thuyết trình bài văn về mẹ của mình ( hay, ngắn gọn)ai làm hay mình đánh giá 5 …
thuyết trình bài văn về mẹ của mình ( hay, ngắn gọn)
ai làm hay mình đánh giá 5 sao nhé
Cô rất vui khi nhận được một đề bài vô cùng ý nghĩa: Thuyết trình về người mẹ kính yêu của mình. Đây là một cơ hội tuyệt vời để chúng ta bày tỏ tình cảm với người quan trọng nhất cuộc đời, đúng không nào? Để có một bài thuyết trình hay, ngắn gọn và xúc động, các em hãy cùng cô thực hiện từng bước một nhé.
Bước 1: Lập dàn ý chi tiết
Giống như khi làm một bài tập làm văn, việc đầu tiên và quan trọng nhất là phải có một dàn ý rõ ràng. Dàn ý sẽ giúp bài nói của các em không bị lộn xộn, không bị thiếu ý. Dàn ý của chúng ta sẽ gồm 3 phần:
1. Mở bài: Giới thiệu về mẹ của em.
- Cách 1 (Trực tiếp): Kính thưa cô và các bạn, hôm nay em xin được thuyết trình về người mà em yêu quý nhất, đó chính là mẹ của em.
- Cách 2 (Gián tiếp): Có một bài hát rằng “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…”. Đối với em, mẹ cũng là cả một thế giới như vậy. Sau đây, em xin được kể về người mẹ tuyệt vời của em.
2. Thân bài: Đây là phần chính, em hãy chọn ra những chi tiết đặc sắc nhất để nói về mẹ. Đừng kể lan man nhé!
- Đoạn 1: Tả vài nét về ngoại hình của mẹ.
Em hãy chọn 1-2 đặc điểm mà em yêu thích nhất. Ví dụ:
– Mẹ em năm nay bao nhiêu tuổi?
– Dáng người mẹ thế nào? (thon thả, đầy đặn…)
– Em ấn tượng nhất với điều gì ở mẹ? (Đôi mắt hiền từ luôn nhìn em âu yếm, mái tóc dài đen nhánh, hay nụ cười ấm áp như nắng mai). - Đoạn 2: Kể về tính tình và công việc của mẹ.
– Mẹ là người dịu dàng, chu đáo hay nghiêm khắc?
– Mẹ làm công việc gì? Em có thể tả hình ảnh mẹ khi làm việc.
– Đặc biệt, hãy tả về đôi bàn tay của mẹ – đôi bàn tay đã chăm sóc em từng ngày (ví dụ: đôi tay gầy gầy, xương xương nhưng đã nấu cho em những bữa cơm ngon, giặt giũ quần áo cho em thơm tho…). - Đoạn 3: Kể một kỉ niệm nhỏ nhưng sâu sắc với mẹ.
Đây là phần quan trọng nhất để bài nói có cảm xúc. Em hãy chọn một kỉ niệm mà em nhớ mãi.
– Đó có thể là lúc em bị ốm, mẹ đã thức suốt đêm chăm sóc.
– Đó có thể là lúc em được điểm 10, mẹ đã vui mừng và khen ngợi em.
– Hoặc đó là lúc em lỡ mắc lỗi, mẹ đã không mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo.
3. Kết bài: Nêu tình cảm và lời hứa của em.
- Bày tỏ tình yêu thương của em dành cho mẹ (Em yêu mẹ rất nhiều, em rất tự hào về mẹ…).
- Lời hứa của bản thân (Em hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để mẹ luôn vui lòng…).
- Lời cảm ơn (Bài thuyết trình của em đến đây là hết, em xin cảm ơn cô và các bạn đã lắng nghe).
Bước 2: Viết thành bài văn ngắn gọn dựa trên dàn ý
Sau khi có dàn ý, em hãy viết lại thành một bài văn hoàn chỉnh. Hãy dùng những từ ngữ giàu cảm xúc, có thể dùng thêm các hình ảnh so sánh đơn giản (ví dụ: nụ cười của mẹ ấm áp như ánh nắng, giọng nói của mẹ dịu dàng như lời ru…).
Bước 3: Luyện tập thuyết trình
– Đọc đi đọc lại bài viết nhiều lần để ghi nhớ các ý chính.
– Đứng trước gương và tập nói. Hãy nói to, rõ ràng, chậm rãi.
– Chú ý đến giọng điệu: lúc kể về kỉ niệm vui thì giọng vui tươi, lúc nói về tình yêu thương thì giọng ấm áp, chân thành.
– Kết hợp cả ánh mắt và cử chỉ đơn giản để bài nói tự nhiên hơn nhé!
Dưới đây là một bài văn tham khảo ngắn gọn để các em hình dung rõ hơn.
BÀI THUYẾT TRÌNH THAM KHẢO
Kính thưa cô giáo và tất cả các bạn!
Trong cuộc đời này, ai cũng có một người để yêu thương và kính trọng. Với em, người đó chính là mẹ. Hôm nay, em rất vui khi được kể cho cô và các bạn nghe về người mẹ kính yêu của em.
Mẹ em năm nay gần bốn mươi tuổi. Mẹ không quá cao nhưng có dáng người cân đối. Điều em yêu nhất ở mẹ là đôi mắt hiền từ và nụ cười vô cùng ấm áp. Mỗi khi em làm được việc tốt, mẹ lại cười, nụ cười ấy như xua tan mọi mệt mỏi trong em.
Mẹ em là một người phụ nữ dịu dàng và rất chu đáo. Đôi bàn tay của mẹ không mềm mại nhưng chính đôi tay ấy đã nấu cho em những bữa cơm ngon, chăm sóc em từng li từng tí. Em nhớ mãi lần em bị sốt cao. Mẹ đã thức trắng đêm, bàn tay mẹ lúc thì chườm khăn mát lên trán, lúc lại vỗ về cho em ngủ. Nhìn mẹ lo lắng, em thương mẹ vô cùng.
Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều! Con tự hào vì được làm con của mẹ. Con xin hứa sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để mẹ luôn được vui lòng.
Bài thuyết trình của em đến đây là hết. Em xin chân thành cảm ơn cô và các bạn đã lắng nghe!
Cô tin rằng, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tình yêu thương chân thành dành cho mẹ, mỗi em đều sẽ có một bài thuyết trình thật hay và xúc động. Chúc các em thành công nhé
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
bạn có thể bỏ bớt đi nhé
Xin chào thầy cô và các bạn, hôm nay em sẽ trình bày bài thuyết trình về mẹ.
Nếu bây giờ có ai hỏi bạn rằng, “hôm nay bạn đã làm gì cho mẹ vui chưa?”, mà câu trả lời của bạn là “chưa”, hoặc “hôm nay tôi đã làm mẹ buồn”, thì điều đó thật tồi tệ. “Mẹ”, là tiếng đầu tiên chúng ta biết nói, là người đã đưa ta đến với thế giới tươi đẹp này, nuôi dưỡng, chăm sóc và hy sinh vì chúng ta quên cả bản thân mình.
Người gần gũi nhất với ta trong cuộc đời này là mẹ, mọi thứ ta đều có thể chia sẻ cùng mẹ, và mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe, từ những việc nhỏ đến những việc lớn hơn, mẹ luôn là bầu chứa tâm sự lớn nhất. Một đứa trẻ khi ngã đau, đều cất tiếng gọi “mẹ ơi”, và chúng nỉ nín khi mẹ đến bên cạnh và vỗ về. Khi ta lớn lên, những lúc phải chịu những áp lực hay bị ai đó đánh đập, trách móc, khi cảm thấy buồn lòng, cô đơn, khi những giọt nước mắt rơi xuống, ta đều cất tiếng “mẹ ơi”. Tiếng gọi đó như cất lên trong vô thức, bởi từ lâu mẹ đã là người luôn bảo vệ chúng ta, quan tâm chăm sóc chúng ta. Những phút yếu lòng, ai mà không nghĩ đến mẹ của mình, mong có mẹ ở bên tiếp thêm sức mạnh. Thế giới này rộng lớn, thật tuyệt vời vì có một người yêu thương ta vô điều kiện, đó chính là mẹ. Cho dù mọi người có ghét bỏ ta như thế nào, hay cho dù ta có đối xử tệ với mẹ ra sao, mẹ vẫn sẽ yêu thương ta, tình yêu ấy không bao giờ thay đổi, bởi với người mẹ, đứa con là món quà vô giá mà không gì có thể thay thế được.
Đã bao nhiêu lần ta làm mẹ buồn lòng và được mẹ tha thứ, mẹ luôn ôm ta vào lòng và nói “Không sao đâu, có mẹ đây rồi”, mẹ nuôi nấng ta, mẹ dạy ta bao điều, khi ta còn nhỏ, mẹ dạy ta biết nói tập đi, dạy ta xúc cơm, dạy ta chải tóc, khi ấy, ta luôn vô tư ôm mẹ vào lòng và nói “con yêu mẹ nhiều lắm”. Lớn hơn một chút, mẹ dạy ta cách đối nhân xử thế, dạy ta biết tin tưởng vào con đường của chính mình và biết đứng dậy sau khi ngã, khi ấy ta cho rằng mẹ nhiều điều, ta nói “mẹ kệ con”. Và chỉ khi trưởng thành, làm cha làm mẹ rồi, ta mới hiểu được nỗi lòng mẹ, “lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”.
Mẹ có thể hy sinh tất cả vì con của mình, khi ta đau ốm, dù cho đó có là bệnh lây nhiễm hay gì đi nữa, có bao giờ mẹ sợ lại gần ta. Bao đêm mẹ thiếu ngủ vì thức làm việc kiếm tiền nuôi ta ăn học, bao ngày mẹ nhịn đói, bao lần ta lỡ lời nói những điều làm mẹ buồn mà mẹ chỉ lặng lẽ chịu đựng, bao lần mẹ lặng lẽ lau những giọt nước mắt, giọt nước mặt hạnh phúc khi thấy ta vui, ta trưởng thành, hay giọt nước mắt vì đôi khi ta khiến mẹ buồn, bận tâm quá, mẹ đều giấu cả, mẹ chỉ để lộ những nụ cười, mẹ không muốn ta phải lo lắng, mẹ cũng không muốn mình yếu lòng. Người mẹ nào cũng dành hết tất cả những gì tốt đẹp nhất mà mình có cho con của mình, dù cho mình có phải chịu khổ như nào đi chăng nữa. “Mẹ”, đó là luôn là từ ngữ hay nhất trong mọi loại ngôn ngữ, tiếng “mẹ” thiêng liêng và cao cả biết nhường nào, phận làm con, hãy biết yêu thương và chăm sóc mẹ mình hơn, hiểu mẹ nhiều hơn: “ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.”
Trên đây là bài thuyết trình về mẹ của em, cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe.