Em hãy tả một người em mới gặp lần đầu mà em ấn tượng nhất Giúp mình với ạ
Em hãy tả một người em mới gặp lần đầu mà em ấn tượng nhất
Giúp mình với ạ
Các con hãy mở Sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 5 tập 1 (hoặc tập 2 tùy theo bài tập được giao) ra nhé. Chúng ta sẽ cùng nhau làm bài tập: “Tả một người em mới gặp lần đầu mà em ấn tượng nhất”.
Để làm tốt bài tập này, chúng ta cần đi qua từng bước như sau:
Bước 1: Tìm hiểu yêu cầu đề bài và lựa chọn đối tượng miêu tả.
* Đề bài yêu cầu chúng ta “tả một người em mới gặp lần đầu mà em ấn tượng nhất”.
* “Tả”: Nghĩa là chúng ta cần dùng lời văn để khắc họa hình ảnh, hoạt động, tính cách của người đó sao cho người đọc có thể hình dung ra được.
* “Người mới gặp lần đầu”: Điều này có nghĩa là chúng ta sẽ tả một người mà trước đây mình chưa từng quen biết, có thể là một người hàng xóm mới chuyển đến, một người trên đường, một nhân viên trong cửa hàng, hoặc một người trong một sự kiện nào đó.
* “Ấn tượng nhất”: Đây là yếu tố quan trọng nhất. Chúng ta không tả một người bất kỳ, mà phải là người để lại cho em nhiều suy nghĩ, cảm xúc đặc biệt, khiến em nhớ mãi. Cái ấn tượng này có thể đến từ ngoại hình, cử chỉ, lời nói, hành động, hoặc cả thái độ của người đó.
Bây giờ, các con hãy suy nghĩ xem trong những lần gặp người lạ mà mình có ấn tượng, ai là người khiến em nhớ nhất? Đó có thể là:
* Một cô bán hàng rong với nụ cười hiền hậu và cách nói chuyện ngọt ngào.
* Một chú công nhân lao động vất vả nhưng luôn tươi cười.
* Một bác bảo vệ tốt bụng đã giúp em tìm lại đồ vật bị rơi.
* Một người bạn nhỏ mới quen trong công viên với đôi mắt lém lỉnh.
Hãy chọn ra một người mà em cảm thấy có nhiều điều để kể nhất.
Bước 2: Lập dàn ý chi tiết cho bài văn.
Một bài văn tả người thường có 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.
* Mở bài:
* Giới thiệu chung về người em mới gặp và em gặp người đó trong hoàn cảnh nào.
* Nêu lên ấn tượng ban đầu của em về người đó.
* Ví dụ: “Trong một lần đi chơi công viên cùng bố mẹ, em đã gặp một người bác mà em vô cùng ấn tượng.”
* Thân bài: Đây là phần chính để chúng ta miêu tả chi tiết. Chúng ta sẽ miêu tả theo trình tự hoặc kết hợp các yếu tố:
* Tả ngoại hình:
* Vóc dáng: Cao, thấp, gầy, mập.
* Khuôn mặt: Tròn, trái xoan, phúc hậu, có nét gì đặc biệt (ví dụ: đôi mắt sáng, nụ cười tươi, mái tóc…).
* Trang phục: Ăn mặc như thế nào, có gì khác biệt, có gọn gàng, sạch sẽ không.
* Cử chỉ, điệu bộ: Cách đi đứng, nói năng, làm việc, nét mặt khi vui, khi buồn…
* Tả tính cách, hành động, lời nói (điều khiến em ấn tượng nhất):
* Hành động cụ thể: Người đó đã làm gì khiến em nhớ mãi? Có thể là giúp đỡ ai đó, nói một câu chuyện thú vị, thể hiện sự quan tâm…
* Lời nói: Giọng nói thế nào? Nói những gì? Có gì đặc biệt trong cách nói chuyện?
* Thái độ, cử chỉ: Sự quan tâm, yêu thương, sự kiên nhẫn, sự vui vẻ, sự nhiệt tình…
* Cảm xúc của em khi quan sát người đó: Em cảm thấy thế nào khi nhìn thấy họ? Vui, buồn, ngưỡng mộ, cảm phục…?
* Chúng ta nên chọn miêu tả những chi tiết nổi bật, có sức gợi tả, gợi cảm để làm cho người đọc hình dung rõ hơn về người đó.
* Kết bài:
* Nêu lại cảm xúc, suy nghĩ của em về người đó.
* Mong ước của em (nếu có).
* Ví dụ: “Người bác ấy đã để lại trong em một ấn tượng thật đẹp. Em mong sẽ có dịp gặp lại bác lần nữa.”
Bước 3: Viết bài văn dựa vào dàn ý.
Sau khi có dàn ý, chúng ta sẽ bắt đầu viết thành bài văn hoàn chỉnh. Các con chú ý sử dụng các biện pháp tu từ như so sánh, nhân hóa (nếu phù hợp) để bài văn thêm sinh động nhé.
Ví dụ minh họa:
Giả sử chúng ta chọn miêu tả “Cô bán bánh rán trên vỉa hè”.
* Mở bài:
Em còn nhớ như in chiều hôm ấy, trên con đường quen thuộc tan học về, em bắt gặp một cô bán bánh rán trên vỉa hè. Cô không phải là người em quen từ trước, nhưng cô đã để lại trong em một ấn tượng thật đẹp.
* Thân bài:
Cô chừng ngoài bốn mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn, gầy gầy. Khuôn mặt cô không được xinh đẹp lắm, nhưng đôi mắt thì sáng và lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền hậu. Mái tóc cô búi gọn gàng, điểm vài sợi bạc. Cô mặc một chiếc áo nâu sờn cũ, quần vải sẫm màu, trông có vẻ lam lũ.
Điều khiến em ấn tượng nhất ở cô là đôi bàn tay thoăn thoắt. Cô thoăn thoắt gói từng chiếc bánh nóng hổi, khéo léo làm sao. Cô không chỉ bán hàng cho khách mà còn thường xuyên cúi xuống nói chuyện với những em bé qua đường, ánh mắt trìu mến, nụ cười tươi rói. Có lần, em thấy một em bé làm rơi tiền, cô đã nhặt lên, hỏi han rồi trả lại cho em bé một cách ân cần. Giọng cô nói nhỏ nhẹ, ấm áp, khiến ai nghe cũng cảm thấy dễ chịu. Em để ý thấy có vài chiếc bánh hơi méo mó, có lẽ là do cô làm vội, nhưng cô vẫn bán với giá như bao chiếc bánh khác, không hề phân biệt.
Em đã mua một chiếc bánh rán từ cô. Bánh nóng giòn, thơm lừng mùi bột và đường. Ăn chiếc bánh ấy, em cảm thấy như đang ăn cả sự ấm áp, chân thành từ đôi bàn tay cô.
* Kết bài:
Cô bán bánh rán ấy tuy lam lũ, vất vả nhưng lại mang trong mình một tấm lòng thật đáng quý. Em thầm mong cô luôn khỏe mạnh và bán đắt hàng. Hình ảnh cô và nụ cười hiền hậu của cô sẽ mãi còn trong tâm trí em.
Các con thấy đó, khi chúng ta tập trung vào những chi tiết cụ thể, đặc biệt là những điều khiến mình cảm động hoặc ngưỡng mộ, bài văn sẽ trở nên sinh động và ý nghĩa hơn rất nhiều.
Các con hãy vận dụng những gợi ý này để hoàn thành bài tập của mình nhé. Nếu có bất kỳ câu hỏi nào, đừng ngần ngại hỏi cô nhé! Chúc các con làm bài tốt!
Ngày hôm qua, lúc cùng bố mẹ đi chơi ở công viên, em đã gặp một người nghệ sĩ đường phố. Dù đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng chú ấy đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc.
Chú ấy là một người đàn ông trưởng thành với dáng người cao ráo và hơi gầy. Mái tóc của chú ấy có màu nâu nhạt, xoăn nhẹ bồng bềnh lãng tử – rất giống với tưởng tượng của em về những người nghệ sĩ. Khuôn mặt chú ấy góc cạnh và có sống mũi cao. Dường như chú ấy là một người con lai thì phải. Ấn tượng nhất là đôi mắt nâu sâu thẳm và chất chứa nỗi buồn của chú ấy. Khi chơi đàn piano, đôi mắt chú ấy nhìn về phía xa xăm vô định. Như là chú ấy đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, mặc kệ tất cả những điều xung quanh. Những ngón tay của chú ấy nhảy múa trên phím đàn điệu nghệ đến khiến người xem phải trầm trồ. Tất cả khiến em tin rằng chú ấy là một nghệ sĩ piano thực thụ. Dù chú không mặc bộ vest lịch lãm, không biểu diễn trên sân khấu rộng lỡn thì cũng chẳng chút nào ảnh hưởng đến chú cả.
Mãi đến lúc về nhà, vẻ ngoại hình lãng tử và có chút gì đấy buồn bã của người nghệ sĩ piano đường phố kia vẫn khiến em nhớ mãi. Em rất mong sẽ được gặp chú ấy thêm lần nữa. Lúc ấy, em sẽ tiến lại và xin phép được biết tên của người nghệ sĩ này.
Chiều hôm nay, em đã cùng chị đi dạo ở công viên gần nhà. Ở đó, em dã gặp một người thợ nặn tò he rất đặc biệt.
Người thợ ấy là một người đàn ông đã đứng tuổi. Nhìn mái tóc lấm tấm sợi bạc, cùng khôn mặt có nhiều vết chân chim ở khóe mắt, em đoán rằng ông ấy cũng đã bước qua tuổi tứ tuần. Nước da của bác ấy có màu ngăm đen vì sương gió. Đôi bàn tay gầy lộ rõ những khớp xương rất linh hoạt và khéo léo. Điều đặc biệt nhất, có lẽ là người thợ ấy là một người khuyết tật, phải ngồi trên xe lăn. Đôi chân của bác ấy bị che lại bởi một chiếc chăn mỏng. Phần lưng dài hơi cong xuống, khiến bác ấy trông thêm phần khắc khổ. Nổi bật trên khuôn mặt trải đầy gió sương ấy, là đôi mắt đen sáng ngời ánh lên niềm tin vào cuộc sống, và nụ cười hiền lành luôn hé trên môi. Bất kì bạn nhỏ nào tiến lại gần, dù chỉ xem chứ không mua, bác ấy cũng mỉm cười hiền từ giới thiệu từng món tò he. Em và chị đã tiến lại, nhờ bác nặn cho hai chú chó con thật đáng yêu. Chỉ mới thoáng qua vài câu trò chuyện, mà bác ấy đã nặn xong rồi. Chú chó nhỏ được làm từ bột trông đáng yêu và sống động như thật vậy. Bác ấy thật sự là một người nghệ nhân tuyệt vời. Khi trời sập tối, người thợ nặn tò he thu gom đồ đạc của mình cho vào cốp, rồi đủng đỉnh đẩy bánh xe đi về một hướng khác.
Trên đường về nhà, em vẫn nhớ mãi về người thợ nặn tò he vừa mới gặp. Tài năng và nghị lực của bác ấy khiến em vô cùng kính nể. Và bản thân em cũng vì thế mà càng thêm động lực để cố gắng hơn mỗi ngày.