Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Có bạn nào hiểu nước xô đá đá xô sóng sóng xô gió trong bài Người lái đò sông đà…

Có bạn nào hiểu nước xô đá đá xô sóng sóng xô gió trong bài Người lái đò sông đà…

Có bạn nào hiểu nước xô đá đá xô sóng sóng xô gió trong bài Người lái đò sông đà như thế nào không ạ?

Hỏi bởi: haole
2 câu trả lời
▲ 6
Chào em, cô rất vui khi nhận được một câu hỏi hay và sâu sắc như vậy. Câu văn “nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió” là một chi tiết nghệ thuật vô cùng đặc sắc của nhà văn Nguyễn Tuân, thể hiện rõ tài năng quan sát và bút pháp tài hoa của ông. Để hiểu rõ câu văn này, chúng ta hãy cùng nhau phân tích từng bước một nhé.

Bước 1: Xác định vị trí và ngữ cảnh của câu văn

Câu văn này nằm trong đoạn văn miêu tả âm thanh của thác nước Sông Đà từ xa đến gần. Nguyễn Tuân đã ví âm thanh của thác nước như một bản giao hưởng của thiên nhiên với nhiều cung bậc cảm xúc: lúc thì “oán trách”, lúc thì “van xin”, lúc thì “khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo”. Khi đến gần, âm thanh ấy biến thành một trận “thủy chiến” dữ dội, và câu văn “nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió” chính là một lát cắt cận cảnh, đặc tả sự hỗn loạn và sức mạnh khủng khiếp của trận đồ bát quái mà Sông Đà bày ra.

Bước 2: Phân tích cấu trúc và từ ngữ đặc sắc

Để hiểu được cái hay của câu văn, chúng ta cần mổ xẻ cấu trúc của nó:

  • Cấu trúc mắt xích (điệp cấu trúc): Em có thấy câu văn được tạo thành bởi 3 vế ngắn, móc nối với nhau không?

    Vế 1: nước xô đá

    Vế 2: đá xô sóng

    Vế 3: sóng xô gió

    Đối tượng cuối của vế trước (đá, sóng) lại trở thành chủ thể của vế sau. Cấu trúc này tạo ra một vòng xoáy liên hoàn, bất tận. Cảm giác như sức mạnh cứ cộng hưởng, dồn toa, càng lúc càng trở nên mạnh mẽ, cuồng nộ hơn.
  • Động từ “xô”: Nguyễn Tuân không dùng từ “chảy”, “đập” hay “vỗ” mà dùng từ “xô”. “Xô” là một động từ mạnh, gợi tả hành động chen lấn, xô đẩy, va chạm dữ dội và hỗn loạn. Việc điệp lại động từ “xô” 3 lần nhấn mạnh sự chuyển động không ngừng nghỉ, sự va đập điên cuồng của các thực thể thiên nhiên.
  • Các danh từ “nước, đá, sóng, gió”: Đây đều là những yếu tố mãnh liệt của tự nhiên. Nguyễn Tuân đã tập hợp chúng lại trong một câu văn ngắn để tạo nên một cuộc “hỗn chiến” thực sự.

Bước 3: Phân tích các biện pháp nghệ thuật và tác dụng

Từ cấu trúc và từ ngữ trên, chúng ta thấy được những dụng ý nghệ thuật tài tình của tác giả:

1. Biện pháp điệp cấu trúc và điệp từ “xô”:

  • Tác dụng về mặt hình ảnh: Tạo ra một bức tranh động về cảnh tượng thác đá Sông Đà. Mọi thứ không đứng yên mà đang chuyển động với tốc độ chóng mặt, va vào nhau, tạo nên một khung cảnh hỗn mang, đầy uy lực. Nước, đá, sóng, gió như đang quần thảo, giao tranh với nhau.
  • Tác dụng về mặt âm thanh: Câu văn với nhịp điệu nhanh, dồn dập (2/2, 3/3) như mô phỏng lại âm thanh ghê rợn của thác nước. Ta như nghe thấy tiếng nước gầm réo, tiếng đá va vào nhau chan chát, tiếng sóng cuộn trào, tiếng gió rít gào. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

2. Biện pháp nhân hóa:

  • Nước, đá, sóng, gió vốn là những vật vô tri, nhưng qua động từ “xô”, chúng như có linh hồn, có hành động, có sự tức giận. Chúng không còn là những thực thể tự nhiên hiền hòa mà trở thành những “quái vật” đang tấn công lẫn nhau. Điều này góp phần khắc họa thành công “tính cách” hung bạo, dữ dằn, “diện mạo” của một “thứ kẻ thù số một” của con người như Nguyễn Tuân đã gọi.

Bước 4: Tổng kết giá trị nghệ thuật và ý nghĩa

Tóm lại, chỉ với một câu văn ngắn gọn gồm 9 chữ, Nguyễn Tuân đã thành công trong việc:

  • Khắc họa sự hung bạo, dữ dội của Sông Đà: Câu văn như một ống kính zoom cận cảnh vào trung tâm của sự cuồng nộ, cho thấy sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên.
  • Thể hiện phong cách nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Tuân: Đó là sự tài hoa trong việc sử dụng ngôn từ, khả năng “bắt” lấy những hình ảnh, âm thanh ấn tượng nhất và tái hiện chúng bằng một thứ ngôn ngữ giàu sức gợi, đầy “ma lực”. Ông đã huy động tối đa các giác quan của người đọc (thị giác, thính giác).
  • Làm nền để tôn vinh vẻ đẹp của con người: Sông Đà càng hung bạo, hiểm trở bao nhiêu thì hình ảnh người lái đò trí dũng, tài hoa, ung dung chế ngự thiên nhiên lại càng trở nên lớn lao, kỳ vĩ bấy nhiêu. Đây chính là biểu hiện của “chất vàng mười” của con người lao động mà Nguyễn Tuân luôn tìm kiếm và ca ngợi.

Hy vọng phần giải thích chi tiết của cô sẽ giúp em hiểu sâu hơn về giá trị của câu văn này. Đây là một ví dụ điển hình cho thấy tài năng bậc thầy của Nguyễn Tuân trong thể loại tùy bút. Nếu có câu hỏi nào khác, đừng ngần ngại hỏi cô nhé! Chúc em học tốt

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 0

Sông Đà hung bạo 

Mặt ghềnh Hát Lóong:

+”Nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió” => Thủ pháp điệp từ “xô” lặp lại 3 lần, được hỗ trợ bởi các thanh trắc liên tiếp đã tạo nên âm hưởng dữ dội, nhịp điệu khẩn trương, dồn dập như vừa xô đẩy, vừa hợp sức của gió, sóng và đá khiến cho cả ghềnh sông như sôi lên, cuộn chảy dữ dội. 

+”Cuồn cuộn luồng gió gùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò Sông Đà nào” => sử dụng động từ mạnh, nhà văn đã nhân hoá con sông như một kẻ chuyên đi đòi nợ dữ dằn. => Sự phối hợp của nước, đá, sóng, gió đã tạo nên một nét hung bạo dữ dội của con sông Đà. 

Trả lời bởi: vuongquocanhnh07b

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo