Bà ốm
Loan tưởng bà nội chỉ bị cảm cúm sơ sơ. Thế mà chiều hôm ấy, Loan đi học về, giật mình thấy mẹ rơm rớm nước mắt bảo bố và bác Xuân đã cảng bà đi cấp cứu ở bệnh viện huyện. Suốt đêm, mẹ và Loan ít ngủ, thương bà, lo cho bà.
Hôm sau, bố ở huyện về, báo tin bà đã tỉnh, không có gì đáng ngại nữa. Bà dặn Loan phải chăm học, nhớ cho mái mơ ăn thêm rau (nó thích ăn rau lắm) và nhốt riêng con gà ri ra, kẻo nó hay bị con gà khác bắt nạt, tội nghiệp nó.
Ôi, mới vắng bà có mấy ngày mà đàn gà cứ ngơ ngác cả ra. Bà chăm chúng nó thế thảo nào! Còn Loan thì nhìn vào đâu, sờ vào cái gì cũng thấy thiếu bà. Cái bình vôi ăn trầu của bà kia. Cái chổi bà thường luôn tay quét. Cái rế, cái nồi, cái rổ bát, bao giờ cũng chùi cũng xếp gọn gàng. Đến cây cối ngoài vườn cũng nhớ bà, các ngọn mướp cứ ngóc đầu lên chờ đợi được bàn tay tưới tắm. Cái giường bà nằm mà trống vắng buồn thiu, con cóc ở trong gầm cũng như sốt ruột, cứ nhẩy ra rồi lại nhẩy vào.
Vì phải đi thi, Loan không lên huyện thăm bà được. Nó chọn đúng mười quả trứng gà tươi nhất, do con gà mái hoa của nó đẻ – gửi bố mang đi biếu bà. Nó không quên viết gửi bà mấy chữ: Bà yêu quý của cháu.
Bà cứ yên tâm chữa bệnh, mẹ cháu mải làm đồng, cháu tưới vườn và chăm đàn gà đúng như lời bà dặn. Cháu làm bài thi tốt lắm, bà ạ.
Cháu Loan của bà.
Trong thư nó không nói gì về mười quả trứng nó đã gửi biếu bà cả. Nó vốn là đứa trẻ tế nhị. Hôm ấy đúng ngày chủ nhật, bố đón bà ở bệnh viện huyện về. Bà còn xanh lắm, tay phải chống gậy, nhưng bà cười từ ngoài sân cười vào. Loan chạy ra ôm lấy bà, giụi đầu vào ngực áo bà, khóc òa lên. Bà xoa xoa tóc Loan mắng yêu:
– Bố mày! Bà có chết đâu mà khóc! Nín đi, bà cho quà đây….
Loan nắm lấy tay bà, dắt bà vào giường. Bà bảo bố đưa cho bà cái bị. Bà xếp ra hai quả cam, sáu quả chuối và năm quả trứng gà. Bà bảo:
– Đây bà thưởng cho…. Nín đi, nín đi nào!…
Loan ngước nhìn bà, khúc khích cười, nhưng miệng nó cười, mà mắt thì vẫn khóc. Vì nó biết bà đã dành dụm không ăn hết trứng và các thứ quà của nó cùng mọi người gửi biếu bà. Bà ơi, cháu yêu bà, cháu thương bà quá!
(Trích Những truyện hay viết cho thiếu nhi, Vũ Tú Nam (*), NXB Kim Đồng, năm 2019, tr 215-217)
1.Xác định thể loại
2.Xác định chủ đề
3.Xác định nhân vật chính
4.Tìm chi tiết cho thấy Loan là 1 đứa trẻ tế nhị.
5. Tìm chi tiết miêu tả tâm trạng của Loan khi biết tin bà ốm.Từ đó nhân xét tình cảm của Loan dành cho bà.
6.Hành động bà xoa tóc Loan và những lời mắng yêu giúp em hiểu bà là người như thế nào?
7.Tìm phép tu từ được sử dụng trong văn bản>
8. Qua văn bản , em rút ra được những bài học nào trong cách cư xử với người thân trong gia đình.
Chào các em học sinh yêu quý! Hôm nay, cô trò chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu và phân tích ngữ liệu thú vị này để rút ra những bài học bổ ích nhé. Đây là một đoạn trích rất cảm động, tái hiện tình cảm bà cháu thiêng liêng.
Chúng ta sẽ cùng giải quyết từng câu hỏi một cách chi tiết và rõ ràng nhất theo đúng kiến thức Ngữ văn lớp 8.
***
1. Xác định thể loại
Bước 1: Đọc kĩ toàn bộ ngữ liệu để nắm bắt nội dung chính, các yếu tố về nhân vật, cốt truyện, thời gian, không gian.
Bước 2: Đối chiếu với các thể loại văn học đã học ở lớp 8.
- Ngữ liệu kể về một câu chuyện có mở đầu (bà ốm), diễn biến (Loan lo lắng, chăm sóc gián tiếp, bà về), kết thúc (bà cháu đoàn tụ).
- Có các nhân vật cụ thể là Loan, bà, mẹ, bố, bác Xuân.
- Có các sự việc được sắp xếp theo trình tự thời gian.
- Ngữ liệu tập trung khắc họa diễn biến tâm lí, tình cảm của nhân vật Loan và tình cảm gia đình.
Kết quả: Dựa trên các đặc điểm trên, ngữ liệu thuộc thể loại truyện ngắn.
Lý giải: Truyện ngắn là một thể loại tự sự, có dung lượng nhỏ, thường xoay quanh một vài sự việc, một vài nhân vật chính, nhằm khắc họa một khoảnh khắc, một vấn đề hoặc một khía cạnh nào đó của đời sống, thể hiện cảm xúc, tư tưởng của tác giả. Ngữ liệu này đáp ứng đầy đủ các tiêu chí đó.
***
2. Xác định chủ đề
Bước 1: Đọc lại ngữ liệu, xác định đối tượng chính mà câu chuyện muốn nói đến và thông điệp mà câu chuyện truyền tải.
- Câu chuyện xoay quanh nhân vật Loan và bà của em.
- Kể về tình huống bà ốm và quá trình Loan thể hiện sự lo lắng, chăm sóc, yêu thương bà.
- Sau đó là cảnh bà khỏi bệnh và tình cảm bà cháu được thể hiện sâu sắc khi đoàn tụ.
Bước 2: Tổng hợp các ý chính để khái quát thành chủ đề.
Kết quả: Chủ đề của văn bản là tình cảm bà cháu sâu nặng, thiêng liêng và tình yêu thương, sự quan tâm chăm sóc giữa các thành viên trong gia đình.
Lý giải: Chủ đề là nội dung cốt lõi, tư tưởng chính mà tác phẩm muốn gửi gắm. Văn bản này tập trung làm nổi bật tình yêu thương, sự gắn bó không thể tách rời giữa Loan và bà, cũng như sự quan tâm lẫn nhau trong gia đình khi có người thân gặp hoạn nạn.
***
3. Xác định nhân vật chính
Bước 1: Xem xét nhân vật nào xuất hiện xuyên suốt câu chuyện, được miêu tả nhiều nhất về hành động, suy nghĩ, tình cảm.
- Loan là nhân vật được nhắc đến từ đầu đến cuối, mọi sự việc đều xoay quanh Loan hoặc liên quan đến cảm xúc của Loan (Loan giật mình, Loan ít ngủ, Loan thương bà, Loan lo cho bà, Loan nhìn vào đâu cũng thấy thiếu bà, Loan không lên thăm bà được, Loan chọn trứng, Loan viết thư, Loan chạy ra ôm bà, Loan khóc òa, Loan ngước nhìn bà…).
- Nhân vật bà cũng rất quan trọng, là đối tượng tình cảm của Loan, nhưng câu chuyện được kể chủ yếu qua góc nhìn và tâm trạng của Loan.
Kết quả: Nhân vật chính trong câu chuyện là Loan.
Lý giải: Nhân vật chính là nhân vật trung tâm, có vai trò quan trọng nhất trong việc thể hiện chủ đề và nội dung của tác phẩm. Diễn biến tâm lí, hành động của Loan được tác giả tập trung miêu tả sâu sắc, làm nổi bật tình cảm hiếu thảo, yêu thương bà của em.
***
4. Tìm chi tiết cho thấy Loan là 1 đứa trẻ tế nhị.
Bước 1: Xác định ý nghĩa của từ “tế nhị”. Tế nhị nghĩa là khéo léo, cẩn trọng, không thô thiển, biết cân nhắc để không làm mất lòng hoặc gây khó xử cho người khác, đặc biệt trong cách ứng xử và giao tiếp.
Bước 2: Tìm trong văn bản những hành động hoặc suy nghĩ của Loan thể hiện sự khéo léo, kín đáo, không phô trương.
Kết quả: Chi tiết cho thấy Loan là một đứa trẻ tế nhị là: “Trong thư nó không nói gì về mười quả trứng nó đã gửi biếu bà cả. Nó vốn là đứa trẻ tế nhị.“
Lý giải: Việc Loan không kể về món quà (mười quả trứng gà tươi nhất do chính con gà của Loan đẻ) mà mình đã cất công chọn lựa và gửi biếu bà trong bức thư là một biểu hiện rõ nét của sự tế nhị. Em không muốn kể lể công lao, không muốn bà nghĩ rằng em đang khoe khoang hay muốn được đền đáp. Điều đó thể hiện tình cảm của Loan dành cho bà là vô tư, chân thành, xuất phát từ trái tim, không cầu danh lợi hay sự chú ý.
***
5. Tìm chi tiết miêu tả tâm trạng của Loan khi biết tin bà ốm. Từ đó nhận xét tình cảm của Loan dành cho bà.
Bước 1: Tìm các câu văn miêu tả trực tiếp hoặc gián tiếp cảm xúc của Loan khi biết bà ốm và trong những ngày bà nằm viện.
- “Loan giật mình thấy mẹ rơm rớm nước mắt bảo bố và bác Xuân đã cảng bà đi cấp cứu”.
- “Suốt đêm, mẹ và Loan ít ngủ, thương bà, lo cho bà“.
- “Còn Loan thì nhìn vào đâu, sờ vào cái gì cũng thấy thiếu bà“.
- “Cái giường bà nằm mà trống vắng buồn thiu“.
- “Loan chạy ra ôm lấy bà, giụi đầu vào ngực áo bà, khóc òa lên” (khi bà về).
Bước 2: Từ những chi tiết tâm trạng đó, rút ra nhận xét về tình cảm của Loan dành cho bà.
Kết quả:
Các chi tiết miêu tả tâm trạng của Loan khi biết tin bà ốm:
- “Loan giật mình thấy mẹ rơm rớm nước mắt bảo bố và bác Xuân đã cảng bà đi cấp cứu”.
- “Suốt đêm, mẹ và Loan ít ngủ, thương bà, lo cho bà“.
- “Còn Loan thì nhìn vào đâu, sờ vào cái gì cũng thấy thiếu bà. Cái bình vôi ăn trầu của bà kia. Cái chổi bà thường luôn tay quét. Cái rế, cái nồi, cái rổ bát, bao giờ cũng chùi cũng xếp gọn gàng. Đến cây cối ngoài vườn cũng nhớ bà, các ngọn mướp cứ ngóc đầu lên chờ đợi được bàn tay tưới tắm. Cái giường bà nằm mà trống vắng buồn thiu, con cóc ở trong gầm cũng như sốt ruột, cứ nhẩy ra rồi lại nhẩy vào.”
- Khi bà về, Loan “chạy ra ôm lấy bà, giụi đầu vào ngực áo bà, khóc òa lên“.
Nhận xét tình cảm của Loan dành cho bà:
Loan dành cho bà một tình cảm vô cùng sâu nặng, gắn bó, yêu thương tha thiết. Khi bà ốm, Loan không chỉ lo lắng, thương xót mà còn cảm thấy mọi thứ xung quanh đều trống vắng, mất mát khi thiếu vắng bà. Tình yêu thương của Loan không chỉ thể hiện qua lời nói mà còn qua hành động cụ thể (chọn trứng biếu bà, viết thư dặn dò, chăm sóc đàn gà và tưới vườn đúng lời bà dặn). Nỗi nhớ bà thấm đượm vào cả cảnh vật xung quanh trong tâm trí Loan. Khi bà về, em khóc òa vì xúc động, vì mừng tủi, cho thấy tình cảm dồn nén bấy lâu được giải tỏa, khẳng định bà là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em.
***
6. Hành động bà xoa tóc Loan và những lời mắng yêu giúp em hiểu bà là người như thế nào?
Bước 1: Phân tích hành động “xoa xoa tóc” và cụm từ “mắng yêu”.
- “Xoa xoa tóc” là một cử chỉ âu yếm, vỗ về, thể hiện sự trìu mến.
- “Mắng yêu” là một cách nói mà thực chất là thể hiện sự yêu thương, cưng chiều, dỗ dành, không phải mắng mỏ thật lòng.
- Lời nói “Bố mày! Bà có chết đâu mà khóc! Nín đi, bà cho quà đây…” mang ý nghĩa an ủi, dỗ dành, đồng thời cũng có chút hóm hỉnh, lạc quan.
Bước 2: Từ đó, khái quát tính cách và tình cảm của bà.
Kết quả:
Hành động bà xoa tóc Loan và những lời “mắng yêu” (“Bố mày! Bà có chết đâu mà khóc! Nín đi, bà cho quà đây…”) cho thấy bà là một người:
- Rất mực yêu thương, chiều chuộng Loan: Cử chỉ xoa tóc là hành động âu yếm, lời “mắng yêu” là cách bà thể hiện sự quan tâm, muốn dỗ dành, an ủi cháu ngừng khóc.
- Tâm lý, tinh tế: Bà hiểu rằng Loan khóc vì lo lắng và mừng tủi, nên bà dùng lời lẽ vừa hóm hỉnh, vừa kiên quyết (nhưng đầy tình cảm) để Loan nín khóc. Bà cũng nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý của Loan bằng cách hứa cho quà.
- Lạc quan, kiên cường: Dù vừa ốm dậy, sức khỏe còn yếu (“còn xanh lắm, tay phải chống gậy”), nhưng bà vẫn giữ được tinh thần vui vẻ, không muốn cháu phải quá buồn bã vì mình. Câu nói “Bà có chết đâu mà khóc!” thể hiện sự mạnh mẽ, không bi lụy.
- Giàu tình cảm, chu đáo: Bà đã dành dụm phần quà của mình để chia cho cháu, cho thấy bà luôn nghĩ đến Loan dù trong hoàn cảnh ốm đau.
***
7. Tìm phép tu từ được sử dụng trong văn bản
Bước 1: Nhớ lại các phép tu từ đã học ở lớp 8 (so sánh, nhân hóa, ẩn dụ, hoán dụ, điệp ngữ…).
Bước 2: Đọc kĩ từng câu văn, đoạn văn để tìm các hình ảnh, cách diễn đạt đặc biệt.
Kết quả: Trong văn bản có sử dụng phép tu từ nhân hóa và so sánh.
- Nhân hóa:
- “đàn gà cứ ngơ ngác cả ra” (gán tính cách con người “ngơ ngác” cho loài vật).
- “cây cối ngoài vườn cũng nhớ bà” (gán cảm xúc con người “nhớ” cho cây cối).
- “các ngọn mướp cứ ngóc đầu lên chờ đợi được bàn tay tưới tắm” (gán hành động và tâm trạng con người “ngóc đầu”, “chờ đợi” cho cây mướp).
- So sánh:
- “con cóc ở trong gầm cũng như sốt ruột, cứ nhẩy ra rồi lại nhẩy vào” (so sánh con cóc với người sốt ruột).
Lý giải:
- Phép nhân hóa giúp cho các con vật, cây cối trở nên gần gũi, có cảm xúc và suy nghĩ như con người, qua đó thể hiện sâu sắc hơn nỗi nhớ, sự trống vắng của Loan khi bà vắng nhà. Nó làm tăng tính biểu cảm, sinh động cho câu văn.
- Phép so sánh giúp hình ảnh trở nên cụ thể, gợi cảm hơn, làm cho người đọc dễ hình dung và cảm nhận được sự trống vắng, hiu quạnh trong căn nhà khi bà vắng mặt, đến nỗi cả con cóc cũng trở nên bồn chồn, sốt ruột.
***
8. Qua văn bản, em rút ra được những bài học nào trong cách cư xử với người thân trong gia đình.
Bước 1: Tổng hợp các hành động, tình cảm của Loan và bà trong câu chuyện.
- Loan lo lắng, thương bà khi bà ốm.
- Loan thể hiện sự quan tâm bằng hành động cụ thể (chăm sóc gà, tưới vườn, biếu trứng).
- Loan tế nhị, không khoe khoang.
- Bà yêu thương cháu, giữ quà cho cháu, dỗ dành cháu.
- Tình cảm gia đình là sự chia sẻ, đồng cảm trong khó khăn.
Bước 2: Khái quát những hành vi, thái độ tích cực mà chúng ta nên học tập để ứng xử trong gia đình.
Kết quả: Qua văn bản này, chúng ta có thể rút ra những bài học quý giá trong cách cư xử với người thân trong gia đình:
- Yêu thương và quan tâm: Cần luôn dành tình yêu thương, sự quan tâm, chăm sóc chu đáo cho những người thân yêu, đặc biệt là ông bà, cha mẹ khi họ ốm đau, già yếu. Sự quan tâm chân thành là liều thuốc tinh thần quý giá.
- Hiếu thảo, chu đáo: Thể hiện lòng hiếu thảo không chỉ bằng lời nói mà còn bằng những hành động cụ thể, thiết thực như giúp đỡ việc nhà, chăm sóc vật nuôi, thực hiện đúng lời dặn dò của người lớn.
- Tinh tế và tế nhị: Học cách ứng xử khéo léo, tế nhị, không khoe khoang hay làm tổn thương người khác. Biết cách thể hiện tình cảm một cách chân thành, không vụ lợi.
- Trân trọng tình cảm gia đình: Gia đình là tổ ấm, là nơi chúng ta tìm thấy sự bình yên và nguồn động viên lớn nhất. Hãy biết trân trọng, vun đắp và gìn giữ những tình cảm tốt đẹp đó.
- Chia sẻ và đồng cảm: Luôn đồng cảm, chia sẻ niềm vui nỗi buồn với các thành viên trong gia đình. Cùng nhau vượt qua khó khăn, mang lại niềm vui và hạnh phúc cho nhau.
Lý giải: Những bài học này được rút ra từ chính những hành động, lời nói và tâm trạng của các nhân vật trong câu chuyện, đặc biệt là tình cảm giữa Loan và bà. Đây là những giá trị đạo đức cơ bản, nhân văn mà mỗi chúng ta cần có để xây dựng một gia đình hạnh phúc, ấm áp.
***
Hy vọng phần giải đáp chi tiết này sẽ giúp các em hiểu rõ hơn về văn bản và cảm nhận được những giá trị sâu sắc mà tác phẩm mang lại nhé!
1. Xác định thể loại:
Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn thiếu nhi, một tác phẩm văn học nghị sự với đề tài gia đình, thể hiện tình cảm yêu thương của con cháu dành cho người lớn tuổi trong gia đình.
2. Xác định chủ đề:
Chủ đề của văn bản là tình cảm gia đình thiêng liêng và sự quan tâm, chia sẻ giữa các thành viên trong gia đình, đặc biệt là tình cảm của con cháu đối với bà trong lúc bà ốm yếu.
3. Xác định nhân vật chính:
Nhân vật chính của văn bản là Loan – một đứa trẻ hiền lành, tế nhị và giàu cảm xúc, luôn quan tâm, nhớ nhung và yêu quý bà của mình.
4. Chi tiết cho thấy Loan là 1 đứa trẻ tế nhị:
+ Trong thư, Loan không nhắc đến mười quả trứng gà mà nó đã chọn cẩn thận để biếu bà, mà chỉ viết “Bà yêu quý của cháu”.
+ Sự chu đáo, tinh tế của Loan còn thể hiện qua việc lựa chọn “đúng mười quả trứng gà tươi nhất” từ con gà mái hoa, cho thấy con luôn để ý đến những gì tốt nhất cho bà.
5. Chi tiết miêu tả tâm trạng của Loan khi biết tin bà ốm – Nhận xét tình cảm của Loan dành cho bà:
+ Khi đi học về, Loan “giật mình” khi thấy mẹ rơm rớm nước mắt, cho thấy sự bất ngờ, lo lắng và cảm xúc bồi hồi trước tin xấu về tình trạng sức khỏe của bà.
+ Sau đó, Loan “nhìn vào đâu, sờ vào cái gì cũng thấy thiếu bà” và luôn nhớ nhung từng vật dụng quen thuộc của bà như cái bình vôi ăn trầu, cái chổi, cái giường…
→ Từ đó, có thể nhận xét rằng Loan vô cùng yêu thương và trân trọng bà, cảm xúc nhớ nhung ấy càng làm nổi bật tình cảm sâu đậm, ấm áp mà con dành cho người bà.
6. Hành động bà xoa tóc Loan và lời mắng yêu:
+ Khi gặp lại con sau thời gian xa cách do ốm, bà xoa tóc Loan và nói: “Bố mày! Bà có chết đâu mà khóc! Nín đi, bà cho quà đây…”.
→ Hành động và lời nói của bà cho thấy bà là người dịu dàng, gần gũi, hài hước và biết an ủi con ngay cả trong hoàn cảnh ốm yếu. Bà không chỉ quan tâm đến sức khỏe của mình mà còn luôn dặn dò, lo lắng cho con, tạo nên bầu không khí ấm áp, thân tình trong gia đình.
7. Tìm phép tu từ được sử dụng trong văn bản:
+ Phép nhân hóa: Các đồ vật trong nhà và vườn được nhân hóa để thể hiện sự thiếu vắng của bà, ví dụ như “các ngọn mướp cứ ngóc đầu lên chờ đợi được bàn tay tưới tắm” và “cái giường bà nằm mà trống vắng buồn thiu”.
→ Phép tu từ này giúp tăng tính cảm xúc và làm cho không gian trong câu chuyện trở nên sống động, gợi lên nỗi nhớ thương của Loan.
8. Bài học rút ra trong cách cư xử với người thân trong gia đình:
+ Tình cảm gia đình được thể hiện qua những hành động chăm sóc, lo lắng khi người thân ốm yếu. Dù chỉ là những vật dụng quen thuộc hay những lời dặn dò nhỏ nhặt, chúng lại là kỷ niệm quý giá thể hiện tình cảm sâu sắc. Cách Loan lựa chọn quà biếu, viết lời gửi yêu thương cho thấy sự tinh tế, biết lắng nghe và tôn trọng những điều người lớn dặn dò. Mỗi thành viên trong gia đình, dù là cha, mẹ hay người thân, đều cần biết lắng nghe, chia sẻ và quan tâm đến nhau, đặc biệt là khi có người gặp khó khăn.
→ Qua đó, văn bản nhắc nhở chúng ta rằng, tình cảm gia đình là điều quý giá nhất, cần được vun đắp, trân trọng và chăm sóc mỗi ngày.