Viết bài văn tả mẹ của em
Viết bài văn tả mẹ của em
Để bài văn tả mẹ được hay và sinh động, chúng ta sẽ đi theo từng bước nhé. Các em hãy mở Sách giáo khoa trang 72, phần Tập làm văn để cùng cô làm bài.
Bước 1: Lập dàn ý cho bài văn
Trước khi viết, chúng ta cần phác thảo ra những ý chính sẽ có trong bài. Một bài văn tả người thường có 3 phần:
1. Mở bài: Giới thiệu mẹ của em là ai, em yêu mẹ như thế nào.
2. Thân bài: Tả chi tiết về mẹ. Phần này các em có thể tả theo các ý sau:
* Ngoại hình của mẹ: Mẹ em có dáng người như thế nào? Mẹ có mái tóc màu gì, dài hay ngắn, suôn mượt hay xoăn? Khuôn mặt mẹ ra sao, có phúc hậu không? Đôi mắt mẹ thế nào, có hiền từ, ấm áp không? Nụ cười của mẹ có đẹp không? Giọng nói của mẹ có dịu dàng không?
* Tính nết, phẩm chất của mẹ: Mẹ là người như thế nào? Mẹ có đảm đang, tháo vát không? Mẹ có yêu thương, chăm sóc gia đình không? Mẹ có kiên nhẫn, chịu khó không? Mẹ có vui tính hay nghiêm khắc?
* Hoạt động, công việc của mẹ: Mẹ thường làm những công việc gì trong gia đình? Mẹ có đi làm ở đâu không? Mẹ làm việc có vất vả không?
* Những kỉ niệm đẹp với mẹ: Em có những kỉ niệm nào đáng nhớ với mẹ? Ví dụ: Mẹ dạy em học bài, mẹ nấu cho em bữa cơm ngon, mẹ an ủi em khi buồn, mẹ đi cùng em đến trường…
3. Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về mẹ, khẳng định tình cảm yêu thương và mong ước của em dành cho mẹ.
Các em có thể chọn một vài ý trong phần thân bài mà em cảm thấy tâm đắc nhất để viết. Không nhất thiết phải tả hết tất cả các ý trên.
Bước 2: Viết từng phần của bài văn
Sau khi có dàn ý, chúng ta sẽ bắt tay vào viết.
* Mở bài: Các em có thể bắt đầu bằng một câu giới thiệu chung về mẹ hoặc thể hiện tình cảm của mình ngay từ đầu.
* Ví dụ: “Trong gia đình em, người mà em yêu quý nhất chính là mẹ.” hoặc “Ai cũng có người mẹ thân yêu của mình, và mẹ em cũng vậy.”
* Thân bài: Đây là phần quan trọng nhất. Các em hãy dùng những từ ngữ, hình ảnh sinh động để miêu tả mẹ.
* Khi tả ngoại hình, các em có thể so sánh mẹ với những hình ảnh đẹp đẽ trong thiên nhiên hoặc cuộc sống. Ví dụ: “Mái tóc mẹ đen nhánh như suối chảy.”, “Đôi mắt mẹ tròn xoe như hai hòn bi ve.”
* Khi tả tính nết, các em hãy đưa ra những ví dụ cụ thể về hành động của mẹ. Ví dụ: “Mẹ luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.”, “Mỗi khi em làm bài sai, mẹ không la mắng mà nhẹ nhàng chỉ bảo.”
* Khi tả công việc, các em có thể nói lên sự vất vả, hy sinh của mẹ. Ví dụ: “Nhìn đôi bàn tay mẹ chai sần vì công việc, em càng thương mẹ hơn.”
* Khi kể kỉ niệm, hãy chọn những kỉ niệm làm em nhớ mãi, thể hiện tình cảm mẹ con. Ví dụ: “Em còn nhớ như in lần em bị ốm, mẹ đã thức trắng đêm để chăm sóc em.”
* Kết bài: Các em hãy khẳng định lại tình yêu của mình dành cho mẹ và bày tỏ mong ước.
* Ví dụ: “Mẹ là tất cả đối với em. Em hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi để mẹ vui lòng.” hoặc “Em mong mẹ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.”
Bước 3: Chỉnh sửa bài viết
Sau khi viết xong, các em hãy đọc lại bài văn của mình. Chú ý:
* Xem bài văn đã có đủ 3 phần chưa?
* Các ý trong bài đã được sắp xếp hợp lý chưa?
* Ngôn ngữ có sinh động, giàu hình ảnh không?
* Có lỗi chính tả, ngữ pháp nào không?
Bây giờ, các em hãy bắt đầu viết bài văn của mình nhé. Nếu có chỗ nào chưa hiểu, các em cứ mạnh dạn hỏi cô. Chúc các em có một bài văn thật hay và ý nghĩa!
Cô tin rằng với tình yêu thương dành cho mẹ, các em sẽ viết được những bài văn thật hay. Cô chờ đọc bài của các em nhé!
Gia đình – hai tiếng quá đỗi thiêng liêng và thân thương. Trong gia đình ấy, mỗi người có lẽ luôn dành tình cảm sâu sắc nhất cho một ai đó. Với tôi, đó chính là mẹ.
Mẹ tôi năm nay đã bốn mươi tuổi. Dấu vết của thời gian đã in hằn lên khuôn mặt của mẹ. Làn da đã điểm những nốt tàn nhang. Nước da không còn trắng hồng như trước đây. Dáng người mẹ khá đầy đặn – đó phải chăng là dấu ấn của thời gian?
Mẹ tôi vốn là bác sĩ. Công việc thường ngày của mẹ vô cùng bận rộn. Nhưng mẹ vẫn dành thời gian về nhà để nấu cơm cho cả gia đình. Đối với mẹ, bữa tối chính là lúc cả gia đình sum họp sau một ngày làm việc hay học tập vất vả. Nhưng lúc ấy, có lẽ là khoảng thời gian vui vẻ nhất khi cả nhà được quây quần bên nhau, ăn bữa cơm ngon lành do mẹ nấu và trò chuyện.
Tôi còn nhớ một kỉ niệm sâu sắc về mẹ trong tuổi thơ của mình. Hồi ấy, dù là con gái nhưng tôi lại rất nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường tham gia cùng các bạn con trai vào những trò nghịch phá. Một lần, bị cô giáo bắt gặp. Cô đã kiểm điểm nhóm chúng tôi trước cả lớp và nói rằng sẽ trao đổi với phu huynh. Khi đó, vì còn nhỏ nên tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng thì chẳng cảm thấy có lỗi. Sau khi cô giáo đến nhà và trao đổi xong, mẹ đã gọi tôi đến và nhắc nhở. Chính vào lúc đó, tôi đã có những thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận được lá thư của bố viết cho tôi. Bố đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại những kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về, tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay. Mẹ cũng khóc và an ủi tôi.
Sau kỷ niệm lần đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi đã biết giúp đỡ mẹ những công việc vặt trong gia đình. Cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, chịu khó học tập hơn. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện.
Quả là, tình mẫu tử là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trong đời. Mẹ – đối với mỗi người chính là điểm tựa bình yên vững chắc nhất. Chúng ta khi còn có thể hãy bỏ qua sự ngại ngùng để nói ra những lời yêu thương.
Có ý kiến cho rằng : ” Trong tất cả các kì quan, kỳ quan đẹp nhất vẫn là tấm lòng người mẹ”. Mẹ- tiếng gọi thiêng liêng ấy với con luôn là nắng ấm trong những đêm đông lạnh giá, mẹ là bến đỗ bình yên cho đời con trong bão tố cuộc đời, mẹ là bóng mát cho con trong đường đời khô khan, mẹ cho con những yêu thương vô bờ bến như nước ngoài đại dương, như năng lượng của mặt trời,… Mẹ của tôi cũng là một người như thế-một người phụ nữ xinh đẹp, hiền lành, dịu dàng, và luôn dành tất cả tình thương, sự hi sinh cho gia đình.
Trước hết, mẹ của tôi là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp……..-là tên đầy đủ của mẹ tôi. Cái tên này thật đẹp làm sao. Mẹ làm nghề…. Trong mắt tôi, mẹ có dáng người cân đối của một người phụ nữ trẻ với làn da…. và mái tóc đen (dài/ngắn). Nhưng có lẽ, mẹ đẹp nhất vẫn là ở đôi mắt hiền từ, biết nói của mình. Bởi lúc nào trong mắt người phụ nữ ấy cũng ánh lên niềm vui, niềm tin và điềm lạc quan trước cuộc sống dẫu còn nhiều khó khăn, vất vả. Chính điều ấy đã khiến tôi vô cùng ngưỡng mộ và tự hào về mẹ. Không những thế, ở mẹ còn là người phụ nữ có tích cách hiền lành, tốt bụng và rất giàu tình cảm.
Trong các mối quan hệ, mẹ tôi luôn biết cách đối nhân xử thế, mẹ luôn hiểu chuyện, kính trên nhường dưới, tạo được sự hòa hợp. Đặc biệt, mẹ luôn quan tâm, chia sẻ với những người khó khăn. Còn nhớ, lúc bà Loan- bà hàng xóm nhà tôi ốm, bà sống một mình không người thân. Nên mẹ nấu cháo, chăm sóc bà thật chu đáo đến khi khỏi bệnh. Rồi có lần, cơ quan mẹ phát động phong trào thiện nguyện, mẹ đã quyên góp rất nhiều đồ và kêu gọi mọi người tham gia. Chính vì vậy, mọi người luôn yêu quý và kính trọng mẹ. Thậm chí, có người đã nhận xét mẹ tôi rằng: “Cô…. tuy không biết nói lời hay, lời ngọt, nhưng cái tâm thì rất tốt.”
Tôi luôn cố gắng từ những điều nhỏ nhặt nhất. Và tôi mong mẹ sẽ luôn được khỏe, yêu đời. Và mỗi ngày tôi lại mong mình một lớn , để chăm sóc mẹ, phụng dưỡng, che chở tôi suốt bao năm tháng qua. Ngay giây phút này, tôi chỉ muốn được chạy đến ôm mẹ và thủ thì với mẹ rằng: ” Con yêu mẹ nhiều”.
\(y\)