viết bài văn biểu cảm về cô giáo dạy ngữ văn
…
(mình đang cần gấp)
Để làm tốt bài văn này, các em đừng quá lo lắng. Hãy coi đây là cơ hội để bày tỏ những tình cảm chân thật nhất của mình. Cô sẽ hướng dẫn các em chi tiết từng bước nhé.
BƯỚC 1: TÌM Ý VÀ LẬP DÀN Ý CHI TIẾT
Đây là bước quan trọng nhất, nó giống như việc xây dựng một bộ khung xương vững chắc cho ngôi nhà. Nếu dàn ý tốt, bài văn của các em sẽ mạch lạc, đủ ý và giàu cảm xúc.
A. Mở bài (Khoảng 3-4 dòng)
- Nhiệm vụ: Giới thiệu trực tiếp hoặc gián tiếp về người cô giáo dạy Ngữ văn và nêu khái quát tình cảm, ấn tượng sâu sắc của em về cô.
- Cách làm:
– Cách 1 (Trực tiếp): Giới thiệu ngay người đã để lại trong em nhiều ấn tượng nhất. Ví dụ: “Thời gian trôi đi, mái trường này đã gắn bó với em biết bao kỷ niệm, nhưng hình ảnh em luôn khắc ghi trong tim chính là cô Mai, người giáo viên dạy Ngữ văn của em.”
– Cách 2 (Gián tiếp): Bắt đầu từ môn Văn, từ một bài thơ, một câu chuyện đã học rồi dẫn dắt đến người đã truyền lửa cho em. Ví dụ: “Em đã từng nghĩ Ngữ văn là một môn học khô khan, cho đến khi em được gặp cô. Cô đã dạy em rằng, mỗi trang sách là một thế giới và mỗi bài thơ là một bản nhạc của tâm hồn.”
B. Thân bài (Khoảng 3-4 đoạn văn)
- Nhiệm vụ: Trình bày những cảm xúc, suy nghĩ của em về cô giáo một cách cụ thể thông qua việc miêu tả, kể lại những kỷ niệm. Cảm xúc phải được thể hiện xen kẽ trong từng chi tiết.
- Cách làm: Em hãy chọn ra vài ý chính để viết thành các đoạn văn. Mỗi đoạn tập trung vào một khía cạnh.
– Đoạn 1: Ấn tượng về dáng vẻ, giọng nói của cô gắn với cảm xúc của em.
+ Cô có dáng người như thế nào? (Thanh mảnh, đầy đặn…).
+ Em nhớ nhất điều gì ở cô? Đôi mắt (sáng, hiền từ, nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương?), nụ cười (ấm áp, rạng rỡ?), mái tóc (dài, óng ả, đã điểm vài sợi bạc?).
+ Quan trọng nhất: Giọng nói của cô khi giảng bài. Giọng nói ấy truyền cảm, ấm áp, trong trẻo ra sao? Khi cô đọc thơ, giọng cô du dương, trầm bổng thế nào? Giọng nói ấy gợi cho em cảm xúc gì? (Cảm thấy bài học trở nên sống động, cảm thấy được vỗ về…).– Đoạn 2: Tình cảm của em dành cho những giờ giảng văn của cô.
+ Em yêu thích giờ học của cô như thế nào?
+ Cô đã giảng những bài học nào mà em nhớ mãi? (Ví dụ: bài thơ “Qua Đèo Ngang”, “Bánh trôi nước”, hay truyện “Cuộc chia tay của những con búp bê”…).
+ Cách cô giảng bài có gì đặc biệt? Cô có hay kể chuyện không? Cô có đặt những câu hỏi gợi mở không? Cô có khiến những nhân vật trong sách bước ra ngoài đời thực không?
+ Em học được gì từ những bài giảng ấy? (Không chỉ là kiến thức, mà còn là bài học về tình yêu thương, lòng nhân ái…).– Đoạn 3: Kể về một kỷ niệm sâu sắc giữa em và cô.
+ Đây là phần thể hiện rõ nhất tình cảm của em. Hãy nhớ lại một kỷ niệm cụ thể.
+ Đó có thể là một lần em được cô khen vì làm bài văn tốt. Cảm xúc của em lúc đó ra sao? (Vui sướng, tự hào).
+ Đó có thể là một lần em mắc lỗi và được cô nhẹ nhàng chỉ bảo. Em đã nhận ra lỗi lầm của mình và biết ơn cô như thế nào?
+ Đó có thể là một lần em buồn, cô đã đến bên an ủi, động viên. Hành động của cô ấm áp ra sao?
+ Hãy kể lại kỷ niệm đó một cách chân thực, cảm xúc của em sẽ tự nhiên bộc lộ.
C. Kết bài (Khoảng 3-4 dòng)
- Nhiệm vụ: Khẳng định lại tình cảm, suy nghĩ về cô giáo và nêu lên mong ước, lời hứa của bản thân.
- Cách làm:
– Tóm lại tình cảm yêu quý, kính trọng, biết ơn của em dành cho cô.
– Nêu suy nghĩ về vai trò của cô trong cuộc đời em (như người mẹ thứ hai, người thắp lửa…).
– Bày tỏ lời hứa sẽ học tập tốt để không phụ lòng cô, hoặc lời chúc tốt đẹp dành cho cô (chúc cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc…).
BƯỚC 2: VIẾT BÀI VĂN HOÀN CHỈNH (BÀI THAM KHẢO)
Dựa vào dàn ý trên, các em có thể tự viết bài văn của mình. Dưới đây là một bài văn tham khảo theo đúng tinh thần của chương trình lớp 7 để các em có thể hình dung rõ hơn nhé.
BÀI VĂN THAM KHẢO
Trong khu vườn tri thức mà em đang được vun trồng mỗi ngày, có biết bao người thầy, người cô đã ân cần dạy dỗ. Nhưng người đã gieo vào tâm hồn non nớt của em những hạt mầm yêu thương và niềm say mê văn học chính là cô Lan, cô giáo dạy Ngữ văn của em.
Em vẫn còn nhớ như in ngày đầu tiên cô bước vào lớp. Cô không quá cao, dáng người thanh thanh trong tà áo dài màu xanh thiên thanh. Điều em ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt sáng và hiền từ, ẩn sau cặp kính. Đôi mắt ấy dường như biết nói, biết cười, lúc thì nghiêm khắc nhìn chúng em mất trật tự, lúc lại ánh lên niềm vui khi cả lớp hăng hái phát biểu. Và đặc biệt hơn cả là giọng nói của cô. Giọng cô thật ấm áp và truyền cảm. Mỗi khi cô cất giọng giảng bài, cả không gian như lắng lại. Những câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan, những áng văn của Thạch Lam qua giọng đọc của cô bỗng trở nên có hồn, có hình ảnh, cuốn chúng em vào một thế giới diệu kỳ của ngôn từ.
Đối với em, mỗi giờ Ngữ văn của cô Lan là một cuộc phiêu lưu. Cô không chỉ giảng giải những gì có trong sách giáo khoa. Cô dạy chúng em cách cảm, cách nghĩ. Khi học bài “Qua Đèo Ngang”, cô đã vẽ lên bảng một bức tranh phong cảnh đơn sơ và hỏi chúng em: “Nếu đứng ở đây, các em sẽ cảm thấy gì?”. Thế là, nỗi buồn man mác, nỗi cô đơn của nhà thơ trước cảnh trời đất mênh mông bỗng trở nên thật gần gũi. Cô dạy chúng em rằng, văn học chính là cuộc sống, là tiếng lòng của con người. Nhờ cô, em hiểu được giá trị của tình bạn qua “Cuộc chia tay của những con búp bê”, thấm thía tình yêu quê hương qua từng câu ca dao ngọt ngào.
Kỷ niệm mà em sẽ không bao giờ quên là lần em nộp bài văn tả cảnh. Bài văn của em bị điểm kém vì mắc nhiều lỗi diễn đạt và ý tưởng còn non nớt. Em đã rất buồn và tự ti. Giờ tan học, chính cô đã gọi em ở lại. Cô không hề trách mắng. Cô nhẹ nhàng chỉ cho em từng lỗi sai, gợi ý cho em cách quan sát tinh tế hơn, cách dùng từ ngữ gợi cảm hơn. Bàn tay cô ấm áp đặt lên vai em: “Đừng nản lòng, con gái. Văn chương cần sự chân thành và kiên nhẫn. Cô tin em sẽ làm được”. Lời động viên ấy của cô như một luồng gió mát lành, xua tan đi mọi đám mây u ám trong lòng em. Từ hôm đó, em đã yêu môn Văn hơn và luôn cố gắng trong từng bài viết.
Thời gian rồi sẽ trôi đi, có thể em sẽ không còn được học cô nữa, nhưng hình ảnh của cô sẽ mãi mãi in đậm trong trái tim em. Em thầm cảm ơn cô, người lái đò thầm lặng đã đưa chúng em đến bến bờ tri thức và bồi đắp cho em tình yêu với văn chương, với cuộc sống. Em tự hứa sẽ luôn chăm chỉ học tập để không phụ lòng mong mỏi và sự dạy dỗ ân cần của cô.
—
Lưu ý thêm cho các em:
– Hãy dùng những từ ngữ thể hiện cảm xúc trực tiếp như: yêu quý, kính trọng, biết ơn, nhớ mãi, không bao giờ quên…
– Thử dùng một vài phép so sánh đơn giản để câu văn sinh động hơn. Ví dụ: “Giọng cô ấm áp như tia nắng mùa đông”, “Lời động viên của cô như một luồng gió mát…”.
– Điều quan trọng nhất là sự chân thành. Hãy viết về những gì em thực sự cảm nhận về cô giáo của mình nhé.
Chúc các em làm bài tốt
Ai trong mỗi cuộc đời học trò đều sẽ có cho mình những người thầy lái đó đưa chúng ta qua sông để cập bến thành công, cũng như bao thế hệ học trò khác em cũng có nhiều người thầy đã dìu dắt em nên người. Thế nhưng người “thầy” mà em nhớ nhất đó chính là cô Lan người đã cho em động lực mạnh mẽ giúp em tự tin như ngày hôm nay.
Tên đầy đủ của cô là Đỗ Thu Lan dù chỉ mới 25 tuổi thôi nhưng cô rất nhiệt huyết với nghề giáo tận tuỵ với học trò, với thân hình cân đối nhỏ nhắn và sở hữu một bộ tóc dài mượt mà đặc biệt với nước da trắng sứ thì cô luôn được gọi là hoa khôi của trường em. Là cô giáo chuyên Văn nên giọng điệu cô rất nhẹ nhàng truyền cảm, giọng cô thánh thót ngọt ngào như đưa chúng em sống trong câu truyện cô kể, mỗi bài giảng của cô đều rất thú vị, nhen nhóm trong tâm thức mỗi bạn học sinh niềm yêu thích với môn Văn. Cô luôn nhắc nhở chúng em mỗi ngày hãy cười nhiều hơn giúp đỡ những người xung quanh nhiều hơn để ta thấy tự tin hơn, yêu cuộc sống hơn.
Với chúng em cô luôn là người cho đi, cô cho đi kiến thức trên mỗi giờ học, cho đi những tình thương và cả sự cảm thông thấu hiểu, cô hiểu học trò cần gì và phải làm gì. Cô nói “Học tập đã là một hành trình dài nhưng học làm người lại là cả một cuộc đời, cô muốn các em học làm người nhiều hơn nữa”. Câu nói ấy như đã in sâu vào tiềm thức của em nó như là một chuẩn mực cuộc sống để hướng tới và em yêu những giây phút cô lắng lại kiến thức trên bục giảng để kể cho chúng em nghe về những mảnh đời đầy khó khăn nhưng họ vẫn luôn cho đi nhiều hơn nhận lại, ở đó cô như muốn mang đến một thông điệp cuộc sống thiêng liêng đến với học trò của cô, em yêu cả cách cô quan tâm đến học trò, đến hoàn cảnh của những bạn khó khăn trong lớp và thường xuyên tổ chức những phong trào ủng hộ giúp đỡ những bạn như vậy.
Với riêng em lại là một kỉ niệm khác, còn nhớ có một lần em bị bố mẹ mắng vì do em không đạt điểm cao môn Tiếng Anh trong bài thi cuối kì như mong muốn của bố mẹ, lúc ấy em rất buồn và luôn cảm thấy mình yếu kém so với các bạn trong lớp, thế nhưng khi biết chuyện cô đã đến bên em ôm em vào lòng chỉ vỗ nhẹ vài cái vào vai thôi nhưng khoảnh khắc đó làm em súc động đến oà khóc ngay trong vòng tay của cô, chỉ đơn giản là bởi em cảm nhận được từ cô sự yêu thương, san sẻ và cả một nghị lực mà trong lồng ngực trái cô truyền cho em.
Em luôn tự hào vì được là học trò của cô sau này khi xa mái trường em vẫn luôn luôn nhớ về cô và em hứa sẽ cố gắng học tập theo những gì cô đã chỉ bảo cho chúng em.
\(color{red}{~187~}\)
em rất yêu quý cô ngữ văn bởi vì cô vừa xinh đẹp và hiền dịu , luôn dậy chúng em những kiến thức hay
học cô như vừa học vừa chơi ko hề áp lực , yêu rất quý cô
tham khảo bài này
thêm hoặc bớt nha
em đã từng được học với rất nhiều thầy cô giáo. Mỗi người đều có tính cách, phong cách giảng dạy khác nhau. Nhưng em luôn yêu quý và biết ơn tất cả. Tuy nhiên, em vẫn luôn dành những tình cảm đặc biệt nhất cho cô Thúy Loan – giáo viên chủ nhiệm của em ở lớp 6.
Lúc ấy, cô Thúy Loan là một giáo viên đã lớn tuổi, sắp về hưu. Chúng em có lẽ là khóa cuối cùng được cô dạy bảo. Vì thế, trong mắt em, cô không chỉ là người giáo viên, mà còn như một người bà hiền từ vậy. Thân hình cô Loan đầy đặn, làn da hơi nhăn hồng hào, khỏe mạnh. Khuôn mặt tròn phúc hậu, với đôi mắt nâu toát lên vẻ hiền từ, đầy tình yêu thương. Ai mà được cô nhìn chăm chú bằng ánh mắt ấy, thì đều cảm thấy hạnh phúc và ấm áp. Mái tóc của cô Loan dài đến giữa lưng, lấm tấm tóc bạc. Hằng ngày đến trường, cô luôn búi gọn ở phía sau bằng những chiếc kẹp nơ nhỏ. Kết hợp thêm những chiếc áo dài nữa thì đẹp lắm. Từ cách đi lại, trò chuyện, ở cô Loan luôn toát lên vẻ dịu dàng, mẫu mực của một nhà giáo nhân dân mà em vẫn thường tưởng tượng.
Tuy nhiên, điều khiến em đặc biệt yêu quý cô Loan lại không phải những đặc điểm ngoại hình ấy. Mà là chính ở con người cô. Cô Loan là một người giáo viên hiền dịu và rất quan tâm với học sinh. Lúc ấy em và các bạn vừa chuyển sang môi trường học tập mới. Với cách ghi chép, làm bài tập, thi cử mới lạ. Những điều bỡ ngỡ ấy khiến em cảm thấy bị choáng ngợp, thậm chí có lúc cảm thấy mình không thể hòa hợp được. Nhưng rồi, với sự kiên trì dẫn dắt của cô Loan, em và các bạn đã dần làm quen được với cách học tập mới. Mỗi ngày, cô luôn đến trường để ghé thăm chúng em, dù có tiết hay không. Cô còn đặc biệt quan tâm đến những bạn có sức khỏe yếu hay gia đình khó khăn nữa. Đặc biệt cô Loan còn luôn dành thời gian để sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ với chúng em, với tư cách như một người bạn. Em vẫn nhớ, có một lần em thi được điểm kém, sợ bị mẹ mắng nên không dám về nhà. Chính cô Loan đã chở em về và vào nói chuyện với mẹ, giúp em không bị mắng. Tấm lưng ấm áp của cô ngày hôm ấy khiến em nhớ mãi.
Năm nay, cô Loan đã về hưu, nên em không được học với cô nữa. Nhưng những kỉ niệm cùng cô và tình cảm em dành cho cô thì vẫn còn mãi. Mỗi cuối tuần, em vẫn thường đạp xe qua nhà cô chơi, để được tâm sự cùng cô như lúc trước. Những khoảnh khắc ấy, em cảm thấy lòng mình thư giãn, dễ chịu vô cùng.