Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay.
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông.
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che…
…Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm…
…Quê hương là bàn tay mẹ
Dịu dàng hái lá mồng tơi
Bát canh ngọt ngào toả khói
Sau chiều tan học mưa rơi…
…Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.
1. Nêu nội dung đoạn thơ? Qua đó, em có cảm nhận gì về tình cảm của Đỗ Trung Quân với quê hương?
2. Chỉ ra phương thức biểu đạt cơ bản của đoạn thơ?
3. Xác định biện pháp tu từ cơ bản của đoạn thơ và nêu tác dụng của nó?
4. Viết đoạn văn khoảng từ 7 đến 10 câu bày tỏ tình cảm của anh/ chị với quê hương đất nước.
5. Nêu chủ đề của bài thơ?
6. Viết về quê hương tác giả đã lựa chọn những hình ảnh nào? Những hình ảnh đó có ý nghĩa gì?
7. Tìm và nêu tác dụng của các biện pháp nghệ thuật mà tác giả sử dụng để gợi hình ảnh quê hương ở khổ đầu và khổ cuối của bài thơ?
8. Nói về quê hương có ý kiến cho rằng” Nơi nào giầu có nơi ấy là quê hương của tôi”. Quan niệm về quê hương của Đỗ Trung Quân có gì khác với quan niệm trên? Nêu quan điểm riêng của em về quê hương và lí giải điều đó?
@@@ GIẢI GIÚP EM VỚI Ạ @@@
CẢM ƠN Ạ
***
1. Nêu nội dung đoạn thơ? Qua đó, em có cảm nhận gì về tình cảm của Đỗ Trung Quân với quê hương?
Giải thích phương pháp: Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần đọc kĩ các đoạn thơ được trích, tìm ra những hình ảnh, cảm xúc chủ đạo mà nhà thơ thể hiện. Từ đó tổng hợp lại thành nội dung chính và suy ra tình cảm của tác giả.
Lời giải chi tiết:
Nội dung chính của đoạn thơ là định nghĩa, diễn tả khái niệm “quê hương” thông qua hàng loạt hình ảnh cụ thể, gần gũi, thân thương gắn liền với tuổi thơ, cuộc sống bình dị và tình cảm gia đình (đặc biệt là tình mẫu tử). Quê hương hiện lên không phải là một khái niệm trừu tượng mà là tổng hòa của những trải nghiệm, kí ức ngọt ngào, thân thuộc mà mỗi người đều mang theo bên mình.
Qua những vần thơ này, em cảm nhận được tình cảm của Đỗ Trung Quân với quê hương là sâu sắc, thiết tha, trân trọng và gắn bó máu thịt. Tác giả không chỉ yêu quê hương bằng lý trí mà còn bằng cả trái tim, bằng những hồi ức đẹp đẽ nhất của tuổi thơ. Tình cảm ấy còn mang tính khẳng định mạnh mẽ về vai trò thiêng liêng, không thể thiếu của quê hương trong việc hình thành nhân cách mỗi con người, đến mức “Quê hương nếu ai không nhớ / Sẽ không lớn nổi thành người.”
2. Chỉ ra phương thức biểu đạt cơ bản của đoạn thơ?
Giải thích phương pháp: Để xác định phương thức biểu đạt, ta cần xem xét mục đích chính của văn bản là gì: kể chuyện, miêu tả, bộc lộ cảm xúc, nghị luận, thuyết minh hay hành chính. Trong thơ, phương thức biểu cảm thường là chủ đạo.
Lời giải chi tiết:
Phương thức biểu đạt cơ bản của đoạn thơ là biểu cảm.
Lý do: Toàn bộ bài thơ là sự bộc lộ trực tiếp những cảm xúc, tình yêu mến, sự trân trọng của nhà thơ đối với quê hương thông qua việc định nghĩa, liệt kê các hình ảnh thân thuộc, gợi cảm xúc. Bên cạnh đó, phương thức miêu tả cũng được sử dụng kết hợp để làm cho các hình ảnh quê hương trở nên sinh động, cụ thể hơn, góp phần khơi gợi cảm xúc.
3. Xác định biện pháp tu từ cơ bản của đoạn thơ và nêu tác dụng của nó?
Giải thích phương pháp: Chúng ta sẽ đọc kĩ từng câu, từng đoạn thơ để tìm ra những cách dùng từ, đặt câu đặc biệt. Chú ý các cấu trúc lặp lại, các hình ảnh so sánh, ẩn dụ. Sau khi xác định được biện pháp, cần phân tích hiệu quả của nó trong việc thể hiện nội dung và cảm xúc.
Lời giải chi tiết:
Biện pháp tu từ cơ bản và nổi bật nhất của đoạn thơ là:
a) Điệp ngữ “Quê hương là…” kết hợp với liệt kê:
- Dẫn chứng: “Quê hương là chùm khế ngọt”, “Quê hương là đường đi học”, “Quê hương là con diều biếc”, “Quê hương là con đò nhỏ”, “Quê hương là cầu tre nhỏ”, “Quê hương là đêm trăng tỏ”, “Quê hương là bàn tay mẹ”.
- Tác dụng:
- Nhấn mạnh, khẳng định một cách dứt khoát và mạnh mẽ về định nghĩa của quê hương trong tâm hồn tác giả, rằng quê hương là tất cả những điều thân thuộc, gần gũi nhất.
- Tạo nên một nhịp điệu êm ái, nhẹ nhàng, du dương cho đoạn thơ, như một lời thủ thỉ, tâm tình.
- Giúp khái niệm “quê hương” trở nên cụ thể, sinh động, dễ hình dung hơn bao giờ hết, không còn là điều trừu tượng.
- Thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc, thiêng liêng, không thể tách rời của tác giả với quê hương, coi quê hương như một phần máu thịt của chính mình.
b) Ẩn dụ (thông qua các phép định nghĩa “là”):
- Dẫn chứng: “Quê hương là chùm khế ngọt”, “Quê hương là đường đi học”, “Quê hương là con diều biếc”, v.v.
- Tác dụng:
- Khiến hình ảnh quê hương hiện lên không chỉ bằng những gì mắt thấy mà còn bằng cả những cảm nhận sâu sắc về vị giác (“khế ngọt”, “canh ngọt”), thị giác (“bướm vàng bay”, “diều biếc”, “hoa cau rụng trắng”), xúc giác (“bàn tay mẹ”), thính giác (“khua nước”).
- Gợi ra những cảm xúc ngọt ngào, thân thương, ấm áp, gắn liền với tuổi thơ êm đềm và tình mẫu tử thiêng liêng.
- Khẳng định rằng quê hương không phải là điều gì xa xôi mà chính là những vật phẩm, hình ảnh, sự việc gần gũi, bình dị nhất trong cuộc sống thường ngày của mỗi người.
c) So sánh:
- Dẫn chứng: “Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi”.
- Tác dụng:
- Nâng tầm giá trị của quê hương lên một mức độ thiêng liêng, cao cả, không thể thay thế, ngang bằng với tình mẫu tử – tình cảm được xem là vĩ đại và duy nhất.
- Khẳng định sự duy nhất, độc đáo và không thể hoán đổi của quê hương trong tâm hồn mỗi người.
4. Viết đoạn văn khoảng từ 7 đến 10 câu bày tỏ tình cảm của anh/ chị với quê hương đất nước.
Giải thích phương pháp: Để viết đoạn văn này, em cần suy nghĩ về những điều cụ thể nhất gợi cho em về quê hương mình (gia đình, cảnh vật, món ăn, truyền thống…). Sau đó, sắp xếp các ý theo mạch cảm xúc, từ những điều gần gũi đến những cảm nhận sâu sắc hơn về tình yêu và trách nhiệm. Đảm bảo số lượng câu theo yêu cầu.
Lời giải chi tiết:
Quê hương, đối với em, luôn là một phần máu thịt không thể tách rời, là cội nguồn của mọi yêu thương và kí ức. Em yêu cái nắng vàng óng ả trên những cánh đồng lúa, yêu tiếng ve kêu râm ran mỗi trưa hè hay tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ của mảnh đất mình sinh ra. Quê hương còn là vòng tay ấm áp của bà, là những món ăn mẹ nấu với hương vị thân quen mà dù đi đâu cũng không thể tìm thấy. Mỗi góc phố, mỗi con đường đều chứa đựng biết bao kỷ niệm tuổi thơ, từ những trò chơi hồn nhiên đến những bài học đầu đời. Tình yêu quê hương ấy không chỉ dừng lại ở cảnh vật, con người mà còn là sự tự hào về truyền thống văn hóa, lịch sử hào hùng của dân tộc. Em nguyện sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp và phồn vinh, xứng đáng với công ơn của các thế hệ cha anh đã gây dựng.
5. Nêu chủ đề của bài thơ?
Giải thích phương pháp: Chủ đề là tư tưởng chính, ý nghĩa cốt lõi mà tác giả muốn gửi gắm qua toàn bộ tác phẩm. Chúng ta cần tổng hợp lại các nội dung đã phân tích ở câu 1 và câu 3 để rút ra chủ đề.
Lời giải chi tiết:
Chủ đề của bài thơ là tình yêu quê hương sâu sắc, thiết tha và ý nghĩa thiêng liêng của quê hương đối với mỗi con người. Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp bình dị, gần gũi của quê hương qua những hình ảnh thân thuộc gắn liền với tuổi thơ và gia đình, đồng thời khẳng định vai trò tối quan trọng của quê hương trong việc hình thành nhân cách và bản sắc của mỗi người.
6. Viết về quê hương tác giả đã lựa chọn những hình ảnh nào? Những hình ảnh đó có ý nghĩa gì?
Giải thích phương pháp: Lập danh sách các hình ảnh xuất hiện trong đoạn thơ. Sau đó, phân loại và phân tích chung về đặc điểm của chúng để rút ra ý nghĩa.
Lời giải chi tiết:
Để viết về quê hương, tác giả Đỗ Trung Quân đã lựa chọn những hình ảnh rất gần gũi, bình dị, thân thương và gợi cảm, gắn liền với cuộc sống làng quê và tuổi thơ của mỗi người:
- Chùm khế ngọt, đường đi học, bướm vàng bay.
- Con diều biếc, đồng lúa, con đò nhỏ, dòng sông.
- Cầu tre nhỏ, nón lá, mẹ.
- Đêm trăng tỏ, hoa cau rụng trắng.
- Bàn tay mẹ, lá mồng tơi, bát canh ngọt ngào, mưa rơi sau chiều tan học.
Những hình ảnh đó có ý nghĩa sâu sắc:
- Gợi nhớ tuổi thơ êm đềm: Hầu hết các hình ảnh đều gắn liền với những kỉ niệm đầu đời, những trò chơi, những khoảnh khắc đáng yêu của tuổi nhỏ (trèo hái khế, đi học, thả diều).
- Thân thuộc, gần gũi với cuộc sống làng quê Việt Nam: Đó là những biểu tượng đặc trưng của làng quê như cây đa, bến nước, sân đình, nhưng được cụ thể hóa bằng khế, diều, đò, cầu tre, hoa cau…
- Chứa đựng tình cảm gia đình ấm áp: Đặc biệt là hình ảnh người mẹ với “nón lá nghiêng che”, “bàn tay mẹ dịu dàng hái lá mồng tơi”, “bát canh ngọt ngào” – những điều giản dị nhưng chất chứa tình yêu thương vô bờ bến.
- Mang vẻ đẹp mộc mạc, bình dị: Tác giả không dùng những hình ảnh cao sang, lộng lẫy mà chọn lọc những điều giản đơn nhất, nhưng chính sự giản đơn ấy lại làm nên vẻ đẹp chân thực và sâu lắng của quê hương.
- Khẳng định quê hương là một tổng thể đa sắc màu cảm xúc: Quê hương không chỉ là một danh từ địa lý mà là tổng hòa của những hương vị, âm thanh, cảnh sắc và tình người, tạo nên một tâm hồn phong phú, đầy ắp kỉ niệm.
7. Tìm và nêu tác dụng của các biện pháp nghệ thuật mà tác giả sử dụng để gợi hình ảnh quê hương ở khổ đầu và khổ cuối của bài thơ?
Giải thích phương pháp: Chúng ta sẽ tách riêng khổ đầu và khổ cuối, sau đó áp dụng cách phân tích biện pháp tu từ như ở câu 3 cho từng khổ để tìm ra các biện pháp cụ thể và tác dụng của chúng.
Lời giải chi tiết:
a) Ở khổ thơ đầu:
“…Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay.”
- Điệp ngữ “Quê hương là…” kết hợp ẩn dụ và liệt kê:
- Dẫn chứng: “Quê hương là chùm khế ngọt”, “Quê hương là đường đi học”.
- Tác dụng: Giúp định nghĩa, cụ thể hóa quê hương bằng những hình ảnh gần gũi, thân thương, gợi cảm giác ngọt ngào của tuổi thơ và sự gắn bó thân thiết, không thể thiếu. Đồng thời tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng.
- Hình ảnh gợi cảm, giàu sức liên tưởng:
- Dẫn chứng: “chùm khế ngọt”, “đường đi học”, “rợp bướm vàng bay”.
- Tác dụng: Gợi mở không gian và thời gian tuổi thơ êm đềm, tươi sáng, đầy niềm vui và sự sống động. Khơi gợi những kí ức đẹp đẽ, trong trẻo về những năm tháng đầu đời.
b) Ở khổ thơ cuối:
“…Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.”
- So sánh:
- Dẫn chứng: “Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi”.
- Tác dụng: Nâng tầm giá trị của quê hương lên mức thiêng liêng, cao cả, không thể thay thế, ngang bằng với tình mẫu tử – tình cảm nguyên sơ và vĩ đại nhất. Khẳng định sự duy nhất và bất biến của quê hương trong lòng mỗi người.
- Phép đối và câu khẳng định mang tính triết lý, giáo dục:
- Dẫn chứng: “Quê hương nếu ai không nhớ / Sẽ không lớn nổi thành người.”
- Tác dụng: Nhấn mạnh vai trò tối quan trọng của quê hương trong việc hình thành nhân cách, đạo đức và sự trưởng thành của con người. Đây là một lời răn dạy, một lời nhắc nhở sâu sắc về cội nguồn, trách nhiệm và lòng biết ơn. Nó mang tính khái quát, tổng kết toàn bộ tình cảm và ý nghĩa của quê hương mà tác giả muốn truyền tải.
8. Nói về quê hương có ý kiến cho rằng” Nơi nào giầu có nơi ấy là quê hương của tôi”. Quan niệm về quê hương của Đỗ Trung Quân có gì khác với quan niệm trên? Nêu quan điểm riêng của em về quê hương và lí giải điều đó?
Giải thích phương pháp: Đầu tiên, chúng ta phân tích ý nghĩa của quan niệm “Nơi nào giầu có nơi ấy là quê hương của tôi” (quan niệm thực dụng). Sau đó, đối chiếu với quan niệm của Đỗ Trung Quân (quan niệm tình cảm, tinh thần). Cuối cùng, trình bày quan điểm cá nhân, đồng tình hay phản đối, và giải thích lí do dựa trên sự hiểu biết và cảm nhận của bản thân.
Lời giải chi tiết:
a) So sánh quan niệm:
-
Quan niệm “Nơi nào giầu có nơi ấy là quê hương của tôi”:
Đây là một quan niệm mang tính thực dụng, duy vật chất. Nó đặt lợi ích kinh tế, sự giàu có lên hàng đầu, xem quê hương là nơi có thể mang lại vật chất và tiện nghi. Theo quan niệm này, quê hương có thể thay đổi, không cố định, chỉ cần nơi nào có điều kiện tốt hơn thì nơi đó sẽ trở thành quê hương.
-
Quan niệm về quê hương của Đỗ Trung Quân:
Hoàn toàn khác biệt và đối lập với quan niệm trên. Đỗ Trung Quân định nghĩa quê hương bằng những điều bình dị, thân thương, giàu giá trị tinh thần và cảm xúc. Quê hương là “chùm khế ngọt”, “đường đi học”, “bàn tay mẹ” – những hình ảnh gắn liền với tuổi thơ, kí ức, tình cảm gia đình và những giá trị văn hóa truyền thống.
Điều đặc biệt là tác giả còn khẳng định sự thiêng liêng, duy nhất của quê hương qua phép so sánh “Quê hương mỗi người chỉ một / Như là chỉ một mẹ thôi”, và vai trò tối quan trọng của nó trong việc hình thành nhân cách: “Quê hương nếu ai không nhớ / Sẽ không lớn nổi thành người.” Điều này cho thấy quan niệm của Đỗ Trung Quân đề cao giá trị tình cảm, tinh thần, đạo đức, coi quê hương là cội nguồn của sự sống, của bản sắc và nhân cách con người, không thể đo đếm bằng vật chất hay thay thế bởi bất kỳ sự giàu có nào.
b) Quan điểm riêng của em về quê hương và lí giải:
Em hoàn toàn đồng tình với quan niệm của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Đối với em, quê hương không chỉ là một địa danh, mà là tổng hòa của những giá trị tinh thần, tình cảm sâu sắc. Nó là nơi ta sinh ra, lớn lên, nơi có gia đình, bạn bè, thầy cô, là nơi lưu giữ những kỉ niệm đầu đời không thể phai nhạt.
Lí giải:
- Quê hương là cội nguồn của bản sắc: Những phong tục, tập quán, truyền thống văn hóa, thậm chí cả giọng nói, món ăn… đều hình thành nên một phần con người chúng ta. Những điều này không thể mua được bằng tiền bạc.
- Quê hương là nơi trú ngụ của tình yêu thương: Đó là tình cảm gia đình, tình làng nghĩa xóm, tình bạn bè thuở nhỏ. Những mối quan hệ này mang lại cảm giác an toàn, thuộc về, là chỗ dựa tinh thần vô giá mà không nơi giàu có nào có thể mang lại.
- Giá trị tinh thần là vĩnh cửu: Dù cuộc sống có khó khăn hay nghèo khó, những kí ức, tình cảm gắn bó với quê hương vẫn luôn hiện hữu, nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta. Sự giàu có vật chất có thể đến rồi đi, nhưng tình yêu quê hương, những giá trị tinh thần mà nó mang lại thì mãi mãi tồn tại.
- Góp phần hình thành nhân cách: Như Đỗ Trung Quân đã nói, nếu không nhớ về quê hương, chúng ta sẽ khó có thể “lớn nổi thành người”, bởi đó là nơi dạy ta những bài học đầu tiên về tình yêu thương, sự sẻ chia và lòng biết ơn.
Vì vậy, quê hương không phải là nơi ta tìm kiếm sự giàu có, mà là nơi ta tìm thấy chính mình và những giá trị thiêng liêng nhất trong cuộc đời.
***
Chúc em học tốt và luôn giữ trong mình tình yêu quê hương đất nước nhé!
1, Nội dung của đoạn thơ là bày tỏ những tình cảm yêu thương của tác giả đối với quê hương, đối với những điều thân thuộc gắn liền với quê hương
Tình cảm của nhà thơ Đỗ Trung Quân được thể hiện trong đoạn thơ chính là tình cảm sâu nặng của một người con dành cho quê hương của mình. Đó là tình cảm trân trọng, nâng niu từng thứ liên quan đến quê hương mình và sẽ mãi khắc ghi những thứ đó trong tim dù có đi đâu về đâu
2,
Phương thức biểu đạt: biểu cảm
3,
Biện pháp tu từ được sử dụng nhiều nhất trong đoạn là biện pháp tu từ so sánh “Quê hương là chùm khế ngọt”, “Quê hương là đường đi học”; “Quê hương là con diều biếc”; “Quê hương là con đò nhỏ”; “Quê hương là cầu tre nhỏ”, “Quê hương là đêm trăng tỏ”, “Quê hương là bàn tay mẹ”.
Tác dụng của biện pháp so sánh này là giúp cho hình ảnh quê hương hiện lên với tất cả những gì thân thuộc và thân thương nhất đối với tác giả. Những hình ảnh này gợi ra tình cảm của tác giả đối với quê hương bình dị và thân thương của mình, nơi gắn liền với những tháng ngày thơ ấu của chính tác giả.
4,
Em vẫn luôn tự hào về quê hương, đất nước mình. Thật vậy, là một người Việt Nam, em thấy thật yêu quý và luôn muốn trân trọng tất cả những thứ gì thuộc về đất nước và con người VN. Đầu tiên, em thấy yêu gia đình, yêu quê hương, yêu đất nước, yêu tất cả những thứ thuộc về đất nước mình. Nhờ có gia đình, quê hương và đất nước, em được lớn lên và phát triển, hưởng thụ trong một cuộc sống hòa bình, ấm no và yên vui. Thứ hai, em luôn cảm thấy biết ơn cha mẹ, thầy cô, hay từ những thế hệ cha anh đi trước chẳng tiếc máu xương cho đến lực lượng bảo vệ an ninh, bình yên, hạnh phúc của nhân dân trong thời đại ngày nay. Thứ ba, em luôn thấy thật tự hào về những giá trị hồn cốt của dân tộc. Đất nước dù cho nhỏ bé nhưng giàu văn hóa, lịch sử, giàu tình thương giữa những người dân trong cộng đồng. Nhờ có khối đại đoàn kết đó, tinh thần VN mãi mãi được bền vững và phát huy theo tháng ngày. Từ đây, em cũng ý thức được trách nhiệm của mình dành cho quê hương, đất nước. Em phải cố gắng học tập thật tốt để mang đất nước sánh vai cùng các bạn bè trong khu vực và trên thế giới trong thời kỳ hội nhập và phát triển như hiện nay.
5, Chủ đề: tình yêu dành cho quê hương.
6,
Viết về quê hương, tác giả đã lựa chọn những hình ảnh như: chùm khế ngọt, đường đi học, con diều biếc, con đò nhỏ, cầu tre nhỏ, đêm trăng tỏ, bàn tay mẹ.
Đây đều là những hình ảnh thân thuộc và thân thương nhất đối với tác giả. Những hình ảnh này gợi ra tình cảm của tác giả đối với quê hương bình dị và thân thương của mình, nơi gắn liền với những tháng ngày thơ ấu, mang đậm hương vị quê hương của chính tác giả.
7,
Biện pháp lặp từ “quê hương” được sử dụng ở khổ thơ đầu và khổ thơ cuối bài thơ.
Tác dụng: nhấn mạnh tình cảm của tác giả dành cho quê hương của mình, đồng thời gợi ra những suy nghĩ sâu sắc trong lòng bạn đọc về quê hương.
8,
Quan điểm về quê hương này hoàn toàn khác với quan niệm về quê hương của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Vì với Đỗ Trung Quân, quê hương với ông đó chính là những thứ bình dị, thân thương nhất mà mình từng được trải qua, đó là nơi sinh ra lớn lên và nuôi dưỡng ông trưởng thành cũng như bồi đắp những kỷ niệm thật đẹp trong tâm trí nhà thơ về hương vị của quê hương.
Em hoàn toàn đồng ý với quan niệm của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Vì theo em, quê hương không chỉ có vai trò về mặt vật chất mà còn có vai trò về mặt tâm hồn trong đời sống của mỗi người. Quê hương chính là nơi sinh ra và lớn lên của mỗi người. Đồng thời, quê hương chính là nơi nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người với biết bao kỷ niệm đẹp và hương vị ngọt ngào. Từ đây, dù cho con người có đi đâu về đâu thì lòng vẫn luôn hướng về mảnh đất chôn rau cắt rốn của mình.