Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với mẹ (kh chép mạng)
Bài tập này nằm trong phần Tập làm văn của chương trình Ngữ Văn lớp 6, thuộc các bộ sách mới như Kết nối tri thức, Chân trời sáng tạo hay Cánh diều. Mục đích của bài tập này là giúp các em rèn luyện kĩ năng viết bài văn tự sự, biết cách sắp xếp ý, lựa chọn từ ngữ sinh động để tái hiện lại một câu chuyện có thật, thể hiện tình cảm của mình.
Bây giờ, chúng ta sẽ đi vào từng bước để hoàn thành bài tập này nhé!
Bước 1: Đọc kĩ đề bài và xác định yêu cầu.
Đề bài yêu cầu chúng ta “Viết bài văn kể lại một kỉ niệm của bản thân với mẹ”.
Những điểm cần lưu ý:
– Kể lại: Bài văn phải có yếu tố tự sự, tức là kể lại một câu chuyện theo trình tự thời gian hoặc trình tự diễn biến của sự việc.
– Một kỉ niệm: Chúng ta chỉ chọn một kỉ niệm cụ thể, không dàn trải nhiều chuyện. Kỉ niệm này nên có ý nghĩa với bản thân em, có thể là một kỉ niệm vui, buồn, cảm động, hay một bài học ý nghĩa.
– Của bản thân với mẹ: Câu chuyện phải xoay quanh mối quan hệ giữa em và mẹ. Mẹ là nhân vật trung tâm hoặc đóng vai trò quan trọng trong kỉ niệm đó.
– Không chép mạng: Điều này rất quan trọng. Bài viết phải là suy nghĩ, tình cảm và lời văn của chính em. Cô tin rằng, mỗi bạn đều có những kỉ niệm độc đáo và đáng nhớ của riêng mình.
Bước 2: Lựa chọn kỉ niệm.
Đây là bước quan trọng nhất. Các em hãy dành thời gian suy nghĩ về những lần em ở bên mẹ, những khoảnh khắc em cảm nhận rõ nhất tình yêu thương, sự quan tâm, hay những bài học mẹ đã dạy cho em.
Một vài gợi ý để các em có thể nhớ lại:
– Lần mẹ bị ốm và em chăm sóc mẹ.
– Lần mẹ làm điều gì đó đặc biệt cho em nhân dịp sinh nhật, ngày khai giảng, hay khi em đạt được thành tích tốt.
– Một lần mẹ phạt em vì lỗi lầm, nhưng sau đó em hiểu ra bài học.
– Những buổi mẹ cùng em học bài, đi chơi, hay làm việc nhà.
– Một lời khuyên, một câu chuyện mẹ kể mà em còn nhớ mãi.
Khi chọn kỉ niệm, hãy chọn kỉ niệm mà em có thể nhớ rõ các chi tiết: thời gian, địa điểm, những người có mặt, những gì đã xảy ra, em đã cảm thấy thế nào, và mẹ đã nói gì, làm gì.
Ví dụ: Cô chọn kỉ niệm lần mẹ đưa cô đi mua chiếc cặp sách đầu tiên đi học lớp 6.
Bước 3: Lập dàn ý chi tiết cho bài văn.
Sau khi đã chọn được kỉ niệm, chúng ta sẽ lập dàn ý. Một bài văn tự sự thường có ba phần chính: Mở bài, Thân bài, Kết bài.
1. Mở bài:
– Giới thiệu chung về mẹ hoặc về tình cảm của em dành cho mẹ.
– Giới thiệu về kỉ niệm mà em sẽ kể. Có thể mở bài trực tiếp hoặc gián tiếp.
– Mở bài trực tiếp: Nêu thẳng tên kỉ niệm hoặc sự kiện.
– Mở bài gián tiếp: Nêu một suy nghĩ, cảm xúc chung về mẹ rồi mới dẫn vào kỉ niệm.
Ví dụ dàn ý mở bài:
– Mở bài gián tiếp: “Tình mẹ bao la như biển cả, luôn che chở và yêu thương em vô bờ bến. Trong cuộc đời em, có vô vàn kỉ niệm đẹp với mẹ, nhưng có một kỉ niệm mà em không bao giờ quên, đó là lần mẹ đưa em đi mua chiếc cặp sách đầu tiên vào năm em vào lớp 6.”
2. Thân bài:
Phần này là phần quan trọng nhất, nơi em sẽ kể lại câu chuyện một cách chi tiết và sinh động. Em cần sắp xếp các sự việc theo trình tự hợp lý.
– Hoàn cảnh dẫn đến kỉ niệm: Sự việc đó xảy ra khi nào? Ở đâu? Lúc đó em hoặc mẹ đang làm gì? Tại sao kỉ niệm đó lại diễn ra?
– Diễn biến sự việc: Kể lại từng sự việc, hành động, lời nói của mẹ và của em trong kỉ niệm đó. Hãy sử dụng các giác quan (nhìn, nghe, ngửi, nếm, xúc giác) để miêu tả cho sinh động. Chú ý miêu tả thái độ, cử chỉ, nét mặt của mẹ và của em để làm nổi bật cảm xúc.
– Cảm xúc của em và mẹ trong kỉ niệm đó: Em đã cảm thấy thế nào? Mẹ em có vẻ mặt ra sao?
– Kết quả hoặc ý nghĩa của kỉ niệm: Sau sự việc đó, điều gì đã xảy ra? Em đã học được bài học gì? Tình cảm của em dành cho mẹ thay đổi ra sao?
Ví dụ dàn ý thân bài (kỉ niệm đi mua cặp sách):
– Hoàn cảnh: Gần đến ngày tựu trường, em chuẩn bị vào lớp 6. Cặp sách cũ đã quá nhỏ và cũ. Em rất háo hức nhưng cũng hơi lo lắng. Mẹ nhìn em và nói sẽ đưa em đi mua cặp sách mới.
– Diễn biến: Hai mẹ con đi bộ ra cửa hàng sách gần nhà. Cửa hàng đông vui nhộn nhịp. Em nhìn ngắm đủ loại cặp sách, có nhiều màu sắc và hình ảnh. Em chỉ vào một chiếc cặp màu xanh có hình siêu nhân mà em rất thích. Mẹ xem xét kĩ, hỏi em có thấy nặng không, có tiện lợi không. Mẹ còn cân nhắc giá cả. Cuối cùng, mẹ mua cho em chiếc cặp ấy. Em vui sướng ôm chầm lấy mẹ.
– Cảm xúc: Em cảm thấy rất vui vẻ, tự hào. Nét mặt mẹ thì ánh lên niềm hạnh phúc khi thấy em vui.
– Ý nghĩa: Chiếc cặp sách đó không chỉ là món quà mà còn là sự động viên, khích lệ của mẹ dành cho em. Nó giúp em tự tin hơn bước vào năm học mới.
3. Kết bài:
– Nêu cảm nghĩ, suy nghĩ của em về kỉ niệm đó và về mẹ.
– Khẳng định lại tình cảm của em dành cho mẹ.
– Có thể bày tỏ mong muốn hoặc lời hứa với mẹ.
Ví dụ dàn ý kết bài:
– “Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy chiếc cặp sách ấy, em vẫn nhớ mãi ngày hôm ấy. Em càng thêm yêu thương và biết ơn mẹ. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.”
Bước 4: Viết bài văn dựa theo dàn ý.
Sau khi có dàn ý, các em bắt đầu viết bài.
– Sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc: Chọn những từ ngữ, câu văn sinh động, gợi tả, gợi cảm để bài viết thêm hấp dẫn. Ví dụ, thay vì nói “mẹ mua cho em cái cặp”, em có thể nói “mẹ ân cần chọn lựa cho em một chiếc cặp ưng ý”.
– Kết hợp lời kể, tả và biểu cảm: Trong bài văn tự sự, chúng ta có thể xen kẽ các yếu tố miêu tả (cảnh vật, con người) và biểu cảm (cảm xúc, suy nghĩ) để bài văn thêm sinh động.
– Chú ý sắp xếp các câu văn, đoạn văn mạch lạc, logic.
– Viết đúng ngữ pháp, chính tả.
Bước 5: Đọc lại và chỉnh sửa bài viết.
Sau khi viết xong, các em nhớ đọc lại bài viết của mình để:
– Kiểm tra xem đã đủ ý chưa, có thiếu sót gì không.
– Xem các câu văn, đoạn văn đã mạch lạc, logic chưa.
– Sửa lỗi chính tả, ngữ pháp, dùng từ.
– Kiểm tra xem bài viết đã thể hiện rõ cảm xúc của mình chưa.
Lưu ý thêm về các yếu tố trong chương trình mới:
Các bộ sách mới nhấn mạnh việc sử dụng các phương pháp giao tiếp, các yếu tố miêu tả, biểu cảm xen kẽ trong bài văn tự sự để bài viết phong phú hơn. Khi viết về kỉ niệm với mẹ, các em hãy cố gắng khắc họa rõ nét hình ảnh của mẹ (qua ngoại hình, cử chỉ, lời nói), cảnh vật xung quanh, và đặc biệt là tình cảm của mình và mẹ.
Ví dụ, khi miêu tả mẹ, các em có thể dùng:
– Ngoại hình: “Mẹ em có mái tóc đen dài óng ả”, “Đôi mắt mẹ hiền từ như hai hòn bi ve”.
– Cử chỉ, hành động: “Mẹ xoa đầu em”, “Mẹ trìu mến nhìn em”, “Bàn tay mẹ ấm áp”.
– Lời nói: “Mẹ nhẹ nhàng dặn dò”, “Giọng mẹ vang lên đầy yêu thương”.
Và khi kể về kỉ niệm, hãy nhớ rằng không có công thức toán học nào áp dụng trực tiếp cho việc viết văn. Tuy nhiên, chúng ta có thể hiểu “lập dàn ý” giống như việc “phân tích đề bài” trong toán học để tìm ra các thành phần, các bước giải. Tỉ lệ các phần trong bài văn cũng có thể coi là một “tỉ lệ vàng” trong nghệ thuật, ví dụ như tỉ lệ vàng trong các tác phẩm hội họa, kiến trúc. Nhưng điều quan trọng nhất là sự chân thành và tình cảm của các em gửi gắm vào bài viết.
Chúc các em có những bài văn thật hay và ý nghĩa! Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đừng ngần ngại hỏi cô nhé!
Bài làm
Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ không ai quan trọng và yêu thương ta hơn mẹ. Với tôi, mẹ không chỉ là người sinh ra tôi mà còn là người luôn âm thầm dõi theo, chăm sóc và dạy tôi những bài học quý giá. Một kỉ niệm đáng nhớ với mẹ đã để lại trong tôi dấu ấn sâu đậm, một bài học mà tôi luôn mang theo suốt đời.
Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè oi bức. Tôi vừa kết thúc kỳ thi học kỳ và trở về nhà với tâm trạng u ám vì bài làm không được như mong đợi. Khi bước vào nhà, tôi chẳng nói lời nào mà vội chạy lên phòng, đóng sập cửa lại. Mẹ biết tôi buồn, nên không trách mắng mà chỉ gõ cửa phòng nhẹ nhàng.
– “Con có muốn ra ngoài với mẹ một lát không?” – Mẹ hỏi bằng giọng dịu dàng.
Tôi không muốn đi, nhưng ánh mắt hiền từ của mẹ khiến tôi không thể từ chối. Hai mẹ con cùng nhau đi dạo trên con đường làng quen thuộc. Khi gió nhẹ thổi qua, mẹ chậm rãi nói:
– “Trong cuộc sống, ai cũng có lúc mắc sai lầm hoặc thất bại. Quan trọng không phải là con đã làm được bao nhiêu, mà là con học được gì từ đó để tiến bộ hơn.”
Lời nói của mẹ như ánh sáng chiếu vào tâm hồn đang nặng trĩu của tôi. Mẹ không trách móc tôi vì kết quả thi, mà khích lệ tôi nhìn nhận lỗi lầm để sửa sai. Sau đó, mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện thời thơ ấu của mẹ, những lần mẹ cũng vấp ngã nhưng đã kiên cường đứng dậy.
Khi về đến nhà, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Tối hôm đó, mẹ làm món cá kho – món ăn yêu thích nhất của tôi. Trong bữa cơm, mẹ lại ân cần:
– “Con chỉ cần cố gắng hết mình. Dù kết quả thế nào, mẹ vẫn luôn tự hào về con”.
Kỉ niệm ấy tuy đơn giản, nhưng nó giúp tôi nhận ra rằng, thất bại không phải là dấu chấm hết mà là cơ hội để trưởng thành. Tình yêu thương và sự bao dung của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn trong cuộc sống.
Đối với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người thầy đầu tiên dạy tôi bài học làm người. Kỉ niệm ấy luôn nhắc nhở tôi phải sống tốt hơn, xứng đáng với những hi sinh thầm lặng của mẹ.
\(Hoidap247#\)
\(Ng\) \(Ngọc\) \(Anh\) \(Khoa\)
Cuộc đời của mỗi chúng ta được bao phủ bởi những kỉ niệm in sâu trong lòng mõi cá nhân ta.Nhưng mẹ là kỉ niệm khiến ta nhớ nhung mãi đến hết phần đời còn lại và tôi cũng giống bao người khác tôi cũng có những câu chuyện liên quan đến mẹ của mình đó là hôm tôi tập đi xe đạp.
Vào một buổi sáng trong xanh,tôi bắt gặp những bạn cùng tuổi với tôi đang đạp xe dạo quanh các khu phố tôi nhìn thấy những chiếc xe hồng của một bạn trong đó ánh mắt không thể dứt ra được vì chiếc xe đạp trông rất đẹp tôi cũng khát khao được một chếc xe đạp như vậy.Khi trở về nhà tôi kể với mẹ tôi,mẹ tôi nghe xong đã hứa với tôi sẽ mua cho tôi một chiếc xe đạp như thế tôi vui đến mức cười phá lên.Hôm sau,tôi thấy mẹ mang đến cho tôi một chiếc xe đạp màu hồng còn có hình dán rất đẹp mắt tôi vuii đến mức chạy ra ngồi lên đạp thử thì bị ngã tuy có phần hơi đau nhưng nhìn thấy món quà mẹ tặng tôi lại cảm thấy không đau tẹo nào.
Những ngày sau đó,tôi luôn gọi mẹ hướng dẫn tôi đi xe đạp mẹ tôi cũng sắp xếp công việc để có thể hướng dẫn tôi được nhiều hơn,tôi nhiều lần bị ngã nhưng với sự ủng hộ của mẹ đã giúp tôi lấy lại ý chí và sự quyết tâm lại mà vững vàn đứng dậy tập đạp xe đạp.Từ những mấy ngày sau,tôi vẫn như thường lệ tôi vẫn đạp xe cùng với sự hướng dẫn của mẹ.Mấy ngày sau nữa,tôi khi đã biết mình đã đạp xe như bao bạn khác tôi vuii lắm chạy lon ton tìm mẹ để khoe mẹ tôi nghe xong cũng mỉm cười với tôi.
Cũng từ lúc đó tôi đã biết đi xe đạp,tôi yêu quý mẹ tôi lắm vì mẹ là người chăm sóc tôi vậy mà.Tôi thề với mẹ tôi sẽ học giỏi để đem cho mẹ kết quả tốt và mong sau này không còn có sự hướng dẫn của mẹ tôi cũng sẽ thật cố gắng,thật quyết tâm,nỗ lực,có ý chí để có thể thành công như vậy tôi mong là vậy.