Đề bài : Viết bài văn kể lại trải nghiệm em bị điểm kém của em
Yêu cầu đối với …
Yêu cầu đối với bàu văn kể lại một trải nghiệm :
• Được kể từ người kể chuyện ngôi thứ nhất
• Giới thiệu được trải nghiệm đáng nhớ
• Tập trung vào sự việc đã xảy ra
• Thể hiện được cảm xúc của người viết trước sự việc được kể
Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết một đề bài rất quen thuộc và gần gũi với lứa tuổi học trò: “Viết bài văn kể lại trải nghiệm em bị điểm kém”.
Đây là một đề bài hay, bởi nó không chỉ giúp chúng ta rèn luyện kĩ năng viết văn tự sự mà còn là cơ hội để chúng ta nhìn lại một kỉ niệm, dù không vui, nhưng lại mang đến cho ta những bài học quý giá. Đừng lo lắng nhé, ai trong chúng ta cũng từng có những lần vấp ngã như vậy. Điều quan trọng là chúng ta học được gì sau đó.
Bây giờ, cô sẽ hướng dẫn các em chi tiết từng bước để hoàn thành bài văn này thật tốt, đúng theo yêu cầu của sách giáo khoa lớp 6 nhé.
BƯỚC 1: PHÂN TÍCH YÊU CẦU CỦA ĐỀ BÀI
Trước khi cầm bút viết, chúng ta phải “đọc kĩ” đề bài đã. Đề bài có bốn yêu cầu rất rõ ràng, chúng ta hãy cùng xem xét:
1. Người kể chuyện ngôi thứ nhất: Điều này có nghĩa là các em sẽ hóa thân thành chính mình, dùng đại từ nhân xưng là “em” hoặc “tôi” để kể lại câu chuyện.
2. Giới thiệu được trải nghiệm đáng nhớ: Ngay từ phần mở đầu, em cần cho người đọc biết câu chuyện em sắp kể là về điều gì. Ở đây, đó chính là “trải nghiệm bị điểm kém”.
3. Tập trung vào sự việc đã xảy ra: Phần thân bài cần kể lại một chuỗi các sự việc theo một trình tự hợp lí (thường là trình tự thời gian). Chuyện gì đã xảy ra trước, trong và sau khi em nhận điểm kém?
4. Thể hiện được cảm xúc của người viết: Đây là “linh hồn” của bài văn. Em cần lồng ghép cảm xúc của mình vào từng sự việc. Em đã cảm thấy thế nào? Lo lắng, thất vọng, buồn bã, hối hận, hay nhẹ nhõm sau khi được thấu hiểu?
BƯỚC 2: LẬP DÀN Ý CHI TIẾT
Để bài văn không bị lộn xộn hay thiếu ý, việc lập dàn ý là vô cùng quan trọng. Giống như xây một ngôi nhà, chúng ta cần có bản thiết kế trước vậy.
A. Mở bài (Giới thiệu trải nghiệm)
Em có thể chọn một trong hai cách mở bài sau:
- Mở bài trực tiếp: Giới thiệu thẳng vào vấn đề. Ví dụ: “Trong suốt những năm đi học, có lẽ kỉ niệm khiến em nhớ mãi chính là lần đầu tiên em nhận một con điểm kém môn Toán.”
- Mở bài gián tiếp: Dẫn dắt từ một ý chung rồi mới vào câu chuyện của mình. Ví dụ: “Ai đó đã nói, thất bại là mẹ của thành công. Câu nói ấy chỉ thực sự thấm thía với em sau lần em nhận được bài kiểm tra với con điểm 4 đỏ chói.”
B. Thân bài (Kể lại chuỗi sự việc và cảm xúc)
Đây là phần trọng tâm, em hãy kể lại câu chuyện theo trình tự thời gian nhé.
1. Hoàn cảnh trước khi diễn ra sự việc:
- Đó là bài kiểm tra môn gì? (Ví dụ: Kiểm tra 1 tiết môn Lịch sử, kiểm tra giữa kì môn Tiếng Anh…).
- Vì sao em lại bị điểm kém? (Do chủ quan, mải chơi không học bài, do không hiểu bài, hay do bị ốm…). Em hãy kể thật cụ thể. Ví dụ: “Tối hôm trước ngày kiểm tra, thay vì ngồi vào bàn ôn bài, em lại dán mắt vào bộ phim hoạt hình mới. Em đã tự nhủ rằng mình đã học kĩ bài này trên lớp rồi…”
2. Diễn biến của sự việc:
- Trong giờ kiểm tra: Em đã làm bài thế nào? Có lúng túng, hoang mang không? Cảm giác nhìn các bạn xung quanh cắm cúi làm bài trong khi mình thì không biết viết gì.
- Lúc nhận bài kiểm tra: Khung cảnh lớp học lúc đó ra sao? Cô giáo phát bài như thế nào? Cảm xúc hồi hộp, lo lắng của em.
- Khoảnh khắc nhận điểm: Em đã cảm thấy thế nào khi nhìn thấy con điểm kém trên bài của mình? (Sững sờ, choáng váng, xấu hổ, tai ù đi, mặt nóng bừng…). Hãy dùng những từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được. Ví dụ: “Khi cô giáo đọc tên em cùng con điểm 5, tai em như ù đi. Em bước lên nhận bài mà hai chân nặng trĩu. Con số 5 màu đỏ như một ngọn lửa làm em nóng bừng cả mặt.”
3. Các sự việc sau đó:
- Sau khi nhận điểm ở lớp: Em đã làm gì? Im lặng ngồi trong lớp, không dám nhìn ai, hay gục mặt xuống bàn?
- Trên đường về nhà: Tâm trạng của em như thế nào? (Buồn bã, lo sợ, con đường về nhà bỗng dưng dài hơn mọi ngày).
- Khi về đến nhà: Em đã đối mặt với bố mẹ ra sao? Em giấu bài kiểm tra đi hay dũng cảm đưa cho bố mẹ? Phản ứng của bố mẹ thế nào? (Lo lắng, giận dữ, hay nhẹ nhàng khuyên bảo?). Đây là một chi tiết rất quan trọng để thể hiện bài học em nhận được.
C. Kết bài (Nêu cảm xúc và bài học nhận được)
- Em khẳng định lại cảm xúc và ý nghĩa của trải nghiệm đó đối với bản thân (buồn, hối hận, nhưng cũng là một bài học sâu sắc).
- Em đã rút ra bài học gì cho mình? (Bài học về sự chăm chỉ, cẩn thận, không được chủ quan…).
- Em đã thay đổi như thế nào sau sự việc đó? (Học bài chăm chỉ hơn, lên kế hoạch học tập rõ ràng hơn…).
BƯỚC 3: VIẾT BÀI VĂN HOÀN CHỈNH (BÀI VĂN THAM KHẢO)
Dựa vào dàn ý trên, các em hãy bắt đầu viết thành một bài văn hoàn chỉnh. Hãy nhớ dùng lời văn của chính mình để câu chuyện thật chân thực nhé. Dưới đây là một bài văn mẫu để các em tham khảo:
BÀI LÀM
Trong cuốn sổ tay ký ức của tuổi học trò, mỗi chúng ta đều lưu giữ những trang viết đầy màu sắc. Có những trang rực rỡ niềm vui, nhưng cũng có những trang nhuốm màu buồn bã của sự thất vọng. Với em, trang ký ức về lần đầu tiên nhận điểm kém môn Ngữ Văn chính là một trang viết như thế, một kỉ niệm không thể nào quên.
Hôm đó là buổi trả bài kiểm tra một tiết. Tuần trước, vì quá tự tin vào khả năng cảm thụ văn học của mình, em đã có phần lơ là. Trong khi các bạn miệt mài đọc thêm tài liệu, soạn kĩ bài phân tích, thì em chỉ đọc qua loa vài lần rồi yên tâm rằng mình đã “thuộc bài”. Em mải mê với những cuốn truyện tranh mới mua mà quên mất lời dặn của mẹ: “Học không bao giờ là thừa, con ạ”.
Giờ trả bài cuối cùng cũng đến. Cô giáo bước vào lớp với chồng bài kiểm tra trên tay. Không khí trong lớp bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. Tim em bắt đầu đập những nhịp lạc điệu. Cô bắt đầu đọc tên từng bạn. Những cánh tay vui mừng giơ lên khi nhận được điểm cao, xen lẫn vài tiếng thở dài khe khẽ. Khi cô đọc “Nguyễn Lan Anh… sáu điểm”, tai em như ù đi. Sáu điểm? Em không thể tin vào tai mình. Em bước lên bục giảng nhận bài mà chân bước không vững. Con số 6 màu mực đỏ nằm ngay ngắn trên góc bài như xoáy sâu vào mắt em, làm khuôn mặt em nóng bừng vì xấu hổ. Cả buổi học còn lại, em không thể tập trung nghe giảng, trong đầu chỉ luẩn quẩn hình ảnh con điểm 6 và nỗi thất vọng về chính bản thân mình.
Trên đường về nhà, bầu trời trong xanh cũng không làm tâm trạng em khá hơn. Con đường quen thuộc bỗng dài ra lê thê. Em sợ phải đối mặt với mẹ. Em sẽ nói gì đây? Em sẽ giải thích thế nào về sự chủ quan của mình? Về đến nhà, em thấy mẹ đang tưới cây ngoài sân. Thấy vẻ mặt buồn rười rượi của em, mẹ dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì không vui ở lớp hả con?”. Em không kìm được nữa, những giọt nước mắt ấm ức bắt đầu lăn dài trên má. Em vừa khóc vừa đưa bài kiểm tra cho mẹ.
Trái với tưởng tượng của em, mẹ không hề la mắng. Mẹ chỉ im lặng xem bài, rồi nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: “Không sao đâu con gái. Điểm số không phải là tất cả. Quan trọng là con nhận ra lỗi sai của mình ở đâu. Lần này là một bài học cho tính chủ quan của con thôi. Mẹ tin lần sau con gái của mẹ sẽ làm tốt hơn”. Lời nói ấm áp của mẹ như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn đang rối bời của em. Em ôm chầm lấy mẹ, cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Từ ngày hôm đó, em đã hiểu ra một bài học sâu sắc về sự khiêm tốn và đức tính cẩn thận. Con điểm 6 ngày ấy tuy không đẹp nhưng lại là một người thầy nghiêm khắc, giúp em nhận ra khuyết điểm của mình để cố gắng hơn trong học tập. Kỉ niệm đó sẽ mãi là một dấu ấn nhắc nhở em phải luôn nỗ lực không ngừng trên con đường chinh phục tri thức.
LỜI DẶN CỦA CÔ
Các em thân mến, bài văn tham khảo trên chỉ là một gợi ý. Mỗi em sẽ có một trải nghiệm và cảm xúc riêng. Hãy dũng cảm nhìn thẳng vào nó và viết bằng tất cả sự chân thành của mình. Cô tin rằng khi các em viết bằng cảm xúc thật, bài văn của các em sẽ trở nên rất sống động và chạm đến trái tim người đọc.
Chúc các em làm bài tốt nhé
Cuộc sống của mỗi người không thể chỉ toàn may mắn mà không gặp những khó khăn, vấp ngã hay thất bại. Em cũng vậy, sau bao năm tháng điểm thành tích của e rất cao thì đến kết quả thi giữa kì năm lớp 6, em đã bị tụt dốc và bị điểm kém một cách trầm trọng.
Kết quả ấy tuy nó chỉ ở một môn nhưng nó đã kéo kết quả thành tích cả năm của em xuống. Khi biết mình sắp thi giữa kì, em đã rất tự tin với môn Toán vì trên lớp em học khá hiểu bài và làm bài tập cũng ổn. Vì vậy, khi về nhà em không ôn lại môn Toán nữa, em dành nhiều thời gian cho chơi và ngủ, nghỉ hơn. Rồi kì thi đó đã đến, em vào phòng thi với tư thế sẵn sàng chiến đấu với những con số. Khi chưa phát đề, em còn cười nói vui vẻ với những bạn cùng phòng và tâm thế vẫn rất tự tin. Những đến khi giám thị phát đề, em nhìn qua một lượt, không một câu nào em nhớ cách làm, hoặc em chỉ nhớ một vài bước mà quên mất cách trình bày. Lúc đó, em cực kì bối rối rồi em ngồi suy nghĩ cách làm nhưng do lâu ngày không ôn lại môn Toán nên em không tài nào nghĩ ra cách làm bài nào cả. Em bắt đầu nghĩ đến cách quay cóp bài của các bạn bên cạnh rồi em ngó nghiêng nhìn bài các bạn xung quanh. Giám thị thấy thế nên đã nhắc nhở em và vì thành tích của em trước đó cao nên khi bị nhắc một lần, em cũng không dám ngó nghiêng nữa mà ngồi yên nghĩ ra cách làm. Nhưng lúc đó, vì sự chủ quan không ôn bài kĩ nên em ra khỏi phòng thi với hai từ “Thất vọng”. Em không ngờ, với môn em tự tin nhất như vậy mà em lại không làm được.
Để rồi, đến khi có kết quả môn Toán giữa kì, đúng với quá trình học của em, em chỉ được 5 điểm. Một số điểm thấp nhất trong hồi cấp 2 của em, lúc đó, em chỉ biết khóc và trách bản thân. Em trách bản thân vì sao lại chủ quan như vậy, không lo học mà chỉ ham chơi, để rồi giờ đây, kết quả nó thấp đến tệ hại. Em lúc đó chỉ ước: “Giá như mình cố gắng chăm học, không chủ quan với những môn mặc dù mình học khá ổn môn đó, ước được quay lại khoảng thời gian ôn thi đó để em làm lại từ đầu”. Nhưng đó chỉ dừng lại ở hai từ “Giá như”, nó không thể thành hiện thực được. Khi biết điểm giữa kì em chỉ được 5 điểm, bạn bè em ngỡ ngàng và bất ngờ vì con số ấy. Đồng thời, thầy cô dạy em môn Toán với bố mẹ em cũng không tin được vào mắt mình. Một người trước giờ luôn 9, 10 điểm môn Toán mà giờ đây chỉ có 5 điểm giữa kì. Em đã làm mọi người thất vọng về mình. Kết quả đó đã khiến em có những suy nghĩ khác về quá trình học tập.
Từ kết quả kém môn Toán lần đó, em đã không còn chủ quan với môn học nào nữa, em biết cố gắng, phấn đấu trong quá trình học tập cũng như quá trình ôn thi hơn. Từ đó, em luôn trau dồi thêm kiến thức để về sau sẽ không phải dùng hai từ “Giá như” trước đó nữa. Qua câu chuyện của chính em, em nhận thấy quá trình học tập và ôn luyện là rất quan trọng, nó sẽ quyết định đến kết quả học tập của mỗi người. Vì vậy, mỗi người chúng ta không nên vì một sự chủ quan rằng môn này mình học ổn rồi, điểm cao rồi mà lơ là, không ôn tập kĩ.
Hãy cùng nhau xây dựng kế hoạch học tập phù hợp, có những biện pháp và cách học hiệu quả để về sau, thành quả sẽ khiến chúng ta vui mừng và tự hào. Từ đó mà chúng ta sẽ trở nên vui vẻ, không phụ sự kì vọng của bạn bè, thầy cô cũng như gia đình. Cũng vì kết quả bị điểm kém đó đã giúp em nhận ra được khuyết điểm và cách khắc phục phù hợp với bản thân mình.
Chắc hẳn ai trong đời đã từng mắc 1 lỗi , và tôi cũng không ngoại lệ, hồi đó tôi là học sinh giỏi môn tiếng anh , và tôi rất tự tin trong việc giao tiếp với người nước ngoài . Nhưng ngày hôm đó lúc mà tôi nhớ lại thì vô cùng xấu hổ đến tận bây giờ .
Hồi ấy , tôi là học sinh giỏi môn anh . Mỗi khi cô giao 1 câu hỏi khó trong khi cả lớp đang vân vân suy nghĩ câu trả lời thì trong đầu tôi đã nghĩ ra đáp án . Tôi không suy nghĩ nhiều liền dơ tay và lên trả lời câu hỏi , đúng như những gì tôi nghĩ tôi đã trả lời đúng và được 10 điểm . Cả lớp nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ và khâm phục , ba mẹ tôi cũng vậy họ luôn khen tôi và động viên tôi , thậm chí họ còn thuê cả gia sư là người nước ngoài để dạy thêm cho tôi
Có một lần trong giờ Tiếng Anh ôn tập, tôi đã không học bài. Tối hôm trước đó, trên ti vi chiếu một bộ phim hoạt hình mà tôi rất thích, tôi đã xem đến quên cả thời gian. Đến khi hết phim thì đã 10 giờ mất rồi. Thế rồi tôi chủ quan, nghĩ rằng mình đã có điểm kiểm tra miệng rồi nên cô sẽ không gọi nữa đâu. Chính bởi vậy nên tôi đã yên tâm đi ngủ.
Nhưng rồi hôm sau đến lớp, có một chuyện bất ngờ đã xảy ra, hôm ấy lớp tôi kiểm tra 15 phút. Tôi ngơ ngác, ngồi im như bất động. Bạn Lan bên cạnh phải nhắc nhở; “Chép đề bài đi kìa!” Tiết kiểm tra hôm ấy như kéo dài vô tận. Tôi cứ viết rồi lại xóa. Vì lo sợ nên đầu óc cứ rối cả lên, không nghĩ được cái gì. Thời gian đã hết, tôi nộp bài mà lòng cứ thấp thỏm, lo âu mãi.
Tuần sau, cô giáo trả bài. Như mọi lần, tôi nhận bài từ tay cô để phát cho các bạn. Liếc qua bài mình, thấy bị điểm 5, tim tôi thắt lại. Rồi không để cho ai kịp nhìn thấy và cố giữ nét mặt thản nhiên để che giấu bao nhiêu bối rối trong lòng. Thật là chuyện chưa từng có. Ăn nói làm sao với cô, với bạn, với bố mẹ bây giờ? Tôi quay cuồng lo nghĩ và bất chợt nảy ra một ý. Cô giáo gọi điểm vào sổ. Đến tên tôi, tôi bình tĩnh và cố gắng nói to hết sức : sáu ạ! Cô gọi tiếp bạn khác. Tôi thở phào nhẹ nhõm và tự nhủ chắc cô giáo sẽ không để ý đâu vì có gần chục bài bị điểm kém cơ mà!
Đến khi về nhà tôi còn tưởng mình sẽ được ăn món gà rán do tự tay mẹ làm vì mỗi khi tôi được điểm cao môn anh , hoặc là 1 trận đòn của mẹ tôi . Khi vào nhà tim tôi đập nhanh , chắc hẳn mẹ đã biết số điểm của tôi nên mẹ chỉ nhắc nhở vì đây là lần đầu tiên.
Sau vụ việc đó tôi ko còn mải xem tivi mà chăm chỉ học bài hơn.