Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em<không chép mạng ạ>

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em<không chép mạng ạ>

Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em<không chép mạng ạ>
Hỏi bởi: hientran
3 câu trả lời
▲ 8
Chào các em học sinh thân mến! Hôm nay cô trò mình sẽ cùng nhau chinh phục một dạng bài văn rất hay và ý nghĩa, đó là bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của bản thân. Dạng bài này giúp chúng ta rèn luyện kỹ năng miêu tả cảm xúc, sắp xếp trình tự sự việc và thể hiện sự đồng cảm.

Chúng ta sẽ cùng nhau đi từng bước để hoàn thành bài văn này nhé, giống như chúng ta học từng bài thơ, từng câu chuyện trong Sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 6 vậy.

Bước 1: Hiểu yêu cầu đề bài

Đề bài yêu cầu chúng ta “Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em”. “Trải nghiệm buồn” ở đây có thể là một sự việc, một kỷ niệm khiến em cảm thấy buồn, tiếc nuối, hoặc có chút hối hận. Quan trọng là trải nghiệm này là của chính em, không chép mạng.

Bước 2: Tìm và chọn trải nghiệm buồn

Đây là bước quan trọng nhất, các em hãy suy nghĩ thật kỹ về những kỷ niệm, sự việc đã xảy ra với mình. Có thể là:
* Một lần làm bố mẹ buồn lòng vì lỗi lầm của mình.
* Một lần làm mất đồ vật quý giá.
* Một lần thi đấu thể thao hoặc tham gia một cuộc thi mà mình không đạt kết quả mong muốn.
* Một lần chia tay bạn bè thân thiết khi chuyển trường hoặc bạn bè chuyển đi.
* Một lần không giúp đỡ được ai đó gặp khó khăn.

Khi chọn trải nghiệm, các em hãy ưu tiên những chuyện mình còn nhớ rõ cảm xúc, có thể nhớ được chi tiết các sự việc đã diễn ra. Cô ví dụ, cô có thể chọn trải nghiệm lần đầu tiên làm mất chiếc xe đạp mới mà bố mẹ vừa tặng.

Bước 3: Lập dàn ý cho bài văn

Một bài văn kể chuyện thường có ba phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

* Mở bài: Giới thiệu về trải nghiệm buồn mà em sẽ kể. Có thể mở bài trực tiếp hoặc gián tiếp.
* Trực tiếp: “Trong cuộc sống, ai cũng có những lúc trải qua những kỷ niệm buồn. Tôi cũng vậy, và kỷ niệm buồn nhất mà tôi còn nhớ mãi là…”
* Gián tiếp: “Cuộc sống đôi khi có những gam màu xám xịt, những nốt trầm buồn khiến ta phải suy ngẫm. Tôi đã từng có một trải nghiệm như thế khi…”

* Thân bài: Kể lại diễn biến của câu chuyện. Phần này cần chi tiết, có trình tự.
* Giới thiệu hoàn cảnh: Sự việc xảy ra khi nào, ở đâu, cùng với ai? Cảm xúc của em lúc đó như thế nào?
* Diễn biến sự việc: Kể lại từng hành động, lời nói, suy nghĩ của em và những người xung quanh. Lúc này, cảm xúc buồn bắt đầu xuất hiện và thể hiện rõ.
* Cao trào của sự việc (nếu có): Khoảnh khắc cảm xúc buồn lên đến đỉnh điểm.
* Kết quả của sự việc: Sự việc kết thúc như thế nào? Em đã nhận ra điều gì?

* Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về trải nghiệm đó, bài học rút ra hoặc mong ước.
* Nêu lại cảm xúc buồn còn đọng lại.
* Bài học mà em rút ra từ trải nghiệm đó.
* Mong ước trong tương lai để không lặp lại lỗi lầm hoặc để mọi chuyện tốt đẹp hơn.

Bước 4: Viết bài văn dựa trên dàn ý

Bây giờ, chúng ta sẽ bắt tay vào viết dựa trên dàn ý đã lập. Cô sẽ hướng dẫn các em cách viết chi tiết từng phần.

Mở bài (Ví dụ: Dùng trải nghiệm làm mất xe đạp):

“Trong cuộc sống, ai trong chúng ta cũng từng trải qua những khoảnh khắc khiến trái tim chùng xuống, những kỷ niệm buồn mà ta khó lòng quên được. Với tôi, kỷ niệm buồn nhất, ám ảnh nhất có lẽ là lần đầu tiên tôi làm mất đi một vật mà mình yêu quý.”

Thân bài (Diễn biến chi tiết):

* Giới thiệu hoàn cảnh:
“Đó là vào một buổi chiều hè oi ả, khi tôi vừa tròn 8 tuổi. Chiếc xe đạp màu xanh dương mà bố mẹ mới mua tặng tôi cách đó không lâu, với những con tem hình siêu nhân dán dọc theo khung xe, là cả một thế giới của tôi. Tôi yêu quý nó vô cùng, xem nó như một người bạn đồng hành trên mọi nẻo đường.”

* Diễn biến sự việc:
“Vào ngày hôm ấy, sau giờ tan học, tôi dắt xe đạp xuống sân trường để về nhà. Tôi rất thích cái cảm giác đạp xe, gió luồn qua tóc, thế giới xung quanh như chậm lại. Tuy nhiên, hôm ấy, tôi lại bị cuốn vào một trò chơi với lũ bạn ở cuối sân trường. Chúng tôi đang thi xem ai ném lon nhanh hơn, và tôi đã mải mê quên hết mọi thứ. Khi cuộc chơi kết thúc, trời đã nhá nhem tối. Tôi mới sực nhớ ra chiếc xe đạp của mình. Tôi vội vàng chạy ra chỗ gửi xe. Nhưng lạ thay, chiếc xe của tôi đã không còn ở đó nữa! Tôi chạy đi chạy lại, hỏi han các bạn, hỏi bác bảo vệ, nhưng không ai thấy hay biết gì.”

* Cao trào của sự việc:
“Một cảm giác hoang mang, sợ hãi dâng lên trong lòng tôi. Tôi bắt đầu khóc nức nở. Hình ảnh chiếc xe đạp với những con tem siêu nhân cứ hiện lên trong tâm trí tôi, và tôi biết mình đã làm mất nó. Tôi sợ bố mẹ sẽ giận, sẽ thất vọng về mình.”

* Kết quả của sự việc:
“Buổi tối hôm đó, tôi đã phải thú nhận với bố mẹ về việc mình làm mất xe. Bố mẹ tôi tuy rất buồn và hơi giận, nhưng thay vì trách mắng, bố mẹ lại nhẹ nhàng hỏi han tôi. Bố mẹ nói rằng xe có thể mua lại, nhưng sự cẩn thận và trách nhiệm thì cần phải học. Dù rất buồn vì đã làm mất xe, nhưng tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút vì đã nói ra sự thật với bố mẹ.”

Kết bài (Nêu cảm nghĩ, bài học):

“Từ lần trải nghiệm buồn đó, tôi đã rút ra được một bài học quý giá về sự cẩn thận và tinh thần trách nhiệm với những gì mình được sở hữu. Tôi hiểu rằng, đôi khi, những sai lầm và sự tiếc nuối lại là những người thầy tốt nhất. Dù vẫn còn một chút buồn man mác khi nhớ lại, nhưng tôi luôn cố gắng ghi nhớ bài học ấy để không bao giờ lặp lại lỗi lầm tương tự.”

Bước 5: Rà soát và chỉnh sửa

Sau khi viết xong, các em hãy đọc lại bài văn của mình.
* Kiểm tra xem các ý đã mạch lạc, có liên kết với nhau chưa.
* Lỗi chính tả, ngữ pháp.
* Cách dùng từ, đặt câu đã hay chưa.
* Cảm xúc đã được thể hiện rõ ràng, chân thật chưa.

Các em thấy đó, một bài văn kể lại trải nghiệm buồn không chỉ là kể lại sự việc, mà còn là cách chúng ta nhìn lại bản thân, rút ra những bài học quý báu để trưởng thành hơn.

Bây giờ, các em hãy thử sức mình với một trải nghiệm buồn của riêng mình nhé! Cô luôn sẵn sàng lắng nghe và hỗ trợ các em. Chúc các em viết bài thật tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 1

Trong những năm tháng đi học, em đã trải qua nhiều kỉ niệm vui buồn khác nhau. Nhưng kỉ niệm khiến em buồn nhất là lần em làm mất chiếc bút máy mà mẹ mới mua cho.

Hôm đó, em mang theo chiếc bút máy màu xanh mà mẹ đã tặng nhân dịp đầu năm học mới. Em rất thích nó, lúc nào cũng giữ gìn cẩn thận. Thế nhưng trong giờ ra chơi, em cùng các bạn rủ nhau ra sân đá cầu. Vội quá, em để chiếc bút trên bàn mà không cất vào hộp bút như mọi lần. Khi quay lại lớp, em tá hỏa khi phát hiện cây bút không còn nữa. Em tìm khắp nơi: trong ngăn bàn, dưới ghế, thậm chí cả hành lang gần lớp, nhưng vẫn không thấy. Cảm giác lo lắng và buồn bã khiến mắt em cay xè.

Chiều về, mẹ hỏi vì sao hôm nay có vẻ không vui. Em ngập ngừng rồi thú nhận rằng mình đã làm mất chiếc bút mẹ mua. Mẹ không la mắng, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Lần sau con nhớ giữ đồ cẩn thận hơn nhé.” Chính câu nói ấy làm em càng buồn và tự trách mình nhiều hơn. Em hiểu rằng mẹ đã phải tiết kiệm để mua cho em cây bút đẹp như thế, vậy mà em lại vô ý làm mất.

Từ trải nghiệm buồn đó, em học được bài học quan trọng: phải biết trân trọng và giữ gìn những đồ dùng học tập của mình. Giờ đây, mỗi khi cầm bút viết bài, em đều tự nhắc mình phải cẩn thận hơn để không mắc lại sai lầm giống lần trước.

Trả lời bởi: Trang Phạm
▲ 1

Một trong những trải nghiệm buồn nhất mà em từng trải qua là khi chú mèo Mỡ của em bị lạc mất. Chú mèo Mít là món quà sinh nhật mà mẹ tặng em vào năm em học lớp 5. Từ ngày đó, Mỡ trở thành người bạn thân thiết nhất của em. Hàng ngày sau giờ học, em và chú luôn quấn quýt bên nhau. Mỡ có bộ lông trắng muốt và đôi mắt màu xanh dương lấp lánh. Chú rất tinh nghịch, thích leo trèo và thường nằm cuộn tròn bên cạnh em mỗi khi em học bài hay đọc sách. Những lúc như thế, em cảm thấy thật ấm áp và yên bình.
Một ngày nọ, khi đi học về, em không thấy Mỡ ở nhà như thường lệ. Em nghĩ có lẽ chú đang chơi quanh quẩn đâu đó, nhưng đến tối vẫn không thấy Mỡ về. Cảm giác lo lắng bắt đầu len lỏi trong lòng em. Em ra trước cửa gọi tên chú, nhưng chỉ có tiếng gió và bóng tối bao quanh. Cả đêm hôm đó, em không thể chợp mắt, trong đầu chỉ nghĩ về Mỡ. Em sợ rằng có lẽ chú đã đi xa và không biết đường về nhà, hoặc có thể bị lạc ở nơi nào đó không an toàn.
Sáng hôm sau, em quyết định đi tìm Mỡ khắp khu xóm. Em mang theo hình của chú và hỏi thăm từng nhà, hỏi cả những người bán hàng gần đó nhưng chẳng ai nhìn thấy. Dù cảm thấy mệt mỏi và buồn bã, em vẫn không bỏ cuộc. Em tiếp tục đi tìm, dán tờ rơi có hình của Mỡ ở các nơi công cộng và cầu mong ai đó sẽ nhìn thấy chú. Mỗi lần nghe tiếng mèo nào đó kêu lên, tim em lại đập mạnh, hy vọng đó là Mỡ. Nhưng rồi, lần nào em cũng thất vọng vì đó không phải là chú.
Những ngày tiếp theo, dù đã cố gắng hết sức để tìm kiếm, em vẫn không thể nào gặp lại Mỡ. Em phải chấp nhận rằng có lẽ Mỡ sẽ không trở về nữa. Tâm trạng em lúc đó thật khó tả, vừa buồn bã, vừa trống vắng. Ngày ngày về nhà, em vẫn vô thức nhìn quanh, hy vọng sẽ thấy hình bóng quen thuộc của chú ở đâu đó. Nhưng thời gian trôi qua, em hiểu rằng mình phải học cách chấp nhận sự mất mát này.
Dù đã lâu không còn Mỡ bên cạnh, nhưng em vẫn nhớ mãi hình ảnh chú mèo nhỏ dễ thương ấy. Em nhớ những khoảnh khắc vui đùa cùng Mỡ, nhớ những lần chú cuộn tròn ngủ ngon lành trên đùi em. Mỗi khi nhớ lại, em vừa thấy đau lòng nhưng cũng thấy ấm áp, vì Mỡ đã mang đến cho em những kỷ niệm đẹp trong suốt quãng thời gian hai đứa bên nhau.
Qua trải nghiệm này, em học được cách trân trọng những khoảnh khắc quý giá bên những người thân yêu. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn, và đôi khi những điều quý giá có thể biến mất mà mình không ngờ đến. Tuy buồn, nhưng em sẽ không quên những bài học mà Mỡ đã để lại cho em, về tình yêu thương và sự gắn bó. Em hy vọng ở một nơi nào đó, Mỡ cũng sẽ tìm được niềm vui và sự bình yên như khi còn bên em.

(bạn có thể thay tên mèo nhé

Trả lời bởi: minhtran

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo