Image 1

“…Từ chỗ chiếc xe tăng mà tôi đang đứng với chiếc máy ảnh, đi quá mươi bước sâu …

“…Từ chỗ chiếc xe tăng mà tôi đang đứng với chiếc máy ảnh, đi quá mươi bước
sâu vào phía trong có một chiếc xe rà phá mìn của công binh Mỹ, chiếc xe sơn màu vàng
tươi và to lớn gấp đôi một chiếc xe tăng. Hai người đi qua trước mặt tôi. Họ đi đến bên
chiếc xe rà phá mìn. Người đàn bà đứng lại, ngước mắt nhìn ra ngoài mặt phá nước chỗ
chiếc thuyền đậu một thoáng, rồi đưa một cánh tay lên có lẽ định gãi hay sửa lại mái tóc
nhưng rồi lại buông thõng xuống, đưa cặp mắt nhìn xuống chân.
Lão đàn ông lập tức trở lên hùng hổ, mặt đỏ gay, lão rút trong người ra một chiếc
thắt lưng của lính ngụy ngày xưa, có vẻ như những điều phải nói với nhau họ đã nói hết,
chẳng nói chẳng rằng lão trút cơn giận như lửa cháy bằng cách dùng chiếc thắt lưng
quật tới tấp vào lưng người đàn bà, lão vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến
ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đau đớn: “Mày
chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ!”.
Người đàn bà với một vẻ cam chịu đầy nhẫn nhục không hề kêu một tiếng, không
chống trả, cũng không tìm cách trốn chạy.
Tất cả mọi việc xẩy đến khiến tôi kinh ngạc đến mức, trong mấy phút đầu, tôi cứ
đứng há mồm ra mà nhìn. Thế rồi chẳng biết từ bao giờ, tôi đã vứt chiếc máy ảnh xuống
đất chạy nhào tới.
Bóng một đứa con nít lao qua trước mặt tôi. Tôi vừa kịp nhận ra thằng Phác –
thằng bé trên rừng xuống vừa nằm ngủ với tôi từ lúc nửa đêm. Thằng bé cứ chạy một
mạch, sự giận dữ căng thẳng làm nó khi chạy qua không nhìn thấy tôi. Như một viên đạn
trên đường lao tới đích đã nhắm, mặc cho tôi gọi nó vẫn không hề ngoảnh lại, nó chạy
tiếp một quãng ngắn giữa những chiếc xe tăng rồi lập tức nhảy xổ vào cái lão đàn ông.
Cũng y hệt người đàn bà, thằng bé của tôi cũng như một người câm, và đến lúc
này tôi biết là nó khỏe đến thế!
Khi tôi chạy đến nơi thì chiếc thắt lưng da đã nằm trong tay thằng bé, không biết
làm thế nào nó đã giằng được chiếc thắt lưng, liền dướn thẳng người vung chiếc khóa sắt
quật vào giữa khuôn ngực trần vạm vỡ cháy nắng có những đám lông đen như hắc ín,
loăn xoăn từ rốn mọc ngược lên. Lão đàn ông định giằng lại chiếc thắt lưng nhưng chẳng
được nữa, liền dang thẳng cánh cho thằng bé hai cái tát khiến thằng nhỏ lảo đảo ngã dúi
xuống cát…”
(Trích Chiếc thuyền ngoài xa, Nguyễn Minh Châu, SGK Ngữ văn 12, NXBGD 2008,
tr 72-73)
Phân tích phát hiện của nghệ sĩ Phùng được thể hiện ở đoạn trích trên. Từ đó, nhận
xét tình huống nhận thức trong tác phẩm.
Hỏi bởi: Lò Văn Nguyên
2 câu trả lời (Giải pháp)
▲ 4

Chào tất cả các em học sinh yêu quý! Hôm nay, cô trò chúng ta sẽ cùng nhau đi sâu phân tích một đoạn trích rất đặc sắc và giàu ý nghĩa từ truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” của nhà văn Nguyễn Minh Châu – một tác phẩm trọng tâm trong chương trình Ngữ văn lớp 12 của chúng ta. Đoạn trích này không chỉ hé mở những lát cắt bi kịch của cuộc sống mà còn cho chúng ta thấy những phát hiện sâu sắc của người nghệ sĩ. Chúng ta cùng bắt đầu nhé!

Để giải quyết bài tập này, chúng ta sẽ lần lượt đi qua các bước sau:

Bước 1: Giới thiệu chung về bối cảnh đoạn trích và nhân vật Phùng.

Trước hết, chúng ta cần nhớ lại rằng nhiếp ảnh gia Phùng được cử đến một vùng biển miền Trung để chụp một bộ ảnh về thuyền và biển cho cuốn lịch năm sau. Anh đã phải mất nhiều ngày trời kiên trì tìm kiếm mới bắt gặp được một cảnh tượng “đắt giá”: “một chiếc thuyền ngoài xa” với vẻ đẹp “tuyệt mĩ” như một “bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ”. Cảnh tượng ấy đã làm Phùng “bối rối”, “như một khám phá về chân lí của sự toàn thiện”. Đó là khoảnh khắc nghệ thuật thăng hoa, anh cứ ngỡ mình đã tìm thấy vẻ đẹp tuyệt đối, cái chân lí của nghệ thuật. Thế nhưng, ngay sau vẻ đẹp hoàn mĩ ấy, anh lại chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược, chính là đoạn trích mà chúng ta đang phân tích.

Bước 2: Phân tích phát hiện của nghệ sĩ Phùng trong đoạn trích.

Phát hiện của nghệ sĩ Phùng ở đây chính là sự va đập, đối lập gay gắt giữa vẻ đẹp tuyệt mỹ của ngoại cảnh (chiếc thuyền và cảnh biển lúc ban mai) và sự xấu xí, tàn nhẫn, bi kịch của cuộc sống phía sau vẻ đẹp đó.

2.1. Phùng chứng kiến cảnh bạo hành gia đình:

  • Hiện thực trần trụi, tàn nhẫn: Sau khoảnh khắc chiêm ngưỡng vẻ đẹp huyền ảo của chiếc thuyền trên biển, Phùng đã bước vào một hiện thực phũ phàng: “Lão đàn ông lập tức trở nên hùng hổ, mặt đỏ gay, lão rút trong người ra một chiếc thắt lưng… quật tới tấp vào lưng người đàn bà, lão vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đau đớn: “Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ!””. Lời văn của Nguyễn Minh Châu trực diện, không né tránh, vẽ ra một bức tranh bạo lực đầy ghê rợn, từ cử chỉ, nét mặt đến lời nói và âm thanh. Lời nguyền rủa đầy đau đớn nhưng cũng vô cùng tàn nhẫn của lão đàn ông cho thấy sự cùng quẫn, bế tắc đến cực điểm của cuộc sống.

  • Sự cam chịu của người đàn bà: Đối lập với sự hung bạo của người đàn ông là thái độ “cam chịu đầy nhẫn nhục không hề kêu một tiếng, không chống trả, cũng không tìm cách trốn chạy” của người đàn bà. Hình ảnh này gây ấn tượng mạnh về số phận nghiệt ngã, sự vô vọng và chai sạn của con người trước bạo lực. Sự im lặng của chị không phải là chấp nhận mà là một sự chịu đựng đến mức không còn sức phản kháng, không còn niềm tin vào sự thay đổi.

2.2. Phùng – từ bàng quan đến hành động:

  • Sự kinh ngạc đến tột độ: Phản ứng đầu tiên của Phùng là sự “kinh ngạc đến mức, trong mấy phút đầu, tôi cứ đứng há mồm ra mà nhìn”. Anh sững sờ, không thể tin vào mắt mình. Vẻ đẹp hoàn mỹ của nghệ thuật anh vừa chụp được đã bị xé toạc bởi một hiện thực đau lòng. Sự bàng hoàng này cho thấy sự đối lập quá lớn giữa cái anh tìm kiếm và cái anh chứng kiến.

  • Hành động bản năng: Sau phút choáng váng, Phùng đã “vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào tới”. Hành động này cho thấy bản năng con người, bản năng công dân trong anh đã trỗi dậy, lấn át vai trò của người nghệ sĩ. Anh không còn là người quan sát khách quan mà đã trở thành người muốn can thiệp, muốn bảo vệ lẽ phải. Chiếc máy ảnh, biểu tượng của nghệ thuật và sự ghi lại hiện thực, đã bị anh vứt bỏ, ám chỉ rằng có những hiện thực không thể chỉ đứng nhìn mà phải hành động, có những cái đẹp lớn hơn cả nghệ thuật.

  • Sự xuất hiện của đứa trẻ – một phát hiện kinh hoàng nữa: Khi Phùng lao tới, “bóng một đứa con nít lao qua trước mặt tôi” – thằng Phác. Hành động “chạy một mạch… nhảy xổ vào cái lão đàn ông” của đứa bé là một chi tiết cực kỳ đau xót. Nó “như một viên đạn trên đường lao tới đích đã nhắm”, cho thấy sự tích tụ căm giận, uất ức đến tột cùng trong một đứa trẻ. Thằng bé lao vào đánh cha để bảo vệ mẹ, dù không nói một lời nhưng hành động của nó đã nói lên tất cả sự tàn khốc của bạo lực gia đình đối với tâm hồn thơ trẻ. Phùng đã nhận ra sức mạnh và sự tuyệt vọng của nó: “Cũng y hệt người đàn bà, thằng bé của tôi cũng như một người câm, và đến lúc này tôi biết là nó khỏe đến thế!”. Điều này làm Phùng càng thêm bàng hoàng, đau đớn khi chứng kiến hậu quả của bạo lực gia đình.

2.3. Ý nghĩa phát hiện của Phùng:

Phát hiện của Phùng không chỉ là việc chứng kiến một cảnh bạo hành, mà đó là một sự thức tỉnh sâu sắc về bản chất của cuộc sống và nghệ thuật:

  • Cuộc sống không đơn giản, một chiều: Vẻ đẹp bên ngoài có thể che giấu những bi kịch, đau khổ bên trong. Nghệ thuật, nếu chỉ dừng lại ở việc chụp lấy cái đẹp hình thức, sẽ trở nên hời hợt, không chạm đến được chiều sâu của cuộc sống. Phùng nhận ra rằng cái đẹp thực sự không phải lúc nào cũng lung linh, hoàn hảo, mà đôi khi nó ẩn chứa cả những góc khuất, những nỗi đau.

  • Sự đối lập giữa nghệ thuật và cuộc đời: Phùng ban đầu đi tìm cái đẹp tuyệt mỹ cho nghệ thuật. Anh đã tìm thấy nó, nhưng cái đẹp đó lại bị phủ lấp ngay sau đó bởi một thực tại trần trụi, nghiệt ngã. Điều này khiến anh nhận ra rằng, dù nghệ thuật có cao siêu đến đâu, nó cũng phải gắn liền với cuộc đời, phải phản ánh được những sự thật đa chiều, thậm chí phũ phàng của cuộc sống.

  • Trách nhiệm của người nghệ sĩ: Phát hiện này thôi thúc Phùng từ bỏ vai trò người quan sát khách quan để trở thành người tham dự, muốn can thiệp vào cuộc sống. Điều này đặt ra vấn đề về trách nhiệm của người nghệ sĩ: không chỉ đơn thuần ghi lại cái đẹp mà còn phải nhìn thấy và phản ánh những vấn đề nhức nhối của xã hội, và hơn thế nữa là hành động vì con người.

Bước 3: Nhận xét về tình huống nhận thức trong tác phẩm.

Đoạn trích trên đã khắc họa rất rõ nét một “tình huống nhận thức” điển hình và sâu sắc trong tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa”.

3.1. Giải thích về “tình huống nhận thức”:

Trong văn học, “tình huống nhận thức” là một tình huống truyện đặc biệt, nơi nhân vật (hoặc qua nhân vật đó, người đọc) được đặt vào một hoàn cảnh éo le, mâu thuẫn, buộc phải nhìn nhận lại các giá trị, quan niệm, hoặc chân lí mà mình từng tin tưởng. Qua đó, nhân vật đạt được một sự giác ngộ, một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức về cuộc sống, con người hoặc về chính bản thân mình.

3.2. Biểu hiện của tình huống nhận thức qua Phùng:

  • Sự va đập bất ngờ: Tình huống nhận thức của Phùng bắt đầu từ sự đối lập gay gắt đến choáng váng: một bên là vẻ đẹp “hoàn mĩ”, “toàn thiện” của “chiếc thuyền ngoài xa” trên biển sương sớm, và một bên là cảnh bạo lực tàn nhẫn, phi nhân tính ngay sau tấm màn sương ấy. Sự chuyển đổi đột ngột từ vẻ đẹp thơ mộng sang hiện thực phũ phàng đã tạo ra một cú sốc lớn về nhận thức cho Phùng.

  • Vỡ vạc các giá trị: Phùng, với tư cách một nghệ sĩ, luôn đi tìm cái đẹp. Anh từng tin rằng cái đẹp là chân lí. Nhưng khi chứng kiến cảnh bạo hành, anh đã vỡ ra một sự thật rằng, đằng sau cái đẹp hình thức có thể là những nỗi đau, bi kịch, những góc khuất đầy tăm tối của cuộc đời. Cái đẹp của nghệ thuật không phải lúc nào cũng đồng nhất với cái đẹp của cuộc sống. Cuộc sống phức tạp hơn nhiều so với những gì nghệ sĩ có thể hình dung hay ghi lại bằng máy ảnh.

  • Thức tỉnh về ý nghĩa cuộc đời và nghệ thuật: Qua tình huống này, Phùng không chỉ nhận ra một thực tế đau lòng mà còn nhận thức lại vai trò và sứ mệnh của nghệ sĩ. Nghệ thuật không thể chỉ là sự phô diễn vẻ đẹp thuần túy mà phải là tiếng nói của cuộc sống, phải chạm đến những vấn đề cốt lõi, những số phận con người. Anh hiểu rằng, để có cái nhìn toàn diện về cuộc đời, cần phải nhìn sâu vào bên trong, vượt qua vẻ đẹp bề mặt.

  • Sự thay đổi trong hành động và tư duy: Tình huống nhận thức đã biến Phùng từ một người chỉ quan sát, ghi lại cái đẹp (thả hồn vào bức ảnh nghệ thuật) thành một người muốn can thiệp, hành động để bảo vệ con người (vứt máy ảnh xuống để chạy lại can ngăn). Đây là sự chuyển đổi từ tư duy nghệ sĩ vị nghệ thuật sang nghệ sĩ vị nhân sinh.

3.3. Tác dụng của tình huống nhận thức:

  • Làm nổi bật chủ đề tác phẩm: Tình huống nhận thức này là hạt nhân để tác phẩm triển khai chủ đề về cái nhìn đa chiều về cuộc sống, về mối quan hệ giữa nghệ thuật và đời sống, và về trách nhiệm của người nghệ sĩ.

  • Tạo chiều sâu cho nhân vật: Nó giúp nhân vật Phùng phát triển, trưởng thành hơn trong nhận thức, không còn đơn thuần là một nghệ sĩ lãng mạn mà trở thành một người có cái nhìn sâu sắc, thấu hiểu về con người và cuộc đời.

  • Thách thức người đọc: Tình huống này cũng đặt ra câu hỏi cho người đọc: liệu chúng ta có đang nhìn cuộc sống một cách hời hợt, chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài mà bỏ qua những vấn đề cốt lõi, những nỗi đau thầm kín phía sau?

Kết luận:

Đoạn trích này là một minh chứng hùng hồn cho tài năng của Nguyễn Minh Châu trong việc xây dựng tình huống truyện đầy kịch tính và ý nghĩa. Phát hiện của Phùng không chỉ là một cú sốc cá nhân mà còn là lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta về sự phức tạp của cuộc đời và tầm quan trọng của cái nhìn đa diện. Cô mong rằng qua buổi học hôm nay, các em sẽ không chỉ hiểu sâu hơn về tác phẩm mà còn rút ra được những bài học quý giá cho chính mình về cách nhìn nhận cuộc sống xung quanh.

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 0

A. Mở bài

– Nguyễn Minh Châu là người mở đường tinh anh và tài năng của văn học Việt Nam hiện đại.

– Tiêu biểu cho thời kì đổi mới là tác phẩm ” chiếc thuyền ngoài xa”.

– Tác phẩm khai thác số phận nhân vật người đàn bà hàng chài qua cái nhìn của người nghệ sĩ Phùng. 

B. Thân bài

– Bức tranh chụp ảnh ngoài xa trên biển sớm mai.

– Hiện ra trước mắt người nghệ sĩ là cảnh đắt trời cho.

– Nhưng đằng sau cảnh đẹp trời cho đó là hình ảnh trần trụi của hiện thực khiến cho Phùng sứng sờ.

– Chân dung người phụ nữ với dáng vẻ thô kệch, xấu xí, tầm thường, sau sự cam chịiuj là tưởng chừng tưởng như không thể chấp nhận là tấm lòng yêu thương con vô bờ bến cua một người mẹ giàu đức hi sinh.

– Người đàn bà chấp nhận với gã chồng vũ phu, chịu đựng tất những đau đớn và dằn vặt.

– Khi bị đánh người đàn bà không hề van xin nhưng khi đứa con từ trên thuyền lên bờ định đánh cha của nó thì bà lại van xin đứa con và bảo vệ nó.

– Trong cảm nhận của Phùng, bức tranh không còn chất thơ mộng, lãng mạn nghệ thuật nữa mà thấm đượm hơi thở của cuộc đời. Chính những cảm nhận này đã mang đến những ám thị đặc biệt cho Phùng mỗi lần nhìn lại bức ảnh mình chụp. 

C. Kết bài

– Đánh giá

– nêu cảm nghĩ

Trả lời bởi: Trang Phạm

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo