Hãy đóng vai nhân vật người em kể lại sự tích trầu cau ( giúp em với đang cần để…
Cô đã nhận được câu hỏi của một bạn về bài tập đóng vai nhân vật người em kể lại “Sự tích trầu cau”. Đây là một dạng bài rất hay, giúp các em rèn luyện khả năng nhập vai và kể chuyện sáng tạo. Đừng lo lắng nhé, để chuẩn bị cho bài thi sắp tới, cô sẽ hướng dẫn chi tiết từng bước để chúng ta cùng nhau hoàn thành bài tập này một cách tốt nhất!
A. HƯỚNG DẪN CÁCH LÀM BÀI
Để làm tốt dạng bài này, chúng ta cần đi theo các bước sau:
Bước 1: Xác định ngôi kể và giọng điệu
- Ngôi kể: Chúng ta sẽ dùng ngôi thứ nhất, xưng “tôi”. Nhân vật “tôi” ở đây chính là người em tên Tân.
- Giọng điệu: Cần thể hiện đúng tâm trạng của nhân vật. Ban đầu là vui vẻ, hạnh phúc. Khi biến cố xảy ra thì tủi thân, buồn bã, tuyệt vọng. Cuối cùng là sự thanh thản, hóa thân vào một kiếp sống mới.
Bước 2: Xây dựng dàn ý chi tiết
Một bài văn kể chuyện luôn cần có 3 phần rõ ràng. Với vai người em, chúng ta sẽ triển khai như sau:
1. Mở bài:
- Giới thiệu về bản thân: Tôi là Tân.
- Giới thiệu về gia đình hạnh phúc của mình, đặc biệt là tình cảm sâu đậm, gắn bó không rời với người anh trai song sinh tên Lang. Kể về việc hai anh em giống nhau như đúc.
2. Thân bài:
Đây là phần trọng tâm, các em cần kể lại các sự việc chính theo dòng cảm xúc của nhân vật “tôi” (Tân).
- Sự kiện 1: Anh trai lấy vợ. Ban đầu tôi rất vui mừng vì gia đình có thêm người, chị dâu cũng rất mực yêu thương tôi. Tình cảm ba người vẫn rất hòa thuận.
- Sự kiện 2: Biến cố ập đến. Kể lại buổi chiều định mệnh. Do trời tối, anh Lang đi làm về trước đã nhầm lẫn tôi với chị dâu đang ở trong nhà. Khi tôi về, anh tỏ thái độ giận dữ, nghi ngờ.
- Sự kiện 3: Nỗi oan và sự ra đi. Cảm xúc của tôi lúc đó: bàng hoàng, đau đớn, tủi thân vì bị anh trai hiểu lầm. Lòng tự trọng bị tổn thương, tôi quyết định bỏ nhà ra đi để chứng minh sự trong sạch của mình.
- Sự kiện 4: Cái chết hóa đá. Kể lại hành trình đi trong vô định, mệt mỏi, kiệt sức. Tôi gục bên bờ suối, khóc thương cho số phận và tình anh em tan vỡ. Cuối cùng, tôi chết đi và hóa thành một tảng đá vôi trắng xóa.
3. Kết bài:
- Kể về sự đoàn tụ sau khi chết: Anh Lang và chị dâu đi tìm tôi, lần lượt chết theo và hóa thành cây cau, dây trầu. Ba chúng tôi lại được quấn quýt bên nhau.
- Nêu ý nghĩa của câu chuyện: Sự tích về trầu, cau, và vôi từ đó mà ra, trở thành biểu tượng cho tình nghĩa anh em keo sơn, tình vợ chồng sắt son, thắm đỏ.
B. BÀI LÀM THAM KHẢO (Dạng rút gọn để thi)
Tên tôi là Tân. Từ thuở lọt lòng, tôi đã có một người anh trai song sinh tên là Lang. Chúng tôi giống nhau như hai giọt nước, lớn lên bên nhau chẳng mấy khi rời, tình cảm sâu đậm tựa chân với tay. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi trong tình yêu thương vô bờ của cha mẹ.
Thế rồi cha mẹ lần lượt qua đời, hai anh em tôi nương tựa vào nhau mà sống. Cho đến ngày anh Lang lấy vợ, một người con gái nết na, xinh đẹp. Tôi đã vô cùng mừng rỡ vì gia đình có thêm người, thêm tiếng cười. Chị dâu cũng rất mực yêu thương tôi, tình cảm ba người chúng tôi vẫn vẹn nguyên, hòa thuận.
Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Bi kịch ập đến vào một buổi chiều tối định mệnh. Hôm ấy, tôi đi làm đồng về muộn hơn thường lệ. Vừa bước vào nhà, tôi đã thấy anh Lang ngồi im lặng, gương mặt sa sầm. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, giận dữ. Tôi bàng hoàng không hiểu chuyện gì. Thì ra, lúc nãy trời tối, anh đã nhầm chị dâu là tôi. Giờ thấy tôi về, anh lại nghĩ tôi đi đâu về muộn, để chị dâu phải chịu tiếng oan. Lời mắng của anh như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim non nớt của tôi. Tủi thân, đau đớn và thất vọng, tôi quyết định bỏ nhà ra đi.
Tôi cứ đi, đi mãi trong đêm tối, nước mắt lưng tròng. Tôi chỉ muốn đi thật xa để không còn phải thấy ánh mắt nghi ngờ của anh trai nữa. Cuối cùng, tôi kiệt sức và gục xuống bên một bờ suối lạ. Trong cơn tuyệt vọng, tôi khóc cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Thân xác tôi dần hóa thành một tảng đá vôi trắng xóa.
Ở nơi chín suối, tôi thấy anh Lang vì ân hận đã đi tìm tôi, cũng chết gục bên tảng đá và hóa thành cây cau vươn thẳng lên trời. Chị dâu không thấy chồng về cũng đi tìm, rồi gục chết bên cây cau, hóa thành dây trầu quấn quýt.
Thế là, dẫu trải qua bi kịch, cuối cùng ba chúng tôi lại được đoàn tụ bên nhau mãi mãi. Câu chuyện của chúng tôi về sau được người đời gọi là “Sự tích trầu cau”, trở thành biểu tượng cho tình nghĩa anh em keo sơn, tình vợ chồng thủy chung, son sắt.
Chúc các em ôn tập tốt và đạt kết quả cao trong kỳ thi nhé
Tôi tuy là một tảng đá vôi nhưng cuộc đời của tôi lại rất dài. Tôi không phải là một tảng đá vôi bình thường như bao tảng đá khác. Bỏi vì xưa kia tôi chính là một con người.
Hồi đó, nhà họ Cao chúng tôi có hai anh em. Tôi và anh của tôi. Chúng tôi giống nhau như đúc, đến nỗi người ngoài không thể phân biệt được ai là anh, ai là em. Hai anh em tôi hơn nhau một tuổi và rất thương yêu, quý trọng nhau. Những tháng năm được sống vui vầy bên cha mẹ, bên người anh ruột thịt là những ngày tháng hạnh phúc nhất trong đời tôi. Nhưng những ngày tháng êm đềm ấy không cùng tôi suốt cuộc đời. Khi hai anh em tôi mới mười bảy, mười tám tuổi thì cha mẹ chúng tôi đều lần lượt qua đời. Từ đó, chúng tôi lại càng yêu quý nhau hơn trước.
Không được cha mẹ dạy dỗ cho nữa, tôi và anh tôi đến xin học tại ông thầy họ Lưu. Chúng tôi đều cố gắng chăm chỉ học hành nên được thầy Lưu yêu như con. Thầy Lưu có một người con gái, tuổi chừng mười sáu, mười bảy rất xinh đẹp, dịu dàng, con gái trong vùng ít ai sánh kịp. Từ khi hai anh em tôi đến học, cô gái có vẻ quấn quýt với hai anh em chúng tôi lắm. Một hôm, nhà nấu cháo, cô gái múc một bát cháo và một đôi đũa mời chúng tôi ăn. Cầm bát cháo từ tay cô gái, tôi nghĩ: “Anh mình lớn hơn mình, vì vậy mình phải nhường cho anh ăn trước mới phải.”. Nghĩ vậy, tôi bèn mời anh ăn trước. Sau đó, anh tôi đã lấy cô gái làm vợ. Việc mời ãn cháo chính là một cái cớ để cô gái phân biệt được chúng tôi ai là anh, ai là em. Cũng từ khi anh tôi lấy vợ, tôi cảm thấy rằng tình cảm anh em giữa chúng tôi hình như không được thắm thiết như trước nữa thì phải. Tôi buồn lắm nhưng anh tôi vẫn vô tình không để ý đến. Một buổi chiều nọ, anh và chị dâu đã đi vắng, tôi ngồi trước cửa và nhìn ra khu rừng xa xa. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy mình là đồ thừa trong cái gia đình nhỏ bé, hạnh phúc này. Vừa tủi thân, lại cảm thấy thật cô đơn, tôi vùng đứng dậy ra đi. Tôi cứ đi mãi, đi mãi đến khi rừng già ở trước mắt. Theo con đường mòn, tôi đi thẳng vào rừng. Trời đã tối, trăng đã lên cao. Tôi đi mải miết cho tới khi gặp một con suối rộng, nước sâu và xanh biếc trong rừng. Không thể lội qua được, tôi đành ngồi nghỉ bên bờ. Tôi đã khóc, khóc nhiều lắm. Đêm đã khuya, sương lạnh rơi xuống mỗi lúc một nhiều. Những giọt sương cứ thấm dần, thấm dần vàò da thịt tôi. Cuối cùng tôi đã chết mà vẫn ngồi trơ trơ, biến thành tảng đá vôi như bây giờ. Tôi có ngờ đâu, anh tôi về nhà, không thây tôi đâu bèn vội vàng đi tìm nhưng không nói cho ai biết cả. Cũng theo con đường tôi đã đi. Anh cũng tới được con suối rộng, nước xanh biếc đang chảy cuồn cuộn dưới ánh trăng vàng. Không lội qua được nữa, anh tôi bèn ngồi xuống, tựa lưng vào tảng đá bên bờ suối. Anh có ngờ đâu tảng đá ấy chính là đứa em ruột thịt của mình. Anh cứ ngồi đấy gọi tên tôi, những giọt sương từ cành lá rơi lã chã xuỏng vai áo anh, thấm vào da thịt anh. Anh tôi đã ngất đi và chết cứng, biến thành một cái cây không cành mọc thẳng lên bên tảng đá. Cái cây cứ rì rào, rì rào, tán lá trên cao như nói lời xin lỗi muộn màng. Anh ơi, em sẵn sàng tha thứ cho anh bởi vì chúng ta là ruột thịt của nhau, chính em phải nói lời xin lỗi với anh. Tôi chỉ muốn hét thật to lên như vậy. Nhưng đâu còn thời gian nữa, giờ đây, tôi đã biến thành tảng đá. Đá thì làm sao nói được.
Xem thêm: Những câu nói về tình yêu hay và ý nghĩa nhất
Dân trong vùng gọi tôi là đá vôi, anh tôi là cây cau còn người chị dâu là cây trầu
Ở nhà, chị dâu tôi chẳng thấy chồng đâu, cũng chẳng thấy em đâu bèn tất tả đi tìm. Bước thấp, bước cao. Cuối cùng chị cũng tới được con suối trong rừng. Cũng như anh em tôi, không lội qua được, chị đành ngồi lại bên bờ tựa lưng vào cái cây. Chị ơi, cái cây chị đang tựa vào chính là chồng của chị đấy. Tôi rất muốn nói cho chị biết điều đó. Chị dâu tôi cứ ngồi đấy, than khóc, vật vã. Chưa đầy nửa đêm, chị đã mình gầy xác ve, thân dài lêu nghêu biến thành cây leo cuốn chặt lấy cây không cành, về sau, chuyện chúng tôi đến tai mọi người, ai nấy đểu thương xót. Dân trong vùng gọi tôi là đá vôi, anh tôi là cây cau còn người chị dâu là cây trầu. Tôi cũng rất mong rằng bây giờ cũng sẽ có những tình cảm anh em vợ chổng gắn bó như chúng tôi đâ
CHÚC BẠN THI TỐT
cho mình 5sao nhé