Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

Anh/chị có đồng tình với quan niệm của nhân vật Hộ: “Văn chương không cần đến nh…

Anh/chị có đồng tình với quan niệm của nhân vật Hộ: “Văn chương không cần đến nh…

Anh/chị có đồng tình với quan niệm của nhân vật Hộ: “Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo 1 vài kiểu mẫu đưa cho. Văn cương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gi chưa có” không? Vì sao?
Hỏi bởi:
2 câu trả lời
▲ 7
Chào các em học sinh yêu quý của cô! Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu một vấn đề rất thú vị và mang tính thời sự trong môn Ngữ Văn lớp 11, đó là quan niệm về văn chương của nhân vật Hộ trong tác phẩm “Đời thừa” của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp.

Cô sẽ hướng dẫn các em phân tích và trả lời câu hỏi: Anh/chị có đồng tình với quan niệm của nhân vật Hộ: “Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo 1 vài kiểu mẫu đưa cho. Văn cương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gi chưa có” không? Vì sao?

Chúng ta sẽ đi qua từng bước để làm sáng tỏ vấn đề này nhé.

Bước 1: Hiểu rõ quan niệm của nhân vật Hộ.

Trước hết, các em cần nắm vững nội dung quan niệm mà Hộ đưa ra.
“Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo 1 vài kiểu mẫu đưa cho.”
=> Câu này bác bỏ lối làm văn chỉ dừng lại ở việc sao chép, bắt chước, rập khuôn theo những khuôn mẫu sẵn có. Nó đề cao sự độc đáo, không lặp lại. Người thợ khéo tay có thể tạo ra sản phẩm đẹp, hoàn hảo về kỹ thuật, nhưng nếu chỉ biết làm theo mẫu thì chưa đủ để tạo nên tác phẩm văn chương đích thực.

“Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gi chưa có.”
=> Câu này khẳng định những phẩm chất cần có của một người làm văn chương chân chính.
+ “Đào sâu, tìm tòi”: Tức là phải có khả năng nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo, khám phá những tầng nghĩa ẩn sâu bên trong.
+ “Khơi những nguồn chưa ai khơi”: Ý nói đến việc khám phá ra những đề tài mới mẻ, những góc nhìn độc đáo mà trước đó chưa ai nghĩ tới hoặc chưa khai thác hiệu quả.
=> “Sáng tạo những cái gì chưa có”: Đây là đỉnh cao của sự sáng tạo, là tạo ra những giá trị hoàn toàn mới mẻ, chưa từng tồn tại.

Tóm lại, Hộ cho rằng văn chương không phải là sản phẩm của sự khéo léo bề ngoài, mà là kết quả của sự đào sâu tư tưởng, sự tìm tòi sáng tạo, dám bứt phá khỏi những lối mòn để tạo ra cái mới.

Bước 2: Đặt quan niệm của Hộ vào bối cảnh tác phẩm và phong cách nghệ thuật của Nguyễn Huy Thiệp.

Quan niệm này xuất phát từ chính Hộ, một nhà văn đang vật lộn với sự bế tắc trong sáng tạo, cảm thấy mình chỉ đang làm những việc vô nghĩa, lặp lại. Anh ta nhìn nhận lại quá trình làm nghề của mình và đưa ra một lời khẳng định đầy tính chiêm nghiệm.
Nguyễn Huy Thiệp với phong cách nghệ thuật gai góc, giàu tính phản biện, thường đặt ra những câu hỏi nhức nhối về giá trị đích thực của nghệ thuật và con người. Quan niệm của Hộ là một biểu hiện của tư duy đó.

Bước 3: Đánh giá sự đồng tình hay không đồng tình.

Bây giờ, chúng ta sẽ xem xét xem quan niệm này có hợp lý và có thể đồng tình hay không. Cô tin rằng, phần lớn các em sẽ đồng tình với quan niệm này.

Tại sao chúng ta đồng tình?

Thứ nhất, về mặt bản chất, văn chương là một loại hình nghệ thuật. Nghệ thuật luôn gắn liền với sự sáng tạo, với cái mới. Nếu văn chương chỉ là sự sao chép, lặp lại, thì nó sẽ trở nên nhàm chán, vô hồn và không còn ý nghĩa đối với cuộc sống. Một tác phẩm văn chương giá trị không chỉ phản ánh thực tại, mà còn phải mang đến những góc nhìn mới, những suy tư sâu sắc, khơi gợi cảm xúc và tư duy nơi người đọc.

Thứ hai, lịch sử văn học đã chứng minh điều này. Những tác phẩm kinh điển, những nhà văn lớn luôn là những người dám nghĩ, dám làm, dám đi tìm những con đường riêng. Họ không ngừng đào sâu vào tâm hồn con người, khám phá những khía cạnh phức tạp của cuộc sống, và đưa ra những phát hiện mới mẻ. Ví dụ như các nhà thơ mới của Việt Nam với việc thoát ly khỏi lề lối thơ cũ để tìm đến phong cách hiện đại, hay các nhà văn hiện thực phê phán với việc “bóc trần” bộ mặt xã hội.

Thứ ba, quan niệm của Hộ nhấn mạnh vai trò của “cái tôi” sáng tạo. Người nghệ sĩ không chỉ là người truyền đạt thông tin, mà còn là người kiến tạo giá trị. Họ phải có khả năng nhìn nhận thế giới bằng con mắt độc đáo của mình, rung động với những gì mà người thường bỏ qua, và truyền tải những rung động ấy bằng ngôn ngữ nghệ thuật. Điều này đòi hỏi sự tư duy sâu sắc, khả năng liên tưởng, trí tưởng tượng phong phú và một tâm hồn nhạy cảm.

Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận một cách khách quan.
Có thể có ý kiến cho rằng, sự “khéo tay” cũng là một yếu tố cần thiết. Một tác phẩm dù có ý tưởng hay đến đâu, nếu không được thể hiện bằng ngôn ngữ trau chuốt, cấu tứ chặt chẽ, thì cũng khó có thể chạm đến trái tim người đọc. Sự khéo léo trong cách sử dụng từ ngữ, hình ảnh, nhịp điệu… là công cụ để người nghệ sĩ truyền tải tư tưởng của mình một cách hiệu quả nhất.
Nhưng, điều quan trọng là “khéo tay” ở đây không được hiểu là sự khéo léo máy móc, theo khuôn mẫu. Mà là sự khéo léo được đặt trong quá trình sáng tạo, là công cụ để phục vụ cho sự đào sâu và sáng tạo.

Bước 4: Liên hệ với bản thân và bối cảnh hiện tại.

Trong thời đại bùng nổ thông tin như hiện nay, với sự phát triển của công nghệ, có thể dễ dàng tiếp cận và sao chép các mẫu mã, phong cách. Tuy nhiên, điều này càng khiến cho quan niệm của Hộ trở nên giá trị hơn bao giờ hết. Văn chương thực sự phải là sản phẩm của trí tuệ và tâm hồn, không phải là sự lắp ghép của những thứ đã có.

Đối với các em, khi học Văn, chúng ta không chỉ học cách phân tích, cảm thụ văn bản có sẵn, mà còn phải rèn luyện tư duy phản biện, khả năng nhìn nhận vấn đề từ nhiều khía cạnh, và trên hết là nuôi dưỡng niềm đam mê sáng tạo. Dù có thể không trở thành nhà văn, nhưng việc hiểu và trân trọng giá trị của sự sáng tạo sẽ giúp các em có một cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới xung quanh.

Bước 5: Chốt lại vấn đề và đưa ra ý kiến cá nhân.

Từ những phân tích trên, cô hoàn toàn đồng tình với quan niệm của nhân vật Hộ. Cô cho rằng, văn chương đích thực là sự sáng tạo không ngừng. “Thợ khéo tay” có thể tạo ra những sản phẩm đẹp mắt, nhưng chỉ những người “biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có” mới có thể tạo ra những tác phẩm văn chương có giá trị lâu bền, có khả năng lay động tâm hồn con người và đóng góp cho sự phát triển của nền văn học. Sự khéo léo cần thiết nhưng phải là sự khéo léo phục vụ cho sự sáng tạo, chứ không phải là sự sao chép.

Vậy là chúng ta đã cùng nhau đi qua từng bước để phân tích và hiểu rõ quan niệm của nhân vật Hộ. Cô mong rằng, qua bài học này, các em sẽ có thêm những suy ngẫm sâu sắc về giá trị của văn chương và vai trò của người nghệ sĩ.

Chúc các em học tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 1

Tôi hoàn toàn đồng tình với quan niệm của nhân vật Hộ trong truyện ngắn Đời thừa của Nam Cao. Câu nói ấy không chỉ là tuyên ngôn nghệ thuật của một người cầm bút mà còn là tiếng nói thức tỉnh đối với những ai theo đuổi con đường văn chương.

Trước hết, Hộ đã phân biệt rõ ràng giữa “người thợ” và “người nghệ sĩ”. Những “người thợ khéo tay” có thể viết giỏi, hành văn trôi chảy, mô phỏng tốt theo các kiểu mẫu có sẵn, nhưng họ thiếu một yếu tố cốt lõi: tư tưởng sáng tạo. Họ không dám dấn thân, không đi vào chiều sâu của cuộc sống và tâm hồn con người. Văn chương như vậy sẽ dễ trở nên rập khuôn, sáo rỗng, không có giá trị lâu dài.

Trái lại, Hộ khẳng định: văn chương chân chính cần sự tìm tòi, đào sâu và sáng tạo. Nhà văn không chỉ là người kể chuyện, mà còn là người khám phá bản chất cuộc sống, đặt ra những vấn đề mới, và phản ánh được những gì sâu kín, phức tạp trong con người. Chẳng hạn, Nam Cao – chính là tác giả của Hộ – đã đi sâu vào bi kịch tinh thần, nỗi đau khổ của con người trí thức giữa cuộc sống nghèo đói, khốn cùng. Tác phẩm của ông không lặp lại ai, mà là tiếng nói rất riêng, rất thật, rất nhân văn.

Quan niệm của Hộ cũng là lời nhắc nhở sâu sắc: người viết văn phải sống sâu, sống kỹ, sống hết mình với cuộc đời và với chính mình. Chỉ khi cảm nhận được những xung đột, đau đáu những câu hỏi về kiếp người, họ mới viết ra những trang văn có hồn. Những tác phẩm ấy không chỉ phản ánh hiện thực, mà còn thức tỉnh, cảm hóa và làm đẹp lòng người đọc.

Tuy nhiên, quan niệm này cũng đặt ra yêu cầu rất cao: không phải ai cầm bút cũng đủ dũng cảm để “khơi những nguồn chưa ai khơi”. Đó là một hành trình đơn độc và khắc nghiệt. Nhưng chính vì vậy, nó mới làm nên giá trị đích thực của người nghệ sĩ.

Tóm lại, tôi cho rằng quan điểm của Hộ là một tuyên ngôn nghệ thuật đúng đắn, giàu tính nhân văn và giá trị định hướng lớn lao cho những người yêu và viết văn. Văn chương chỉ thực sự sống khi nó là kết tinh của sự sáng tạo chân thành, sâu sắc và dấn thân

Trả lời bởi: Khanhh Chii

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo