Phân tích bài thơ Hoàng hôn lặng lẽ của Hoài Vũ.Anh phải về thôi, xa em thôi!Ngo…
Phân tích bài thơ Hoàng hôn lặng lẽ của Hoài Vũ.
Anh phải về thôi, xa em thôi!
Ngoài kia phiên chợ vãn lâu rồi
Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc
Mà lời từ biệt chẳng lên môi
Anh phải về thôi, xa em thôi!
Xa vườn xưa, đôi chiền chiện tha mồi
Hoa khế rụng tím ngầm hầm bí mật
Ðể mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi….
Anh như cơn gió bay khắp chốn
Ðể lại mình em với ruộng, với vườn
Mồ hôi đổ giữa ngày mùa bận rộn
Nước mắt trào lạnh buốt những đêm sương!
Xa em, anh như tia nắng đi trên cát
Thèm một dòng sông, những cánh đồng…
Xa em, anh như người hát sau đêm hát
Chỉ thấy gió vật vờ qua những tấm phông
Anh đi em nhé! Lòng nhủ khẽ
Hoàng hôn cũng về, dịu êm và lặng lẽ
Một tiếng còi tầu vọng lại phía sông xa
Như muốn nhắc thầm anh: Cơn bão sắp đi qua…
Chúng ta sẽ đi vào phân tích bài thơ theo từng bước, giống như cách chúng ta xây dựng một bài văn nghị luận văn học vậy.
Bước 1: Tìm hiểu chung về bài thơ
Đầu tiên, cô mời các em đọc kỹ bài thơ. Trong quá trình đọc, các em hãy chú ý đến những từ ngữ, hình ảnh, cảm xúc nào xuất hiện và gợi cho các em điều gì.
– Tác giả: Hoài Vũ là một nhà thơ có phong cách trữ tình sâu lắng, thường viết về tình yêu, quê hương và những rung động tinh tế của lòng người.
– Hoàn cảnh sáng tác (Nếu có thông tin trong SGK): Dựa trên ngữ cảnh bài thơ, có thể thấy đây là tâm sự của một người con trai sắp phải xa người yêu, xa quê hương để thực hiện một nhiệm vụ hoặc một cuộc hành trình nào đó.
– Chủ đề: Bài thơ thể hiện tâm trạng bâng khuâng, lưu luyến, sự gắn bó sâu nặng với quê hương, người yêu và những dự cảm về tương lai.
Bước 2: Phân tích nội dung và nghệ thuật theo từng khổ thơ
Chúng ta sẽ đi vào phân tích chi tiết từng khổ thơ một.
Khổ thơ 1: “Anh phải về thôi, xa em thôi!…”
– Tâm trạng của nhân vật “anh”: Ngay câu đầu tiên, ta đã cảm nhận được sự nuối tiếc, bị động “Anh phải về thôi”. Lời từ biệt chưa thể nói ra, dù phiên chợ đã vãn, giọt nắng cuối ngày đã rơi.
– Hình ảnh “giọt nắng cuối ngày”: Gợi lên khoảnh khắc chia ly sắp đến, thời gian đang trôi đi, mang theo cả sự dịu dàng và man mác buồn.
– Cảm xúc: Bâng khuâng, xao xuyến, sự day dứt khi phải rời xa.
Khổ thơ 2: “Anh phải về thôi, xa em thôi!…”
– Nỗi nhớ quê hương, kỉ niệm: “Xa vườn xưa, đôi chiền chiện tha mồi”, “Hoa khế rụng tím ngầm hầm bí mật”. Những hình ảnh rất đỗi bình dị, quen thuộc của làng quê Việt Nam.
– “Chiền chiện tha mồi”: Hình ảnh quen thuộc, gợi sự sống động, bình yên của làng quê.
– “Hoa khế rụng tím ngầm hầm bí mật”: Một hình ảnh ẩn dụ đẹp, gợi những kỷ niệm thầm kín, những rung động đầu đời gắn liền với một không gian riêng tư, bí mật. “Tím” vừa gợi màu sắc của hoa khế, vừa gợi màu sắc của tâm trạng u buồn, hoài niệm.
– Cảm xúc: Lòng ta xao xuyến bồi hồi – sự trỗi dậy của những kí ức đẹp đẽ, ngọt ngào nhưng cũng nhuốm màu tiếc nuối.
Khổ thơ 3: “Anh như cơn gió bay khắp chốn…”
– Nỗi nhớ da diết, sự cô đơn của “em”: Nhân vật “em” ở lại với công việc, với cuộc sống nơi quê nhà. “Ruộng, với vườn”, “mồ hôi đổ giữa ngày mùa bận rộn” cho thấy sự tần tảo, vất vả.
– Sự đối lập: “Anh như cơn gió bay khắp chốn” – phiêu lưu, không định hướng, có thể là đi làm ăn xa, đi chiến đấu hay thực hiện một nhiệm vụ quan trọng. “Em” ở lại với sự cô đơn, vất vả.
– Cảm xúc: Nỗi nhớ, sự xót xa cho người ở lại “Nước mắt trào lạnh buốt những đêm sương!”. Hình ảnh “đêm sương” gợi sự lạnh lẽo, cô đơn, tủi phận.
Khổ thơ 4: “Xa em, anh như tia nắng đi trên cát…”
– Nghệ thuật so sánh: Nhà thơ sử dụng những hình ảnh so sánh độc đáo để diễn tả nỗi nhớ nhung, sự thiếu vắng của “em” trong cuộc đời “anh”.
– “Tia nắng đi trên cát”: Gợi sự nóng bỏng, khô cằn, thiếu sức sống. Cát khô cằn không thể giữ được tia nắng, cũng như cuộc sống của anh khi thiếu vắng em.
– “Thèm một dòng sông, những cánh đồng…”: Mong muốn về sự tươi mát, sự sống, sự gắn bó. Dòng sông, cánh đồng là biểu tượng của quê hương, của sự đủ đầy.
– “Người hát sau đêm hát”: Gợi sự trống trải, hụt hẫng sau khoảnh khắc thăng hoa. Niềm vui đã qua đi, chỉ còn lại sự cô đơn.
– “Gió vật vờ qua những tấm phông”: Tấm phông sân khấu là giả tạo, không có hồn. Gió vật vờ càng tô đậm sự trống rỗng, lạc lõng.
– Cảm xúc: Nỗi nhớ khôn nguôi, sự trống vắng, thiếu vắng tình yêu và hơi ấm.
Khổ thơ 5: “Anh đi em nhé! Lòng nhủ khẽ…”
– Lời tạm biệt: “Anh đi em nhé!” – một lời giã từ nhẹ nhàng nhưng đầy chứa đựng.
– Hình ảnh “Hoàng hôn cũng về, dịu êm và lặng lẽ”: Hoàng hôn không chỉ là thời gian, mà còn là một biểu tượng nghệ thuật. Nó gợi sự kết thúc của một ngày, sự chuyển giao sang đêm tối, nhưng lại rất “dịu êm và lặng lẽ”, mang một vẻ đẹp trầm buồn, thanh tao.
– Âm thanh “tiếng còi tầu vọng lại phía sông xa”: Tiếng còi tàu là âm thanh quen thuộc của sự khởi hành, của cuộc chia ly. Nó vọng lại xa xăm, mang theo sự ám ảnh, dự báo.
– Lời nhắc nhở: “Cơn bão sắp đi qua…” – một dự cảm về những khó khăn, thử thách sắp tới. Tuy nhiên, “cơn bão sắp đi qua” cũng mang một ý nghĩa tích cực, ẩn chứa niềm tin vào tương lai, vào sự vượt qua khó khăn để rồi gặp lại.
– Cảm xúc: Vừa buồn thương, lưu luyến, vừa có chút hy vọng, tin tưởng vào tương lai.
Bước 3: Đánh giá chung về giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ
– Giá trị nội dung: Bài thơ thể hiện một cách chân thành và sâu sắc tâm trạng của chàng trai khi phải xa người yêu, xa quê hương. Đó là nỗi nhớ, sự lưu luyến, là sự gắn bó sâu nặng với những gì thân thương nhất. Đồng thời, bài thơ cũng cho thấy vẻ đẹp của tình yêu đôi lứa, tình yêu quê hương.
– Giá trị nghệ thuật:
+ Ngôn ngữ thơ giản dị, giàu hình ảnh, gợi cảm.
+ Các biện pháp tu từ đặc sắc: ẩn dụ (hoa khế tím ngầm hầm bí mật), so sánh (anh như cơn gió, anh như tia nắng đi trên cát, anh như người hát sau đêm hát), nhân hóa (giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc).
+ Giọng thơ trữ tình, tha thiết, có lúc bâng khuâng, có lúc day dứt, xót xa.
+ Xây dựng không gian nghệ thuật giàu ý nghĩa (phiên chợ vãn, vườn xưa, hầm bí mật, dòng sông, cánh đồng, sân khấu).
Bước 4: Kết bài
Cô hy vọng qua buổi phân tích hôm nay, các em đã hiểu rõ hơn về bài thơ “Hoàng hôn lặng lẽ”. Bài thơ không chỉ đẹp về ngôn ngữ, hình ảnh mà còn chứa đựng những tình cảm chân thành, sâu lắng. Các em hãy ghi nhớ những ý chính và có thể phát triển thêm trong bài làm của mình nhé!
Các em có câu hỏi nào không? Nếu không, chúng ta sẽ kết thúc buổi học hôm nay tại đây. Chúc các em học tốt!
“Hoàng hôn lặng lẽ” của Hoài Vũ là một trong những bài thơ nổi tiếng ca ngợi tình quân – dân. Bài thơ được sáng tác khi tác giả đã cầm súng chiến đấu như một người lính đích thực trong cuộc nổi dậy Mậu Thân. Trong thời gian đó, Hoài Vũ nhận được sự che chở và đùm bọc của người dân vùng địch hậu để rút lui an toàn vào tháng 6- 1968
Bài thơ mở đầu bằng cuộc chia tay lứa đôi rất tình tứ:
“Anh phải về thôi xa em thôi
Ngoài kia phiên chợ vãn lâu rồi
Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc
Mà lời từ biệt chẳng lên môi
Anh phải về thôi xa em thôi
Xa vườn xưa, đôi chiền chiện tha mồi
Hoa khế rụng tím hầm ngầm bí mật
Để mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi”.
Trong những năm tháng chiến đấu ấy, tình quân dân được ví như cá với nước, không có sự che chở của lòng dân thì có lẽ ngày chiến thắng vẫn còn xa lắm. Tình cảm ấy bền chặt, thắm thiết, nghĩa tình như tình yêu lứa đôi, ngày phải chia xa thì nhớ nhung, khắc khoải bồi hồi. Chất trữ tình chính trị thấm đượm trong bài thơ, nói chuyện tình cảm lớn, chuyện chính trị nhưng không hề khô khan mà ngược lại rất giàu chất trữ tình dễ đi vào lòng người đọc.
“Xa em, anh như tia nắng đi trên cát
Thèm một dòng sông, những cánh đồng
Xa em, anh như người hát sau đêm hát
Chỉ thấy gió vật vờ qua những tấm phông
Anh phải về thôi xa em thôi
Xa hàng cây đêm hò hẹn ta ngồi
Hoa khế rụng tím giăng lối nhỏ
Để mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi”.
Lời thơ êm đềm, giản dị như một lời thủ thỉ với giai điệu tiết tấu chậm với cung trầm đã thể hiện nỗi khắc khoải, day dứt. Phải trải qua những năm tháng khốc liệt mưa bom bão đạn thì ta mới có thể hiểu một cuộc chia tay đối với đôi lứa yêu nhau nhiều ám ảnh và dằn vặt đến thế nào.
Chiến tranh rồi sẽ đi qua, chỉ có tình yêu mới chính là dòng chảy bất tận ở lại. Bài thơ theo thời gian vẫn làm say lòng người đọc cho đến hôm nay và mãi về sau.