viết bài văn tả cây phượng có biện pháp so sánh, nhân hoá
viết bài văn tả cây phượng có biện pháp so sánh, nhân hoá
Đầu tiên, cô trò mình sẽ cùng nhau đi vào từng bước để hoàn thành bài tập này nhé.
Bước 1: Tìm hiểu yêu cầu của đề bài
Đề bài yêu cầu chúng ta viết bài văn tả cây phượng. Yêu cầu đặc biệt là phải sử dụng biện pháp so sánh và nhân hóa. Điều này có nghĩa là bài văn của chúng ta không chỉ đơn thuần là miêu tả hình dáng, màu sắc của cây phượng mà còn phải thổi hồn vào đó, làm cho cây phượng trở nên sống động, gần gũi với con người hơn.
Bước 2: Lập dàn ý cho bài văn
Một bài văn tả cây thường có ba phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.
* Mở bài: Giới thiệu về cây phượng mà em muốn tả. Có thể là cây phượng ở đâu (sân trường, góc vườn, bên đường…)? Cây phượng đó có ý nghĩa gì đặc biệt với em?
* Thân bài: Đây là phần quan trọng nhất, chúng ta sẽ đi vào miêu tả chi tiết cây phượng.
* Tả bao quát: Vóc dáng chung của cây phượng (cao lớn, xum xuê, tán lá rộng…?).
* Tả chi tiết từng bộ phận:
* Thân cây: Vỏ sần sùi, màu sắc, có những đặc điểm gì thú vị?
* Cành cây: Vươn ra sao? Có giống bộ phận nào của con người hay động vật không?
* Lá cây: Màu xanh, hình dáng, sự thay đổi theo mùa?
* Hoa phượng: Đây là điểm nhấn! Màu đỏ rực, hình dáng cánh hoa, nở rộ như thế nào?
* Quả phượng (nếu có): Hình dáng, màu sắc?
* Sử dụng biện pháp tu từ: Trong quá trình tả chi tiết, chúng ta sẽ lồng ghép các biện pháp so sánh và nhân hóa một cách tự nhiên.
* So sánh: Hoa phượng như thế nào? Cành lá ra sao? Tán lá rộng như…
* Nhân hóa: Cây phượng như người bạn, như người chỉ đường, như đang làm gì đó…
* Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về cây phượng. Cây phượng gợi cho em điều gì? Tình cảm của em đối với cây phượng.
Bước 3: Sưu tầm và ghi nhớ các hình ảnh, chi tiết về cây phượng
Trước khi viết, các em hãy dành chút thời gian để quan sát thật kỹ một cây phượng mà em yêu thích. Hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng:
* Màu đỏ rực của hoa phượng mỗi khi hè về.
* Tán lá xanh mát che bóng.
* Cành cây khẳng khiu hay vạm vỡ.
* Tiếng ve kêu râm ran dưới tán phượng.
* Cây phượng đã chứng kiến những điều gì?
Bước 4: Luyện tập đặt câu với biện pháp so sánh và nhân hóa
Đây là lúc chúng ta “sáng tạo” với ngôn ngữ. Cô có một vài ví dụ để các em tham khảo:
* So sánh:
* Hoa phượng đỏ rực như ngàn vạn đốm lửa nhỏ.
* Tán lá phượng xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ.
* Cành phượng vươn dài như những cánh tay đón nắng.
* Nhân hóa:
* Cây phượng già đứng lặng lẽ giữa sân trường, như người gác cổng trung thành.
* Những chùm hoa phượng như đang vẫy chào mùa hè.
* Cây phượng nghiêng mình soi bóng xuống mặt đất.
* Cây phượng như đang thì thầm những câu chuyện của mùa hạ.
Bước 5: Viết bài văn hoàn chỉnh
Dựa trên dàn ý đã lập và những câu văn đã luyện tập, bây giờ chúng ta sẽ bắt tay vào viết bài. Các em hãy cố gắng viết câu văn mạch lạc, giàu hình ảnh và cảm xúc.
GỢI Ý BÀI VĂN MẪU (Các em có thể tham khảo và thay đổi cho phù hợp với ý tưởng của mình nhé!)
Mở bài:
Sân trường em có một cây phượng già. Cây phượng ấy không chỉ là bóng mát mà còn là một người bạn thân thiết, chứng kiến bao kỷ niệm tuổi học trò của chúng em.
Thân bài:
Cây phượng sừng sững giữa sân, cao lớn và vững chãi. Gốc cây to sần sùi, vỏ cây xám xịt, in hằn những vết năm tháng. Những rễ cây bám sâu vào lòng đất, như những ngón tay chắc khỏe đang níu giữ tuổi thơ của chúng em.
Mùa xuân, cây phượng khoác lên mình chiếc áo xanh mướt. Từng chùm lá nhỏ li ti kết lại thành từng mảng, trông thật mát mắt. Khi nắng hè gay gắt, cây phượng dang rộng tán lá như một chiếc ô khổng lồ, che chở cho chúng em khỏi cái oi ả của ngày hè. Những cành cây vươn dài, vươn cao, giống như những cánh tay đang vươn tới bầu trời xanh thẳm.
Nhưng có lẽ, vẻ đẹp rực rỡ nhất của cây phượng là vào những ngày hè. Khi tiếng ve râm ran báo hiệu mùa chia tay, cây phượng cũng bừng tỉnh. Từ những kẽ lá, những nụ hoa nhỏ xinh bắt đầu hé nở. Rồi chỉ trong chốc lát, cả cây phượng như bùng cháy. Hàng ngàn, hàng vạn đóa hoa phượng đỏ rực nở tung. Những cánh hoa mỏng manh, đỏ thắm như những đốm lửa li ti, rải khắp cành cây. Hoa phượng nở rộ, trông như một bó hoa khổng lồ mà thiên nhiên ban tặng. Cả một góc trời như rực lên bởi sắc đỏ của hoa phượng.
Những chùm hoa phượng bé nhỏ, xinh xắn, như những ngọn lửa đang reo vui. Chúng vẫy chào mùa hè, vẫy chào những tiếng cười trong trẻo của chúng em. Cây phượng như đang hát lên khúc ca của tuổi trẻ, của sự chia ly và hy vọng. Đôi khi, em thấy cây phượng như đang đứng đó, trầm ngâm suy tư, dõi theo từng bước chân vội vã của chúng em.
Kết bài:
Mỗi khi nhìn cây phượng, em lại nhớ về những năm tháng đã qua dưới mái trường này. Cây phượng không chỉ là một loài cây, mà còn là biểu tượng cho tuổi học trò hồn nhiên, trong sáng. Em yêu cây phượng, yêu cả sắc đỏ rực rỡ của nó, yêu cả những kỷ niệm mà nó đã gắn bó.
—
Các em thấy đó, việc sử dụng biện pháp so sánh và nhân hóa giúp cho bài văn của chúng ta trở nên sinh động và giàu cảm xúc hơn rất nhiều. Quan trọng là các em phải quan sát thật kỹ, cảm nhận bằng trái tim mình và dùng lời văn của mình để diễn đạt.
Chúc các em làm bài thật tốt nhé! Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đừng ngần ngại hỏi cô.
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Trước sân trường em có nhiều loại cây được trồng từ lâu năm như cây xà cừ, cây bàng, cây bằng lăng, cây phượng. Nhưng em vẫn dành tình cảm nhiều nhất cho cây phượng, có lẽ vì nó nằm ngay bên ngoài khung cửa sổ lớp em.
Cây phượng có từ bao giờ em cũng không biết nữa, chỉ biết rằng từ lúc em bước vào mái trường này đã thấy cây phượng sừng sững từ bao giờ. Cây phượng cao quá mái ngói của trường, xòe tán rộng, lòa xòa trên mái. Thân cây phượng xù xì, màu nâu thẫm, thi thoảng có nổi lên những cục to tròn như cái bướu. Một tay của em là có thể ôm được thân phượng vào lòng. Cây phương đứng bên cạnh khung cửa sổ, vẫn bình lặng từ ngày này qua ngày khác như các loại cây khác. Mỗi khi có làn gió lùa đến, những chiếc lá bé xíu rơi rụng theo, đậu lại trên mặt đất.
Mọi người vẫn bảo mùa hè là mùa của hoa phượng, mùa của màu đỏ rợp kín cả một góc trường. Màu hoa phượng còn là màu của sự chia ly, của rời xa của bao thế hệ tuổi học trò. Hoa phượng có màu đỏ, 5 cánh màu đỏ tươi, nhụy hoa màu vàng chụm lại thành một bông khoe sắc giữa tiết trời oi nực của mùa hè.
oa phượng bắt đầu nở vào tháng 5, khi sân trường dần dần thưa vắng, học trò chào tạm biệt nhau bước vào một kỳ nghỉ hè mới. Lúc ấy, hoa phượng nở, nhắc nhở học trò luôn nhớ về nhau, nhớ về mái trường. Hoa phượng đẹp nhưng buồn, buồn vì mùa hè hoa phượng nằm im lìm một mình trên gốc cây, thi thoảng lại rơi rụng trước sân trường.
Gốc cây phượng lòa xòa mặt đất, bò lổm ngổm như những con rắn khổng lồ đang bò trên mặt đất. Đám học trò bọn em vẫn nhặt những cánh hoa phượng rơi xuống mặt đất để ép vào trang vở trắng tinh đến lúc nào khô thì lấy ra. Những cánh hoa được ép mỏng tang, khô và dễ vỡ. Học trò vẫn bảo đó là loài hoa lưu giữ những kỉ niệm.
Chúng em sắp phải rời xa mái trường, sắp phải bước sang một chặng đường mới. Nhưng có lẽ hình ảnh cây phượng trên sân trường, bên cạnh cửa sổ vẫn luôn gợi nhắc nhiều kỉ niệm học trò.
Trong các loài cây trên đất nước ta, cây nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng. Nhưng với em, có lẽ cây phượng là người bạn vô cùng thân thiết bởi phượng là chứng nhân cho biết bao kỉ niệm vui buồn thời học tiểu học của em.
Cây phượng được trồng giữa sân trường. Phượng là một loài cây thân gỗ, tán cây rất chắc và nhiều nhánh. Lá phượng um tùm đan vào nhau như dáng vẻ e thẹn, ngại ngùng. Cây cao lớn, vững chắc tạo bóng mát cho học sinh ngồi nghỉ, chơi đùa, học bài dưới gốc cây. Thân phượng xù xì giống như đôi bàn tay chai sần vì sương gió của cha, tán phượng có thể che hết học trò chúng em tựa như lòng mẹ. Gần gũi, ấm áp, thân thiện đến lạ thường. Hoa mọc từng chùm, màu đỏ rực bắt mắt, nhìn thật lâu em mới cảm nhận hết vẻ đẹp của cây phượng. Hoa phượng có năm cánh, nở đồng loạt, từng cánh son mềm mịn như nhung kết thành từng bông, từng chùm, từng tán lớn xòe ra như muôn ngàn con bướm thắm đậu khít nhau. Giữa những cánh bướm thắm là nhị hoa dài phủ phấn vàng e lệ. Mùi hương hoa phượng không nồng nàn như hồng nhung nhưng mang một mùi riêng rất riêng chỉ thoảng nhẹ trong gió làm lắng đọng bao tâm hồn cô cậu học trò… Trong khung trời trong xanh ánh nắng chiếu vào hoa phượng hồng thắm nổi bật lên kiêu sa mà dễ thương đến lạ. Có lẽ không có một ngôn từ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp tinh tế của cây phượng lúc này.
Khi còn ngồi trên ghế trường tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm với cây phượng. Nhớ lắm những giờ ra chơi, lũ học trò quây quần bên gốc phượng. Nhớ lắm ngày chia tay “những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng”, chở cả tiếng cười giòn tan trong nắng,chở cả nỗi nhớ, nỗi buồn chia li. Nhớ lắm cánh phượng mong manh ép chặt trong trang lưu bút, lưu giữ lại một thời hồn nhiên, mơ mộng của em. Nhớ lắm hình ảnh những cô cậu học trò bẽn lẽn với chùm hoa phượng giấu sau lưng vì còn ngại ngùng khi tặng bạn. Năm nào em cũng ép hoa phượng vào trang giấy trắng tinh, như lưu lại kí ức của thời thơ ấu. Những hoa phượng đỏ thắm ấy chở biết bao tâm sự của tuổi học trò. Đó là những lo lắng khi lại một mùa thi nữa đến. Đó là những tiếc nuối khi một năm học nữa lại trôi qua. Đó là những vui sướng khi sắp được nghỉ ngơi sau một năm miệt mài học tập. Đó là vô vàn những cảm xúc khó quên trộn lẫn trong tâm hồn mỗi một người học sinh.
Mùa hè đến, hoa phượng nở như là một tín hiệu của lời chào tạm biệt. Lời chào trường lớp, thầy cô để học trò chúng em tiếp tục tiến về phía trước. Niềm vui, các cô cậu học trò sẽ mang đi, còn nỗi buồn chia ly sẽ gửi lại cho phượng. Phượng cháy sáng suốt mùa hè và trở thành người gác trường thầm lặng. Phượng cô đơn mà chờ đợi, chờ đợi đến cái khoảnh khắc cánh cổng mở ra, những cô cậu học trò trở lại trường học. Lúc này đây phương vui cùng niềm vui của buổi tựu trường.
Em rất yêu quý cây phượng. Phượng như là một người bạn vô hình để lại những kỉ niệm thời áo trắng. Hoa phượng chính là hoa của tuổi học trò, có lúc buồn, lúc vui, nhưng luôn căng tràn nhựa sống, nhiệt huyết và mạnh mẽ. Dù đã lên cấp hai nhưng em vẫn không bao giờ quên những kỉ niệm với cây phượng ở trường tiểu học của em.