Từ giá trị của hạt gạo làng ta, em hãy viết 1 đoạn văn khoảng 5 – 7 dòng trình b…
Hôm nay, cô sẽ hướng dẫn các em giải quyết một bài tập rất hay, giúp chúng ta kết nối kiến thức từ tác phẩm văn học với những bài học thực tế trong cuộc sống. Cô sẽ hướng dẫn các em từng bước để có thể viết một đoạn văn thật tốt nhé.
Bước 1: Phân tích và tìm ý cho đoạn văn
Trước hết, chúng ta cần nhớ lại những giá trị của “hạt gạo làng ta” trong bài thơ của nhà thơ Trần Đăng Khoa.
– Hạt gạo có vị phù sa của sông Kinh Thầy, có hương thơm của hồ sen, có lời hát của mẹ. Điều này cho thấy hạt gạo là kết tinh của tinh hoa đất trời và tình cảm của con người.
– Hạt gạo có những giọt mồ hôi của cha mẹ, có sự vất vả “một nắng hai sương” trên đồng ruộng.
– Hạt gạo còn là công sức của các bạn nhỏ đi bắt sâu, là tấm lòng góp sức cho tiền tuyến trong những năm tháng chiến tranh.
Từ những giá trị đó, chúng ta suy nghĩ: Nếu hạt gạo quý giá như vậy, thì thái độ của chúng ta đối với nó và những sản phẩm lao động khác (như quyển sách, cái bàn, bộ quần áo…) cần phải như thế nào?
– Phải trân trọng vì đó là thành quả của lao động vất vả.
– Phải biết ơn những người đã làm ra chúng.
– Phải tiết kiệm, không được lãng phí.
Bước 2: Sắp xếp các ý và viết thành đoạn văn hoàn chỉnh
Bây giờ, chúng ta sẽ sắp xếp các ý trên thành một đoạn văn ngắn gọn, súc tích khoảng 5 – 7 dòng. Các em có thể tham khảo đoạn văn mẫu của cô dưới đây.
Bài làm tham khảo
Từ những vần thơ dung dị trong “Hạt gạo làng ta”, em nhận ra rằng mỗi sản phẩm lao động đều chứa đựng giá trị vô cùng to lớn. Hạt gạo nhỏ bé không chỉ mang vị ngọt của phù sa, hương thơm của sen mà còn thấm đẫm những giọt mồ hôi, sự vất vả và cả tình yêu thương của người nông dân. Vì vậy, chúng ta cần phải biết trân trọng và biết ơn công sức của những người lao động. Thái độ trân trọng ấy được thể hiện qua hành động cụ thể là sử dụng các sản phẩm một cách tiết kiệm, cẩn thận, không lãng phí. Dù là hạt cơm, quyển vở hay chiếc áo, tất cả đều đáng quý và cần được chúng ta nâng niu, giữ gìn.
Cô hy vọng với phần hướng dẫn chi tiết này, các em có thể tự tin hoàn thành tốt bài tập của mình. Chúc các em học tốt
Hạt gạo có được là bao công lao, bao vất vả của người nông dân. Thấm đượm những khó khăn vất vả của những ngày bão tháng bẩy, ngày mưa của tháng ba, những ngày nắng như thiêu như đốt của tháng sáu. Đó là bao vất vả khó nhọc, mồ hôi rơi xuống cánh đồng, cho dù Trần Đăng Khoa chỉ nhắc đến thời tiết trong đoạn này nhưng chúng ta có thể cảm nhận được nỗi cực nhọc của người nông dân một nắng hai sương, bán mặt cho đất bán lưng cho trời để làm ra hạt gạo. Những từ ngữ ” mồ hôi sa”, “chết cá cờ”, “cua ngoi lên bờ”, như hiện rõ lên mồn một trước mắt chúng ta cái nắng nóng khủng khiếp của ngày hè, cái nóng như thiêu rụi, cua cá chịu đựng không thể nổi, “cá” đến “chết” và “cua” phải ngoi lên bờ, vậy mà “mẹ em” có nề hà gì, “mẹ” vẫn chịu đựng cái nóng đó để xuống cấy. Những vất vả đó được tác giả nói đến như một lời nhắc nhở đến người đọc, những người hưởng thành quả ” hạt gạo”, trân trọng giá trị lao động. Biết được những vất vả, những khó nhọc đó, mỗi khi cầm bát cơm, hạt gạo như dẻo thơm muôn phần.