch sử, văn hóa dân tộc. Tác phẩm đã tạo nên một “phong vận” riêng, không thể lẫn với bất kỳ nhà thơ nào khác.

III. Kết luận: Khẳng định ý nghĩa

1. Khẳng định lại tính đúng đắn và sâu sắc của nhận định “Người thơ phong vận như thơ ấy”.

2. Nhấn mạnh rằng hiểu được người thơ chính là chìa khóa để cảm thụ sâu sắc tác phẩm, và ngược lại, tác phẩm là con đường ngắn nhất để hiểu được tâm hồn, “phong vận” của nhà thơ.

3. Mỗi tác phẩm chân chính đều là một phần “hồn cốt” của người nghệ sĩ, làm nên giá trị bất diệt của văn học.

***

Lời giải chi tiết:

Chào các em, hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau giải mã một câu nói nổi tiếng của nhà thơ Hàn Mạc Tử: “Người thơ phong vận như thơ ấy”. Đây không chỉ là một nhận định đơn thuần mà còn là một chân lý sâu sắc về mối quan hệ giữa người nghệ sĩ và tác phẩm của họ.

Bước 1: Giải thích ý nghĩa câu nói của Hàn Mạc Tử

Đầu tiên, chúng ta hãy cùng phân tích từng từ ngữ trong câu nói để hiểu rõ ý nghĩa của nó nhé!

  • “Người thơ”: Ở đây, Hàn Mạc Tử muốn chỉ người làm thơ, người nghệ sĩ sáng tạo ra tác phẩm thơ ca.
  • “Phong vận”: Đây là một từ Hán Việt mang nhiều sắc thái ý nghĩa. “Phong” là gió, phong thái, phong độ; “Vận” là vận động, khí vận, khí chất. Khi kết hợp lại, “phong vận” dùng để chỉ vẻ đẹp riêng, cái thần thái, cốt cách, khí chất, tâm hồn, tư tưởng và phong cách nghệ thuật độc đáo của một người, đặc biệt là người nghệ sĩ. Nó không chỉ là vẻ đẹp bên ngoài mà còn là vẻ đẹp toát ra từ bên trong, từ tâm hồn, trí tuệ.
  • “Như thơ ấy”: Có nghĩa là giống như thơ của người đó, phản ánh rõ nét trong tác phẩm thơ ca mà họ sáng tạo ra.

Vậy, khi ghép lại, câu nói “Người thơ phong vận như thơ ấy” có nghĩa là: tất cả những gì là cốt cách, tâm hồn, phong thái, khí chất và phong cách nghệ thuật độc đáo của người nghệ sĩ đều được thể hiện một cách sâu sắc, chân thực và đầy đủ trong tác phẩm thơ ca của họ. Nói cách khác, thơ ca là tấm gương phản chiếu trung thực nhất con người, tâm hồn và cá tính của nhà thơ. Có một sự thống nhất, hòa quyện không thể tách rời giữa con người và tác phẩm.

Bước 2: Giải thích sâu sắc ý kiến ở góc độ lí luận văn học

Để làm rõ hơn nhận định này, chúng ta cần hiểu bản chất của thơ ca và quá trình sáng tạo nghệ thuật.

2.1. Thơ là tiếng lòng, là sự bộc lộ cảm xúc, tư tưởng của người nghệ sĩ.

Các em biết không, đặc trưng quan trọng nhất của thơ trữ tình (một thể loại rất phổ biến trong chương trình lớp 10) là lấy cái “tôi” trữ tình làm trung tâm. Cái “tôi” ấy không ai khác chính là hiện thân, là hóa thân của người nghệ sĩ. Mỗi bài thơ, dù viết về đề tài gì (tình yêu, thiên nhiên, đất nước…), cũng đều là một phương tiện để nhà thơ bộc lộ những rung động sâu kín nhất của tâm hồn mình, những suy nghĩ, chiêm nghiệm về cuộc đời, về con người. Thơ ca không phải là sự sao chép hiện thực một cách khô khan mà là sự “chưng cất” cảm xúc, suy tư của người viết. Mỗi câu thơ, hình ảnh, nhịp điệu đều thấm đẫm hơi thở và cảm xúc của nhà thơ, giống như Nguyễn Du từng nói: “Lời văn chương đều là lời tâm huyết”.

2.2. “Phong vận” của người thơ tạo nên “phong cách nghệ thuật” của tác phẩm.

“Phong vận” cá nhân của nhà thơ – bao gồm tính cách, tư duy, trải nghiệm sống, thế giới quan, nhân sinh quan – chính là nền tảng để hình thành nên “phong cách nghệ thuật” độc đáo trong tác phẩm. Phong cách nghệ thuật là tổng hòa những nét riêng biệt, lặp đi lặp lại trong cách chọn đề tài, xây dựng hình ảnh, sử dụng ngôn ngữ, giọng điệu, thể loại… của một tác giả. Chính những nét riêng này giúp chúng ta nhận ra đó là thơ của Xuân Quỳnh, của Hồ Chí Minh, hay của Nguyễn Khoa Điềm mà không cần xem tên tác giả. Phong cách ấy không thể bắt chước, bởi vì nó xuất phát từ cái “tôi” độc nhất vô nhị của mỗi người. Khi các em học về một tác phẩm, việc tìm hiểu về cuộc đời, con người tác giả sẽ giúp các em lý giải được tại sao thơ họ lại có phong cách như vậy.

2.3. Thơ ca là sự “thai nghén” và “sinh thành” từ chính cuộc đời, tâm hồn nhà thơ.

Việc sáng tạo thơ ca không phải là một hành động ngẫu nhiên. Nó là kết quả của một quá trình dài nhà thơ trải nghiệm, cảm nhận, suy tư, rồi dùng tài năng và tâm huyết của mình để “thai nghén”, “gọt giũa” những cảm xúc, ý tưởng thành hình hài ngôn ngữ. Bởi vậy, mỗi tác phẩm chân chính đều là một phần máu thịt, một phần hồn cốt của người nghệ sĩ. Nó không chỉ phản ánh mà còn là sự kết tinh tinh hoa từ chính cuộc đời và tâm hồn của họ.

Bước 3: Làm sáng tỏ bằng các tác phẩm trong chương trình Ngữ văn lớp 10

Để minh chứng cho nhận định sâu sắc này, chúng ta hãy cùng nhìn vào các tác giả và tác phẩm tiêu biểu trong chương trình Ngữ văn lớp 10 (bộ sách Kết nối tri thức/Chân trời sáng tạo/Cánh diều) nhé!

3.1. Hồ Chí Minh – Người thơ giản dị, kiên cường, ung dung tự tại, lạc quan cách mạng.

  • Người thơ: Chúng ta đều biết Hồ Chí Minh không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là một con người vô cùng giản dị, gần gũi, yêu nước thương dân sâu sắc. Bác có một phong thái ung dung, tự tại, luôn lạc quan và kiên cường ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn, gian khổ nhất của cuộc đời và cách mạng.
  • Thơ ấy: Khi đọc những bài thơ của Người như “Tức cảnh Pác Bó” hay “Cảnh rừng Việt Bắc” (được học trong SGK), chúng ta thấy rõ phong vận ấy:
    • Sự giản dị: Ngôn ngữ, hình ảnh trong thơ Bác vô cùng mộc mạc, gần gũi với đời sống thường ngày, hệt như lối sống của Bác: “Sáng ra bờ suối, tối vào hang”, “Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng”. Không hề có chút cầu kỳ, hoa mỹ nào.
    • Tinh thần lạc quan, ung dung tự tại: Dù sống trong hang đá, chiến khu gian khổ, nhưng Bác vẫn cảm thấy niềm vui, hòa hợp với thiên nhiên (“Cảnh rừng Việt Bắc thật là hay”). Cảm giác “Thích thú” hay “Thế vẫn là tiên” thể hiện phong thái ung dung, làm chủ hoàn cảnh, vượt lên trên mọi khó khăn của một chiến sĩ cách mạng.
    • Ý chí kiên cường, bất khuất: Ẩn chứa dưới vẻ giản dị, lạc quan ấy là một tinh thần thép, một ý chí cách mạng sắt đá không gì lay chuyển nổi. Bác coi việc “dịch sử Đảng” trên bàn đá chông chênh là một niềm vui, một phần của cuộc sống.
  • Kết nối: Rõ ràng, thơ của Hồ Chí Minh chính là biểu hiện rõ nét nhất cho cốt cách, phong thái và tư tưởng của một con người vĩ đại. Đọc thơ Bác, chúng ta như thấy được hình ảnh một vị lãnh tụ kiên cường, bình dị, một tâm hồn lồng lộng yêu nước, yêu đời. “Người thơ” và “thơ ấy” là một.

3.2. Xuân Quỳnh – Người thơ nhạy cảm, mãnh liệt, thủy chung trong tình yêu.

  • Người thơ: Xuân Quỳnh là một nữ sĩ tài hoa với một tâm hồn vô cùng nhạy cảm, chân thành, luôn khao khát một tình yêu mãnh liệt, bền vững và thủy chung. Cuộc đời và thơ của bà luôn tràn đầy những trăn trở về hạnh phúc, về ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống.
  • Thơ ấy: Điều này được thể hiện rõ nhất qua bài thơ “Sóng” (được học trong SGK):
    • Sự trăn trở, suy tư: Bài thơ mở đầu bằng những băn khoăn về cội nguồn của sóng và tình yêu (“Em nghĩ về anh, em nghĩ về biển/Từ nơi nào sóng bắt đầu?”). Đây là những trăn trở rất “Xuân Quỳnh” về bản chất của tình cảm con người.
    • Khát khao mãnh liệt, chủ động trong tình yêu: Hình tượng “sóng” dữ dội, dịu êm, ồn ào, lặng lẽ, không ngừng vươn tới bờ chính là hình ảnh ẩn dụ cho cái tôi tình yêu của Xuân Quỳnh – một tình yêu mãnh liệt, chủ động kiếm tìm và vượt qua mọi giới hạn.
    • Tấm lòng thủy chung, son sắt: Tình yêu trong “Sóng” vượt qua mọi không gian, thời gian, một lòng hướng về người yêu (“Dù xuôi về phương Bắc/Dù ngược về phương Nam”). Điều này phản ánh rõ mong ước về một tình yêu vĩnh cửu, không đổi thay của nữ sĩ.
    • Giọng điệu chân thành, nữ tính: Thơ Xuân Quỳnh thường có một giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng đầy sức sống, vừa hồn nhiên vừa sâu sắc, rất đỗi nữ tính, đúng với con người bà.
  • Kết nối: “Sóng” chính là sự hóa thân trọn vẹn của tâm hồn Xuân Quỳnh – một tâm hồn yêu mãnh liệt, thủy chung, không ngừng kiếm tìm hạnh phúc và vẻ đẹp của tình yêu. Đọc “Sóng”, ta thấy rõ “phong vận” của một người phụ nữ đắm say và đầy khát khao.

3.3. Nguyễn Khoa Điềm – Người thơ suy tư, trách nhiệm với Đất Nước.

  • Người thơ: Nguyễn Khoa Điềm là một nhà thơ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, mang trong mình tâm hồn của một trí thức trẻ yêu nước, có ý thức sâu sắc về lịch sử, văn hóa dân tộc. Ông luôn trăn trở về trách nhiệm của thế hệ mình đối với Đất Nước.
  • Thơ ấy: Bài thơ “Đất Nước” (trích trường ca “Mặt đường khát vọng”, được học trong SGK) là minh chứng điển hình:
    • Cái nhìn đa chiều, sâu sắc về Đất Nước: Đất Nước trong thơ Nguyễn Khoa Điềm không phải là một khái niệm trừu tượng mà là sự tổng hòa của những điều giản dị, gần gũi trong đời sống hàng ngày, gắn liền với mỗi cá nhân (“Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm”, “Đất Nước là hạt gạo phải xay, giã, giần, sàng”). Cách tiếp cận này thể hiện một tư duy sâu sắc, toàn diện và rất riêng của tác giả.
    • Tư tưởng “Đất Nước của Nhân dân”: Đất Nước được tạo dựng bởi mồ hôi, công sức, máu xương của những con người bình dị, vô danh. Tư tưởng này thể hiện sự trân trọng và ý thức về cội nguồn, về vai trò của Nhân dân trong lịch sử, rất phù hợp với phong thái của một trí thức cách mạng.
    • Giọng điệu thủ thỉ, tâm tình nhưng vẫn trang trọng, triết lí: Bài thơ như một lời kể chuyện, một cuộc trò chuyện chân thành nhưng ẩn chứa chiều sâu lịch sử và văn hóa, thể hiện phong thái của một người trí thức luôn suy tư về vận mệnh dân tộc.
  • Kết nối: “Đất Nước” của Nguyễn Khoa Điềm là sự kết tinh của tư tưởng, tình cảm và cách nhìn nhận độc đáo của ông về lịch sử, văn hóa dân tộc. Tác phẩm đã tạo nên một “phong vận” riêng, không thể lẫn với bất kỳ nhà thơ nào khác, một phong vận của sự suy tư, trách nhiệm và tình yêu Đất Nước.

Bước 4: Tổng kết và Khẳng định ý nghĩa

Qua những phân tích trên, chúng ta có thể thấy nhận định “Người thơ phong vận như thơ ấy” của Hàn Mạc Tử là một chân lý sâu sắc và hoàn toàn chính xác. Mỗi nhà thơ là một cá thể độc đáo, mang trong mình một “phong vận” riêng biệt – từ tính cách, tâm hồn, trải nghiệm sống đến thế giới quan. Và chính cái “phong vận” ấy đã thấm đẫm, hòa quyện, kết tinh và tạo nên bản sắc độc đáo cho thơ ca của họ.

Việc tìm hiểu về cuộc đời, con người tác giả giúp chúng ta cảm thụ tác phẩm sâu sắc hơn, bởi vì tác phẩm là tấm gương soi rõ tâm hồn họ. Ngược lại, việc đi sâu vào tác phẩm lại là con đường ngắn nhất để chúng ta hiểu được “phong vận”, cốt cách, tư tưởng của người nghệ sĩ. Chính sự thống nhất giữa người và thơ đã làm nên giá trị bất diệt, sức sống lâu bền và vẻ đẹp riêng của mỗi tác phẩm văn học.

Cô hy vọng qua bài học này, các em sẽ có cái nhìn sâu sắc hơn về mối quan hệ giữa nhà thơ và tác phẩm, và sẽ biết cách đọc, cảm thụ thơ một cách trọn vẹn hơn nhé!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 1

Nhà thơ Hàn Mạc Tử khẳng định : ” Người thơ phong vận như thơ ấy “. Đó là quan niệm đúng đắn khi nói về quan hệ giữa tác giả và tác phẩm của mình. Tác giả ra sao thì những sáng tác của tác giả đó cũng ảnh hưởng nhất định bởi cuộc đời, quan niệm nghệ thuật của người nghệ sĩ. Đọc văn học dân gian, ta thường bắt gặp những câu hát bình dị, mộc mạc vì chủ thế của nó chính là nhân dân lao động. Đọc Tỏ lòng của Phạm NGũ Lão, những vần thơ trước mắt ta sao mà hàm súc, chí khí. Tướng lĩnh tài hoa nhà Trần thì khí thế, tinh thần ấy đi hẳn vào trong thơ. Còn với NGuyễn Bỉnh Khiêm trong Nhàn, ta thấy lời thơ ấy là lời giản dị về chính con người ông, về tâm thế lánh đời. Nguyễn Trãi trong Cảnh ngày hè cũng nặng nỗi lòng với nước, với dân. Đến Bình ngô đại cáo, thơ văn Nguyễn Trãi sâu lắng nhưng cũng rất đỗi hào hùng khi nói về trang sử của dân tộc. Nguyễn Dữ hay Nguyễn Du trong thế kỉ sau đó cũng là nỗi lòng ưu tư cho con người, cuộc đời, thời thế. Mối liên hệ giữa tác giả, tác phẩm chính là mối liên hệ văn chương và hành trình sáng tạo của người nghệ sĩ. 

Trả lời bởi:
▲ 1

Câu thơ “Người thơ phong vận như thơ ấy“của Hàn Mặc Tử đã khái quát lên một quy luật trong sáng tác văn chương nói chung và quy luật trong sáng tác thi ca nói riêng. “Người thơ” chính là tác giả, là cuộc đời, con người, quan niệm về cuộc đời và nghệ thuật của họ; đi vào thơ, “người thơ” trở thành chủ thể của nhân vật trữ tình và cũng vì thế mà thơ trở thành phương tiện để “người thơ” bộc bạch nỗi niềm, tình cảm. Như vậy điều mà Hàn Mặc Tử muốn khẳng định chính là mối quan hệ giữa tác giả – chủ thể của sáng tạo với những sáng tác thơ ca – sản phẩm của quá trình sáng tạo đó. Hiểu một cách đơn giản, con người tác giả cũng giống như thơ của họ vậy. Tìm hiểu một bài thơ ta thấy trong đó hình bóng của thi nhân, khi chỉ là một tâm sự thầm kín nhưng cũng có khi là hình ảnh của cả cuộc đời nhà thơ. Và ngược lại, chỉ khi nhà thơ có một cá tính độc đáo, một tâm hồn sống với thơ ca thì mới có thể cho ra đời những vần thơ đầy ý nghĩa, những vần thơ trở thành lời tuyên ngôn của chính tác giả.

Trả lời bởi: punpun1104

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo