Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

“Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu…

“Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu…

“Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó (Belinxky)”
*lập dàn ý phần giải thích giúp mình ạ (gợi ý: gồm 3 phần: giải nghĩa, lí giải, khái quát chung ý kiến)
ai làm nhanh trong 10 phút mình sẽ cho 5 sao và 1 cảm ơn ạ (ngắn gọn dễ hiểu càng tốt ạ)
Hỏi bởi:
3 câu trả lời

▲ 9
Chào các em học sinh yêu quý của cô! Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau phân tích một câu nói rất sâu sắc của nhà phê bình văn học Nga Belinxky về giá trị và vai trò của tác phẩm nghệ thuật. Cô tin rằng, sau buổi học này, các em sẽ có cái nhìn tinh tế hơn về nghệ thuật và cách cảm thụ nó.

Chúng ta sẽ lập dàn ý chi tiết để giải thích câu nói này nhé. Cô gợi ý gồm 3 phần: Giải nghĩa, Lí giải và Khái quát chung ý kiến.

Dàn ý chi tiết:

I. Mở bài:
Giới thiệu về tác giả Belinxky và câu nói có giá trị định hướng quan trọng về nghệ thuật.

II. Thân bài:

1. Giải nghĩa câu nói:
a. “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả”:
– Nghĩa đen: Tác phẩm chỉ đơn thuần ghi lại sự vật, hiện tượng, hành động,… mà không có thêm bất kỳ ý nghĩa hay mục đích nào khác.
– Nghĩa bóng: Một tác phẩm thiếu đi chiều sâu tư tưởng, cảm xúc, chỉ dừng lại ở bề mặt của hiện thực, sẽ không có sức sống lâu bền, không chạm tới trái tim người đọc/xem.
b. “nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan”:
– Nghĩa đen: Tác phẩm không thể hiện được những cung bậc cảm xúc mãnh liệt, tích cực hoặc tiêu cực của con người.
– Nghĩa bóng: Tác phẩm nghệ thuật đích thực phải có khả năng lay động cảm xúc của con người, phản ánh những rung động chân thật trước cuộc đời, có thể là nỗi đau, sự bất công, hoặc niềm vui, hạnh phúc.
c. “nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó”:
– Nghĩa đen: Tác phẩm không gợi lên những vấn đề cần suy ngẫm hoặc không đưa ra những lời giải đáp, định hướng.
– Nghĩa bóng: Tác phẩm nghệ thuật có vai trò quan trọng trong việc khám phá, lý giải những vấn đề của cuộc sống, con người, khơi gợi sự tò mò, tư duy phản biện, thậm chí định hình quan niệm, lối sống cho con người.

2. Lí giải ý kiến của Belinxky:
a. Tại sao miêu tả đơn thuần lại làm tác phẩm “chết”?
– Hiện thực luôn đa dạng, phong phú. Việc chỉ miêu tả mà không có góc nhìn, sự rung động, suy tư của nghệ sĩ sẽ làm tác phẩm trở nên nhạt nhòa, thiếu cá tính.
– Con người tìm đến nghệ thuật không chỉ để biết “cái gì đã xảy ra” mà còn để hiểu “tại sao nó xảy ra”, “nó có ý nghĩa gì”, “cảm xúc đó như thế nào”.
– Tác phẩm chỉ miêu tả giống như một bức ảnh chụp, có thể đẹp nhưng thiếu đi “hồn” của người nghệ sĩ và sự tương tác với người tiếp nhận.
b. Tại sao cảm xúc (khổ đau, hân hoan) là yếu tố sống còn?
– Cảm xúc là sợi dây kết nối bền chặt nhất giữa tác phẩm và người tiếp nhận.
– Tiếng thét khổ đau có thể khơi gợi sự đồng cảm, thức tỉnh lương tri về những vấn đề tiêu cực.
– Lời ca tụng hân hoan có thể truyền tải niềm tin, sức sống, lan tỏa vẻ đẹp của cuộc sống.
– Cảm xúc chân thật, mãnh liệt giúp tác phẩm vượt qua giới hạn thời gian, không gian.
c. Tại sao việc đặt ra và trả lời câu hỏi lại quan trọng?
– Nghệ thuật không chỉ là sự phản ánh mà còn là sự lý giải, khám phá.
– Những câu hỏi mà tác phẩm đặt ra thường xoay quanh những vấn đề muôn thuở của con người: tình yêu, lẽ sống, công lý, cái thiện, cái ác…
– Việc trả lời những câu hỏi đó (dù trực tiếp hay gián tiếp) giúp định hướng tư tưởng, góp phần giáo dục, hun đúc nhận thức cho con người.
– Tác phẩm nghệ thuật có thể là tấm gương phản chiếu để con người nhìn lại mình, hoặc là ngọn đèn soi sáng con đường phía trước.

3. Khái quát chung ý kiến của Belinxky:
a. Ý nghĩa cốt lõi: Khẳng định vai trò và bản chất của tác phẩm nghệ thuật đích thực.
b. Tác phẩm nghệ thuật có giá trị khi:
– Có tư tưởng, quan điểm, cái nhìn sâu sắc của nghệ sĩ.
– Chạm đến và lay động cảm xúc của con người.
– Gợi mở, lý giải những vấn đề có ý nghĩa.
c. Liên hệ với thực tiễn: Một tác phẩm được coi là kiệt tác thường hội tụ đủ các yếu tố trên, có sức sống vượt thời gian.

III. Kết bài:
Khẳng định lại giá trị lâu bền của câu nói, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc cảm thụ và đánh giá tác phẩm nghệ thuật một cách sâu sắc, tinh tế.

Chúc các em học tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 3

Mở bài : Có ai yêu một loài hoa không hương, không sắc; có ai yêu cánh chim bay không gửi lại cuộc đời tiếng hót ngọt ngào đắm say; và có ai yêu những áng văn chương nghệ thuật ép khô ; trọng xác chữ vô cảm. Bởi tư tưởng, tình cảm là linh hồn của một tác phẩm cũng như hương sắc, tiếng ca là linh hồn của một đời hoa, đời chim vậy. Chẳng phải vì thế mà Biêlinxki đã viết: ’ “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó

Thân bài:

* Giải thích vấn đề:

– Giải thích từ ngữ:

+ “miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả”: tác phẩm phản ánh cuộc sống một cách đơn thuần, máy móc, vô hồn, vụng về.

+ “tiếng thét đau khổ, lời ca tụng hân hoan”: tác phẩm phải chứa đựng cảm xúc của người nghệ sĩ: tình yêu thương con người, nỗi đau trước bất hạnh của con người; ngợi ca những vẻ đẹp, những niềm vui của cuộc sống, của con người.

+ “đặt ra câu hỏi, trả lời những câu hỏi đó”: qua tác phẩm, nhà văn thể hiện tư tưởng: những vấn đề mình trăn trở, băn khoăn, để lại day dứt, ám ảnh… về cuộc sống, về con người. Đồng thời, nhà văn cũng phải đề ra cách giải quyết, tìm lối thoát, đường đi cho số phận của con người, cuộc đời.

Ý nghĩa câu nói: Câu nói trên nhấn mạnh: vai trò quan trọng, quyết định của tư tưởng, tình cảm, cái tâm của người cầm bút đối với một tác phẩm văn chương…

* Phân tích, bàn luận:

Nội dung:

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả”?

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật phải là “tiếng kêu đau khổ”?

Vì sao tác phẩm còn phải là “lời ca tụng hân hoan”?

Vì sao Tác phẩm nghệ thuật sẽ sống khi nó “đặt ra những câu hỏi” và “trả lời những câu hỏi đó”

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả”?

Văn học nếu miêu tả cuộc sống đơn thuần thì không khác gì một bức ảnh chụp, bản photo nguyên xi, vô hồn về cuộc sống; nhiều khi không phong phú, khách quan, chính xác bằng những công trình nghiên cứu khoa học. Lúc đó, tác phẩm nghệ thuật sẽ “chết”.

Tuy vậy, không thể phủ nhận vai trò phản ánh cuộc sống của văn chương. Bởi cuộc đời là nơi khơi nguồn, nơi hướng tới của nghệ thuật chân chính. Nhưng đó không phải là mục đích duy nhất của văn học..

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật phải là “tiếng kêu đau khổ”?

Tác phẩm phải in đậm cảm xúc mãnh liệt của người nghệ sĩ. Bởi văn học là theo quy luật của tình cảm, là tiếng nói của trái tim. Hiện thực cuộc sống dù phong phú, kì diệu đến mấy mà không được thể hiện bằng tình cảm của người cầm bút thì chỉ là hành động “chép sử”.

Tình cảm là “khâu đầu tiên” và là “khâu sau cùng” của một tác phẩm văn học. Văn học chỉ có thể lay động tâm hồn người đọc khi nhà văn viết từ “chiều sâu con tim”, thực sự xúc động.

* Chứng minh:

+ Nam Cao qua số phận của Chí Phèo đã đặt ra câu hỏi: Làm thế nào để cứu vớt những con người bị tha hóa về nhân tính lẫn nhân hình? Làm thế nào để xã hội này không con những Chí Phèo? Nam Cao cũng ngầm đưa ra câu trả lời: phải diệt cái đại ác, cần có một lòng tốt bình thường; chỉ có tình người mới cứu được tình người.

+ Thạch Lam trong “Hai đứa trẻ” đặt ra câu hỏi, thông điệp sâu sắc: Hai đứa trẻ rồi sẽ ra sao? Phố huyện rồi sẽ đi về đâu? Hãy cứu lấy những đứa trẻ, cứu lấy tương lai phố huyện.

+ Tố Hữu trong “Tiếng hát sông Hương” đã đặt ra câu hỏi về số phận của cô gái giang hồ: “Thuyền em rách nát có lành được không?” Và Tố Hữu đã có câu trả lời khi chỉ ra tương lai tươi sáng của cô gái trong cuộc sống mới, xã hội mới.

* Đánh giá – mở rộng:

Lời nhận định cho ta thấy được yêu cầu quan trọng, cần thiết, đúng đắn với người cầm bút: phải có cái tâm trước cuộc sống, con người.

Ta thấy được quy luật của văn chương: Tác phẩm nào có sự quyện hòa cao độ giữa tư tưởng đúng đắn, sâu sắc với tình cảm chân thành, mãnh liệt mới có được giá trị và sức sống lâu bền.

* Kết bài:

Khẳng định lại vai trò của văn chương và trách nhiệm của nhà văn trước cuộc đời.

 

Trả lời bởi:
▲ 2

Mở bài:

Giới thiệu và dẫn dắt vào câu nói của Belinxky: “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó”

Thân bài:

* Giải thích vấn đề:

– Giải thích từ ngữ:

+ “miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả”: tác phẩm phản ánh cuộc sống một cách đơn thuần, máy móc, vô hồn, vụng về.

+ “tiếng thét đau khổ, lời ca tụng hân hoan”: tác phẩm phải chứa đựng cảm xúc của người nghệ sĩ: tình yêu thương con người, nỗi đau trước bất hạnh của con người; ngợi ca những vẻ đẹp, những niềm vui của cuộc sống, của con người.

+ “đặt ra câu hỏi, trả lời những câu hỏi đó”: qua tác phẩm, nhà văn thể hiện tư tưởng: những vấn đề mình trăn trở, băn khoăn, để lại day dứt, ám ảnh… về cuộc sống, về con người. Đồng thời, nhà văn cũng phải đề ra cách giải quyết, tìm lối thoát, đường đi cho số phận của con người, cuộc đời.

Ý nghĩa câu nói: Câu nói trên nhấn mạnh: vai trò quan trọng, quyết định của tư tưởng, tình cảm, cái tâm của người cầm bút đối với một tác phẩm văn chương…

* Phân tích, bàn luận:

Nội dung:

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả”?

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật phải là “tiếng kêu đau khổ”?

Vì sao tác phẩm còn phải là “lời ca tụng hân hoan”?

Vì sao Tác phẩm nghệ thuật sẽ sống khi nó “đặt ra những câu hỏi” và “trả lời những câu hỏi đó”

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả”?

Văn học nếu miêu tả cuộc sống đơn thuần thì không khác gì một bức ảnh chụp, bản photo nguyên xi, vô hồn về cuộc sống; nhiều khi không phong phú, khách quan, chính xác bằng những công trình nghiên cứu khoa học. Lúc đó, tác phẩm nghệ thuật sẽ “chết”.

Tuy vậy, không thể phủ nhận vai trò phản ánh cuộc sống của văn chương. Bởi cuộc đời là nơi khơi nguồn, nơi hướng tới của nghệ thuật chân chính. Nhưng đó không phải là mục đích duy nhất của văn học..

– Vì sao “Tác phẩm nghệ thuật phải là “tiếng kêu đau khổ”?

Tác phẩm phải in đậm cảm xúc mãnh liệt của người nghệ sĩ. Bởi văn học là theo quy luật của tình cảm, là tiếng nói của trái tim. Hiện thực cuộc sống dù phong phú, kì diệu đến mấy mà không được thể hiện bằng tình cảm của người cầm bút thì chỉ là hành động “chép sử”.

Tình cảm là “khâu đầu tiên” và là “khâu sau cùng” của một tác phẩm văn học. Văn học chỉ có thể lay động tâm hồn người đọc khi nhà văn viết từ “chiều sâu con tim”, thực sự xúc động.

* Chứng minh:

+ Nguyễn Du viết “Truyện Kiều” đã thể hiện “nỗi đau đớn lòng” trước “những điều trông thấy”; bao lần nhỏ lệ trước những bất hạnh, đau đớn, ê chề của nàng Kiều. Đó là “tiếng thét đau khổ”.

+ Thơ Hồ Xuân Hương: đằng sau những lời mỉa mai là một niềm đau về duyên tình, số phận.

+ Truyện ngắn “Chí Phèo”: không chỉ phản ánh chân xác thực trạng con người bị tha hóa trong xã hội cũ. Đằng sau cách xưng hô lạnh lùng là một trái tim tràn đầy tình yêu thương của Nam Cao..

Vì sao tác phẩm còn phải là “lời ca tụng hân hoan”?

Văn học phản ánh hiện thực, không chỉ là phản ánh những đau khổ mà còn là lời ngợi ca cuộc sống, con người.

* Chứng minh:

+ Thơ Xuân Diệu là “nguồn sống dạt dào chưa từng có”. Đó là lời ca tụng hân hoan về vẻ đẹp đích thực của cuộc sống.

+ Chế Lan Viên đã cất lên tiếng hát ngợi ca vẻ đẹp giá trị của cuộc sống trong những năm đất nước độc lập, tiến lên cuộc sống mới.

Vì sao Tác phẩm nghệ thuật sẽ sống khi nó “đặt ra những câu hỏi” và “trả lời những câu hỏi đó”

Nếu chỉ có tình cảm, văn học sẽ không có sức sống, sức hấp dẫn diệu kì. Tác phẩm văn học còn phải thể hiện được tư tưởng đúng đắn, sâu sắc. Nhà văn phải đặt ra “câu hỏi của cuộc sống”. Tư tưởng của nhà văn quyết định tầm vóc và giá trị một tác phẩm.

Nhà văn phải đặt ra và giải quyết những vấn đề quan trọng về nhân sinh. Đồng thời, tác phẩm cũng để lại day dứt, ám ảnh cho người đọc.

* Chứng minh:

+ Nam Cao qua số phận của Chí Phèo đã đặt ra câu hỏi: Làm thế nào để cứu vớt những con người bị tha hóa về nhân tính lẫn nhân hình? Làm thế nào để xã hội này không con những Chí Phèo? Nam Cao cũng ngầm đưa ra câu trả lời: phải diệt cái đại ác, cần có một lòng tốt bình thường; chỉ có tình người mới cứu được tình người.

+ Thạch Lam trong “Hai đứa trẻ” đặt ra câu hỏi, thông điệp sâu sắc: Hai đứa trẻ rồi sẽ ra sao? Phố huyện rồi sẽ đi về đâu? Hãy cứu lấy những đứa trẻ, cứu lấy tương lai phố huyện.

+ Tố Hữu trong “Tiếng hát sông Hương” đã đặt ra câu hỏi về số phận của cô gái giang hồ: “Thuyền em rách nát có lành được không?” Và Tố Hữu đã có câu trả lời khi chỉ ra tương lai tươi sáng của cô gái trong cuộc sống mới, xã hội mới.

* Đánh giá – mở rộng:

Lời nhận định cho ta thấy được yêu cầu quan trọng, cần thiết, đúng đắn với người cầm bút: phải có cái tâm trước cuộc sống, con người.

Ta thấy được quy luật của văn chương: Tác phẩm nào có sự quyện hòa cao độ giữa tư tưởng đúng đắn, sâu sắc với tình cảm chân thành, mãnh liệt mới có được giá trị và sức sống lâu bền.

* Kết bài:

Khẳng định lại vai trò của văn chương và trách nhiệm của nhà văn trước cuộc đời.
#ptrongnguyen46
# GOOD LUCK ( team )
————————————————————-
chúc bạn học tốt

Trả lời bởi:

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo