Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Viết bài văn kể chuyện sáng tạo câu chuyện Dế Mèn Phiêu Lưu Ký của nhà văn Tô Ho…

Viết bài văn kể chuyện sáng tạo câu chuyện Dế Mèn Phiêu Lưu Ký của nhà văn Tô Ho…

Viết bài văn kể chuyện sáng tạo câu chuyện Dế Mèn Phiêu Lưu Ký của nhà văn Tô Hoài 
Nhanh ạ ! c.on mn
Hỏi bởi:
3 câu trả lời
▲ 7
Chào các em học sinh lớp 5 thân mến!

Cô rất vui khi các em hào hứng với một đề bài tập làm văn rất hay và sáng tạo. Kể lại một câu chuyện đã học theo cách của riêng mình là một dạng bài giúp chúng ta rèn luyện trí tưởng tượng và khả năng hóa thân vào nhân vật. Với câu chuyện Dế Mèn Phiêu Lưu Ký, chúng ta có rất nhiều cách để sáng tạo. Hôm nay, cô sẽ hướng dẫn các em từng bước để hoàn thành bài văn này thật tốt nhé.

Đề bài: Viết bài văn kể chuyện sáng tạo câu chuyện Dế Mèn Phiêu Lưu Ký của nhà văn Tô Hoài.

Để làm bài văn này, chúng ta sẽ không kể lại y hệt trong sách, mà sẽ “biến hóa” một chút. Cách sáng tạo phổ biến và thú vị nhất ở lứa tuổi của các em là đóng vai một nhân vật khác để kể lại câu chuyện. Cô gợi ý chúng ta hãy thử đóng vai nhân vật Dế Choắt để kể lại đoạn truyện “Bài học đường đời đầu tiên”.

Nào, chúng ta cùng bắt đầu theo các bước sau nhé!

BƯỚC 1: XÁC ĐỊNH YÊU CẦU VÀ XÂY DỰNG DÀN Ý

1. Ngôi kể: Chúng ta sẽ xưng “tôi” và tự nhận mình là Dế Choắt.
2. Nội dung kể: Kể lại sự việc Dế Mèn trêu chọc chị Cốc dẫn đến cái chết oan uổng của Dế Choắt.
3. Cảm xúc chủ đạo: Buồn bã, xót xa nhưng cũng có cả sự tha thứ, mong muốn Dế Mèn trưởng thành hơn.

4. Dàn ý chi tiết:

a. Mở bài: Giới thiệu bản thân và hoàn cảnh.
– Tôi là ai? (Tôi là Dế Choắt đây, người hàng xóm gầy gò, ốm yếu của anh Dế Mèn).
– Tôi kể lại câu chuyện này trong hoàn cảnh nào? (Có thể kể khi đã mất, nhìn lại quãng đời ngắn ngủi của mình và nhớ về người bạn hàng xóm).

b. Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện theo góc nhìn của Dế Choắt.
Đoạn 1: Cuộc sống hàng xóm với Dế Mèn.
– Kể về sự yếu ớt, bệnh tật của bản thân, cái hang sơ sài, tạm bợ.
– Kể về Dế Mèn: một chàng dế cường tráng, khỏe mạnh nhưng tính tình kiêu căng, ngạo mạn. Tôi vừa ngưỡng mộ sức khỏe của anh ấy, vừa có chút sợ hãi tính cách hung hăng đó.
– Kể lại việc tôi nhờ Mèn đào giúp một cái ngách thông sang nhà anh để phòng khi nguy hiểm và bị Mèn từ chối phũ phàng như thế nào.

Đoạn 2: Sự việc trêu chọc chị Cốc.
– Dế Mèn nghĩ ra trò trêu chị Cốc. Lúc đó, tôi cảm thấy thế nào? (Hoảng sợ, lo lắng, đã vội can ngăn nhưng không được).
– Dế Mèn cất tiếng hát trêu chọc. Âm thanh đó nghe như thế nào qua tai của tôi? (Vừa ngông nghênh, vừa gieo rắc tai họa).
– Khi Dế Mèn chui tọt vào hang, tôi đã cảm thấy bất an ra sao.

Đoạn 3: Cái chết oan uổng và bài học cho Dế Mèn.
– Chị Cốc tức giận, tưởng tôi là kẻ trêu chọc. Chị ấy trông đáng sợ thế nào? (Cái bóng khổng lồ, cái mỏ nhọn hoắt).
– Chị Cốc mổ xuống hang của tôi. Tôi cảm thấy đau đớn, tuyệt vọng ra sao.
– Dế Mèn chạy sang, ôm tôi vào lòng và hối hận. Lúc đó, tôi nghĩ gì? (Không hề oán trách, chỉ mong Mèn sửa đổi).
– Lời trăn trối cuối cùng của tôi dành cho Dế Mèn. Tôi nói ra những lời đó với mong muốn gì?

c. Kết bài: Nêu cảm nghĩ sau khi câu chuyện kết thúc.
– Bày tỏ sự tha thứ cho Dế Mèn.
– Thể hiện niềm tin và hy vọng rằng từ bài học đau đớn này, Dế Mèn sẽ thay đổi, trở thành một người tốt, biết yêu thương và giúp đỡ kẻ yếu.

BƯỚC 2: VIẾT THÀNH BÀI VĂN HOÀN CHỈNH

Dựa vào dàn ý trên, các em hãy dùng lời văn của mình để viết thành một bài văn hoàn chỉnh. Hãy nhớ, vì mình đang đóng vai Dế Choắt nên phải thể hiện đúng giọng điệu và cảm xúc của nhân vật nhé!

ĐOẠN VĂN THAM KHẢO CHO PHẦN THÂN BÀI

(Đây là một đoạn ví dụ để các em hình dung cách viết nhé)

…Bỗng một hôm, anh Mèn nảy ra một ý nghĩ tinh quái. Anh rủ tôi trêu chọc chị Cốc đang lội bì bõm ở đầm nước. Vừa nghe thấy, tôi đã tái mặt, vội xua tay: “Thôi, thôi anh Mèn ạ! Em sợ lắm! Chị Cốc mà nổi giận thì chúng mình chỉ có toi mạng!”. Nhưng anh Mèn đâu có nghe. Anh bĩu môi, cho rằng tôi nhát gan. Rồi chẳng nói chẳng rằng, anh cất giọng a dua, hát một câu thơ chế giễu cái dáng điệu của chị Cốc. Tôi đứng bên này cửa hang mà run như cầy sấy. Lời hát ngông cuồng của anh Mèn như gieo rắc tai ương xuống đầu chúng tôi. Vừa dứt lời, anh Mèn đã nhanh như cắt chui tọt vào hang sâu, còn tôi thì đứng chết trân vì sợ hãi…

BƯỚC 3: ĐỌC LẠI VÀ CHỈNH SỬA

Sau khi viết xong, các em đừng vội nộp bài. Hãy đọc lại thật kỹ để:
– Sửa lỗi chính tả, lỗi dùng từ, đặt câu.
– Kiểm tra xem câu văn đã mượt mà, giàu hình ảnh và cảm xúc chưa.
– Đảm bảo bài văn đã thể hiện đúng tâm trạng và suy nghĩ của nhân vật Dế Choắt.

Cô tin rằng với sự hướng dẫn chi tiết này, các em sẽ viết được một bài văn kể chuyện sáng tạo thật hay và độc đáo. Hãy mạnh dạn thể hiện trí tưởng tượng của mình nhé!

Chúc các em thành công

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 1

Tôi đưa Dế Choắt đến chôn vào một vùng cỏ um tùm nhất và đắp thành nấm mộ to, trên đặt một vòng hoa trắng.

Lúc này, trời đã ngả về chiều, ánh trăng mờ nhạt chiếu trên từng bông cỏ khiến chúng có vẻ ảm đạm. Những bông hoa trắng trên mộ Choắt dường như ánh lên một màu tang tóc, đau thương. Trên bầu trời, mây như ngừng trôi, muôn vật đều yên ắng, chỉ còn lại tiếng gió như tiếng dương cầm và nước như đang hát một bản thánh ca tiễn Choắt về cõi hư vô…

Trong khung cảnh buồn đến não ruột ấy, vẫn có người đứng lặng lẽ bên mộ Dế Choắt. Đó là tôi. Tôi nhớ lại những chuyện cũ mà ân hận và xót xa. Giá như mình không trêu chị Cốc thì đâu đến nỗi Choắt phải bỏ cả tính mạng của mình. Giờ đây, khi đứng trước mộ Dế Choắt, tôi mới nhận ra sai lầm của mình, mới biết phải sửa ngay sai lầm đó. Tôi nghĩ:

Có biết đâu mà lường: hung hăng, hống hách thì chỉ có đem thân mà trả nợ cử chỉ ngu dại. Tất cả lỗi lầm ra do tôi. Tôi mà không trêu chị Cốc thì bây giờ Dế Choắt vẫn còn sống. Tôi nghĩ đến lời dặn dò của Dế Choắt, một lời khuyên chân thành đã kéo tôi ra khỏi vẻ hung hăng thường ngày: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn thì cũng mang vạ vào mình”. Tôi đứng lặng hồi lâu, nghĩ về bài học đường đời đầu tiên, nghĩ về tất cả mọi người và những cử chỉ của mình mà thấy lòng ân hận: “Không anh Choắt ạ, anh ở nơi chín suối hãy yên tâm, tôi sẽ sửa sai khi còn chưa muộn. Tôi sẽ không phụ lời anh dặn dò đâu! Anh cứ yên tâm!”.

Mặt trời đã gần lặn, chỉ còn một chút ánh sáng yếu ớt soi khắp không gian. Tôi cúi xuống bốc một nắm đất đắp lên mộ cho Choắt. Tôi nhìn mộ Choắt lần cuối cùng rồi quay gót, quả quyết bước đi…

Gió vẫn thổi, cỏ cây, hoa lá lao xao rồi cúi rạp về phía mộ Choắt chào vĩnh biệt. Sương đã xuống, sương rơi từng giọt trên cỏ, từng giọt trên mộ Dế Choắt. Mặt trời đã lặn hẳn, cỏ cây vẫn như rì rào, lao xao, gió thổi mạnh sương vẫn xuống. Màn sương trắng in hình một chú Dế cúi đầu lầm lũi đi xa dần.

Trả lời bởi: Thành Bảo
▲ 4

Truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” là một tác phẩm đặc sắc và nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài dành cho lứa tuổi thiếu nhi. Đây là một câu chuyện đầy thú vị và hấp dẫn về hành trình phiêu lưu của Dế Mèn qua nhiều vùng đất của các loài vật khác nhau. Chương đầu tiên của chuyện là “Bài học đường đời đầu tiên” đã miêu tả rõ nét cả ngoại hình và tính cách của Dế Mèn, đồng thời đó cũng là câu chuyện về bài học đầu tiên của Dế Mèn.

Ngay phần mở đầu, nhà văn đã giới thiệu một cách chi tiết về chú dế này. Dế Mèn là một chú dế khỏe mạnh, cường tráng và có lối sống khoa học: “Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực nên tôi chóng lớn lắm”, “chẳng bao lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng”. Dưới cái nhìn tinh tế, trí tưởng tượng phong phú và kỹ lưỡng, Tô Hoài đã tái hiện chân chung của một chàng dế thanh niên thật đẹp và sinh động: “thân hình cường tráng, đôi càng mẫm bóng, những vuốt ở chân và ở khoeo cứng và nhọn hoắt”, “ chỉ cần lia qua là những ngọn cỏ đã ngã rạp xuống”…

Dế Mèn luôn tự tin về bản thân mình, mỗi bước đi của cậu trở nên “trịnh trọng, khoan thai”, cho ra cái dáng điệu của “con nhà võ”. Không chỉ dừng lại ở việc miêu tả hình dáng bên ngoài của Dế Mèn, nhà văn còn đi sâu vào tính cách của chú dế này, cho người đọc cảm nhận một chú dế nhỏ bé cũng có những nét tính cách khác nhau. Dế Mèn là một chú dế tự tin, yêu đời và luôn tự hào về bản thân mình, luôn hãnh diện với bà con hàng xóm vì vẻ ngoại hình và sức mạnh của mình. Nhưng chính từ sự tự hào và tự tin thái quá của tuổi trẻ mà Dế Mèn lại trở thành kiểu tự cao, tự đắc, kiêu căng và xốc nổi.

Dế Mèn đem cái sức mạnh của mình đi để chòng ghẹo hàng xóm chứ không phải là giúp đỡ, hàng xóm chỉ là nhường nhịn không thèm chấp với Mèn nhưng chú lại nghĩ đó là họ sợ mình, không ai dám đối đầu với mình. Chính vì thế sự ảo tưởng ngông cuồng của Dế Mèn lại càng được đà đẩy lên cao, bản thân tự cho mình là “một tay ghê gớm, có thể sắp đứng đầu thiên hạ rồi”. Rồi chính bản tính kiêu căng, hống hách và ngông cuồng ấy của Dế Mèn đã để lại cho chú dế một bài học nhớ đời, bài học đắt giá ấy đã đánh đổi bằng cả mạng sống của anh bạn hàng xóm là Dế Choắt.

Trái ngược hoàn toàn với Dế Mèn, Dế Choắt là một kẻ gầy gò, ốm yếu, bộ dạng không có sức sống lại không có sức làm. Dế Mèn là hàng xóm nhưng lại chỉ biết chê bai, khinh bỉ, khi Dế Choắt nhờ giúp cũng chẳng bận tâm. Bản tính ngông cuồng của Dế Mèn đã nảy ra ý tưởng trêu chị Cốc, hắn rủ Dế Choắt nhưng Dế Choắt thì sợ không dám, còn căn ngăn nhưng không được. Sau khi trêu chị Cốc, Dế Mèn thì chui tọt vào hang sâu của mình lẩn trốn, mà đâu ngờ người bị chị Cốc tóm được lại là Choắt, Dế Choắt đã gánh chịu mọi hậu quả từ trò đùa dại dột của Dế Mèn. Chỉ đến khi Dế Choắt thoi thóp, Dế Mèn mới ân hận nhận ra lỗi lầm, tuy vậy cũng nhờ có Dế Choắt mà Dế Mèn có được bài học quý giá: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn cũng mang vạ vào mình đấy”.

Bằng nghệ thuật miêu tả tài tình và bút pháp nhân hóa so sánh điêu luyện, nhà văn Tô Hoài đã cho người đọc thấy được chân dung sống động về một chú dế. Bên cạnh đó còn rút ra những bài học sâu sắc trong cuộc sống, đó là phải luôn biết khiêm tốn, giúp đỡ người khác và khi mắc lỗi phải biết sửa chữa lỗi lầm.

Trả lời bởi: Thương Phùng

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo