Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

*Trình bày cảm nhận của em về bài thơ dưới đây (viết thành bài văn). LƯU Ý KHÔNG…

*Trình bày cảm nhận của em về bài thơ dưới đây (viết thành bài văn).
LƯU Ý KHÔNG…

*Trình bày cảm nhận của em về bài thơ dưới đây (viết thành bài văn).
LƯU Ý KHÔNG CHÉP MẠNG.
Học đi con, học cho đời bớt khổ
Tương lai mình con phải cố thôi con
Nhắc nhở thôi chứ bố chẳng roi đòn
Vì bố biết với con ko thể ép.
Nếu con muốn một tương lai tốt đẹp
Thì hôm nay không được phép chơi nhiều
Việc học hành dốt không nản,giỏi không kiêu
Cứ cố gắng mai không điều hối tiếc .
Từ tiền lương đến vấn đề công việc
Có học hành nó khác biệt nghe con
Xã hội giờ thì của khó người khôn
Không bắt kịp thì tất nhiên đào thải.
Đường thành công phải qua nhiều khổ ải
Khó càng nhiều càng phải trưởng thành hơn
Hãy vững lòng con sẽ chẳng cô đơn
Vì bố mẹ luôn cùng con sánh bước.
Học đi con ,vì tương lai phía trước
Như thế nào đều phụ thuộc hôm nay
Đời vốn nhiều những chua chát, đắng cay
Không chịu cố, chờ mắn may… khó lắm.
Cuộc đời bố nhiều dầm sương ,dãi nắng
Hơn nửa đời tay vẫn trắng bàn tay
Suốt tháng ,quanh năm làm việc hăng say
Mà cái khổ vẫn suốt ngày đeo bám.
Bởi ngày xưa việc học hành chểnh mảng
Nên hôm nay chẳng tươi sáng như người
Cũng như con ngày xưa bố cũng lười
Giờ nghĩ lại chỉ biết cười chua chát.
Một đời người cũng chỉ là chốc lát
Và mình là một hạt cát nhỏ nhoi
Trong mênh mông của sa mạc cuộc đời
Không rèn giũa , sao giữa trời lấp lánh ?.
Học đi con, thời gian trôi chóng vánh
Cuộc đời ta cũng như ánh mặt trời
Mọc lên rồi cũng đến lúc lặn thôi
Nhưng cái chính phải có hồi rực rỡ.
Hỏi bởi: truclytranthi
3 câu trả lời
▲ 3
Chào các em, cô là giáo viên Ngữ Văn của các em đây.

Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau chinh phục một đề bài rất thú vị và gần gũi. Đề bài yêu cầu chúng ta trình bày cảm nhận về một bài thơ nói về lời dặn dò của người cha dành cho con mình trên con đường học tập. Đây là một tác phẩm không có trong sách giáo khoa, nhưng lại chứa đựng những thông điệp vô cùng sâu sắc, chạm đến trái tim của mỗi chúng ta.

Để có một bài văn nghị luận văn học đạt điểm cao, mạch lạc và sâu sắc, các em cần tuân thủ một quy trình làm bài khoa học. Cô sẽ hướng dẫn các em từng bước một. Nào, chúng ta cùng bắt đầu nhé!

PHƯƠNG PHÁP GIẢI BÀI TẬP

Để giải quyết đề bài này, chúng ta sẽ áp dụng phương pháp nghị luận về một tác phẩm thơ. Phương pháp này đòi hỏi chúng ta không chỉ nêu lên cảm xúc đơn thuần mà phải phân tích, lý giải được những cảm xúc đó bắt nguồn từ đâu, từ những yếu tố nội dung và nghệ thuật đặc sắc nào của bài thơ.

Chúng ta sẽ thực hiện theo 4 bước sau:

  • Bước 1: Phân tích đề bài để xác định đúng yêu cầu cần giải quyết.
  • Bước 2: Tìm ý và lập dàn ý chi tiết cho bài văn. Đây là bước quan trọng nhất, quyết định cấu trúc và sự logic của toàn bài.
  • Bước 3: Dựa vào dàn ý đã lập, viết thành một bài văn hoàn chỉnh.
  • Bước 4: Đọc lại và chỉnh sửa lỗi (nếu có).

HƯỚNG DẪN GIẢI CHI TIẾT

BƯỚC 1: PHÂN TÍCH ĐỀ

  • Yêu cầu chính: Trình bày cảm nhận (Nghị luận về giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ).
  • Đối tượng: Bài thơ về lời khuyên học tập của người cha.
  • Phạm vi: Toàn bộ bài thơ.
  • Lưu ý: Viết thành bài văn hoàn chỉnh, không sao chép.

BƯỚC 2: LẬP DÀN Ý CHI TIẾT
A. Mở bài:

  • Dẫn dắt vào vấn đề: Có thể bắt đầu từ tình phụ tử, từ những lời khuyên dạy của cha mẹ luôn là hành trang quý giá nhất trong cuộc đời mỗi người.
  • Giới thiệu bài thơ: Dù không rõ tác giả, bài thơ với lời nhắn nhủ “Học đi con” đã trở thành tiếng lòng của biết bao bậc cha mẹ, lay động trái tim người đọc bằng sự chân thành, mộc mạc.
  • Nêu luận đề: Bằng thể thơ gần gũi và những lý lẽ đúc rút từ chính cuộc đời, bài thơ là lời khuyên sâu sắc về con đường học vấn, đồng thời là một minh chứng cảm động cho tình yêu thương vô bờ bến của người cha.

B. Thân bài:

  • Luận điểm 1: Lời khuyên về việc học được thể hiện bằng một giọng điệu vừa tha thiết, vừa thấu hiểu.
    • Lời thơ mở đầu như một lời gọi tha thiết, một sự thúc giục chân tình: “Học đi con, học cho đời bớt khổ”. Mục đích của việc học được đặt ra ngay từ đầu: không phải để làm rạng danh gia đình, mà trước hết là cho chính tương lai của con.
    • Cách khuyên dạy rất hiện đại, tôn trọng và thấu hiểu tâm lý con trẻ: “chẳng roi đòn”, “với con ko thể ép”. Người cha đứng ở vị trí của một người bạn đồng hành, phân tích cho con hiểu thay vì áp đặt.
    • Lời khuyên về thái độ học tập đúng đắn: “dốt không nản, giỏi không kiêu”. Đây là một bài học quý giá về sự khiêm tốn và kiên trì.
  • Luận điểm 2: Những lý lẽ thực tế, sâu sắc về giá trị của tri thức trong cuộc sống hiện đại.
    • Người cha chỉ ra mối liên hệ trực tiếp giữa học vấn và tương lai: “Từ tiền lương đến vấn đề công việc / Có học hành nó khác biệt nghe con”. Lời thơ không giáo điều mà rất thực tế.
    • Bài thơ vẽ ra một xã hội đầy cạnh tranh, có sự sàng lọc khắc nghiệt: “Xã hội giờ thì của khó người khôn / Không bắt kịp thì tất nhiên đào thải”. Qua đó, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phải không ngừng nỗ lực.
    • Tuy nhiên, bên cạnh những khó khăn, người cha luôn khẳng định sự đồng hành: “Hãy vững lòng con sẽ chẳng cô đơn / Vì bố mẹ luôn cùng con sánh bước”. Đây là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất cho con.
  • Luận điểm 3: Sức nặng và sự thuyết phục của lời khuyên đến từ chính sự trải nghiệm và hy sinh của người cha.
    • Đây là phần cảm động và chân thực nhất. Người cha lấy chính cuộc đời mình làm một “bài học xương máu”: “Cuộc đời bố nhiều dầm sương, dãi nắng / Hơn nửa đời tay vẫn trắng bàn tay”. Hình ảnh người cha lam lũ, vất vả mà vẫn chưa có được cuộc sống sung túc gây xúc động mạnh.
    • Sự hối tiếc muộn màng về một thời tuổi trẻ lơ là học tập: “Bởi ngày xưa việc học hành chểnh mảng / Nên hôm nay chẳng tươi sáng như người”. Nụ “cười chua chát” của cha chứa đựng biết bao nỗi niềm, sự tự trách và mong mỏi con không lặp lại sai lầm của mình.
    • Lời thú nhận “ngày xưa bố cũng lười” kéo gần khoảng cách thế hệ, giúp người con cảm nhận được sự đồng cảm sâu sắc thay vì sự xa cách, phán xét.
  • Luận điểm 4: Những đặc sắc về nghệ thuật góp phần tạo nên sức lay động của bài thơ.
    • Thể thơ: Sử dụng thể lục bát và lục bát biến thể, tạo nên nhịp điệu nhẹ nhàng, thủ thỉ, tâm tình, quen thuộc như lời ru, lời dặn của người Việt.
    • Ngôn ngữ: Giản dị, mộc mạc, gần với lời nói thường ngày (“nghe con”, “thôi con”), làm cho bài thơ có sức truyền cảm tự nhiên, không cần dùng đến những từ ngữ hoa mỹ.
    • Hình ảnh ẩn dụ, so sánh giàu ý nghĩa: Con người là “hạt cát nhỏ nhoi” giữa “sa mạc cuộc đời”, muốn “lấp lánh” thì phải “rèn giũa”. Cuộc đời ví như “ánh mặt trời”, phải có “hồi rực rỡ”. Những hình ảnh này nâng tầm lời khuyên từ thực tế lên triết lý nhân sinh sâu sắc.

C. Kết bài:

  • Khẳng định lại giá trị của bài thơ: Bài thơ là một bài học giản dị mà thấm thía về con đường học vấn và tình phụ tử thiêng liêng.
  • Nêu cảm nhận, suy nghĩ của bản thân: Bài thơ đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ. Từ đó, nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của bản thân trong việc học tập, không chỉ vì tương lai của mình mà còn để đền đáp công ơn trời biển ấy.
  • Lời kết: Lời dặn “Học đi con” sẽ mãi là kim chỉ nam, là nguồn động lực để mỗi chúng ta vững bước trên hành trình chinh phục tri thức.

BƯỚC 3: VIẾT BÀI VĂN HOÀN CHỈNH

BÀI LÀM

Tình phụ tử, từ xưa đến nay, luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca nghệ thuật. Nếu tình mẹ thường được ví như dòng suối ngọt ngào, thì tình cha lại trầm lắng, vững chãi như ngọn núi chở che. Tình yêu ấy ít khi được thể hiện bằng những lời nói hoa mỹ, mà thường ẩn sau những lời khuyên răn mộc mạc, những hành động thầm lặng. Bài thơ khuyết danh với những vần thơ bắt đầu bằng tiếng gọi tha thiết “Học đi con” chính là một minh chứng cảm động cho tình yêu sâu sắc đó. Bằng ngôn từ giản dị, thể thơ gần gũi và những lý lẽ đúc rút từ chính cuộc đời, bài thơ không chỉ là lời khuyên về con đường học vấn mà còn là tiếng lòng của người cha, một khúc ca về tình phụ tử thiêng liêng, lay động trái tim người đọc.

Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, người đọc đã cảm nhận được một giọng điệu vừa tha thiết, vừa thấu hiểu. Lời gọi “Học đi con” được lặp đi lặp lại như một điệp khúc, vừa là mệnh lệnh, vừa là lời nài nỉ chân thành. Người cha không bắt con học vì những lý do cao xa, mà vì một mục đích vô cùng thực tế và nhân văn: “học cho đời bớt khổ”. Đó là sự lo toan cho tương lai của con, một tương lai mà người cha mong con sẽ không phải nếm trải những gian truân mình đã từng qua. Điều đáng trân trọng là phương pháp giáo dục của người cha rất hiện đại và tâm lý: “Nhắc nhở thôi chứ bố chẳng roi đòn / Vì bố biết với con ko thể ép”. Ông không dùng quyền uy để áp đặt mà chọn cách làm bạn, người đồng hành, phân tích để con tự nhận thức. Lời khuyên về thái độ học tập “dốt không nản, giỏi không kiêu” còn là bài học đắt giá về đức tính khiêm tốn và sự kiên trì, những phẩm chất cần thiết để đi đến thành công.

Để lời khuyên thêm phần thuyết phục, người cha đã đưa ra những lý lẽ sâu sắc, gắn liền với thực tế cuộc sống. Tri thức không còn là khái niệm trừu tượng mà được cụ thể hóa bằng những giá trị hữu hình: “Từ tiền lương đến vấn đề công việc / Có học hành nó khác biệt nghe con”. Trong xã hội hiện đại đầy cạnh tranh, nơi “của khó người khôn”, sự học chính là vũ khí sắc bén nhất để một cá nhân có thể khẳng định vị thế, để không bị tụt hậu và “đào thải”. Những vần thơ vẽ ra một bức tranh xã hội chân thực, có phần khắc nghiệt, nhưng không phải để làm con nản chí. Bởi ngay sau đó, người cha đã trao cho con điểm tựa tinh thần vững chắc nhất: “Hãy vững lòng con sẽ chẳng cô đơn / Vì bố mẹ luôn cùng con sánh bước”. Lời khẳng định ấy như một vòng tay ấm áp, tiếp thêm sức mạnh để con vững tin đối mặt với mọi chông gai phía trước.

Có lẽ, sức nặng và sự lay động lớn nhất của bài thơ nằm ở chính những lời tâm sự gan ruột, những trải nghiệm được trả giá bằng mồ hôi và nước mắt của người cha. Ông lấy chính cuộc đời mình làm minh chứng sống động cho lời khuyên. Hình ảnh người cha “dầm sương, dãi nắng”, “hơn nửa đời tay vẫn trắng bàn tay” gợi lên một nỗi xót xa vô hạn. Sự vất vả, lam lũ cả một đời mà “cái khổ vẫn suốt ngày đeo bám” không phải do ông không chăm chỉ, mà nguyên nhân sâu xa là “Bởi ngày xưa việc học hành chểnh mảng”. Lời thú nhận ấy đi cùng một “nụ cười chua chát” – nụ cười của sự hối tiếc, của sự tự trách và của cả nỗi lo sợ con sẽ đi vào vết xe đổ của mình. Khoảnh khắc người cha tự nhận “ngày xưa bố cũng lười” đã xóa nhòa mọi khoảng cách thế hệ, biến lời dạy dỗ thành lời tâm tình của những người bạn, khiến lời khuyên thấm sâu vào tâm trí người con một cách tự nhiên và chân thành nhất.

Thành công của bài thơ không chỉ nằm ở nội dung sâu sắc mà còn ở những đặc sắc nghệ thuật giản dị mà hiệu quả. Việc vận dụng linh hoạt thể thơ lục bát, một thể thơ dân tộc quen thuộc, đã tạo nên nhịp điệu tâm tình, thủ thỉ, dễ đi vào lòng người. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, gần gũi với lời ăn tiếng nói hằng ngày như “thôi con”, “nghe con” làm cho bài thơ giống như một cuộc trò chuyện thân tình. Đặc biệt, những hình ảnh so sánh, ẩn dụ ở cuối bài đã nâng tầm triết lý cho lời khuyên. Con người chỉ là “một hạt cát nhỏ nhoi” giữa “sa mạc cuộc đời”, muốn tỏa sáng “lấp lánh” thì phải nỗ lực “rèn giũa”. Cuộc đời được ví như “ánh mặt trời”, có mọc có lặn, nhưng điều quan trọng là phải sống sao cho có một “hồi rực rỡ”. Những hình ảnh ấy đã gieo vào lòng người đọc khát vọng sống một cuộc đời ý nghĩa, có ích và trọn vẹn.

Gấp lại những vần thơ, nhưng dư âm của lời nhắn nhủ “Học đi con” vẫn còn vang vọng mãi. Bài thơ là một bài học giản dị mà thấm thía, không chỉ về giá trị của việc học mà còn về tình phụ tử bao la, thầm lặng. Tác phẩm đã giúp tôi, và có lẽ là rất nhiều bạn trẻ khác, hiểu hơn về những lo toan, trăn trở và tình yêu thương vô bờ mà cha mẹ luôn dành cho mình. Lời dặn của cha sẽ là hành trang, là kim chỉ nam, là nguồn động lực quý giá để chúng tôi vững bước trên con đường dài rộng phía trước, cố gắng học tập không chỉ vì tương lai của bản thân, mà còn để đáp đền công ơn trời biển ấy, để cha mẹ có thể mỉm cười tự hào.

Bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 1

Bài thơ “Học đi con” là lời nhắn nhủ chân thành, sâu sắc của người cha dành cho con mình, chất chứa tình yêu thương, hy vọng và cả những bài học quý báu từ cuộc đời ông. Bằng những vần thơ giản dị, gần gũi, người cha đã truyền tải thông điệp mạnh mẽ về tầm quan trọng của việc học, của sự cố gắng để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

Trước hết, bài thơ là lời tâm sự của người cha về những gian truân, vất vả mà ông đã trải qua trong cuộc sống. Những dòng thơ như:
“Cuộc đời bố nhiều dầm sương, dãi nắng
Hơn nửa đời tay vẫn trắng bàn tay”

đã lột tả sự nhọc nhằn của một người lao động không được học hành đầy đủ. Ở đây, tác giả không chỉ nhấn mạnh sự thiệt thòi của bản thân mà còn muốn dùng chính trải nghiệm ấy để làm bài học cho con. Qua đó, ông muốn con mình hiểu rằng, học tập không chỉ là trách nhiệm mà còn là con đường dẫn đến tương lai tươi sáng.

Bên cạnh việc chia sẻ về quá khứ của mình, người cha còn nhấn mạnh ý nghĩa của sự nỗ lực trong hiện tại. Câu thơ:
“Nếu con muốn một tương lai tốt đẹp
Thì hôm nay không được phép chơi nhiều”

là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. Ông không dùng roi vọt hay ép buộc, mà thay vào đó, khuyến khích con bằng lý lẽ, bằng tình cảm. Lời khuyên này không chỉ dành riêng cho con mà còn có giá trị với tất cả mọi người: muốn thành công, ta cần chăm chỉ và cố gắng ngay từ hôm nay.

Hơn nữa, bài thơ còn gợi lên triết lý sâu sắc về cuộc đời. Tác giả so sánh mỗi người như “một hạt cát nhỏ nhoi” trong “sa mạc cuộc đời”, và chính sự học tập, rèn luyện mới giúp chúng ta trở nên “lấp lánh giữa trời”. Qua đó, ông cha muốn gửi gắm bài học rằng giá trị của con người không chỉ nằm ở sự tồn tại, mà còn ở những gì ta làm để khẳng định mình và cống hiến cho xã hội.

Tình cảm gia đình được thể hiện rất rõ qua bài thơ. Người cha không chỉ là người hướng dẫn mà còn là người bạn đồng hành của con trên hành trình trưởng thành. Những câu như:
“Hãy vững lòng, con sẽ chẳng cô đơn
Vì bố mẹ luôn cùng con sánh bước”

đã khẳng định tình yêu thương vô điều kiện của cha mẹ dành cho con cái. Dù con có vấp ngã hay đối mặt với khó khăn, cha mẹ vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc, là nguồn động viên để con vững bước.

Bởi:
▲ 1

Bài thơ trên là lời khuyên chân thành của người cha gửi đến con mình về tầm quan trọng của việc học và những bài học cuộc đời mà ông đã trải qua. Cảm nhận đầu tiên khi đọc bài thơ là sự chân thật, sâu sắc trong từng câu chữ, thể hiện nỗi lòng của bậc làm cha mẹ luôn lo lắng cho tương lai của con cái. Mở đầu bài thơ, người cha nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng dứt khoát về việc học, không sử dụng roi đòn mà thay vào đó là sự khuyên bảo, cho thấy tình yêu thương và sự thấu hiểu. Người cha nhận thức rằng việc học không thể ép buộc mà phải xuất phát từ ý thức và mong muốn của con. Điều này thể hiện rõ nét sự khuyến khích và động viên, tạo động lực để con tự giác phấn đấu vì tương lai của chính mình. Trong suốt bài thơ, người cha chia sẻ những kinh nghiệm cuộc đời, từ sự vất vả với “dầm sương, dãi nắng” đến “tay trắng bàn tay” để minh chứng cho hậu quả của việc chểnh mảng trong học tập. Những câu từ như “khó càng nhiều càng phải trưởng thành hơn” hay “mình là một hạt cát nhỏ nhoi” nhắc nhở rằng con người cần nỗ lực không ngừng nghỉ để vượt qua gian nan và khẳng định giá trị bản thân giữa cuộc đời rộng lớn. Bài thơ không chỉ là lời khuyên mà còn là bài học sâu sắc về nghị lực và sự quyết tâm. Hình ảnh người cha dù đã “hơn nửa đời” nhưng vẫn chưa thoát khỏi cái khổ, đầy tiếc nuối vì sự lười biếng khi xưa, là tấm gương để con cái soi mình. Lời thơ cuối cùng “phải có hồi rực rỡ” nhấn mạnh rằng cuộc sống có thể ngắn ngủi, nhưng cần sống sao cho trọn vẹn và ý nghĩa.

\(\text{o yuu}\)

Bởi: giangtran

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo