Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi nêu bên dưới:
Ai ở xa về, có việc vào …
Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý Pá Tra thường trông thấy có một cô con gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, cạnh tàu ngựa. Lúc nào cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên, cô ấy cũng cúi mặt, mặt buồn rười rượi. Người ta thường nói:
– Chao ôi, nhà Pá Tra làm thống lý, ăn của dân nhiều, đồn Tây lại cho muối về bán, giàu lắm. Nhà có nhiều nương, nhiều bạc, nhiều thuốc phiện nhất làng. Thế thì con gái nó còn bao giờ phải xem cái khổ mà biết khổ, mà buồn.
Nhưng rồi hỏi ra mới rõ cô ấy không phải con gái nhà Pá Tra: cô ấy là vợ A Sử, con trai thống lý Pá Tra. Cô Mị về làm dâu nhà Pá Tra đã mấy năm. Từ năm nào, cô không nhớ, cũng không ai nhớ. Nhưng người nghèo ở Hồng Ngài thì vẫn còn kể lại câu chuyện Mị về làm người nhà quan thống lý. Ngày xưa, bố Mị lấy mẹ Mị không có đủ tiền cưới, phải đến vay nhà thống lý, bố của thống lý Pá Tra bây giờ. Mỗi năm đem nộp lãi cho chủ nợ một nương ngô. Đến tận khi hai vợ chồng về già rồi mà cũng chưa trả được nợ. Người vợ chết, cũng chưa trả hết nợ.
(Mị muốn làm việc trả nợ để khỏi làm con dâu nhà giàu nhưng A Sử – con trai thống lý Pá Tra – không đồng ý, đòi cưới về làm vợ, Mị bị đọa đày và sống cuộc sống như tù ngục trong nhà thống lý Pá Tra. Từ đó, cô mất dần ý thức).
Câu 9:Cảm nhận của em về hoàn cảnh của nhân vật Mị trong đoạn trích?
Bước 1: Đọc kỹ và xác định nội dung chính của đoạn trích.
Các em hãy đọc thật chậm và kỹ đoạn văn này. Chúng ta cần nắm được Mị đang làm gì, ở đâu, và những suy nghĩ, lời bàn tán của mọi người xung quanh về cô ấy.
Qua đoạn trích, chúng ta thấy Mị làm công việc quần quật, từ quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi đến đi gánh nước. Cô luôn cúi mặt, khuôn mặt buồn rười rượi. Mọi người nhìn vào thì lầm tưởng cô buồn vì gia cảnh giàu có của nhà thống lý Pá Tra, cho rằng con gái nhà giàu thì không biết khổ.
Tuy nhiên, khi hỏi kỹ mới biết Mị không phải con gái nhà Pá Tra mà là vợ A Sử. Cuộc đời của Mị từ khi về làm dâu đã rất bất hạnh. Cô lấy chồng vì món nợ truyền kiếp của cha mẹ với nhà thống lý. Dù cha mẹ đã khuất, món nợ vẫn còn đó, và Mị bị ép gả cho A Sử.
Bước 2: Phân tích các yếu tố tạo nên hoàn cảnh của Mị.
Bây giờ, chúng ta sẽ mổ xẻ xem những yếu tố nào đã đẩy Mị vào hoàn cảnh bi đát như vậy.
Thứ nhất: Cuộc sống lao động khổ cực, bị bóc lột sức lao động.
– Mị làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, làm đủ mọi công việc nặng nhọc trong nhà Pá Tra. “Lúc nào cũng vậy, dù quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên”.
– Việc làm này diễn ra liên tục, không ngừng nghỉ. Điều này cho thấy sự vất vả, nhọc nhằn của Mị.
Thứ hai: Nỗi buồn và sự cam chịu, mất dần ý thức.
– Dù làm việc quần quật, nhưng Mị luôn “cúi mặt, mặt buồn rười rượi”. Nỗi buồn này không phải là nỗi buồn của người sung sướng mà là nỗi buồn sâu sắc của một cuộc đời bất hạnh.
– Đoạn trích còn cho thấy Mị “mất dần ý thức”. Điều này diễn tả sự đọa đày, dày vò về tinh thần khiến Mị trở nên vô cảm, chấp nhận số phận.
Thứ ba: Nguồn gốc của bi kịch: món nợ và sự ép gả.
– Hoàn cảnh của Mị bắt nguồn từ món nợ truyền kiếp của gia đình. “Bố Mị lấy mẹ Mị không có đủ tiền cưới, phải đến vay nhà thống lý… Đến tận khi hai vợ chồng về già rồi mà cũng chưa trả được nợ. Người vợ chết, cũng chưa trả hết nợ.”
– Món nợ này đã biến Mị thành con nợ, phải chịu sự chi phối của nhà thống lý.
– Dù Mị “muốn làm việc trả nợ để khỏi làm con dâu nhà giàu”, nhưng “A Sử – con trai thống lý Pá Tra – không đồng ý, đòi cưới về làm vợ”. Đây là hành động vũ phu, coi thường quyền sống, quyền tự quyết của con người.
Thứ tư: Cuộc sống như “tù ngục” trong nhà thống lý.
– Việc Mị “bị đọa đày và sống cuộc sống như tù ngục trong nhà thống lý Pá Tra” là một hình ảnh ẩn dụ mạnh mẽ. Nó cho thấy sự tù túng, ngột ngạt, mất tự do, và sự áp bức khủng khiếp mà Mị phải chịu đựng.
Bước 3: Tổng hợp lại và viết cảm nhận về hoàn cảnh của nhân vật Mị.
Dựa trên những phân tích trên, chúng ta có thể viết cảm nhận về hoàn cảnh của Mị như sau:
Hoàn cảnh của nhân vật Mị trong đoạn trích hiện lên vô cùng bi đát, đầy bi kịch và đáng thương.
Trước hết, Mị là hiện thân của sự lao động khổ sai, bị bóc lột sức lao động một cách tàn nhẫn. Suốt ngày, cô phải gồng mình làm lụng đủ mọi việc nặng nhọc trong nhà thống lý Pá Tra, từ quay sợi, thái cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi đến gánh nước. Công việc cứ nối tiếp công việc, không có lấy một giây phút nghỉ ngơi. Tuy nhiên, sự lao động ấy không mang lại cho cô sự sung sướng, ấm no mà chỉ tô đậm thêm vẻ mặt “buồn rười rượi” của cô.
Nguồn gốc sâu xa của bi kịch này là món nợ truyền kiếp mà cha mẹ Mị đã vay của nhà thống lý. Món nợ ấy đã trói buộc cuộc đời cô, biến cô thành công cụ trả nợ, và đỉnh điểm là sự ép gả vào nhà thống lý, làm vợ A Sử. Dù Mị có ý thức về việc phải trả nợ để thoát khỏi thân phận nô lệ, nhưng quyền làm chủ cuộc đời mình đã bị tước đoạt. A Sử không cho cô làm việc trả nợ mà cưỡng ép cô làm vợ, đẩy cô vào một cuộc sống tù đày, ngột ngạt.
Cuộc sống của Mị trong nhà Pá Tra không khác gì một “tù ngục”. Cô bị đày đọa về cả thể xác lẫn tinh thần. Sự vất vả, tủi nhục và bất lực khiến cô dần “mất dần ý thức”, trở nên cam chịu, vô cảm với cuộc đời. Nỗi buồn không nguôi ngoai mà ngày càng khắc sâu, làm lu mờ đi những nét sống, khát vọng vốn có của một con người.
Tóm lại, hoàn cảnh của Mị là một bức tranh tối tăm, nghiệt ngã về thân phận người phụ nữ nghèo khổ dưới chế độ áp bức. Cô bị xiềng xích bởi món nợ, bởi sự tàn bạo của kẻ giàu có, và đánh mất cả ý thức về cuộc đời mình.
Bước 4: Rà soát lại và chỉnh sửa.
Các em xem lại phần mình đã viết. Đảm bảo diễn đạt mạch lạc, rõ ý, sử dụng từ ngữ phù hợp và bám sát nội dung đoạn trích. Đặc biệt, các em cần chú ý đến cách diễn tả cảm xúc và phân tích nguyên nhân, hậu quả của hoàn cảnh Mị.
Đó là cách chúng ta có thể cảm nhận về hoàn cảnh của nhân vật Mị. Cô hy vọng với cách làm từng bước này, các em sẽ hiểu sâu sắc hơn về nhân vật và tác phẩm. Chúc các em học tốt!
Đoạn trích cho em thấy được nhịp sống thường ngày của cô con dâu rất tội nghiệp, mặc dù là một người con dâu nhà thống lí cực kì giàu có và có quyền lực nhất vùng Hồng Ngài, nhưng luôn bị tổn thương, đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần. Nói về thể xác của Mị trong đoạn trích, thì chị đã bóc lột tối đa sức lao động vào những công việc thường nhật như quay sợi, thái cỏ, dệt vải, chẻ củi và đi lấy nước từ dưới khe núi lên,… Những liệt kê trên mà quanh năm suốt đời mà Mị phải trải qua, thân phận của Mị đã được trở thành một công cụ lao động.