People usually complain that they never have enough time to accomplish tasks. Th…
36. Which of the following is the best title for the passage?
A. Common Complains About Work B. Accomplishing Trivial Matters
C. Achieving Job Satisfaction D. Learning To Manage Time
37. According to the passage, why do many people never seem to have enough time to accomplish things?
A. They do not prioritise tasks. B. They get tied down by one difficult problem.
C. They fail to deal with trivial matters. D. They do not seek the advice of time management experts.
38. In paragraph 2, the word those refer to:
A. daily lists B. trivial matters C. priorities D. people
39. The passage states that one solution to time management problems is to:
A. consult a time management expert B. accomplish time-consuming matters first
C. keep daily lists of priorities and check them regularly. D. spend only a short time on each task.
40. The paragraph following the passage most probably discusses:
A. mental and physical health problems. B. another solution to time management problems
C. ways to achieve a sense of fulfillment. D. different types of lists.
Chúng ta sẽ cùng nhau đọc đoạn văn này một cách cẩn thận, sau đó sẽ lần lượt trả lời các câu hỏi.
Đoạn văn nói về việc mọi người thường phàn nàn rằng họ không có đủ thời gian để hoàn thành công việc. Thời gian cứ trôi đi mà nhiều việc đã lên kế hoạch vẫn chưa xong. Các chuyên gia quản lý thời gian cho rằng lý do chính là vì mọi người không biết cách đặt ưu tiên cho những việc cần làm trước. Họ sa đà vào những việc nhỏ nhặt, tốn thời gian và bỏ quên những việc quan trọng.
Một giải pháp đơn giản mà những người thành công thường áp dụng là lập danh sách các công việc cần hoàn thành hàng ngày. Những danh sách này sắp xếp công việc từ quan trọng nhất đến ít quan trọng nhất và được kiểm tra thường xuyên trong ngày để theo dõi tiến độ. Đây không chỉ là cách hiệu quả để sắp xếp thời gian mà còn giúp mỗi người cảm thấy hài lòng về những gì mình đã đạt được. Những người không lập danh sách thường kết thúc công việc trong ngày với sự không chắc chắn về tầm quan trọng của những gì họ đã làm, điều này về lâu dài có thể dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe thể chất và tinh thần.
Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau đi vào từng câu hỏi nhé.
Câu 36: Chọn tiêu đề hay nhất cho đoạn văn.
A. Những lời phàn nàn phổ biến về công việc
B. Hoàn thành những việc nhỏ nhặt
C. Đạt được sự hài lòng trong công việc
D. Học cách quản lý thời gian
Để chọn được tiêu đề hay nhất, chúng ta cần xem nội dung chính của đoạn văn nói về điều gì. Đoạn văn bắt đầu bằng việc nói về việc thiếu thời gian, đưa ra lý do là không biết đặt ưu tiên, và sau đó giới thiệu một giải pháp là lập danh sách công việc để quản lý thời gian hiệu quả hơn, giúp đạt được sự hài lòng. Như vậy, chủ đề xuyên suốt của đoạn văn là về quản lý thời gian.
Phân tích các lựa chọn:
A. Đoạn văn có đề cập đến lời phàn nàn, nhưng đó chỉ là điểm bắt đầu để nói về vấn đề lớn hơn.
B. Đoạn văn chỉ ra rằng việc sa đà vào những việc nhỏ nhặt là một vấn đề, chứ không phải là nội dung chính.
C. Đoạn văn có nói đến sự hài lòng, nhưng đó là kết quả của việc quản lý thời gian tốt, không phải là chủ đề chính.
D. Đoạn văn bàn về việc thiếu thời gian, nguyên nhân và giải pháp để khắc phục, đều xoay quanh việc quản lý thời gian.
Vì vậy, lựa chọn D là phù hợp nhất.
Đáp án: D
Câu 37: Theo đoạn văn, tại sao nhiều người dường như không bao giờ có đủ thời gian để hoàn thành mọi việc?
A. Họ không ưu tiên các nhiệm vụ.
B. Họ bị mắc kẹt bởi một vấn đề khó khăn.
C. Họ thất bại trong việc xử lý các vấn đề nhỏ nhặt.
D. Họ không tìm kiếm lời khuyên từ các chuyên gia quản lý thời gian.
Chúng ta quay lại đoạn văn đầu tiên: “Theo các chuyên gia quản lý thời gian, lý do chính cho điều này là hầu hết mọi người không đặt ưu tiên về những gì cần làm trước.”
Phân tích các lựa chọn:
A. Lựa chọn này hoàn toàn khớp với thông tin trong đoạn văn.
B. Đoạn văn nói họ “bị sa lầy bởi những vấn đề nhỏ nhặt, tốn thời gian”, không phải chỉ một vấn đề khó khăn.
C. Đoạn văn nói họ “sa lầy vào những việc nhỏ nhặt”, chứ không phải là “thất bại trong việc xử lý” chúng. Họ dành quá nhiều thời gian cho chúng.
D. Đoạn văn có đề cập đến chuyên gia quản lý thời gian, nhưng không nói rằng mọi người không tìm kiếm lời khuyên của họ là lý do chính.
Vì vậy, lựa chọn A là chính xác.
Đáp án: A
Câu 38: Trong đoạn 2, từ “those” đề cập đến:
A. danh sách hàng ngày
B. các vấn đề nhỏ nhặt
C. ưu tiên
D. mọi người
Chúng ta xem câu chứa từ “those” trong đoạn 2: “Một giải pháp đơn giản thường được áp dụng bởi những người ở vị trí cao là giữ danh sách các nhiệm vụ cần hoàn thành hàng ngày.”
Từ “those” ở đây thay thế cho một danh từ đã được nhắc đến trước đó, chỉ những người mà họ áp dụng giải pháp này. Trong ngữ cảnh này, “those at the top” có nghĩa là những người ở vị trí cao, thường là những người thành công, có trách nhiệm.
Phân tích các lựa chọn:
A. “Danh sách hàng ngày” là một vật, không phải người.
B. “Các vấn đề nhỏ nhặt” là những việc cần làm, không phải người.
C. “Ưu tiên” là khái niệm, không phải người.
D. “Mọi người” là danh từ chỉ người, phù hợp với ngữ cảnh “những người ở vị trí cao”.
Vì vậy, “those” đề cập đến “mọi người”.
Đáp án: D
Câu 39: Đoạn văn nêu rằng một giải pháp cho các vấn đề quản lý thời gian là:
A. tham khảo ý kiến chuyên gia quản lý thời gian
B. hoàn thành trước những việc tốn thời gian
C. lập danh sách ưu tiên hàng ngày và kiểm tra chúng thường xuyên.
D. chỉ dành một ít thời gian cho mỗi nhiệm vụ.
Chúng ta cùng xem đoạn văn nói gì về giải pháp: “Một giải pháp đơn giản thường được áp dụng bởi những người ở vị trí cao là giữ danh sách các nhiệm vụ cần hoàn thành hàng ngày. Những danh sách này sắp xếp công việc từ quan trọng nhất đến ít quan trọng nhất và được kiểm tra thường xuyên trong ngày để theo dõi tiến độ.”
Phân tích các lựa chọn:
A. Đoạn văn có nhắc đến chuyên gia, nhưng không nói việc tham khảo ý kiến họ là giải pháp được nêu ra.
B. Đoạn văn nói rằng việc sa lầy vào những việc tốn thời gian là nguyên nhân gây ra vấn đề, nên đây không phải là giải pháp.
C. Lựa chọn này mô tả chính xác giải pháp được nêu trong đoạn văn: lập danh sách ưu tiên hàng ngày và kiểm tra thường xuyên.
D. Đoạn văn không đề cập đến việc dành một ít thời gian cho mỗi nhiệm vụ.
Vì vậy, lựa chọn C là đúng.
Đáp án: C
Câu 40: Đoạn văn tiếp theo đoạn văn này có khả năng thảo luận về điều gì nhất?
A. các vấn đề sức khỏe thể chất và tinh thần.
B. một giải pháp khác cho các vấn đề quản lý thời gian.
C. cách đạt được cảm giác viên mãn.
D. các loại danh sách khác nhau.
Chúng ta xem câu cuối cùng của đoạn văn: “Những người không lập danh sách thường kết thúc công việc trong ngày với sự không chắc chắn về tầm quan trọng của những gì họ đã làm, điều này về lâu dài có thể dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe thể chất và tinh thần.”
Câu này đưa ra một hệ quả tiêu cực của việc không quản lý thời gian tốt, đó là các vấn đề về sức khỏe. Điều này gợi ý rằng đoạn văn tiếp theo có thể sẽ đi sâu hơn vào hậu quả này hoặc đưa ra những giải pháp khác để tránh nó.
Phân tích các lựa chọn:
A. Đoạn văn kết thúc bằng việc đề cập đến các vấn đề sức khỏe, nên đoạn tiếp theo có thể đi sâu vào chủ đề này.
B. Đoạn văn đã đưa ra một giải pháp chính, có thể đoạn tiếp theo sẽ giới thiệu một giải pháp bổ sung hoặc thay thế.
C. Cảm giác viên mãn (fulfillment) có liên quan đến sự hài lòng mà chúng ta đã nói đến, nhưng nó không phải là chủ đề trực tiếp được gợi ý mạnh mẽ ở cuối đoạn.
D. Đoạn văn chỉ tập trung vào một loại danh sách là danh sách ưu tiên công việc, việc thảo luận các loại danh sách khác không phải là điều được gợi ý trực tiếp.
Tuy nhiên, câu hỏi là “có khả năng thảo luận về điều gì nhất?”. Đoạn văn đã nêu ra một giải pháp hiệu quả. Thường sau khi đưa ra một giải pháp, người ta có thể tiếp tục thảo luận về các giải pháp khác hoặc đi sâu hơn vào các khía cạnh liên quan. Việc sức khỏe thể chất và tinh thần là một hậu quả nghiêm trọng, nên việc thảo luận về nó cũng hoàn toàn có thể xảy ra.
Hãy xem lại cấu trúc của một bài đọc hiểu. Thông thường, sau khi giới thiệu vấn đề và một giải pháp, bài viết có thể tiếp tục bằng cách:
1. Đi sâu vào hậu quả của việc không giải quyết vấn đề.
2. Giới thiệu thêm các giải pháp khác.
3. Phân tích sâu hơn về giải pháp đã đưa ra.
Trong trường hợp này, câu cuối cùng đã đề cập đến “vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe thể chất và tinh thần”. Điều này có thể là một điểm nối để đoạn tiếp theo nói về chính những vấn đề này, hoặc nói về cách tránh chúng bằng các phương pháp khác.
Xem xét lựa chọn B và A. Nếu đoạn văn kết thúc bằng một vấn đề nghiêm trọng, thì việc thảo luận về vấn đề đó (lựa chọn A) là một hướng đi hợp lý. Tuy nhiên, nếu mục đích của bài đọc là giáo dục về quản lý thời gian, thì việc đưa ra một giải pháp khác (lựa chọn B) cũng rất có thể xảy ra để cung cấp nhiều thông tin hơn.
Chúng ta cần nhìn vào thông điệp chính. Đoạn văn nói về “quản lý thời gian”. Giải pháp được đưa ra là lập danh sách. Câu kết là hậu quả tiêu cực. Điều này có thể dẫn đến việc thảo luận về cách phòng tránh hậu quả đó, hoặc là thảo luận thêm về các phương pháp quản lý thời gian khác.
Trong nhiều trường hợp, sau khi trình bày một phương pháp, bài viết sẽ tiếp tục với các phương pháp khác để người đọc có thêm lựa chọn. Tuy nhiên, việc đề cập trực tiếp đến “vấn đề sức khỏe” ở cuối đoạn cũng rất mạnh mẽ.
Để chắc chắn hơn, chúng ta cần xem lại mục đích của bài đọc. Bài đọc là về “quản lý thời gian”.
– Lựa chọn A: Sức khỏe thể chất và tinh thần là hậu quả, không phải là chủ đề chính của quản lý thời gian.
– Lựa chọn B: Một giải pháp khác cho vấn đề quản lý thời gian là hoàn toàn phù hợp với chủ đề của bài đọc.
– Lựa chọn C: Cảm giác viên mãn là một lợi ích, nhưng không phải là trọng tâm chính để thảo luận tiếp.
– Lựa chọn D: Các loại danh sách khác không được gợi ý mạnh mẽ.
Tuy nhiên, nếu câu cuối cùng nhấn mạnh “vấn đề nghiêm trọng”, thì việc tiếp tục nói về vấn đề đó (A) cũng là một khả năng.
Hãy cân nhắc lại. Đoạn văn nhấn mạnh sự hiệu quả của việc lập danh sách. Câu cuối cùng đưa ra cảnh báo về hậu quả nếu không làm. Điều này có thể dẫn đến việc:
1. Thảo luận sâu hơn về những hậu quả đó.
2. Thảo luận về các cách khác để tránh những hậu quả đó (bao gồm cả các phương pháp quản lý thời gian khác).
Trong ngữ cảnh của một bài đọc về kỹ năng, việc đưa ra nhiều giải pháp thường phổ biến hơn.
Tuy nhiên, nếu chúng ta nhìn vào câu “điều này về lâu dài có thể dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng về sức khỏe thể chất và tinh thần”, thì đó là một điểm nhấn về tác động, và việc đi sâu vào tác động đó là hoàn toàn logic.
Giả sử đây là một bài kiểm tra, và chúng ta phải chọn câu trả lời tốt nhất. Cả A và B đều có khả năng. Tuy nhiên, vì đoạn văn đã giới thiệu một giải pháp và nói về lợi ích, việc tiếp tục với một giải pháp khác (B) có vẻ là một bước tiếp theo tự nhiên trong việc hướng dẫn người đọc.
Thử nghĩ theo hướng ngược lại. Nếu đoạn tiếp theo nói về sức khỏe (A), thì nó sẽ hơi lệch khỏi chủ đề quản lý thời gian, mặc dù có liên quan. Nếu nó nói về một giải pháp khác (B), thì nó vẫn bám sát chủ đề quản lý thời gian.
Tuy nhiên, câu cuối cùng kết thúc bằng một cảnh báo nghiêm trọng. Các bài viết thường dùng một cảnh báo để thu hút sự chú ý và dẫn dắt đến chủ đề tiếp theo, và trong trường hợp này, chủ đề tiếp theo có thể là những vấn đề đó.
Hãy xem lại ví dụ: “Ăn quá nhiều đường có thể dẫn đến bệnh tiểu đường. Bệnh tiểu đường là một căn bệnh nguy hiểm…” – Lựa chọn A.
Hoặc: “Ăn quá nhiều đường có thể dẫn đến bệnh tiểu đường. Một cách khác để phòng bệnh là tập thể dục đều đặn.” – Lựa chọn B.
Cả hai đều có thể. Nhưng trong bài này, vấn đề sức khỏe được nhấn mạnh là “nghiêm trọng”.
Sau khi xem xét kỹ, lựa chọn A có vẻ là hướng đi tự nhiên nhất khi một đoạn văn kết thúc bằng việc nhấn mạnh một hậu quả nghiêm trọng. Nó giống như một lời cảnh báo, và bài viết tiếp theo sẽ giải thích rõ hơn về lời cảnh báo đó.
Đáp án: A
Bài học hôm nay của chúng ta đến đây là hết. Các em về nhà xem lại bài và chuẩn bị cho bài học tiếp theo nhé.