Cơm cha cơm mẹ đã từng
Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người.
Cơm người khổ lắm mẹ…
Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người.
Cơm người khổ lắm mẹ ơi!
Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn.
(Ca dao dân gian Việt Nam)
Câu 1. Xác định và nêu hiệu quả diễn đạt của một biện pháp tu từ trong văn bản.
Câu 2. Văn bản bộc lộ tâm sự gì của nhân vật trữ tình?
Câu 3. Anh/chị hãy rút ra bài học cho bản thân từ nội dung bài ca dao. Lí giải vì sao?
Chúng ta sẽ lần lượt giải quyết từng câu hỏi.
Câu 1. Xác định và nêu hiệu quả diễn đạt của một biện pháp tu từ trong văn bản.
Để xác định biện pháp tu từ, chúng ta cần đọc kỹ bài ca dao và xem xét cách sử dụng ngôn ngữ.
Bước 1: Đọc kỹ văn bản để nhận diện các yếu tố ngôn ngữ đặc sắc.
Các em hãy đọc lại bài ca dao:
“Cơm cha cơm mẹ đã từng
Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người.
Cơm người khổ lắm mẹ ơi!
Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn.”
Bước 2: Tìm kiếm các dấu hiệu của biện pháp tu từ.
Chúng ta thấy ngay ở câu thơ thứ nhất: “Cơm cha cơm mẹ đã từng”. Từ “cơm cha cơm mẹ” được lặp lại. Đây là một dấu hiệu quen thuộc của phép lặp.
Hoặc ở câu thơ cuối: “Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn.” Từ “cơm mẹ” lại xuất hiện, đối lập với “cơm người”.
Ngoài ra, chúng ta còn có thể chú ý đến cách dùng từ “khổ lắm mẹ ơi!”. Đây là lời than thở, thể hiện cảm xúc mạnh mẽ.
Cô giáo sẽ hướng dẫn các em phân tích một biện pháp tu từ nổi bật nhất. Đó chính là phép điệp.
Bước 3: Xác định biện pháp tu từ.
Trong bài ca dao, ta thấy phép điệp được sử dụng. Cụ thể là:
* Phép điệp từ: Từ “cơm” được lặp lại nhiều lần trong bài thơ (“cơm cha”, “cơm mẹ”, “cơm người”).
* Phép điệp cấu trúc: Cấu trúc “cơm…” cũng được lặp lại.
Bước 4: Nêu hiệu quả diễn đạt của biện pháp tu từ.
Với phép điệp từ “cơm”, tác giả dân gian đã làm nổi bật ý nghĩa của “cơm” trong đời sống. Nó không chỉ là thức ăn mà còn là biểu tượng cho sự no đủ, cho cuộc sống ấm áp, hạnh phúc và sự chăm sóc của cha mẹ.
* Việc lặp lại “cơm cha”, “cơm mẹ” nhấn mạnh những bữa cơm ấm áp, đầy đủ tình thương mà người con đã từng được hưởng khi ở nhà. Đó là những bữa cơm được “vừa ngồi vừa ăn”, thể hiện sự thoải mái, an nhiên, không phải lo toan.
* Ngược lại, “cơm người” được đặt trong hoàn cảnh “làm mướn”, “khổ lắm”. Sự đối lập này càng làm tăng thêm giá trị của “cơm cha cơm mẹ”, đồng thời nhấn mạnh sự vất vả, nhọc nhằn, thiếu thốn trong cuộc sống làm thuê nơi đất khách quê người của người con.
* Phép điệp còn tạo nhịp điệu cho bài ca dao, làm cho lời lẽ thêm giàu hình ảnh, dễ đi vào lòng người, khắc sâu cảm xúc nhớ thương, biết ơn của người con đối với cha mẹ và nỗi gian truân của mình.
Vậy, biện pháp tu từ được sử dụng ở đây là phép điệp, với hiệu quả làm nổi bật ý nghĩa của “cơm”, tạo sự đối lập sâu sắc giữa cuộc sống nơi quê nhà và cuộc sống nơi đất khách, đồng thời thể hiện cảm xúc chân thành của nhân vật trữ tình.
Câu 2. Văn bản bộc lộ tâm sự gì của nhân vật trữ tình?
Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần đọc kỹ từng câu thơ và suy ngẫm về tình cảm, suy nghĩ của người nói trong bài ca dao.
Bước 1: Phân tích từng câu thơ để hiểu nội dung và tình cảm ẩn chứa.
* “Cơm cha cơm mẹ đã từng”: Câu này cho thấy người con đã từng được hưởng những bữa cơm do cha mẹ nấu. Đó là quãng thời gian được yêu thương, chăm sóc.
* “Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người.”: Câu này nói về hoàn cảnh hiện tại của người con. Đi làm thuê, làm mướn ở một nơi xa lạ để kiếm sống. Chữ “lưng cơm” cho thấy sự chật vật, bữa đói bữa no.
* “Cơm người khổ lắm mẹ ơi!”: Đây là lời than thở, trực tiếp nói lên sự vất vả, nhọc nhằn khi phải ăn “cơm người”. Lời gọi “mẹ ơi!” thể hiện sự yếu đuối, mong muốn được chia sẻ, được nương tựa.
* “Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn.”: Câu này là sự so sánh, đối chiếu trực tiếp. Nó khẳng định sự khác biệt giữa hai loại “cơm”. “Cơm mẹ” là sự thoải mái, hạnh phúc, còn “cơm người” là sự khổ cực.
Bước 2: Tổng hợp lại các tình cảm, suy nghĩ được bộc lộ.
Từ phân tích trên, chúng ta thấy nhân vật trữ tình (người con) bộc lộ những tâm sự sau:
* Nỗi nhớ quê hương, nhớ cha mẹ: Những câu thơ đầu tiên và cuối cùng đều gợi về những bữa cơm ấm áp, tràn đầy tình thương của gia đình. Đó là những ký ức quý giá mà người con luôn mang theo.
* Nỗi vất vả, cực nhọc nơi đất khách quê người: Người con đang phải trải qua cuộc sống lam lũ, làm thuê, bữa ăn còn chật vật (“kiếm lưng cơm người”, “cơm người khổ lắm”). Cuộc sống này hoàn toàn đối lập với sự sung túc, an lành ở quê nhà.
* Sự biết ơn sâu sắc đối với cha mẹ: Bài ca dao là lời bày tỏ lòng biết ơn đối với công lao sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ. Chính nhờ những bữa cơm cha mẹ đã từng cho mà người con có thể lớn khôn và giờ đây có đủ sức mạnh để đi làm ăn xa.
* Sự tủi thân, cô đơn: Lời than thở “mẹ ơi!” cho thấy sự cô đơn, tủi thân khi phải một mình đối mặt với khó khăn. Người con mong muốn được chia sẻ, được mẹ thấu hiểu.
Tóm lại, văn bản bộc lộ tâm sự nhớ thương, biết ơn cha mẹ sâu sắc, đồng thời là nỗi lòng trĩu nặng về cuộc sống vất vả, khổ cực khi phải xa nhà mưu sinh nơi đất khách.
Câu 3. Anh/chị hãy rút ra bài học cho bản thân từ nội dung bài ca dao. Lí giải vì sao?
Đây là câu hỏi mở, đòi hỏi sự suy ngẫm và liên hệ cá nhân của mỗi em. Tuy nhiên, chúng ta cần dựa trên nội dung cốt lõi của bài ca dao để rút ra những bài học ý nghĩa.
Bước 1: Xác định nội dung chính của bài ca dao.
Như chúng ta đã phân tích ở trên, bài ca dao nói về tình cảm gia đình, công lao sinh thành của cha mẹ, và sự vất vả của con cái khi xa nhà.
Bước 2: Rút ra bài học từ nội dung đó.
Dựa trên những ý nghĩa đó, chúng ta có thể rút ra nhiều bài học. Cô sẽ gợi ý một vài bài học tiêu biểu và lí giải.
Bài học 1: Biết ơn và trân trọng công lao của cha mẹ.
* Lí giải vì sao: Bài ca dao đã khắc họa rõ nét sự hy sinh, tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ qua hình ảnh “cơm cha cơm mẹ”. Những bữa cơm ấy không chỉ nuôi dưỡng thể chất mà còn nuôi dưỡng tâm hồn người con. Khi đọc bài ca dao, chúng ta thấu hiểu hơn sự vất vả, nhọc nhằn mà cha mẹ đã trải qua để chúng ta có được cuộc sống tốt đẹp ngày hôm nay. Vì vậy, bài học về lòng biết ơn và sự trân trọng là vô cùng cần thiết. Chúng ta cần thể hiện lòng biết ơn đó bằng hành động, lời nói, sự quan tâm, chăm sóc đến cha mẹ.
Bài học 2: Cố gắng, nỗ lực trong cuộc sống, không ngại khó khăn để báo hiếu.
* Lí giải vì sao: Nhân vật trữ tình trong bài ca dao đã phải “đi làm mướn”, “kiếm lưng cơm người” nơi xa xứ. Điều này cho thấy người con đã rất nỗ lực để tự lập và mưu cầu cuộc sống. Từ đó, chúng ta học được rằng, cuộc sống luôn có những khó khăn, thử thách. Việc nỗ lực, cố gắng để đạt được mục tiêu, để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, và quan trọng là để có thể báo hiếu cho cha mẹ là một điều đáng quý. Sự nỗ lực của con cái chính là niềm hạnh phúc lớn lao của cha mẹ.
Bài học 3: Trân trọng những giá trị gia đình, sự ấm áp nơi quê nhà.
* Lí giải vì sao: Bài ca dao đối lập “cơm người khổ lắm” với “cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn”. Sự đối lập này cho thấy giá trị của những bữa cơm gia đình, của sự đầm ấm, bình yên nơi quê nhà. Khi xa nhà, con người ta mới càng cảm nhận rõ hơn giá trị thiêng liêng này. Do đó, chúng ta cần biết trân trọng những giây phút sum vầy bên gia đình, yêu thương những người thân yêu của mình. Đừng để đến khi mất đi mới tiếc nuối.
Mỗi em có thể lựa chọn cho mình một hoặc nhiều bài học phù hợp nhất với bản thân. Quan trọng là chúng ta có thể cảm nhận và áp dụng những bài học đó vào cuộc sống của mình.
Cô hy vọng qua buổi học hôm nay, các em đã hiểu sâu sắc hơn về bài ca dao này và rút ra được những bài học quý báu. Các em có câu hỏi nào nữa không? Nếu không, chúng ta sẽ kết thúc tiết học tại đây. Hẹn gặp lại các em vào buổi học tới!
Câu 1:
SO sánh:
Cơm người khổ lắm mẹ ơi! Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn.
Hiệu quả diễn đạt:
Tăng sức gợi hình, gợi cảm, tạo nhịp điệu cho bài ca dao
Nhấn mạnh những vất vả, khó nhọc của người con trên hành trình sống và giúp con thêm hiểu nhọc nhằn của mẹ cha.
Bộc lộ tình cảm chua xót, đau đớn của nhân vật trữ tình
Câu 2:
Tâm sự của nhân vật trữ tình về cảnh sống cơ cực và nỗi niềm nhung nhớ dành cho gia đình. Đồng thời, ta còn thấy những vất vả, gian khổ của người con khi nghĩ về hiện tại và chua chát soi chiếu quá khứ.
Câu 3:
Gia đình, mẹ cha luôn là bến đỗ bình yên, hạnh phúc nhất đối với ta trong đời. Cuộc sống nhiều khó khăn, áp lực, chỉ có cha mẹ và tình yêu thương vô bờ mới khiến con người thấy ấm êm, vui sướng.
Câu 1 : – So sánh : ”như”’ => Làm câu thơ thêm sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm; nhấn mạnh nỗi khổ của người phận làm con khi bắt đầu tự tay kiếm cái ăn cái mặc lúc đã trưởng thành, vì là người lao động nghèo khổ nên phải chịu nỗi đau lớn lao về tinh thần. Đồng thời là nỗi nhớ da diết tới những ngày tháng được cha mẹ bao bọc, được gia đình ở cạnh chăm lo đủ đường
– Điệp từ/ điệp ngữ: Từ ”cơm” và liệt kê ( cơm cha, cơm mẹ, cơm người) => Làm câu thơ thêm sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm; nhấn mạnh hay làm bật lên nỗi tủi nhục đầu đời của một đứa con chưa trưởng thành, làm xúc động, day dứt lòng người. Giữa ”cơm cha cơm mẹ” và ”cơm người” là sự khác nhau rõ rệt
Câu 2: Đây là lời than của một người đi làm thuê kiếm sống. Đó là nỗi tủi thân, tủi phận của kẻ phải ăn “cơm người” dù miếng cơm ấy được đánh đổi bằng chính sức lao động của mình. Kẻ đi “kiếm lưng cơm người” gặp một nỗi đau lớn lao về tinh thần. Hơn nữa, ăn “cơm người” không chĩ nhục mà còn tủi hổ và hoàn toàn khác với ăn “cơm cha, cơm mẹ”. Vì ăn “cơm cha, cơm mẹ” thì được ăn một cách tự nhiên, thoải mái, đến no căng bụng thì thôi, còn ăn “cơm người” thì đứng ăn vì phải tranh thủ thời gian tối đa, ăn xong là bắt tay vào việc liền, chẳng được phút giây nghỉ ngơi nào. Vả lại, ăn “cơm cha cơm mẹ” thì không phải đắn đo chi cả, còn ăn “cơm người” thì luôn sợ bị chửi mắng, sỉ nhục dù đã phải nai lưng làm việc cực nhọc như trâu ngựa.
Câu 3: Dàn ý:
– Đời sống vật chất thấp kém, cộng với những nỗi cơ cực mà người dân “thấp cổ bé họng” phải chịu đựng trong một xã hội đầy rẫy những bất công do sự lộng hành của những kẻ có của và có quyền gây nên
– Thân là học sinh, bản thân phải tự ý thức được mình có nghĩa vụ phải học, và trao dồi kinh nghiệm
– Có thể than thở nhưng không bỏ cuộc, cần cố gắng vươn lên mỗi ngày để cải thiện chất lượng sống của cá nhân nói riêng và gia đình nói chung
– Như là báo hiếu với ba mẹ vì những công lao, sự chăm sóc chở che bấy lâu của họ; ba mẹ đã mệt, đó là lúc mình phải tự đứng lên trên đôi chân của mình.
– Không gục ngã trước số phận; nếu chăm chỉ cần củ, biết học hỏi và tiếp thu cái mới thì sẽ thành công, trở thành người có tiền có của có sự nghiệp. Nhưng không được vì thế mà lơ là hay khinh thường người khác