Bài văn tả cây cầu gắn bó với quê hương em lớp 5 ( Cầu Bo Thái Bình)
Tui sắp phả…
Tui sắp phải đi học rùi,cứu tui.
Trước hết, em cần hiểu yêu cầu của đề bài là tả một cây cầu cụ thể mà em có tình cảm gắn bó ở quê hương mình. Bài tập này thuộc phần Luyện tập làm văn trong sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 5.
Để làm tốt bài này, cô trò mình sẽ đi qua các bước sau:
Bước 1: Tìm hiểu đề và xác định yêu cầu
* Tả cây cầu: Nghĩa là em cần miêu tả hình dáng, màu sắc, chất liệu, kích thước của cây cầu.
* Gắn bó với quê hương em: Điều này rất quan trọng. Em cần thể hiện được tình cảm, kỷ niệm của mình với cây cầu đó, tại sao nó lại quan trọng với em và người dân quê em.
* Cầu Bo, Thái Bình: Đây là cây cầu cụ thể em cần tả. Như vậy, em phải nhớ lại những đặc điểm riêng biệt của cây cầu này.
Bước 2: Lập dàn ý chi tiết cho bài văn
Một bài văn miêu tả thường có ba phần chính: Mở bài, Thân bài, Kết bài.
Mở bài:
* Giới thiệu cây cầu em sẽ tả.
* Nêu tình cảm hoặc ấn tượng ban đầu của em về cây cầu.
* Ví dụ: Quê em có rất nhiều cảnh đẹp, nhưng có lẽ cây cầu Bo cổ kính vẫn là hình ảnh in đậm trong tâm trí em nhất. Đó là cây cầu chứng nhân cho biết bao thế hệ, biết bao câu chuyện của làng quê em.
Thân bài:
Phần này sẽ là phần chính, em sẽ đi sâu vào miêu tả chi tiết và thể hiện tình cảm. Chúng ta có thể chia nhỏ thành các đoạn văn nhỏ hơn để miêu tả các khía cạnh khác nhau của cây cầu.
* Đoạn 1: Tả bao quát cây cầu
* Cây cầu dài bao nhiêu?
* Cây cầu làm bằng gì? (Gạch, đá, bê tông, sắt thép?)
* Cây cầu có dáng vẻ như thế nào? (Cong cong hình cánh cung, thẳng tắp, bắc qua sông, qua con mương?)
* Màu sắc của cây cầu ra sao? (Màu rêu phong, màu xi măng, màu sơn?)
* Ví dụ: Cây cầu Bo bắc qua con sông Trà Lý quê em, nối liền hai bờ xóm nhỏ. Cây cầu không quá dài, chỉ đủ để hai chiếc xe máy tránh nhau, nhưng nó mang một vẻ đẹp cổ kính với những nhịp cầu cong cong tựa dải lụa đào. Chất liệu chủ yếu là gạch và đá ong nhuốm màu thời gian, tạo nên một gam màu nâu trầm ấm áp.
* Đoạn 2: Tả chi tiết các bộ phận của cây cầu
* Lan can: Có chắc chắn không? Có hoa văn gì không? Sờ vào cảm giác thế nào?
* Mặt cầu: Nhẵn hay gồ ghề? Có những dấu vết gì của thời gian?
* Chân cầu: Vững chãi, to lớn hay thanh mảnh?
* Ví dụ: Hai bên thành cầu là những lan can bằng đá ong cũ kỹ, xen kẽ những thanh sắt đã gỉ màu. Dù đã nhuốm màu thời gian, nhưng lan can vẫn vững chãi, ôm lấy cây cầu. Mặt cầu lát bằng những viên gạch đỏ thẫm, có chỗ đã sứt mẻ, lộ ra lớp xi măng xám xịt bên dưới, kể lại những câu chuyện của biết bao bước chân qua lại. Những trụ cầu to lớn, vững chãi như những người khổng lồ canh gác, trầm mặc nhìn dòng sông trôi.
* Đoạn 3: Cây cầu gắn bó với cuộc sống, kỷ niệm của em và người dân quê
* Em thường làm gì trên cầu? (Đạp xe, đi bộ, ngắm cảnh, hóng mát?)
* Những hoạt động sinh hoạt nào diễn ra quanh cây cầu? (Chợ phiên, lễ hội, người dân đánh bắt cá?)
* Những kỷ niệm đặc biệt của em với cây cầu? (Lần đầu tập đi xe đạp, lần cùng bố mẹ đi chợ, những buổi chiều ngồi ngắm hoàng hôn?)
* Cây cầu có ý nghĩa như thế nào với người dân quê em? (Là con đường huyết mạch, là nơi gặp gỡ, là biểu tượng của quê hương?)
* Ví dụ: Mỗi buổi chiều, tan học, em lại cùng đám bạn tụ tập trên cầu, thả những chiếc thuyền giấy xuống dòng sông. Tiếng cười nói rộn rã vang vọng khắp xóm. Vào những ngày lễ hội, cây cầu càng trở nên nhộn nhịp hơn. Mọi người từ khắp nơi đổ về, tiếng trống hội, tiếng nhạc xập xình vang lên, ai ai cũng hồ hởi, tươi vui. Đối với em, cây cầu Bo không chỉ là một công trình kiến trúc, nó còn là nơi em gửi gắm bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ, là nhịp cầu nối liền bao ước mơ.
Kết bài:
* Khẳng định lại tình cảm yêu quý, gắn bó của em với cây cầu.
* Mong ước của em về cây cầu hoặc quê hương.
* Ví dụ: Cây cầu Bo đã chứng kiến sự trưởng thành của em và bao thế hệ. Dù mai sau có đi đâu, xa đến đâu, em vẫn luôn nhớ về cây cầu quê hương thân thương này. Em mong cây cầu sẽ mãi vững chãi, là điểm tựa bình yên cho quê mình.
Bước 3: Viết bài văn hoàn chỉnh
Sau khi có dàn ý, em hãy viết thành bài văn hoàn chỉnh, chú ý sử dụng các biện pháp tu từ như so sánh, nhân hóa để bài văn sinh động và giàu hình ảnh hơn.
* So sánh: Cây cầu cong cong tựa dải lụa đào.
* Nhân hóa: Những trụ cầu trầm mặc nhìn dòng sông trôi.
Lưu ý quan trọng:**
* Ngôn ngữ: Dùng từ ngữ giản dị, gần gũi, giàu hình ảnh, thể hiện đúng giọng văn của học sinh lớp 5.
* Cảm xúc: Quan trọng nhất là thể hiện được tình cảm yêu mến, gắn bó với cây cầu.
Sách giáo khoa:* Em hãy mở sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 5, xem lại các bài văn mẫu hoặc các gợi ý để có thêm ý tưởng. Bài này thường nằm trong các bài tập đọc về quê hương, con người hoặc các bài luyện tập làm văn.
Bây giờ, em hãy thử phác thảo những ý chính của mình theo dàn ý trên nhé. Nếu có chỗ nào chưa rõ, cứ hỏi cô, cô sẽ giải thích thêm. Em sắp đi học rồi, có sự chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy là rất tốt đó! Cô tin em sẽ làm được bài văn thật hay!
ở quê hương em có một cây cầu gỗ tên là cầu bo thái bình. cầu bắt ngang qua con sông nhỏ,nối liền hai bờ làng.dù đã cũ kỹ,cầu vẫn vững vàng,phản chiếu trong ánh nắng sớm.cầu không chỉ là nơi đi lại mà còn là điểm hẹn của các cụ già,trẻ nhỏ.buổi chiều các cụ thường ra đây để nghỉ ngơi,trờ chuyện,tiếng cười đùa vang lên khắp nơi.em nhớ nhất lần ông nội dẫn em ra cầu,kể về lịch sử làng.những lần tắm sông câu cá,chơi đùa với bạn bè trên cầu là một kỷ niệm tuổi thơ của em.cầu bo thái bình là biểu tượng của sự đoàn kết và tình yêu quê hương.mỗi khi đi xa em liền nhớ về cây cầu này như một phần ký ức của em.
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Những năm qua, thành phố Thái Bình đã có nhiều thay đổi với diện mạo mới, hiện đại, văn minh. Dấu tích của phố thị xưa hầu như không còn rõ nét. Thế nhưng vẫn còn đó những địa danh, có những công trình, những di tích gắn với mảnh đất này, gắn với cuộc sống của người dân nơi đây. Và Cầu Bo là một trong những công trình như thế – cây cầu gắn liền với thời gian, ký ức của người Thái Bình
Bên sông Trà Lý, dấu tích còn lại của cây cầu Bo lịch sử được Pháp xây dựng từ năm 1900 vẫn còn đó. Cây cầu bắc qua sông Trà Lý nối liền tuyến đường 10, phía Tây Nam giáp thị xã Thái Bình nay là TP Thái Bình, Phía đông bắc giáp với xã Đông Ninh, huyện Đông Quan nay là phường Hoàng Diệu, TP Thái Bình. Cầu đi qua làng Bo nên được đặt tên là cầu Bo, sau đổi tên là cầu Độc Lập. Trong ký ức của người dân, đây là cây cầu hiện đại và đẹp nhất Thái Bình thời đó.