Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

“Những đêm mùa đông trên núi cao dài và buồn, nếu không có bếp lửa sưởi kia thì …

“Những đêm mùa đông trên núi cao dài và buồn, nếu không có bếp lửa sưởi kia thì …

“Những đêm mùa đông trên núi cao dài và buồn, nếu không có bếp lửa sưởi kia thì Mị cũng đến chết héo. Mỗi đêm, Mị đã dậy ra thổi lửa hơ tay, hơ lưng, không biết bao nhiêu lần.
Thường khi đến gà gáy Mị ngồi dậy ra bếp sưởi một lúc thật lâu thì các chị em trong nhà mới bắt đầu ra dóm lò bung ngô, nấu cháo lợn. Chỉ chợp mắt được từng lúc, Mị lại thức sưởi lửa suốt đêm.Mỗi đêm, nghe tiếng phù phù thổi bếp, A Phủ lại mở mắt. Ngọn lửa sưởi bùng lên, cùng lúc ấy thì Mị cũng nhìn sang, thấy mắt A Phủ trừng trừng, mới biết A Phủ còn sống. Mấy đêm nay như thế. Nhưng Mị vẫn thản nhiên thổi lửa, hơ tay. Nếu A Phủ là cái xác chết đứng đấy, cũng thế thôi. Mị vẫn trở dậy, vẫn sưởi, chỉ biết chỉ còn ở với ngọn lửa. Có đêm A Sử chợt về, thấy Mị ngồi đấy, A Sử đánh Mị ngã ngay xuống cửa bếp.Nhưng đêm sau Mỵ vẫn ra sưởi như đêm trước.
Lúc ấy đã khuya. Trong nhà ngủ yên thì Mị trở dậy thổi lửa. Ngọn lửa bập bùng sáng lên, Mị lé mắt trông sang thấy hai mắt A Phủ cũng vừa mở, một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại. Nhìn thấy tình cảnh như thế, Mị chợt nhớ lại đêm năm trước, A Sử trói Mị, Mị cũng phải trói đứng thế kia. Nhiều lần khóc, nước mắt chảy xuống miệng, xuống cổ, không biết lau đi được. Trời ơi, nó bắt trói đứng người ta đến chết,nó bắt mình chết cũng thôi,nó bắt trói đến chết người đàn bà ngày trước cũng ở cái nhà này. Chúng nó thật độc ác. Cơ chừng này chỉ đêm mai là người kia chết, chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Ta là thân đàn bà, nó đã bắt về trình ma rồi thì chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi… Người kia việc gì mà phải chết. A Phủ … Mị phảng phất nghĩ như vậy.”
(Trích Vợ chồng A Phủ- Tô Hoài, Ngữ văn 12, tập hai, Nxb GD,2008, tr 13)
Phân tích hình tượng nhân vật Mị trong đoạn trích trên. Từ đó, nhận xét tình cảm của nhà văn Tô Hoài đối với nhân dân Tây Bắc.
Hỏi bởi: giangtq3006
2 câu trả lời

▲ 5
Chào các em học sinh yêu quý! Hôm nay, cô trò chúng ta sẽ cùng nhau “giải mã” một đoạn trích vô cùng sâu sắc và ám ảnh trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của nhà văn Tô Hoài – một trong những đỉnh cao của văn học hiện thực Việt Nam. Đoạn trích này không chỉ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về nhân vật Mị mà còn cảm nhận được tấm lòng nhân đạo cao cả của nhà văn Tô Hoài dành cho nhân dân Tây Bắc.

Trước khi đi vào phân tích chi tiết, cô mời các em cùng nhìn qua dàn ý mà chúng ta sẽ theo dõi nhé!

Dàn ý chi tiết:

I. Mở bài:

– Giới thiệu chung về tác giả Tô Hoài, tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” và ý nghĩa của nó trong nền văn học Việt Nam hiện đại.

– Giới thiệu vị trí đoạn trích: Đây là một đoạn trích quan trọng, đánh dấu bước chuyển biến lớn trong tâm lí và số phận của nhân vật Mị, từ cuộc sống lầm lũi đến khoảnh khắc thức tỉnh tình người.

– Nêu vấn đề cần phân tích: Phân tích hình tượng nhân vật Mị trong đoạn trích và từ đó, nhận xét tình cảm của nhà văn Tô Hoài đối với nhân dân Tây Bắc.

II. Thân bài:

1. Phân tích hình tượng nhân vật Mị trong đoạn trích:

a. Mị trước đêm đông thức tỉnh: Sự chai sạn, vô cảm đến đáng sợ của một kiếp người bị đày đọa (từ đầu đến “Mị vẫn phảng phất nghĩ như vậy”).

– Các em hãy chú ý đến bối cảnh: “những đêm mùa đông trên núi cao dài và buồn”. Thời tiết khắc nghiệt càng làm tăng sự cô độc, lạnh lẽo trong tâm hồn Mị. Nếu không có bếp lửa, Mị đã “chết héo” – một từ gợi sự tàn tạ, khô héo cả về thể xác lẫn tinh thần.

Hành động của Mị: “Mỗi đêm, Mị đã dậy ra thổi lửa hơ tay, hơ lưng, không biết bao nhiêu lần.” “chỉ chợp mắt được từng lúc, Mị lại thức sưởi lửa suốt đêm.” Đây là những hành động thuần túy mang tính bản năng sinh tồn, duy trì sự sống thể xác trong một kiếp sống bị đày đọa. Mị dường như chỉ còn là một cái xác biết cử động, biết tìm kiếm hơi ấm để chống chọi với cái lạnh vật lí và cái lạnh trong lòng.

Sự “thản nhiên” đến kinh hoàng: “Mị vẫn thản nhiên thổi lửa, hơ tay. Nếu A Phủ là cái xác chết đứng đấy, cũng thế thôi. Mị vẫn trở dậy, vẫn sưởi, chỉ biết chỉ còn ở với ngọn lửa.”

+ Từ “thản nhiên” cho thấy sự tê liệt về cảm xúc, sự chai sạn đến cực điểm của Mị. Cô đã bị biến thành một “cái xác không hồn”, một “công cụ” biết làm việc, biết kiếm sống mà không còn cảm giác về nỗi đau của người khác hay của chính mình.

+ Chi tiết “chỉ biết chỉ còn ở với ngọn lửa” khắc họa rõ sự cô đơn, lạc lõng, và một thế giới nội tâm đã co rút đến mức tối thiểu. Ngọn lửa lúc này không chỉ là nguồn hơi ấm vật chất mà còn là biểu tượng cho chút ít sự sống mong manh còn sót lại trong Mị, là nơi trú ẩn duy nhất của cô.

Sự lặp lại của bạo lực: “Có đêm A Sử chợt về, thấy Mị ngồi đấy, A Sử đánh Mị ngã ngay xuống cửa bếp. Nhưng đêm sau Mị vẫn ra sưởi như đêm trước.” Chi tiết này không chỉ tố cáo tội ác của cha con Pá Tra mà còn cho thấy Mị đã trở nên vô cảm với cả bạo lực. Cô không phản ứng, không chống cự, không đau đớn, cứ như thể đó là một phần tất yếu của cuộc đời mình. Đây chính là biểu hiện của sự “nô lệ về tinh thần”.

b. Sự thức tỉnh mạnh mẽ của Mị trong đêm đông cắt dây trói cho A Phủ:

Tác động từ ngọn lửa và ánh mắt A Phủ: “Ngọn lửa bập bùng sáng lên, Mị lé mắt trông sang thấy hai mắt A Phủ cũng vừa mở, một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại.”

+ Ngọn lửa bập bùng: Không chỉ xua đi bóng đêm lạnh lẽo của núi rừng mà còn thắp sáng không gian nhỏ bé nơi A Phủ và Mị đang tồn tại. Quan trọng hơn, nó đã thắp sáng tâm hồn Mị, mở ra một tia sáng cho những cảm xúc đã ngủ quên.

+ Chi tiết “dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại” là một chi tiết nghệ thuật đắt giá. Nó là giọt nước mắt của sự đau khổ, tủi nhục, bất lực nhưng cũng là giọt nước mắt của sự sống đang vật lộn với cái chết. Chính giọt nước mắt ấy đã có sức mạnh phi thường, đánh thức lương tri, tình người trong Mị.

Quá trình hồi sinh cảm xúc và ý thức:

+ Sự đồng cảm, hồi tưởng quá khứ: “Nhìn thấy tình cảnh như thế, Mị chợt nhớ lại đêm năm trước, A Sử trói Mị, Mị cũng phải trói đứng thế kia.” Sự “chợt nhớ” này không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của sự đồng điệu sâu sắc trong cảnh ngộ. Hình ảnh A Phủ bị trói đã gợi lại chính nỗi đau, sự tủi nhục mà Mị đã từng trải qua. Cô nhận ra sự giống nhau đến kinh hoàng trong số phận hai con người nô lệ.

+ Thức tỉnh nhận thức về sự độc ác và bất công: “Trời ơi, nó bắt trói đứng người ta đến chết, nó bắt mình chết cũng thôi, nó bắt trói đến chết người đàn bà ngày trước cũng ở cái nhà này. Chúng nó thật độc ác.”

* Tiếng kêu “Trời ơi” là tiếng kêu đau đớn, tức tưởi của một con người đã bị dồn nén đến tận cùng. Nó không còn là sự vô cảm mà là sự phẫn uất bùng lên.

* Mị không chỉ xót thương A Phủ, không chỉ nhớ về nỗi đau của mình mà còn nghĩ đến “người đàn bà ngày trước” cũng bị trói chết ở cái nhà này. Điều này cho thấy Mị đã vượt thoát khỏi cái tôi cá nhân nhỏ hẹp, cô đã nhận ra bản chất tàn bạo, độc ác của cha con thống lí Pá Tra, của cường quyền và hủ tục phong kiến miền núi. Đây là một sự thức tỉnh về ý thức xã hội, một bước tiến lớn trong nhận thức của Mị.

+ Thức tỉnh tình người, tình thương: “Cơ chừng này chỉ đêm mai là người kia chết, chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Ta là thân đàn bà, nó đã bắt về trình ma rồi thì chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi… Người kia việc gì mà phải chết. A Phủ … Mị phảng phất nghĩ như vậy.”

* Ban đầu, Mị vẫn còn ý nghĩ “Ta là thân đàn bà, nó đã bắt về trình ma rồi thì chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi”, thể hiện sự tuyệt vọng, chấp nhận số phận. Nhưng ngay sau đó, một câu hỏi day dứt vang lên trong tâm trí cô: “Người kia việc gì mà phải chết?”.

* Câu hỏi này chính là mầm mống của sự phản kháng, là khởi điểm cho hành động giải thoát A Phủ sau này. Nó thể hiện tình thương, lòng nhân ái, và khát vọng sống trỗi dậy mãnh liệt. Mị không thể chịu đựng được cảnh tượng một người vô tội phải chết oan uổng dưới tay những kẻ độc ác. Tình người đã chiến thắng sự chai sạn, vô cảm.

Nghệ thuật miêu tả tâm lí: Tô Hoài đã sử dụng ngòi bút bậc thầy để miêu tả diễn biến nội tâm phức tạp, từ sự tê liệt đến sự thức tỉnh một cách tinh tế, logic, khiến người đọc hoàn toàn bị thuyết phục. Ông tập trung vào dòng chảy suy nghĩ, cảm xúc của Mị qua những chi tiết nhỏ nhưng đầy sức gợi (giọt nước mắt, ánh lửa, những câu hỏi nội tâm).

2. Nhận xét tình cảm của nhà văn Tô Hoài đối với nhân dân Tây Bắc:

Qua đoạn trích và toàn bộ tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”, chúng ta có thể thấy rõ tấm lòng của nhà văn Tô Hoài đối với nhân dân Tây Bắc:

a. Sự đồng cảm sâu sắc với số phận bi kịch của người dân lao động:

– Tô Hoài không chỉ miêu tả khách quan mà còn nhập thân vào nỗi đau của Mị, của A Phủ và những người dân miền núi bị áp bức, bóc lột. Ông xót xa trước kiếp sống “con trâu, con ngựa” của họ, trước sự tàn phá về cả thể xác lẫn tinh thần mà cường quyền, hủ tục gây ra.

– Những chi tiết về cuộc sống khắc nghiệt, sự đói rét, sự đày đọa thể hiện sự thấu hiểu, cảm thông sâu sắc của nhà văn.

b. Lên án mạnh mẽ những thế lực tàn bạo:

– Tác giả vạch trần bản chất độc ác, tàn nhẫn của chế độ phong kiến miền núi (thể hiện qua cha con thống lí Pá Tra) và những hủ tục lạc hậu, man rợ đã trói buộc, đày đọa con người (như tục cúng trình ma, xử tội bằng cách trói đến chết).

– Bằng ngòi bút hiện thực sắc sảo, Tô Hoài đã tố cáo mạnh mẽ những thế lực đã chà đạp lên quyền sống, quyền làm người của đồng bào.

c. Tin tưởng mãnh liệt vào sức sống tiềm tàng, khả năng vươn dậy và phẩm chất tốt đẹp của con người:

– Dù cuộc sống có tăm tối đến đâu, Tô Hoài vẫn tin rằng trong mỗi con người, đặc biệt là những người lao động, luôn tồn tại một “ngọn lửa” của sự sống, một khát vọng tự do, hạnh phúc. Sự thức tỉnh của Mị từ một “cái xác không hồn” thành một con người đầy tình thương, ý chí phản kháng là minh chứng rõ ràng nhất cho niềm tin này.

– Ông nhìn thấy vẻ đẹp tâm hồn, sự kiên cường, tình nghĩa của họ, dù trong hoàn cảnh khốn cùng nhất.

d. Tấm lòng nhân đạo cao cả:

– Tổng thể, tình cảm của Tô Hoài dành cho nhân dân Tây Bắc là một tấm lòng nhân đạo cao cả. Ông không chỉ đồng cảm, lên án mà còn cổ vũ, ca ngợi con người và khát vọng sống của họ.

– Tác phẩm của ông là một tiếng nói mạnh mẽ đòi quyền sống, quyền hạnh phúc cho con người, góp phần khẳng định giá trị và vẻ đẹp của văn hóa, con người Tây Bắc.

III. Kết bài:

– Khẳng định lại giá trị nghệ thuật và giá trị nhân đạo của đoạn trích, làm nổi bật sự tài tình của Tô Hoài trong việc khắc họa nhân vật Mị.

– Tổng kết về tấm lòng của nhà văn Tô Hoài: Một nhà văn tài năng, luôn trăn trở về số phận con người, đặc biệt là đồng bào miền núi, và thể hiện một cái nhìn đầy yêu thương, trân trọng và tin tưởng vào khả năng vươn dậy của họ.

– Đoạn trích về Mị và A Phủ không chỉ là bi ca về nỗi đau mà còn là khúc ca về sự hồi sinh, về sức sống mãnh liệt của con người trước bóng tối của cường quyền và hủ tục.

Hy vọng với phần hướng dẫn chi tiết này, các em đã có thể nắm vững kiến thức và tự tin phân tích đoạn trích này một cách sâu sắc nhất. Hãy luôn nhớ rằng, văn học không chỉ là chữ nghĩa mà còn là cảm xúc, là cuộc sống! Chúc các em học tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 0

Đáp án

1. Giới thiệu tác giả Tô Hoài, tác phẩm Vợ chồng A Phủ và đoạn trích. 

2. Khái quát tâm trạng của Mị trước đêm cởi trói cho A Phủ

– Từ một cô gái xinh đẹp, tài hoa, yêu đời, Mị bị cướp đoạt về làm con dâu gạt nợ nhà thống lí Pá Tra; bị đọa đày trở nên chai sạn, lầm lụi, câm lặng và vô cảm với mọi thứ.

– Những đêm mùa đông trên núi cao dài và buồn, Mị thường dậy sưởi lửa, hơ tay để xua tan giá lạnh và sưởi ấm tâm hồn. Những đêm đầu, chứng kiến cảnh A Phủ bị trói đứng vào cột nhà, Mị hoàn toàn dửng dưng, tê dại, kể cả bị A Sử đánh ngã xuống bếp, hôm sau Mị vẫn thản nhiên ra sưởi lửa như đêm trước

– Khái quát đầy đủ nội dung đạt 

– Khái quát chưa đầy đủ, còn sơ sài đạt

3. Phân tích tâm trạng và hành động của Mị trong đêm cứu A Phủ

– Từ vô cảm đến đồng cảm: những đêm trước nhìn thấy cảnh A Phủ bị trói đứng, Mị hoàn toàn dửng dưng, vô cảm. Đêm ấy, dòng nước mắt của A Phủ đã đánh thức và làm hồi sinh lòng thương người trong Mị 

– Nhận ra sự độc ác và bất công: từ cảnh ngộ của mình và những người đàn bà bị hành hạ ngày trước, đến cảnh đau đớn và bất lực của A Phủ trước mắt, Mị nhận thấy chúng nó thật độc ác, thấy người kia việc gì mà phải chết. 

4. Nghệ thuật

– Đặt nhân vật vào tình huống thử thách

– Miêu tả diễn biến tâm trạng nhân vật tinh tế, sâu sắc

– Ngôn ngữ sinh động, giàu giá trị biểu cảm

– Nghệ thuật kể chuyện lôi cuốn, hấp dẫn. 

Trả lời bởi: Hoàng Thị Hương

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo