Cảm nhận về vẻ đẹp của Thúy Kiều qua các câu thơ sau:
” Thông minh vốn sắn tí…
” Thông minh vốn sắn tính trời
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
Cung thương làu bậc ngũ âm
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
Khúc nhà tay lựa nên chương
Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân.”
(VIẾT THÀNH BÀI VĂN , KO COPY INTERNET , CÓ HÌNH ẢNH THÌ CÀNG TỐT Ạ.MIK CẢM ƠN NHIỀU )
Cô rất vui được cùng các em khám phá vẻ đẹp của đại thi hào Nguyễn Du và nhân vật Thúy Kiều trong kiệt tác “Truyện Kiều”. Đây là một bài tập rất hay và ý nghĩa, giúp chúng ta không chỉ hiểu sâu hơn về văn học mà còn rèn luyện kỹ năng cảm thụ và viết văn.
Để làm tốt bài văn này, chúng ta sẽ cùng thực hiện theo các bước sau nhé.
Bước 1: Đọc kĩ đề bài và xác định yêu cầu
Đề bài: Cảm nhận về vẻ đẹp của Thúy Kiều qua các câu thơ sau:
” Thông minh vốn sắn tính trời
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
Cung thương làu bậc ngũ âm
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
Khúc nhà tay lựa nên chương
Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân.”
Yêu cầu: Viết thành bài văn, không copy internet, có dàn ý, giải thích từ khó, giải chi tiết từng bước, theo phương pháp đang dạy ở trường, dùng HTML cơ bản.
Phân tích yêu cầu:
- Đối tượng phân tích: Vẻ đẹp của Thúy Kiều.
- Phạm vi: Chỉ giới hạn trong 6 câu thơ đã cho.
- Hình thức: Bài văn cảm thụ (gồm Mở bài, Thân bài, Kết bài).
- Nội dung chính cần làm nổi bật: Các tài năng của Kiều (thông minh, thi, họa, ca, ngâm, đặc biệt là âm nhạc).
Bước 2: Giải thích từ ngữ khó (để các em hiểu rõ hơn nội dung)
- Vốn sắn: Có sẵn từ trong bản chất, bẩm sinh.
- Thi họa: Thơ và hội họa.
- Đủ mùi: Rất thành thạo, tinh thông mọi điều, mọi khía cạnh.
- Ca ngâm: Ca hát và ngâm thơ.
- Cung thương: Hai trong năm nốt nhạc cơ bản của âm nhạc cổ truyền (Cung, Thương, Giốc, Chủy, Vũ). Dùng để chỉ âm nhạc nói chung.
- Làu bậc ngũ âm: Rất tinh thông, am hiểu sâu sắc về năm nốt nhạc (ngũ âm), tức là cực kì giỏi về âm nhạc.
- Nghề riêng: Tài năng đặc biệt nhất, sở trường.
- Ăn đứt: Hơn hẳn, vượt trội, không ai sánh bằng.
- Hồ cầm một trương: Một cây đàn Hồ cầm (đàn có dây, như đàn tranh, đàn tỳ bà). Ý chỉ người chơi đàn chuyên nghiệp.
- Khúc nhà: Khúc nhạc của chính mình sáng tác (nguyên bản, không phải học từ người khác).
- Tay lựa nên chương: Tự tay sáng tác, lựa chọn những giai điệu, ca từ để tạo thành một bản nhạc hoàn chỉnh.
- Một thiên bạc mệnh: Một bản nhạc mang tên “Bạc mệnh” (số phận hẩm hiu, bất hạnh). Đây là tên khúc đàn nổi tiếng của Kiều.
- Não nhân: Làm đau lòng người, gợi nỗi buồn sâu sắc, lay động lòng người.
Bước 3: Lập dàn ý chi tiết (Kim chỉ nam cho bài viết của chúng ta)
A. Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về đại thi hào Nguyễn Du và tác phẩm “Truyện Kiều” – một kiệt tác của văn học Việt Nam.
- Nêu vị trí của đoạn trích: Sau khi miêu tả vẻ đẹp ngoại hình “nghiêng nước nghiêng thành”, Nguyễn Du tiếp tục khắc họa vẻ đẹp tài năng của Thúy Kiều – một vẻ đẹp hiếm có.
- Khái quát cảm nhận: Đoạn thơ đã vẽ nên một Thúy Kiều với tài năng xuất chúng, toàn diện, đặc biệt là ở lĩnh vực âm nhạc, đồng thời hé mở dự cảm về số phận bi kịch của nàng.
B. Thân bài:
1. Tài năng toàn diện, trí tuệ hơn người của Thúy Kiều:
- “Thông minh vốn sắn tính trời”:
- Khẳng định Kiều có trí tuệ bẩm sinh, trời phú, là một cô gái thông minh vượt trội ngay từ khi sinh ra.
- Từ “vốn sắn”, “tính trời” nhấn mạnh sự tự nhiên, không cần rèn giũa nhiều mà đã có.
- “Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm”:
- Tài năng đa dạng, toàn diện: thi ca (làm thơ, ngâm thơ), hội họa, âm nhạc.
- Từ “pha nghề”, “đủ mùi” thể hiện sự tinh thông, thành thạo ở mọi lĩnh vực chứ không chỉ biết sơ qua. Kiều không chỉ giỏi một môn mà là tinh thông nhiều môn nghệ thuật.
2. Tài năng âm nhạc đặc biệt xuất chúng của Thúy Kiều:
- “Cung thương làu bậc ngũ âm”:
- Kiều am hiểu sâu sắc về nhạc lí, kĩ thuật chơi nhạc (tinh thông “ngũ âm”).
- Từ “làu bậc” cho thấy sự thành thạo đến mức chuyên nghiệp, đạt trình độ bậc thầy.
- “Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”:
- Đây là tài năng nổi trội nhất, sở trường đặc biệt của Kiều.
- Phép so sánh “ăn đứt hồ cầm một trương” khẳng định tài đàn của Kiều vượt xa, thậm chí hơn hẳn những người chơi đàn chuyên nghiệp (“hồ cầm một trương”). Kiều có kĩ năng điêu luyện, vượt trên mọi chuẩn mực bấy giờ.
- “Nghề riêng” cho thấy đó là sự say mê, gắn bó đặc biệt với cây đàn, là nơi Kiều có thể bộc lộ hết tâm hồn mình.
3. Tài sáng tác và khả năng truyền cảm xúc mãnh liệt qua âm nhạc:
- “Khúc nhà tay lựa nên chương”:
- Kiều không chỉ giỏi biểu diễn mà còn có khả năng sáng tác độc đáo, tự mình tạo ra những bản nhạc.
- “Tay lựa nên chương” thể hiện sự tài hoa, sáng tạo, mang đậm dấu ấn cá nhân của nàng. Đó là những khúc đàn “của nhà”, của riêng Kiều.
- “Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân”:
- Khúc đàn nổi tiếng nhất, gắn liền với số phận nàng là khúc “Bạc mệnh” (số phận hẩm hiu, bất hạnh).
- “Não nhân” (làm đau lòng người) cho thấy khúc nhạc có sức lay động lòng người mãnh liệt, khiến người nghe phải xót xa, đồng cảm.
- Tài năng của Kiều gắn liền với cảm xúc, với tâm hồn đa sầu đa cảm. Khúc đàn “Bạc mệnh” như một điềm báo, dự cảm về cuộc đời đầy sóng gió, đau khổ của nàng. Đây là vẻ đẹp tài hoa nhưng chất chứa bi kịch.
4. Đánh giá về nghệ thuật:
- Sử dụng bút pháp ước lệ, liệt kê, so sánh.
- Sử dụng từ ngữ chọn lọc, giàu hình ảnh và sức gợi (từ Hán Việt trang trọng, gợi cảm).
- Ngôn ngữ cô đọng, giàu tính biểu cảm, ca ngợi vẻ đẹp phi thường của Kiều.
C. Kết bài:
- Khẳng định lại vẻ đẹp tài năng tuyệt vời, hiếm có của Thúy Kiều.
- Tài năng đó không chỉ là sự ca ngợi mà còn là sự dự báo cho một số phận bất hạnh (“chữ tài liền với chữ tai một vần”).
- Bày tỏ sự ngưỡng mộ, xót xa trước tài năng và số phận của Kiều, đồng thời cảm phục tài năng miêu tả của Nguyễn Du.
Bước 4: Viết bài văn hoàn chỉnh
Bây giờ, chúng ta sẽ dựa vào dàn ý chi tiết đã xây dựng để viết thành một bài văn hoàn chỉnh. Các em hãy chú ý cách cô dẫn dắt, liên kết các ý để bài viết được liền mạch và giàu cảm xúc nhé!
***
Bài văn mẫu
Nguyễn Du, đại thi hào của dân tộc, đã để lại cho hậu thế một kiệt tác bất hủ – “Truyện Kiều”. Tác phẩm không chỉ là khúc ca về tình yêu, số phận mà còn là bức tranh tuyệt đẹp về con người và cuộc sống. Trong đó, Thúy Kiều hiện lên như một điển hình của vẻ đẹp “tài sắc vẹn toàn”. Nếu nhan sắc của nàng được ví von “nghiêng nước nghiêng thành”, thì tài năng của Kiều lại càng khiến người đọc phải ngả mũ thán phục, đặc biệt là qua sáu câu thơ ca ngợi tài hoa của nàng:
” Thông minh vốn sắn tính trời
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
Cung thương làu bậc ngũ âm
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
Khúc nhà tay lựa nên chương
Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân.”
Mở đầu đoạn thơ, Nguyễn Du đã khẳng định một cách chắc chắn và đầy ấn tượng về vẻ đẹp trí tuệ và sự đa tài bẩm sinh của Thúy Kiều. Không phải ngẫu nhiên mà nàng có được những phẩm chất hơn người, tất cả dường như là một sự ưu ái của tạo hóa: “Thông minh vốn sắn tính trời”. Hai chữ “vốn sắn” kết hợp với “tính trời” đã nhấn mạnh trí tuệ của Kiều là thiên bẩm, là quà tặng từ trời cao, không cần qua nhiều rèn giũa mà đã có sẵn trong bản chất. Đây là nền tảng vững chắc cho mọi tài năng của nàng sau này. Từ sự thông minh ấy, Kiều đã phát triển thành một con người đa tài, toàn diện: “Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm”. Nàng không chỉ giỏi một môn mà là tinh thông nhiều lĩnh vực nghệ thuật khác nhau: thi ca (làm thơ, ngâm thơ), hội họa và âm nhạc. Cụm từ “đủ mùi” không chỉ có nghĩa là biết mà còn hàm ý sự thành thạo, tinh thông mọi khía cạnh, mọi bí quyết của từng loại hình nghệ thuật. Thúy Kiều hiện lên như một cô gái tài hoa, tinh tế và đầy sức sáng tạo, là biểu tượng của vẻ đẹp văn hóa, nghệ thuật thời bấy giờ.
Trong vô vàn tài năng ấy, Nguyễn Du đã ưu ái dành nhiều câu thơ để khắc họa tài năng âm nhạc xuất chúng của Thúy Kiều, coi đó là “nghề riêng” của nàng. Khả năng chơi đàn của Kiều đạt đến trình độ bậc thầy, không ai sánh kịp: “Cung thương làu bậc ngũ âm”. Câu thơ không chỉ nói lên sự am hiểu sâu sắc của nàng về nhạc lý, về từng nốt nhạc “ngũ âm” (Cung, Thương, Giốc, Chủy, Vũ) mà còn khẳng định kỹ thuật điêu luyện, thành thạo của Kiều trong việc sử dụng đàn. Từ “làu bậc” gợi lên hình ảnh một người nghệ sĩ đã đạt đến đỉnh cao, hoàn toàn làm chủ nhạc cụ và giai điệu. Để nhấn mạnh hơn nữa tài năng hiếm có này, Nguyễn Du đã sử dụng phép so sánh đầy sức gợi: “Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”. “Nghề riêng” cho thấy đây là sở trường, là đam mê lớn nhất của Kiều, nơi nàng có thể bộc lộ trọn vẹn tâm hồn mình. Còn “ăn đứt hồ cầm một trương” là một cách nói cực kỳ hình ảnh và mạnh mẽ, khẳng định tài năng của Kiều vượt xa, thậm chí là làm lu mờ cả những người chơi đàn Hồ cầm chuyên nghiệp. Nàng đã đạt đến một đẳng cấp nghệ thuật vượt trên mọi chuẩn mực thông thường.
Không chỉ giỏi diễn tấu, Thúy Kiều còn có khả năng sáng tác độc đáo và truyền tải cảm xúc mãnh liệt qua tiếng đàn. “Khúc nhà tay lựa nên chương” cho thấy nàng không chỉ chơi lại những bản nhạc có sẵn mà còn tự mình sáng tạo, tự tay “lựa” chọn từng giai điệu, ca từ để tạo nên những khúc nhạc “của nhà”, mang đậm dấu ấn cá nhân và tâm tư của mình. Điều này một lần nữa khẳng định Kiều là một nghệ sĩ tài hoa, có tâm hồn phong phú và trí tưởng tượng bay bổng. Và đỉnh cao của tài năng ấy chính là khúc “Một thiên bạc mệnh lại càng não nhân”. “Bạc mệnh” – số phận hẩm hiu, bất hạnh – là tên khúc đàn nổi tiếng nhất của Kiều, cũng là khúc đàn gắn liền với cuộc đời đầy sóng gió của nàng. Tiếng đàn không chỉ đơn thuần là âm thanh mà nó còn chất chứa biết bao nỗi niềm, dự cảm về tương lai bi kịch. Từ “não nhân” (làm đau lòng người) cho thấy khúc nhạc có sức mạnh lay động lòng người vô cùng mãnh liệt, khiến người nghe phải xót xa, đồng cảm. Tài năng của Kiều không chỉ là kỹ thuật mà còn là khả năng kết nối cảm xúc, là tấm gương phản chiếu một tâm hồn đa sầu đa cảm, ẩn chứa bi kịch “hồng nhan bạc phận”.
Với bút pháp nghệ thuật tinh tế, Nguyễn Du đã sử dụng hàng loạt các biện pháp tu từ như liệt kê, so sánh, kết hợp với các từ ngữ chọn lọc, giàu hình ảnh và sức gợi (đặc biệt là các từ Hán Việt như “thi họa”, “cung thương”, “ngũ âm”, “não nhân”). Ngôn ngữ cô đọng, trang trọng đã vẽ nên một bức chân dung tài hoa, chuẩn mực của người con gái khuê các thời xưa, đồng thời ngầm chứa những dự cảm về số phận.
Sáu câu thơ tuy ngắn ngủi nhưng đã khắc họa trọn vẹn vẻ đẹp tài năng xuất chúng của Thúy Kiều. Nàng là hiện thân của vẻ đẹp toàn diện, là sự kết tinh của tinh hoa văn hóa, nghệ thuật đương thời. Tuy nhiên, đằng sau vẻ đẹp rực rỡ ấy, ta lại cảm nhận được một nỗi xót xa, bởi tài năng của Kiều dường như đã trở thành định mệnh, là khởi nguồn cho chuỗi ngày “hồng nhan bạc phận” sau này. Qua đây, ta càng thêm ngưỡng mộ tài năng miêu tả bậc thầy của Nguyễn Du, người đã thổi hồn vào nhân vật, khiến Thúy Kiều mãi là biểu tượng của vẻ đẹp và bi kịch trong lòng người đọc.
***
Hình ảnh minh họa (gợi ý):
Cô khuyến khích các em có thể tìm kiếm hình ảnh minh họa về nàng Thúy Kiều đang chơi đàn tỳ bà hoặc đàn tranh theo phong cách tranh cổ Việt Nam để đặt vào bài viết của mình, giúp bài văn thêm phần sinh động và trực quan nhé. Ví dụ, một bức tranh vẽ Kiều với mái tóc đen nhánh, tà áo thướt tha, đôi tay mềm mại lướt trên phím đàn, ánh mắt chất chứa nỗi niềm…
Hy vọng bài giải chi tiết này sẽ giúp các em nắm vững kiến thức và tự tin hơn khi làm bài tập cảm thụ văn học. Hãy luôn giữ niềm đam mê với Ngữ Văn, các em nhé!
Mở Bài: Nguyễn Du là để thi hào của dân tộc và là danh nhân văn hóa thế giới. Tên tuổi của ông gắn liền với biết bao tác phẩm nổi tiếng đặc biệt phải kể đến tác phẩm “Truyện Kiều”. Tác phẩm là tấm gương phản chiếu hiện thực bài ca sâu sắc về lòng nhân đạo và nhân văn của sự thành công về nghệ thuật tả người đặc sắc. Điều đó được thể hiện qua đoạn trích “Chị em Thúy Kiều”. Đoạn trích là bức chân dung tuyệt mỹ của hai chị em Thúy Kiều và tài năng của họ qua đó nhà thơ miêu tả tính cách và dự báo số phận của họ
Thân bài: Đoạn trích “Chị em Thúy Kiều” nằm ở phần đầu “Gặp Gỡ và Đính Ước” của tác phẩm. Nguyễn Du viết lời ca ngợi cuộc vẻ đẹp cùng tài năng của hai chị em và sự ưu ái đặc biệt của Nguyễn Du dành cho Thúy Kiều
Tuy Thúy Vân là em nhưng lại được tiết giảm miêu tả trước, nhằm lấy vẻ đẹp của Thúy Vân làm đòn bẩy cho vẻ đẹp và tài năng của Thúy Kiều. Nếu như tác giả miêu tả Thúy Vân bằng 4 câu thơ thì với Thúy Kiều ông dùng 12 câu thơ để miêu tả vẻ đẹp và tài năng. Qua đó ta có thể thấy ông đã thể hiện sự ưu ái lớn dành cho Thúy Kiều
Thúy Kiều không chỉ có mỗi vẻ đẹp sắc sảo mặn mà, đã vậy nàng lại có tài năng hơn người:
“Thông minh vốn sẵn tính trời
Pha nghệ thi họa đủ mùi ca ngâm
Cung thương làu bậc ngũ âm
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương
Khúc nhà tay lựa nên chương
Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân”
Sắc đẹp của nàng đã hoàn mỹ lại còn tài năng. Trời đã cho nàng “thông minh” bẩm sinh, tài “thi họa” “ca ngâm” đặc biệt là về tài năng âm nhạc vô cùng xuất chúng. Không chỉ thuộc “làu bậc ngũ âm” trong nhạc cổ, Kiều còn giỏi chơi đàn hồ Cầm “ăn đứt hồn cầm một trương” – một loại đàn dân tộc người Hồ vậy mà nàng giỏi vượt trội khi sử dụng loại nhạc cụ này. Đã vậy, Kiều lại còn rất giỏi tự mình sáng tác nhạc, khúc nhạc đầu tay nàng sáng tác “Bạc mệnh” khúc nhạc ấy chỉ cần gãy lên để khiến cho người nghe phải đau lòng, da diết, đến nỗi có người còn rơi lệ, sầu não, “não nhân” . Những điều này cho ta thấy nàng là một người có tâm hồn đa sầu đa cảm.
Tài năng của nàng hơn hẳn tất cả mọi người đa tài, trình độ tinh thông, cầm kỳ thi họa đều giỏi năng khiếu hơn người, ai ai cũng nể phục tài năng của Kiều.
Đoạn thơ “chị em Thúy Kiều” được Nguyễn Du khắc họa thành công vẻ đẹp chân dung và tài năng của Thúy Kiều đồng thời từ chân dung cũng gọi lên tính cách số phận về kiếp người tài hoa bạc mệnh là biểu tượng cảm hứng nhân văn của Nguyễn Du.
Bài do mình tự làm, do thời gian có hạn cho nên bạn chỉnh sửa thêm hoặc bớt để bài được hay hơn
Vote5* cho mình nha!
Chúc bạn học tốt!