PHẦN ĐỌC HIỂU:
Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:
Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa…
Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi:
Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…
Chiều nay con chạy về thăm Bác
Ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa!
Con lại lần theo lối sỏi quen
Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!
Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
(Trích Bác ơi! – Tố Hữu)
Câu 3.. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ nói giảm nói tránh được sử dụng trong câu thơ “Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!?
Câu 4 Đoạn thơ giúp em cảm nhận được những tình cảm nào của tác giả dành cho Bác?
Câu 5 Từ đoạn thơ trên, em hãy liên hệ với “Năm điều Bác Hồ dạy thiếu niên và nhi đồng” từ đó nêu cảm nhận của mình về tình cảm mà Bác dành cho thiếu nhi?
Chúng ta hãy cùng nhau phân tích thật kĩ lưỡng để hiểu rõ hơn những tâm tư, tình cảm mà nhà thơ gửi gắm, và từ đó, cảm nhận được tình yêu bao la của Bác dành cho thiếu nhi, các em nhé!
DÀN Ý PHÂN TÍCH
Câu 3:
1. Chỉ ra biện pháp tu từ nói giảm nói tránh.
2. Nêu tác dụng của biện pháp đó.
Câu 4:
1. Xác định các cung bậc cảm xúc chính của tác giả.
2. Lí giải bằng các hình ảnh, từ ngữ cụ thể trong đoạn thơ.
Câu 5:
1. Tóm tắt cảm nhận về tình cảm của tác giả đối với Bác từ đoạn thơ.
2. Nhắc lại ý nghĩa của “Năm điều Bác Hồ dạy”.
3. Liên hệ và nêu cảm nhận về tình cảm của Bác dành cho thiếu nhi.
BÀI GIẢI CHI TIẾT
Câu 3. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ nói giảm nói tránh được sử dụng trong câu thơ “Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!?
Để trả lời câu hỏi này, các em hãy nhớ lại kiến thức về biện pháp tu từ nói giảm nói tránh mà chúng ta đã học. Nói giảm nói tránh là một cách dùng từ ngữ nhẹ nhàng, tế nhị, uyển chuyển để tránh nhắc đến những điều thô tục, ghê sợ, đau buồn, hay gây cảm giác khó chịu. Mục đích là làm giảm nhẹ sắc thái biểu cảm, giúp lời nói thêm lịch sự, tôn kính, hoặc bớt đi sự đau thương, mất mát.
Bước 1: Chỉ ra biện pháp tu từ nói giảm nói tránh.
Trong câu thơ “Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!”, biện pháp nói giảm nói tránh được thể hiện qua cụm từ:
- “Bác đã đi rồi”
Thay vì nói thẳng “Bác đã mất” hay “Bác đã chết”, nhà thơ Tố Hữu đã dùng cụm từ “Bác đã đi rồi”.
Bước 2: Nêu tác dụng của biện pháp đó.
Việc sử dụng biện pháp nói giảm nói tránh này có những tác dụng sâu sắc sau:
- Giảm nhẹ nỗi đau thương, mất mát: Cụm từ “đi rồi” làm cho sự ra đi của Bác trở nên nhẹ nhàng hơn, bớt bi thương, đỡ trực tiếp và đau xót hơn là những từ ngữ chỉ sự chết chóc. Nó thể hiện sự không chấp nhận, sự bàng hoàng trước một sự thật quá đỗi nghiệt ngã.
- Thể hiện sự tôn kính, trân trọng: Đối với một vĩ nhân như Bác Hồ, việc dùng từ ngữ uyển chuyển, nhẹ nhàng không chỉ giảm nhẹ nỗi đau mà còn thể hiện lòng kính trọng, trân quý của tác giả và toàn dân tộc đối với Người. Sự ra đi của Bác không chỉ là một sự kiện mà còn là một khoảnh khắc thiêng liêng.
- Gợi sự hụt hẫng, trống trải: “Đi rồi” còn gợi cảm giác Bác như vừa mới đi đâu đó, nhưng rồi sẽ không trở về nữa. Điều này làm tăng thêm sự hụt hẫng, trống vắng trong lòng người ở lại, đặc biệt là hình ảnh “Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!” càng khắc sâu cảm giác Bác không còn hiện hữu ở đó nữa.
Tóm lại, biện pháp nói giảm nói tránh đã góp phần thể hiện một cách tinh tế, sâu sắc nỗi đau xót, bàng hoàng, sự kính trọng và tình cảm vô bờ bến của tác giả dành cho Bác Hồ.
Câu 4. Đoạn thơ giúp em cảm nhận được những tình cảm nào của tác giả dành cho Bác?
Để trả lời câu hỏi này, các em cần đọc kĩ từng câu thơ, từng hình ảnh mà tác giả sử dụng để nhận biết và gọi tên những cảm xúc, tình cảm được bộc lộ. Hãy đặt mình vào vị trí của người con khi nghe tin Bác đi xa.
Bước 1: Xác định các cung bậc cảm xúc chính của tác giả.
Đoạn thơ đã giúp chúng ta cảm nhận được rất nhiều cung bậc tình cảm sâu sắc, mãnh liệt của tác giả dành cho Bác, đó là:
- Nỗi đau xót, tiếc thương vô hạn.
- Sự bàng hoàng, hụt hẫng, không tin vào sự thật.
- Tình yêu thương, kính trọng sâu sắc, như tình cảm ruột thịt.
- Nỗi nhớ nhung, quyến luyến khôn nguôi.
Bước 2: Lí giải bằng các hình ảnh, từ ngữ cụ thể trong đoạn thơ.
Những tình cảm trên được thể hiện rõ nét qua các chi tiết nghệ thuật sau:
- Nỗi đau xót, tiếc thương vô hạn:
- “Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa”: Cảm giác đau đớn, quặn thắt kéo dài, không chỉ là một khoảnh khắc mà là suốt mấy ngày. Từ “đau” trực tiếp bộc lộ cảm xúc.
- “Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…”: Tác giả đã nhân hóa “đời” và “trời” để thể hiện nỗi đau không chỉ của riêng tác giả mà là của cả dân tộc, của cả thiên nhiên, vũ trụ. Nước mắt và mưa như hòa cùng một nhịp, nhấn mạnh sự bi thương, tang tóc bao trùm.
- Sự bàng hoàng, hụt hẫng, không tin vào sự thật:
- “Chiều nay con chạy về thăm Bác”: Sự vội vã, gấp gáp của một người con muốn về thăm cha, vẫn giữ thói quen thường nhật, chưa chấp nhận sự thật đau lòng.
- “Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?”: Câu hỏi tu từ đầy day dứt, vẫn mong chờ một điều quen thuộc sẽ xảy ra, nhưng rồi nhận ra sự im lặng.
- “Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!”: Lời thốt lên đầy bàng hoàng, nghi vấn, như một tiếng kêu than từ đáy lòng, không muốn tin vào sự thật nghiệt ngã Bác đã ra đi. Đây là đỉnh điểm của nỗi đau và sự hụt hẫng.
- Tình yêu thương, kính trọng sâu sắc, như tình cảm ruột thịt:
- Cách xưng hô “con” – “Bác”: Thể hiện mối quan hệ gần gũi, thân thiết, thiêng liêng như tình cha con, ông cháu ruột thịt. “Con” là đại diện cho toàn thể nhân dân Việt Nam.
- “lần theo lối sỏi quen”, “về thăm Bác”: Là những hình ảnh quen thuộc, thân thương, cho thấy sự gắn bó sâu sắc, gần gũi như một người thân trong gia đình.
- Nỗi nhớ nhung, quyến luyến khôn nguôi:
- “Ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa!”: Vườn rau, gốc dừa là những hình ảnh gần gũi, gắn bó với cuộc sống giản dị của Bác. Nay chúng cũng “ướt lạnh”, thấm đẫm nỗi buồn của sự vắng lặng, trống trải khi Bác không còn.
- “Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!”: Hình ảnh căn phòng quen thuộc nay vắng bóng Bác, chìm trong sự im lặng, tối tăm, gợi nỗi nhớ thương da diết và cảm giác trống trải, hụt hẫng đến tột cùng.
Tóm lại, đoạn thơ là tiếng lòng xót xa, tiếc thương vô hạn, sự bàng hoàng đến tột độ nhưng cũng chất chứa tình yêu thương, kính trọng và nỗi nhớ nhung sâu sắc của người con dành cho Bác Hồ kính yêu. Đó là tình cảm thiêng liêng, cao cả, không chỉ của riêng tác giả mà còn là của cả dân tộc Việt Nam.
Câu 5. Từ đoạn thơ trên, em hãy liên hệ với “Năm điều Bác Hồ dạy thiếu niên và nhi đồng” từ đó nêu cảm nhận của mình về tình cảm mà Bác dành cho thiếu nhi?
Đây là một câu hỏi mở rộng, yêu cầu chúng ta không chỉ phân tích đoạn thơ mà còn phải liên hệ với kiến thức đã học về Bác Hồ để bày tỏ cảm nhận cá nhân. Chúng ta sẽ đi từ tình cảm của người dân đối với Bác, đến tình cảm của Bác dành cho các em thiếu nhi.
Bước 1: Tóm tắt cảm nhận về tình cảm của tác giả đối với Bác từ đoạn thơ.
Đoạn thơ “Bác ơi!” đã khắc họa chân thực và sâu sắc nỗi đau xót, sự bàng hoàng, cùng tình yêu thương, kính trọng vô bờ bến của nhà thơ Tố Hữu (đại diện cho toàn dân tộc) dành cho Bác Hồ khi Người ra đi. Đó là tình cảm của người con đối với vị cha già kính yêu, là tình cảm thiêng liêng, không thể bù đắp.
Bước 2: Nhắc lại ý nghĩa của “Năm điều Bác Hồ dạy thiếu niên và nhi đồng”.
Để thấu hiểu tình cảm của Bác dành cho thiếu nhi, chúng ta cần nhớ lại “Năm điều Bác Hồ dạy thiếu niên và nhi đồng”. Đó là:
- Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào.
- Học tập tốt, lao động tốt.
- Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt.
- Giữ gìn vệ sinh thật tốt.
- Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.
Những lời dạy này không chỉ là những bài học đạo đức mà còn là kim chỉ nam cho sự phát triển toàn diện của thế hệ trẻ Việt Nam.
Bước 3: Liên hệ và nêu cảm nhận về tình cảm của Bác dành cho thiếu nhi.
Từ tình cảm sâu nặng mà người dân và nhà thơ Tố Hữu dành cho Bác trong đoạn thơ, chúng ta càng hiểu rõ hơn về tình yêu thương bao la mà Bác Hồ đã dành cho thiếu nhi, bởi vì Bác là người Cha già, là ông Ké của toàn dân tộc, và đặc biệt Bác luôn coi thiếu nhi là “mầm non của đất nước”, là “những người chủ tương lai”.
-
Tình cảm sâu sắc, quan tâm chu đáo: “Năm điều Bác Hồ dạy” không phải là những lời giáo điều khô khan mà là những lời nhắn nhủ ân cần, thấu đáo, xuất phát từ tình yêu thương vô bờ bến. Bác đã chỉ rõ con đường để các em thiếu nhi lớn lên thành những người công dân có ích cho xã hội, biết yêu thương, đoàn kết, học hỏi và lao động. Điều đó cho thấy Bác luôn dõi theo, quan tâm đến từng bước trưởng thành của các em.
-
Niềm tin và hy vọng lớn lao: Bác đặt trọn niềm tin và hy vọng vào thế hệ trẻ. Bằng cách dạy dỗ, định hướng, Bác muốn các em thiếu nhi sẽ là những người kế tục xứng đáng sự nghiệp cách mạng, xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh. Bác nhìn thấy ở các em tương lai tươi sáng của dân tộc.
-
Tình cảm như ông cha ruột thịt: Giống như tình cảm “con” dành cho “Bác” trong đoạn thơ, Bác Hồ cũng dành cho thiếu nhi tình cảm của một người ông, người cha hiền từ, nhân ái. Những lời dạy của Bác thấm đượm sự ấm áp, gần gũi, vừa bao dung vừa nghiêm khắc, mong muốn điều tốt đẹp nhất cho con cháu mình.
-
Tình yêu thương không giới hạn: Tình cảm của Bác dành cho thiếu nhi không phân biệt vùng miền, giàu nghèo, dân tộc. Tất cả thiếu nhi Việt Nam đều là những “cháu ngoan của Bác”, được Bác chở che, yêu thương và giáo dục. Sự ra đi của Bác đã để lại nỗi trống vắng khôn nguôi, không chỉ cho những người lớn mà còn cho hàng triệu trái tim thiếu nhi Việt Nam.
Vì vậy, có thể nói, tình cảm của Bác Hồ dành cho thiếu nhi là tình cảm bao la như trời biển, là sự kết tinh của tình yêu dân tộc, tình yêu con người. Tình yêu đó không chỉ dừng lại ở những lời nói mà còn thể hiện qua hành động, qua những lời dạy dỗ cụ thể, thiết thực, có giá trị vĩnh cửu, góp phần tạo nên một thế hệ tương lai vững mạnh cho đất nước.
\(\(\text{Câu 3:}\)
\)-\(Biện pháp tu từ nói giảm nói tránh “Bác đi đi rồi”.
\)-\(Tác dụng:
\)+\(Làm cho câu thơ giảm nhẹ sự đau buồn, mất mát, khiến câu thơ bớt đi sự nặng nề, tang tóc.
\)+\(Thể hiện sự cung kính, trân trọng và không muốn trực tiếp đối mặt với sự thật đau lòng của tác giả dành cho Bác.
\)+\(Cụm từ “Đã đi rồi” mở ra một khoảng không của sự vắng lặng, trống trải, gợi cho người đọc cảm giác Bác chỉ tạm thời vắng mặt chứ không hoàn toàn biến mất, khiến nỗi nhớ thương càng thêm day dứt, ám ảnh.
\(\text{Câu 4:}\)
\)-\(Những tình cảm của tác giả dành cho Bác mà em cảm nhận được là:
\)+\(Nỗi đau xót, tiếc thương vô hạn.
\)+\(Tình yêu thương, kính trọng sâu sắc.
\)+\(Sự hụt hẫng, trống trải.
\(\text{Câu 5:}\)
\)-`Đoạn thơ “Bác ơi!” của Tố Hữu đã thể hiện nỗi đau xót vô hạn của dân tộc trước sự ra đi của Bác Hồ, cho thấy Bác không chỉ là lãnh tụ mà còn là người thân yêu của mỗi người, đặc biệt là thiếu nhi. Liên hệ với “Năm điều Bác Hồ dạy thiếu niên và nhi đồng” – những lời răn dạy ân cần như “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào; Học tập tốt, lao động tốt” – càng làm nổi bật tình cảm đặc biệt Bác dành cho thế hệ mầm non. Bác coi các cháu là tương lai đất nước, những lời dạy đó là tình yêu thương vô bờ bến, mong muốn các cháu phát triển toàn diện. Tình cảm của Bác không chỉ là sự quan tâm mà còn là tầm nhìn chiến lược, đặt niềm tin và hy vọng vào thế hệ kế cận để xây dựng đất nước phồn vinh.
Câu 3:
Thể hiện sự đau xót, tiếc nuối nhưng vẫn giữ được sự trang trọng, thành kính đối với sự ra đi của Bác
Câu 4:
Tình cảm kính trọng, yêu mến, gần gũi:
Cách xưng hô “con” thể hiện sự gắn bó thân thiết, coi Bác như người cha, người thân ruột thịt.
Nỗi đau xót, tiếc thương vô hạn:
Nỗi đau được diễn tả qua cảnh “Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa” và sự vội vã của “con chạy về thăm Bác” nhưng không còn gặp được Người.
Sự mất mát, trống vắng:
Không gian “Ướt lạnh vườn rau, mấy gốc dừa”, “Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn” gợi cảm giác cô quạnh, trống trải khi Bác không còn nữa.
Câu 5:
Yêu thương vô bờ bến:
Bác luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho các em, coi các em là “những người chủ tương lai của đất nước”.
Mong muốn giáo dục, bồi dưỡng:
“Năm điều Bác Hồ dạy” không chỉ là lời khuyên mà còn là định hướng để các em phát triển toàn diện về đạo đức, trí tuệ, thể chất.
Niềm tin vào tương lai:
Bác đặt niềm tin lớn vào thiếu nhi, coi các em là những người sẽ tiếp nối sự nghiệp cách mạng, xây dựng đất nước.