Câu 9. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ trong các câu thơ sau:
Gác mái…
Gác mái, ngư ông về viễn phố,
Gõ sừng, mục tử lại cô thôn.
Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau phân tích và giải quyết câu hỏi số 9 về biện pháp tu từ trong hai câu thơ:
Gác mái, ngư ông về viễn phố,
Gõ sừng, mục tử lại cô thôn.
Để làm tốt bài tập này, chúng ta sẽ đi qua các bước sau đây:
Bước 1: Đọc kỹ và xác định các yếu tố hình ảnh trong câu thơ.
Chúng ta cần chú ý đến các từ ngữ gợi hình ảnh trong từng câu:
– Câu thứ nhất: “Gác mái”, “ngư ông”, “viễn phố”.
– Câu thứ hai: “Gõ sừng”, “mục tử”, “cô thôn”.
Bước 2: Tìm kiếm các dấu hiệu của biện pháp tu từ.
Bây giờ, chúng ta sẽ xem xét từng câu thơ để nhận diện biện pháp tu từ.
Đối với câu thơ thứ nhất: “Gác mái, ngư ông về viễn phố,”
– Hình ảnh “ngư ông về viễn phố” gợi lên một sự trở về, một hành trình từ nơi sông nước, biển cả (nơi ngư ông thường sinh sống và làm việc) đến một nơi xa xôi, có lẽ là nơi mưu sinh, buôn bán.
– Tuy nhiên, cách diễn đạt “Gác mái” ở đầu câu thơ tạo ra một sự liên kết thú vị. “Gác mái” thường là nơi cao nhất trong nhà, là nơi có thể quan sát được khung cảnh xung quanh. Việc đặt “Gác mái” ở đầu câu thơ, đứng trước chủ thể “ngư ông” cho thấy một sự đảo lộn trong trình tự thông thường hoặc một cách nhìn độc đáo.
– Đây chính là dấu hiệu của biện pháp tu từ hoán dụ. Cụ thể, “gác mái” ở đây không chỉ đơn thuần là một bộ phận của ngôi nhà, mà nó mang ý nghĩa biểu trưng cho cảnh vật, không gian quan sát từ trên cao, một khung cảnh yên bình, có thể là nơi nhìn về phía xa xăm.
Đối với câu thơ thứ hai: “Gõ sừng, mục tử lại cô thôn.”
– Hình ảnh “mục tử lại cô thôn” gợi lên người chăn cừu trở về nơi thôn dã, hoang vắng.
– Điểm đặc biệt ở đây là “Gõ sừng”. Hành động “gõ sừng” của mục tử là một âm thanh quen thuộc, thường được sử dụng để gọi đàn hoặc báo hiệu. Việc đặt hành động này đứng trước chủ thể “mục tử” tạo ra một sự tập trung vào âm thanh, vào hoạt động đặc trưng của người mục tử.
– Tương tự như câu trên, đây cũng là một ví dụ về biện pháp tu từ hoán dụ. “Gõ sừng” ở đây không chỉ là âm thanh đơn thuần, mà nó đại diện cho âm thanh, tiếng gọi, hoặc sự hiện diện của người mục tử, báo hiệu sự trở về của họ.
Bước 3: Nêu tác dụng của biện pháp tu từ đã xác định.
Tác dụng của biện pháp hoán dụ trong hai câu thơ:
Đối với câu “Gác mái, ngư ông về viễn phố,”
– Chỉ ra: Biện pháp hoán dụ.
– Tác dụng:
- Việc lấy “gác mái” (một bộ phận của ngôi nhà, nơi có thể quan sát) để chỉ “khung cảnh”, “không gian quan sát” giúp cho hình ảnh thơ trở nên sinh động, gợi tả hơn.
- Nó gợi lên một bức tranh tĩnh lặng, yên bình của làng quê khi ngư ông trở về. Từ trên cao nhìn xuống, có thể thấy khung cảnh chung của xóm làng đang dần trở nên vắng vẻ, chuẩn bị cho màn đêm buông xuống.
- Tạo ra một ấn tượng thị giác mạnh mẽ, giúp người đọc hình dung rõ hơn về không gian và thời gian của cảnh vật.
Đối với câu “Gõ sừng, mục tử lại cô thôn.”
- Chỉ ra: Biện pháp hoán dụ.
- Tác dụng:
- Việc lấy “gõ sừng” (một âm thanh quen thuộc, một hành động đặc trưng) để chỉ “âm thanh”, “sự hiện diện” của người mục tử tạo ra sự cô đọng, gợi cảm.
- Nó không chỉ miêu tả hành động của người mục tử mà còn gợi lên sự cô đơn, vắng lặng của chốn thôn quê khi họ trở về. Tiếng sừng có thể là tiếng gọi đàn, nhưng trong bối cảnh này, nó còn gợi lên một âm thanh đơn lẻ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
- Tạo ra ấn tượng về thính giác, giúp người đọc cảm nhận được không khí yên ắng, tĩnh mịch của cảnh vật.
Tổng kết:
Cả hai câu thơ đều sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ. “Gác mái” hoán dụ cho “khung cảnh quan sát từ trên cao”, “gõ sừng” hoán dụ cho “âm thanh” hoặc “sự hiện diện” của người mục tử. Tác dụng chung là làm cho hình ảnh thơ thêm sinh động, gợi cảm, cô đọng, đồng thời khắc họa rõ nét khung cảnh yên bình, tĩnh mịch của làng quê trong khoảnh khắc những người lao động trở về.
Cô hy vọng phần giải thích này đã giúp các em hiểu rõ hơn về biện pháp tu từ hoán dụ và cách phân tích tác dụng của nó trong thơ ca. Các em hãy ôn bài thật tốt nhé!
Câu \(1\):
\(->\) Biện pháp tu từ:
\(+\) Đảo ngữ: “Gác mái với “Gõ sừng” lên phía trước chủ ngữ “ngư ông”, “mục tử”
\(+\) Phép đối: Gác mao-Gõ sừng; ngư ông-mục tử; về viễn phố-lại cô thôn
\(->\) Tác dụng:
\(+\) Nhấn mạnh, làm nổi bật sự nghỉ ngơi, thư thái của “ngư ông” và “mục tử”.
\(+\) Gợi ra không khí tĩnh mịch, cảnh chiều quê yên vắng và ẩn chứa một nỗi niềm nhớ nhà, nhớ quê hương trong lòng người lữ khách.
\(+\) Tạo nhịp điệu cân đối, hài hòa cho câu thơ.
BPTT : Đảo ngữ
Tác dụng :
-Tăng sức gợi hình , gợi cảm cho câu thơ , làm câu thơ trở nên sinh động hấp dẫn
-Tạc khắc nên một bức tranh nông thôn yên bình , thanh tĩnh , thân thuộc , gần gũi
-Qua đó thể hiện tình yêu , nỗi nhớ của tác giả đối với quê hương
#lian