Hãy viết bài văn chia sẻ cảm xúc của em về bài thơ sau.
Sang năm con lên bảy
San…
Sang năm con lên bảy
Sang năm con lên bảy
Cha đưa con đến trường
Giờ con đang lon ton
Khắp sân vườn chạy nhảy
Chỉ mình con nghe thấy
Tiếng muôn loài với con. Mai rồi con lớn khôn
Chim không còn biết nói
Gió chỉ còn biết thổi
Cây chỉ còn là cây
Đại bàng chẳng về đây
Đậu trên cành khế nữa
Chuyện ngày xưa, ngày xửa
Chỉ là chuyện ngày xưa. Đi qua thời ấu thơ
Bao điều bay đi mất
Chỉ còn trong đời thật
Tiếng người nói với con
Hạnh phúc khó khăn hơn
Mọi điều con đã thấy
Nhưng là con giành lấy
Từ hai bàn tay con.
(Vũ Đình Minh)
Hôm nay, cô trò mình sẽ cùng nhau giải một bài tập rất hay, đó là viết bài văn chia sẻ cảm xúc về bài thơ “Sang năm con lên bảy”. Đây là một bài thơ giàu cảm xúc, nói về tình cha con và những bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Để làm tốt bài văn này, chúng ta sẽ đi theo từng bước thật cụ thể và chi tiết nhé.
Bước 1: Tìm hiểu đề bài
Trước hết, các em cần đọc kỹ đề bài. Đề bài yêu cầu gì nào?
– Thể loại: Văn biểu cảm (chia sẻ cảm xúc, suy nghĩ).
– Nội dung: Cảm xúc của em về bài thơ “Sang năm con lên bảy”.
– Yêu cầu chính: Các em cần nói lên được những rung động, suy ngẫm của bản thân khi đọc bài thơ. Đó có thể là sự đồng cảm với người con, sự thấu hiểu tấm lòng người cha, hay những suy tư về tuổi thơ và sự trưởng thành.
Bước 2: Tìm ý và cảm xúc cho bài văn
Đây là bước quan trọng nhất. Các em hãy đọc lại bài thơ thật chậm, vừa đọc vừa suy ngẫm và trả lời các câu hỏi cô gợi ý dưới đây. Hãy ghi lại tất cả những cảm xúc, hình ảnh hiện ra trong đầu em nhé.
Khổ thơ 1: “Sang năm con lên bảy… Tiếng muôn loài với con”
– Hình ảnh “con đang lon ton khắp sân vườn chạy nhảy” gợi cho em cảm giác gì?
(Gợi ý: Cảm giác về một thế giới tuổi thơ thật hồn nhiên, trong sáng, đầy ắp niềm vui và sự sống động).
– Chi tiết “Chỉ mình con nghe thấy / Tiếng muôn loài với con” có gì đặc biệt?
(Gợi ý: Đây là thế giới diệu kỳ, đầy tưởng tượng của trẻ thơ. Khi còn bé, chúng ta có thể trò chuyện với cỏ cây, chim muông. Đó là một đặc ân của tuổi thơ).
=> Cảm xúc chính ở khổ này: Vui sướng, yêu mến, trân trọng thế giới tuổi thơ trong trẻo, diệu kỳ.
Khổ thơ 2: “Mai rồi con lớn khôn… Chỉ là chuyện ngày xưa”
– Tác giả dùng những hình ảnh đối lập nào so với khổ 1? (“Chim không còn biết nói”, “Cây chỉ còn là cây”).
– Những hình ảnh này gợi cho em cảm xúc gì khi nghĩ về sự trưởng thành?
(Gợi ý: Cảm giác tiếc nuối, bâng khuâng, một chút buồn man mác. Khi lớn lên, tâm hồn ta không còn bay bổng như trước, thế giới mất đi màu sắc thần tiên).
– Cụm từ “Chỉ là chuyện ngày xưa” nhấn mạnh điều gì?
(Gợi ý: Sự xa cách, sự khẳng định rằng những điều kỳ diệu của tuổi thơ đã lùi vào quá khứ, không thể quay lại).
=> Cảm xúc chính ở khổ này: Bâng khuâng, nuối tiếc về những điều đã mất khi ta lớn lên.
Khổ thơ 3: “Đi qua thời ấu thơ… Từ hai bàn tay con”
– Khi “bao điều bay đi mất”, thế giới của người con còn lại gì?
(Gợi ý: “đời thật” và “tiếng người nói với con”. Thế giới thực tế, không còn mộng mơ).
– Câu thơ “Hạnh phúc khó khăn hơn / Mọi điều con đã thấy” nói lên quy luật nào của cuộc sống?
(Gợi ý: Khi trưởng thành, hạnh phúc không dễ dàng có được như khi còn nhỏ. Phải nỗ lực, phải đối mặt với thử thách mới có được hạnh phúc).
– Hai câu cuối “Nhưng là con giành lấy / Từ hai bàn tay con” là lời nhắn nhủ gì của người cha?
(Gợi ý: Đây là lời động viên, khích lệ đầy tin tưởng. Dù cuộc đời khó khăn, nhưng con hoàn toàn có thể tự mình tạo dựng hạnh phúc bằng chính sức lao động, trí tuệ và nghị lực của mình).
=> Cảm xúc chính ở khổ này: Từ sự suy ngẫm về thực tế cuộc đời đến niềm tin tưởng, lạc quan vào bản lĩnh của con người.
Bước 3: Lập dàn ý chi tiết
Sau khi đã có ý và cảm xúc, chúng ta sẽ sắp xếp chúng vào một dàn ý hoàn chỉnh theo bố cục ba phần.
A. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Vũ Đình Minh và bài thơ “Sang năm con lên bảy”.
– Nêu cảm xúc chung, ấn tượng sâu sắc nhất của em khi đọc bài thơ (ví dụ: bài thơ như một lời tâm tình nhẹ nhàng mà sâu lắng của người cha, đã gợi lên trong em bao suy ngẫm về tuổi thơ và hành trình trưởng thành).
B. Thân bài:
Triển khai các cảm xúc đã tìm được ở Bước 2.
– Luận điểm 1: Cảm xúc vui sướng, yêu mến trước thế giới tuổi thơ trong trẻo, thần tiên được vẽ ra trong bài thơ.
+ Phân tích những hình ảnh “lon ton chạy nhảy”, “nghe thấy tiếng muôn loài”…
+ Bày tỏ sự đồng cảm, thấy hình ảnh của chính mình trong đó.
– Luận điểm 2: Cảm xúc bâng khuâng, nuối tiếc khi những mộng mơ của tuổi thơ dần phai nhạt theo năm tháng.
+ Phân tích sự đối lập: “Chim không còn biết nói”, “Cây chỉ còn là cây”…
+ Bày tỏ sự ngậm ngùi khi nhận ra quy luật của thời gian, rằng ai rồi cũng phải lớn lên và từ giã thế giới mộng mơ ấy.
– Luận điểm 3: Sự thấu hiểu và xúc động trước lời nhắn nhủ đầy tin yêu của người cha về cuộc sống trưởng thành.
+ Phân tích sự chuyển biến từ “thời ấu thơ” sang “đời thật”.
+ Nhấn mạnh ý nghĩa của hai câu thơ cuối: “Nhưng là con giành lấy / Từ hai bàn tay con”. Đây không phải là sự bi quan, mà là niềm tin vào nghị lực và khả năng tự tạo dựng hạnh phúc của người con.
+ Bày tỏ sự biết ơn, trân trọng tình cảm của người cha.
C. Kết bài:
– Khẳng định lại giá trị của bài thơ đối với bản thân em.
– Liên hệ với bản thân: Em học được điều gì từ bài thơ? (Ví dụ: Trân trọng những ngày tháng tuổi thơ tươi đẹp, đồng thời chuẩn bị hành trang để vững bước vào đời, tự mình xây đắp tương lai).
Bước 4: Viết bài văn hoàn chỉnh (Bài tham khảo)
Dựa vào dàn ý trên, các em hãy bắt tay vào viết. Cô sẽ viết một bài văn mẫu để các em tham khảo cách diễn đạt và liên kết ý nhé.
Bài làm
Trong kho tàng thi ca Việt Nam, có những bài thơ nhẹ nhàng như một lời tâm tình mà lại đủ sức lay động trái tim biết bao thế hệ độc giả. Với em, “Sang năm con lên bảy” của nhà thơ Vũ Đình Minh chính là một bài thơ như thế. Từng vần thơ giản dị, mộc mạc đã rót vào tâm hồn em những cảm xúc sâu lắng về một miền tuổi thơ tươi đẹp và cả những suy ngẫm về hành trình lớn khôn của mỗi con người.
Mở đầu bài thơ, thế giới tuổi thơ hiện ra thật trong trẻo, đáng yêu qua hình ảnh đứa con lên bảy “đang lon ton / Khắp sân vườn chạy nhảy”. Không gian ngập tràn ánh sáng và niềm vui ấy thật quen thuộc, khiến em bất giác mỉm cười nhớ về chính mình của những ngày thơ bé. Và điều kỳ diệu nhất của thế giới ấy là khi đứa trẻ có thể giao cảm với vạn vật: “Chỉ mình con nghe thấy / Tiếng muôn loài với con”. Tâm hồn trẻ thơ là một khu vườn bí mật, nơi cỏ cây biết hát, chim muông biết trò chuyện. Đọc những vần thơ này, lòng em dâng lên một niềm vui sướng, một sự trân trọng vô ngần dành cho những năm tháng hồn nhiên, được sống trọn vẹn trong thế giới tưởng tượng đầy màu sắc ấy.
Thế nhưng, dòng chảy thời gian chẳng chờ đợi một ai. Niềm vui và sự trong trẻo của khổ thơ đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một nỗi niềm bâng khuâng, nuối tiếc ở khổ thơ tiếp theo. Người cha nhìn con và biết rằng “Mai rồi con lớn khôn”. Khi ấy, phép màu sẽ biến mất. “Chim không còn biết nói”, “Gió chỉ còn biết thổi”, “Cây chỉ còn là cây”. Những hình ảnh đối lập đầy xót xa ấy như một lời khẳng định về quy luật nghiệt ngã của sự trưởng thành. Thế giới không thay đổi, chỉ có tâm hồn con người không còn khả năng nhìn thấy sự diệu kỳ của nó nữa. Những câu chuyện cổ tích sẽ “chỉ là chuyện ngày xưa”. Em cảm nhận rõ sự ngậm ngùi, man mác buồn của người cha khi biết rằng con mình sắp phải từ giã thế giới thần tiên để bước vào một thế giới khác.
Và rồi, khi “đi qua thời ấu thơ”, thế giới đó là “đời thật” với “tiếng người nói với con”. Cuộc sống không còn là khu vườn mộng mơ, mà là một hành trình với nhiều thử thách, nơi “Hạnh phúc khó khăn hơn”. Lời thơ của người cha thật thẳng thắn nhưng không hề bi quan. Bởi ngay sau đó, ông đã trao cho con niềm tin và vũ khí mạnh mẽ nhất để bước vào đời. Đó là lời nhắn nhủ đầy yêu thương và tin tưởng: “Nhưng là con giành lấy / Từ hai bàn tay con”. Hạnh phúc không còn là món quà sẵn có, mà là thành quả của sự nỗ lực, của lòng dũng cảm và nghị lực. Người cha không che giấu những khó khăn của cuộc đời, mà dạy con cách đối mặt và tự mình kiến tạo tương lai. Hai câu thơ cuối cùng vang lên thật mạnh mẽ, đĩnh đạc, thắp lên trong lòng em ngọn lửa của niềm tin và hy vọng. Em vô cùng xúc động và biết ơn tấm lòng của người cha.
Bài thơ đã khép lại nhưng những dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong tâm trí em. “Sang năm con lên bảy” không chỉ là lời tâm sự của một người cha, mà còn là tiếng lòng của tất cả những ai đã, đang và sẽ đi qua tuổi thơ. Bài thơ nhắc nhở em hãy biết trân trọng từng khoảnh khắc tươi đẹp của hiện tại, đồng thời cũng chuẩn bị hành trang vững vàng để tự tin bước vào đời, tự mình “giành lấy” hạnh phúc từ chính đôi tay mình.
Bước 5: Đọc lại và chỉnh sửa
Sau khi viết xong, các em đừng quên đọc lại bài văn của mình một lần nữa nhé. Hãy kiểm tra xem có lỗi chính tả, lỗi dùng từ hay câu văn đã mạch lạc, trôi chảy chưa để bài làm của mình được hoàn hảo nhất.
Chúc các em làm bài thật tốt
Gửi bạn
Bài thơ Sang năm con lên bảy của Vũ Đình Minh đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc về tuổi thơ, sự trưởng thành, và ý nghĩa của cuộc sống. Bài thơ dẫn dắt em qua hình ảnh của một đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ, say mê khám phá thế giới xung quanh, từ tiếng chim, tiếng gió đến cây cỏ trong vườn. Những âm thanh ấy không chỉ là tiếng nói của thiên nhiên mà còn là tiếng nói của tuổi thơ – một khoảng thời gian trong trẻo, khi con người dễ dàng cảm nhận và gắn kết với mọi điều bình dị quanh mình.
Càng đọc bài thơ, em càng cảm nhận sự đối lập giữa thế giới ấu thơ tràn đầy phép màu và thế giới thực tế của người trưởng thành. Khi lớn lên, ta dần mất đi khả năng lắng nghe tiếng chim, không còn thấy cây cối sống động, và cả những câu chuyện cổ tích cũng chỉ còn là ký ức xa xôi. Bài thơ gợi cho em một nỗi buồn nhẹ nhàng, như khi nhận ra những điều tươi đẹp trong cuộc sống không còn nguyên vẹn như xưa.
Tuy vậy, bài thơ không chỉ mang đến cảm giác tiếc nuối mà còn khích lệ một sự trưởng thành mạnh mẽ và tự lập. Cuối bài thơ, tác giả nhắn nhủ rằng hạnh phúc là điều khó khăn hơn so với những giấc mơ thời ấu thơ, nhưng cũng là thứ mà ta có thể giành lấy bằng chính sự nỗ lực và đôi tay của mình. Đó là thông điệp mà em thấy rất quý giá – rằng dù có mất đi sự trong sáng của tuổi thơ, chúng ta vẫn có thể tạo ra hạnh phúc cho chính mình.
Như vậy, Sang năm con lên bảy không chỉ là lời nhắc nhở về sự quý giá của những năm tháng tuổi thơ, mà còn là bài học về việc chấp nhận sự trưởng thành và xây dựng hạnh phúc từ chính cuộc sống của mình. Em thấy bài thơ thật giản dị nhưng sâu sắc, và em biết rằng mình sẽ ghi nhớ mãi thông điệp này trong hành trình trưởng thành của bản thân.
( có vẻ hơi ngắn a )