Image 1

“Bà hành khất đến ngõ tôi Bà tôi cung cúc ra mời vào trong Lưng còng đỡ lấy lưng…

“Bà hành khất đến ngõ tôi
Bà tôi cung cúc ra mời vào trong
Lưng còng đỡ lấy lưng còng
Thầm hai tiếng gậy tụng trong nắng chiều.
Nhà nghèo chẳng có bao nhiêu
Gạo còn hai ống chia đều thảo thơm
Nhường khách ngồi chiếc chổi rơm.
Bà ngồi dưới đất mắt buồn ngó xa…
Lá tre rụng xuống sân nhà
Thoảng hương nụ vối…chiều qua….cùng chiều.”
(Bà Tôi – Kao Sơn)
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ nào?
Câu 2: Hãy tìm từ đồng nghĩa với từ “hành khất” ? Theo em, vì sao tác giả dùng từ “hành khất” thay cho các từ đồng nghĩa khác?
Câu 3: Em thích câu thơ nào nhất? Vì sao?
Câu 4: Qua bài thơ trên, em hãy rút ra bài học có ý nghĩa nhất đối với bản thân.
Hỏi bởi:
2 câu trả lời (Giải pháp)
▲ 1

Chào các em học sinh yêu quý! Hôm nay, cô trò chúng ta sẽ cùng nhau khám phá vẻ đẹp và những bài học ý nghĩa từ bài thơ “Bà Tôi” của Kao Sơn qua các câu hỏi cụ thể nhé. Cô sẽ hướng dẫn các em từng bước một để chúng ta có thể hiểu sâu sắc tác phẩm này.

***

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ nào?

Bước 1: Xác định cách làm

Để nhận biết thể thơ, chúng ta sẽ dựa vào hai yếu tố chính: số tiếng (âm tiết) trong mỗi dòng thơ và cách gieo vần (hiệp vần) giữa các dòng.

Bước 2: Phân tích số tiếng và cách gieo vần

  • Chúng ta hãy cùng đếm số tiếng ở mỗi dòng thơ:
    • “Bà hành khất đến ngõ tôi” (6 tiếng)
    • “Bà tôi cung cúc ra mời vào trong” (8 tiếng)
    • “Lưng còng đỡ lấy lưng còng” (6 tiếng)
    • “Thầm hai tiếng gậy tụng trong nắng chiều.” (8 tiếng)
    • “Nhà nghèo chẳng có bao nhiêu” (6 tiếng)
    • “Gạo còn hai ống chia đều thảo thơm” (8 tiếng)
    • “Nhường khách ngồi chiếc chổi rơm.” (6 tiếng)
    • “Bà ngồi dưới đất mắt buồn ngó xa…” (8 tiếng)
    • “Lá tre rụng xuống sân nhà” (6 tiếng)
    • “Thoảng hương nụ vối…chiều qua….cùng chiều.” (8 tiếng)
  • Tiếp theo, chúng ta quan sát cách gieo vần:
    • Tiếng cuối dòng 6 (tôi) vần với tiếng thứ 6 của dòng 8 (mời) và tiếng cuối dòng 8 (trong).
    • Tiếng cuối dòng 6 (còng) vần với tiếng thứ 6 của dòng 8 (lưng) và tiếng cuối dòng 8 (chiều).
    • Tiếng cuối dòng 6 (nhiêu) vần với tiếng thứ 6 của dòng 8 (chia) và tiếng cuối dòng 8 (thơm). (Lưu ý: “thơm” ở đây có thể được hiểu là vần lưng hoặc vần lơi với “nhiêu”, “chia” trong thơ lục bát hiện đại, chấp nhận sự linh hoạt nhất định).
    • Tiếng cuối dòng 6 (rơm) vần với tiếng thứ 6 của dòng 8 (đất) và tiếng cuối dòng 8 (xa). (Tương tự, “rơm” và “xa” không vần chính xác nhưng có thể coi là vần lơi hoặc thơ hiện đại có thể không quá chặt chẽ về vần). (Sửa lại cho chính xác hơn với lục bát truyền thống)
    • Tiếng cuối dòng 6 (rơm) vần với tiếng thứ 6 của dòng 8 (ngồi) và tiếng cuối dòng 8 (xa). -> Tiếng cuối dòng 6 (rơm) vần với tiếng thứ 6 của dòng 8 (chiếc) và tiếng cuối dòng 8 (xa). Đây là chỗ cần điều chỉnh lại để khớp với quy luật lục bát.

      Ta thấy, các dòng thơ có tiếng thứ 6 của dòng bát (8 tiếng) sẽ vần với tiếng cuối của dòng lục (6 tiếng) đứng trước nó và tiếng cuối của dòng bát đó. Ví dụ:

      • tôi – mời – trong (Đây là vần lưng và vần chân không chuẩn. Ta cần xem lại định nghĩa vần lục bát.)
      • Định nghĩa vần lục bát: Tiếng cuối dòng 6 vần với tiếng thứ 6 của dòng 8. Tiếng cuối dòng 8 vần với tiếng cuối dòng 6 tiếp theo.
      • “Bà hành khất đến ngõ tôi” (6)
      • “Bà tôi cung cúc ra mời vào trong” (8) -> “tôi” và “trong” không vần. Vần lục bát là: cuối 6 – thứ 6 của 8; cuối 8 – cuối 6 kế tiếp.

      Hãy xem lại ví dụ chuẩn mực hơn:

      • “Người ta đánh đấm tơi bời” (6)
      • “Ông kia đứng đó vẫn ngồi vẫn nghiêng” (8) -> “bời” vần với “ngồi”, “nghiêng” vần với tiếng cuối dòng 6 tiếp theo.

      Áp dụng vào bài thơ:

      • “Bà hành khất đến ngõ tôi” (6)
      • “Bà tôi cung cúc ra mời vào trong” (8) -> “tôi” và “trong” không vần. Đây là một biến thể của lục bát, hoặc có thể tác giả đã gieo vần không theo quy tắc nghiêm ngặt của lục bát truyền thống ở đây. Tuy nhiên, hình thức 6-8 là rõ ràng nhất.

      Nhận định lại: Bài thơ có cặp câu gồm một dòng 6 tiếng và một dòng 8 tiếng đi liền nhau, lặp lại nhiều lần. Đây là đặc điểm nổi bật nhất của thể thơ lục bát, dù cách gieo vần có thể linh hoạt hơn so với lục bát truyền thống để tạo sự hiện đại, tự nhiên.

Bước 3: Kết luận

Dựa vào số tiếng trong mỗi dòng thơ luân phiên 6 tiếng và 8 tiếng, chúng ta có thể khẳng định bài thơ được viết theo thể thơ lục bát. Dù cách gieo vần có thể không hoàn toàn tuân thủ chặt chẽ quy tắc lục bát truyền thống ở mọi chỗ, nhưng cấu trúc dòng thơ 6-8 là đặc trưng rõ rệt nhất.

***

Câu 2: Hãy tìm từ đồng nghĩa với từ “hành khất” ? Theo em, vì sao tác giả dùng từ “hành khất” thay cho các từ đồng nghĩa khác?

Bước 1: Tìm từ đồng nghĩa

Từ “hành khất” dùng để chỉ những người sống bằng cách đi xin ăn. Một số từ đồng nghĩa mà chúng ta có thể tìm được là: ăn xin, kẻ ăn mày, người ăn xin.

Bước 2: Giải thích lý do tác giả dùng từ “hành khất”

Cô sẽ giúp các em phân tích sắc thái nghĩa của từng từ:

  • Từ “ăn xin” hoặc “kẻ ăn mày” thường mang sắc thái bình dân, đôi khi có chút tiêu cực hoặc chỉ đơn thuần mô tả hành động.
  • Từ “hành khất” lại có một sắc thái khác biệt hơn.
    • Thứ nhất, nó gợi lên hình ảnh một người phải lang thang, di chuyển (“hành” trong “hành trình”) khắp nơi để cầu xin (“khất” trong “khất thực”) miếng ăn. Điều này làm nổi bật sự vất vả, khó khăn, không nơi nương tựa của nhân vật.
    • Thứ hai, từ “hành khất” mang một vẻ trang trọng hơn, cổ kính hơn một chút so với “ăn xin”, “kẻ ăn mày”. Nó gợi sự thương cảm, xót xa cho thân phận con người hơn là sự đánh giá hay xem thường. Tác giả có lẽ muốn dùng từ ngữ này để nhấn mạnh sự bất hạnh, éo le trong cuộc đời người bà, đồng thời thể hiện một thái độ trân trọng, đồng cảm, không hề phán xét.
    • Thứ ba, nó giúp làm tăng tính thi vị, giàu sức gợi của bài thơ, phù hợp với không khí làng quê xưa cũ mà bài thơ đang tái hiện.

Bước 3: Kết luận

Tác giả dùng từ “hành khất” thay vì các từ đồng nghĩa khác bởi vì từ này không chỉ đơn thuần chỉ người đi xin ăn, mà còn gợi lên hình ảnh một cuộc đời lang thang, phiêu bạt, vất vả, đầy bi kịch. Hơn nữa, từ “hành khất” còn thể hiện sự trân trọng, cảm thông sâu sắc của tác giả đối với thân phận người phụ nữ bất hạnh, mang lại một sắc thái trang trọng, thi vị hơn cho bài thơ.

***

Câu 3: Em thích câu thơ nào nhất? Vì sao?

Bước 1: Chọn câu thơ

Đây là một câu hỏi cá nhân, nên các em có thể chọn bất kỳ câu thơ nào mình cảm thấy ấn tượng nhất. Cô sẽ chọn câu thơ sau đây để minh họa:

“Lưng còng đỡ lấy lưng còng”

Bước 2: Giải thích lý do

Cô chọn câu thơ này vì:

  • Hình ảnh gợi cảm: Câu thơ tạo ra một hình ảnh rất đỗi xúc động, vừa đối xứng, vừa chất chứa bao nhiêu ý nghĩa. Hai tấm lưng còng, một của bà chủ nhà, một của bà hành khất, tượng trưng cho hai số phận già yếu, vất vả, khổ cực.
  • Ý nghĩa sâu sắc: “Lưng còng đỡ lấy lưng còng” không chỉ là hành động đỡ đần về thể chất mà còn là sự đồng cảm, sẻ chia sâu sắc về tâm hồn giữa hai con người cùng cảnh ngộ. Bà tôi, dù nghèo khó, vẫn sẵn lòng dang tay giúp đỡ người phụ nữ hành khất. Đó là tình người ấm áp, trân quý vượt lên trên mọi khoảng cách xã hội, vật chất. Nó cho thấy dù cuộc sống có khó khăn đến mấy, con người vẫn giữ được tấm lòng nhân ái, biết thương xót và giúp đỡ đồng loại.
  • Ngôn ngữ giản dị, hàm súc: Chỉ với sáu tiếng ngắn gọn, câu thơ đã lột tả được vẻ đẹp của lòng nhân ái, của sự sẻ chia giản dị mà cao quý.

Bước 3: Tổng kết

Câu thơ “Lưng còng đỡ lấy lưng còng” thực sự chạm đến trái tim người đọc bởi hình ảnh giản dị mà mạnh mẽ, gói trọn vẻ đẹp của lòng nhân ái, sự đồng cảm và tình người ấm áp trong hoàn cảnh nghèo khó.

***

Câu 4: Qua bài thơ trên, em hãy rút ra bài học có ý nghĩa nhất đối với bản thân.

Bước 1: Xác định cách làm

Để rút ra bài học ý nghĩa, chúng ta cần tổng hợp các giá trị, thông điệp mà bài thơ gửi gắm (tình yêu thương, sự sẻ chia, lòng nhân ái, sự giản dị, hiếu thảo…) và liên hệ với bản thân, cuộc sống của mình.

Bước 2: Phân tích thông điệp của bài thơ

Bài thơ “Bà Tôi” của Kao Sơn là một bức tranh dung dị nhưng đầy xúc động về tình người. Chúng ta thấy được:

  • Lòng nhân ái, sự sẻ chia: Dù bà tôi nghèo đến mức “nhà nghèo chẳng có bao nhiêu”, “gạo còn hai ống”, nhưng bà vẫn sẵn lòng “chia đều thảo thơm”, nhường “chiếc chổi rơm” cho khách. Đây là tấm lòng bao dung, vị tha đáng trân trọng.
  • Sự đồng cảm giữa những người cùng cảnh ngộ: Hình ảnh “lưng còng đỡ lấy lưng còng” thể hiện sự thấu hiểu, sẻ chia nỗi đau, sự vất vả của những phận người nghèo khổ.
  • Vẻ đẹp của sự giản dị: Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng tình người lại vô cùng giàu có, ấm áp. Những hành động nhỏ bé như chia sẻ gạo, nhường chỗ ngồi lại trở nên cao quý vô cùng.
  • Nét đẹp văn hóa truyền thống: Tình cảm gia đình (cháu với bà), tình làng nghĩa xóm, sự hiếu khách, nhân hậu là những giá trị đáng quý.

Bước 3: Rút ra bài học cho bản thân

Từ những thông điệp trên, bài học ý nghĩa nhất mà em có thể rút ra cho bản thân là:

Bài thơ đã dạy em về giá trị của lòng nhân ái và sự sẻ chia. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, điều kiện sống có thể còn khó khăn, nhưng con người cần phải biết mở lòng yêu thương, cảm thông và giúp đỡ những người xung quanh, đặc biệt là những người kém may mắn hơn mình. Sự sẻ chia không nhất thiết phải là những thứ lớn lao, mà đôi khi chỉ là một lời nói động viên, một hành động nhỏ bé, một chút quan tâm chân thành cũng đủ để sưởi ấm lòng người và làm cho cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn. Em sẽ luôn ghi nhớ và cố gắng thực hành lòng nhân ái, sự tử tế trong cuộc sống hàng ngày của mình.

***

Hy vọng qua phần hướng dẫn chi tiết này, các em đã có thể hiểu sâu hơn về bài thơ “Bà Tôi” và rút ra được những bài học quý giá cho bản thân. Chúc các em học tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 2

1. lục bát

2. – từ đồng nghĩa: ăn mày/ăn xin

tác giả dùng từ “hành khất” thay cho các từ đồng nghĩa khác là để phối thanh cho phù hợp vơi thơ lục bát. Và quan trọng hơn hết đó là “Hành khất” là từ Hán Việt có sắc thái trang trọng, do đó phù hợp với cảm xúc của nhân vật trữ tình trong lời dặn con (phải tôn trọng, giữ thể diện cho những người hành khất).

3: Em thích câu thơ “Bà tôi cung cúc ra mời vào trong”. Bởi vì câu thơ này đã cho thấy được tấm lòng nhân ái của người bà đối với những con người khó khăn hơn. Chỉ bằng hành đọng nhỏ thôi những đã chứa được cả tình yêu thương của bà.

4: Qua bài thơ trên, em hãy rút ra bài học có ý nghĩa nhất đó chính là việc con người chúng ta cần có trong mình tinh thần nhân ái, biết yêu thương, chia sẻ và đùm bọc những con người có hoàn cảnh khó khăn hơn.

Trả lời bởi: Linh Linh

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo