Trong câu “Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da n…
Bước 1: Xác định biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn.
Trước hết, chúng ta hãy đọc kĩ lại câu văn: “Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gói trong da ngựa, ta cũng vui lòng.”
Trong câu văn này, tác giả đã sử dụng hai biện pháp tu từ nổi bật:
1. Biện pháp tu từ Nói quá (hay còn gọi là Phóng đại): Được thể hiện qua các từ ngữ chỉ số lượng “trăm thân”, “nghìn xác”.
2. Biện pháp tu từ Sử dụng điển cố: Được thể hiện qua hình ảnh “gói trong da ngựa”. Đây là một điển cố quen thuộc trong văn học trung đại.
Bước 2: Phân tích hiệu quả (tác dụng) của các biện pháp tu từ đó.
Sau khi đã xác định được các biện pháp tu từ, chúng ta sẽ đi vào phần quan trọng nhất là phân tích tác dụng của chúng trong việc biểu đạt nội dung và tư tưởng của tác giả.
1. Tác dụng của biện pháp nói quá “trăm thân”, “nghìn xác”:
- Tác giả sử dụng các số từ “trăm”, “nghìn” không phải để chỉ một con số cụ thể, mà để phóng đại, nhấn mạnh mức độ, quy mô của sự hi sinh. “Trăm thân”, “nghìn xác” thực chất là để chỉ chính thân xác này của tác giả, dù có phải chết đi trăm lần, nghìn lần.
- Hiệu quả: Việc nói quá như vậy nhằm tô đậm, nhấn mạnh sự hi sinh đến tột cùng, không hề do dự, không một chút tiếc thân. Nó cho thấy một thái độ dứt khoát, một sự tự nguyện hiến dâng tất cả tính mạng và thân xác cho Tổ quốc. Điều này làm cho lời văn trở nên hùng hồn, mạnh mẽ, có sức tác động lớn đến tinh thần và cảm xúc của người đọc, người nghe (ở đây là các tướng sĩ).
2. Tác dụng của việc sử dụng điển cố “gói trong da ngựa”:
- Điển cố này xuất phát từ câu nói của viên tướng nhà Hán là Mã Viện: “Làm trai phải chết ở nơi biên thùy, lấy da ngựa mà bọc thây thì mới đáng”. Câu nói này thể hiện chí khí, lí tưởng của một người làm tướng, coi việc chết vì đất nước nơi chiến trường là một vinh dự lớn lao.
- Hiệu quả: Bằng việc sử dụng điển cố này, Trần Quốc Tuấn không chỉ nói đến cái chết, mà còn khẳng định đó là cái chết vô cùng cao cả, vẻ vang, xứng đáng với danh dự của một vị tướng. Nó biến sự hi sinh mất mát thành một lí tưởng đẹp, một niềm tự hào. Việc này giúp khích lệ tinh thần các tướng sĩ, khiến họ không sợ hãi trước hiểm nguy, mà sẵn sàng xả thân vì nghĩa lớn.
3. Tác dụng tổng hợp của cả hai biện pháp tu từ:
Việc kết hợp giữa nói quá và điển cố đã tạo nên một hiệu quả cộng hưởng vô cùng mạnh mẽ:
- Câu văn vừa thể hiện được mức độ hi sinh tột cùng (nhờ biện pháp nói quá), vừa khẳng định được ý nghĩa cao cả, vinh quang của sự hi sinh đó (nhờ điển cố).
- Nó bộc lộ một cách hùng hồn và sâu sắc lòng yêu nước nồng nàn, tinh thần trung quân ái quốc, ý chí quyết chiến quyết thắng và thái độ sẵn sàng hi sinh tất cả vì độc lập, chủ quyền của dân tộc từ vị chủ tướng Trần Quốc Tuấn.
- Cụm từ “ta cũng vui lòng” đặt ở cuối câu, sau khi đã liệt kê ra những cái chết thảm khốc nhất, càng làm nổi bật sự tự nguyện và niềm kiêu hãnh của người anh hùng. Đó không phải là sự chấp nhận bi thương, mà là niềm vui, niềm hạnh phúc khi được sống và chết cho lí tưởng cao đẹp.
Tổng kết:
Như vậy, thông qua việc sử dụng tài tình biện pháp tu từ nói quá và điển cố, tác giả Trần Quốc Tuấn đã thể hiện một cách xuất sắc khí phách hiên ngang, lòng yêu nước và tinh thần sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc của mình, đồng thời truyền ngọn lửa nhiệt huyết đó đến các tướng sĩ, biến lời hịch văn thành một lời hiệu triệu đầy sức mạnh.
Cô hy vọng phần giải bài tập chi tiết này sẽ giúp các em hiểu sâu hơn về giá trị của câu văn nói riêng và tác phẩm “Hịch tướng sĩ” nói chung. Chúc các em học tốt
Biện pháp liệt kê:
+ (Ta thường) tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối; ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa
+ (chỉ căm tức chưa) xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù.
+ trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta gói trong da ngựa,
– Phân tích:
+ Thể hiện nỗi căm giận, phẫn uất quân giặc đến quên ăn, mất ngủ của Trần Quốc Tuấn.
+ Mối căm thù, uất hận vô hạn với quân giặc.
+ Sẵn sàng xông pha ra chiến trường, hi sinh tất cả để trả mối quốc thù, quốc hận
Biện pháp tu từ là:
+ So sánh
Tác dụng là:
Nói lên tâm trạng căm thù địch, nuốt gan uống máu cho ta thấy sự đau dớn của tác giả đã viết lên trong bài thơ !!