Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

vì sao ngoại thương thời lê sơ không mấy phát triển

vì sao ngoại thương thời lê sơ không mấy phát triển

vì sao ngoại thương thời lê sơ không mấy phát triển
Hỏi bởi: Cẩm Chướng
3 câu trả lời

▲ 1

Chào các em học sinh thân mến! Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu một vấn đề rất thú vị trong lịch sử kinh tế nước nhà dưới thời Lê Sơ, đó là lí do vì sao ngoại thương trong giai đoạn này lại không mấy phát triển. Đây là một câu hỏi quan trọng giúp các em hiểu rõ hơn về định hướng phát triển đất nước của triều đại này nhé!

Để trả lời câu hỏi này một cách chi tiết và logic, chúng ta sẽ cùng đi qua từng bước phân tích các yếu tố ảnh hưởng:

Bước 1: Tìm hiểu về tư tưởng chủ đạo và chính sách kinh tế của nhà nước Lê Sơ

Dưới thời Lê Sơ, đặc biệt là sau cuộc kháng chiến chống quân Minh thắng lợi, nhà nước đã tập trung vào việc khôi phục và phát triển đất nước theo một định hướng rất rõ ràng. Tư tưởng Nho giáo được đề cao, mà Nho giáo lại có xu hướng “trọng nông ức thương” (coi trọng nông nghiệp, kiềm chế thương nghiệp).

  • Giải thích: Các em hình dung, thời bấy giờ, nông nghiệp được xem là gốc rễ của quốc gia (nông bản). Nhà nước tin rằng một nền nông nghiệp vững mạnh sẽ đảm bảo lương thực, ổn định xã hội và củng cố quyền lực trung ương. Ngược lại, thương nghiệp, đặc biệt là ngoại thương, lại bị coi là những hoạt động “đuôi” (mạt) của xã hội, dễ gây ra sự xáo trộn, làm giàu bất chính và thậm chí là tiếp tay cho thế lực ngoại bang.

Bước 2: Phân tích các chính sách cụ thể của nhà nước đối với ngoại thương

Xuất phát từ tư tưởng “trọng nông ức thương”, nhà Lê Sơ đã ban hành nhiều chính sách nhằm kiểm soát và hạn chế sự phát triển của ngoại thương. Các chính sách này thể hiện rõ ràng ý đồ của triều đình:

  1. Hạn chế các cửa khẩu và bến bãi giao thương:
    • Triều đình quy định rất chặt chẽ về các địa điểm được phép giao thương với nước ngoài. Thông thường, chỉ có một số ít cửa khẩu trên bộ (như Lạng Sơn, Tuyên Quang) và các cảng biển nhất định (như Vân Đồn) được phép tiến hành buôn bán.
    • Lý do áp dụng: Việc tập trung giao thương vào một vài điểm giúp nhà nước dễ dàng quản lý, kiểm soát hàng hóa ra vào, thu thuế và ngăn chặn tình trạng buôn lậu. Tuy nhiên, điều này cũng làm giảm đi sự linh hoạt và quy mô của hoạt động ngoại thương.
  2. Kiểm soát chặt chẽ đối với thương nhân nước ngoài:
    • Các thương nhân nước ngoài khi đến Đại Việt phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy định của triều đình. Họ chỉ được phép buôn bán trong một khoảng thời gian nhất định, tại những địa điểm quy định và với những mặt hàng được cho phép.
    • Lý do áp dụng: Nhằm ngăn chặn sự thâm nhập về văn hóa, chính trị của ngoại bang cũng như tránh việc chảy máu các tài nguyên quý giá của đất nước ra bên ngoài.
  3. Cấm đoán hoặc hạn chế người Việt ra nước ngoài buôn bán:
    • Nhà nước ban hành các lệnh cấm hoặc hạn chế rất ngặt nghèo đối với người dân Đại Việt việc đi ra nước ngoài để buôn bán.
    • Lý do áp dụng: Triều đình lo ngại việc người dân tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài có thể bị tiêm nhiễm các tư tưởng “lệch lạc”, gây mất ổn định xã hội, hoặc thậm chí là làm lộ bí mật quốc gia. Đồng thời, cũng muốn giữ nguồn nhân lực và của cải ở lại trong nước để phục vụ cho nông nghiệp và các công trình quốc phòng.
  4. Đánh thuế nặng vào hoạt động thương nghiệp:
    • Các hoạt động buôn bán, trao đổi hàng hóa thường bị đánh thuế cao hơn so với nông nghiệp.
    • Lý do áp dụng: Một mặt để tăng nguồn thu cho nhà nước, mặt khác cũng là cách để hạn chế, kìm hãm sự phát triển của thương nghiệp theo đúng chủ trương “ức thương”.

Bước 3: Xem xét các yếu tố khác (tùy chọn nhưng quan trọng để hiểu sâu)

Bên cạnh các chính sách trực tiếp, một số yếu tố khác cũng gián tiếp ảnh hưởng đến sự phát triển của ngoại thương:

  • Kinh tế tự cung tự cấp: Nền kinh tế nông nghiệp tự cung tự cấp là chủ yếu, người dân tự sản xuất ra gần như mọi thứ mình cần. Do đó, nhu cầu trao đổi, mua bán hàng hóa, đặc biệt là với nước ngoài, không quá lớn.
  • Tình hình an ninh, chính trị: Mặc dù đã chấm dứt được ách đô hộ của nhà Minh, nhưng các triều đại Lê Sơ vẫn luôn đề cao cảnh giác với các thế lực ngoại bang, cũng như cần ổn định nội bộ để xây dựng lại đất nước. Ngoại thương đôi khi bị coi là yếu tố tiềm ẩn nguy cơ gây mất ổn định.

Kết luận:

Tóm lại, ngoại thương dưới thời Lê Sơ không mấy phát triển chủ yếu là do chính sách “trọng nông ức thương” của nhà nước. Tư tưởng Nho giáo kết hợp với mong muốn kiểm soát chặt chẽ mọi mặt của đời sống xã hội đã dẫn đến hàng loạt các quy định khắt khe về địa điểm, đối tượng, mặt hàng và thuế khóa đối với hoạt động ngoại thương. Những chính sách này, dù có mục đích củng cố nền tảng nông nghiệp và ổn định đất nước, nhưng đồng thời đã tạo ra rào cản lớn, kìm hãm sự phát triển của ngoại thương trong giai đoạn này. Đó cũng là một trong những điểm đặc trưng của kinh tế Đại Việt thời phong kiến trung ương tập quyền các em nhé!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 0

Nhà Hậu Lê đã có chính sách hạn chế ngoại thương, một phần lý do xuất phát từ nhu cầu tự vệ để ngăn ngừa do thám của nước ngoài và mặt khác do tư tưởng trọng nông, muốn gắn chặt người dân với đồng ruộng, không cho người dân rời đồng ruộng và quê hương đi buôn bán. Chính vì vậy, triều đình đã có nhiều biện pháp kiểm soát ngoại thương chặt chẽ, nhất là với hoạt động của tư nhân.

Sự ngăn cấm khắt khe của triều đình khiến ngoại thương phát triển rất kém. Thuyền buôn các nước vào thưa thớt, các chợ miền biên như Kỳ Lừa (Lạng Sơn), Móng Cái, Vạn Ninh, Vân Đồn (An Bang)… suy giảm dần. Năm 1467, thuyền buôn Xiêm La đến Vân Đồn dâng biểu bằng vàng lá và hiến sản vật quý để xin thông thương nhưng bị vua Lê Thánh Tông từ chối.

Chính sách nghiêm ngặt đó là trở lực kìm hãm sự phát triển kinh tế hàng hoá, làm cho quá trình tách rời thủ công nghiệp ra khỏi nông nghiệp và quá trình phát triển của các đô thị rất khó khăn

Trả lời bởi: huong5122k3
▲ 0

Nhà Hậu Lê đã có chính sách hạn chế ngoại thương, một phần lý do xuất phát từ nhu cầu tự vệ để ngăn ngừa do thám của nước ngoài và mặt khác do tư tưởng trọng nông, muốn gắn chặt người dân với đồng ruộng, không cho người dân rời đồng ruộng và quê hương đi buôn bán. Chính vì vậy, triều đình đã có nhiều biện pháp kiểm soát ngoại thương chặt chẽ, nhất là với hoạt động của tư nhân.

Sự ngăn cấm khắt khe của triều đình khiến ngoại thương phát triển rất kém. Thuyền buôn các nước vào thưa thớt, các chợ miền biên như Kỳ Lừa (Lạng Sơn), Móng Cái, Vạn Ninh, Vân Đồn (An Bang)… suy giảm dần. Năm 1467, thuyền buôn Xiêm La đến Vân Đồn dâng biểu bằng vàng lá và hiến sản vật quý để xin thông thương nhưng bị vua Lê Thánh Tông từ chối.

Chính sách nghiêm ngặt đó là trở lực kìm hãm sự phát triển kinh tế hàng hoá, làm cho quá trình tách rời thủ công nghiệp ra khỏi nông nghiệp và quá trình phát triển của các đô thị rất khó khăn

CHÚC BẠN HỌC TỐT

Trả lời bởi: Nhung Vũ

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo