Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

hãy viết văn biểu cảm về người thân KHÔNG CHÉP MẠNG DÀI NHA

hãy viết văn biểu cảm về người thân
KHÔNG CHÉP MẠNG
DÀI NHA

hãy viết văn biểu cảm về người thân
KHÔNG CHÉP MẠNG
DÀI NHA
Hỏi bởi: Như Quỳnh
3 câu trả lời
▲ 4
Chào các em học sinh yêu quý của cô! Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau chinh phục một đề bài rất thú vị trong phân môn Văn biểu cảm: viết văn bản biểu cảm về người thân. Đây là cơ hội để các em thể hiện tình cảm chân thành, sâu sắc của mình dành cho những người quan trọng nhất trong cuộc đời.

Cô biết có nhiều bạn còn băn khoăn, chưa biết bắt đầu từ đâu, viết gì cho hay. Đừng lo lắng, cô trò mình sẽ cùng nhau từng bước một, dựa trên kiến thức đã học trong Sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 7 nhé!

Bước 1: Hiểu rõ yêu cầu đề bài

Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ đề bài yêu cầu gì. Đề bài là: “hãy viết văn biểu cảm về người thân”.

* “Viết văn biểu cảm”: Nghĩa là bài viết của chúng ta phải thể hiện được tình cảm, cảm xúc của người viết. Không chỉ kể lại sự việc, miêu tả hình ảnh mà quan trọng là phải bộc lộ tâm tư, suy nghĩ, rung động.
* “Về người thân”: Đối tượng biểu cảm của chúng ta là một người thân trong gia đình. Người thân có thể là ông bà, cha mẹ, anh chị em, cô dì chú bác, cậu mợ…

Vậy, mục đích của bài viết là gì? Chính là để bày tỏ tình yêu thương, sự kính trọng, lòng biết ơn, hay bất kỳ cảm xúc nào mà các em dành cho người thân của mình.

Bước 2: Lựa chọn đối tượng biểu cảm

Để bài viết thêm sâu sắc và cụ thể, chúng ta cần chọn ra một người thân mà các em thực sự yêu quý và có nhiều kỷ niệm, ấn tượng.

* Hãy suy nghĩ xem ai là người đã có ảnh hưởng lớn đến em? Ai là người em luôn muốn chia sẻ mọi điều? Ai là người em cảm thấy ấm áp và an toàn khi ở bên?
* Có thể là mẹ, người luôn tần tảo, hy sinh vì con cái.
* Có thể là bố, người trụ cột vững chãi, luôn yêu thương và bảo vệ gia đình.
* Có thể là ông bà, người mang đến những câu chuyện cổ tích, những bài học quý giá từ quá khứ.
* Cũng có thể là anh/chị, người bạn đồng hành, người chia sẻ niềm vui nỗi buồn.
* Hoặc thậm chí là một người họ hàng xa nhưng có tình cảm đặc biệt với em.

Cô gợi ý, hãy chọn người mà em có nhiều kỷ niệm nhất hoặc người mà em có thể nhớ lại những chi tiết, hình ảnh cụ thể để viết. Ví dụ, nếu chọn mẹ, em có thể nhớ về đôi bàn tay mẹ, giọng nói của mẹ, những bữa cơm mẹ nấu…

Bước 3: Tìm ý và xác định tình cảm chủ đạo

Sau khi đã chọn được người thân, chúng ta cần xác định xem mình muốn bày tỏ tình cảm gì là chủ đạo.

* Nếu là mẹ: Tình yêu thương, lòng biết ơn, sự ngưỡng mộ vì sự hy sinh, tần tảo.
* Nếu là bố: Sự kính trọng, niềm tự hào về sự mạnh mẽ, che chở.
* Nếu là ông bà: Tình yêu kính, sự trân trọng những lời dạy bảo, hoài niệm về tuổi thơ.
* Nếu là anh/chị: Tình cảm yêu quý, sự gắn bó, đôi khi là chút giận hờn vu vơ nhưng sau đó lại yêu thương nhiều hơn.

Hãy ghi lại những ý tưởng, những hình ảnh, những kỷ niệm mà các em nghĩ đến khi nhắc về người đó.

* Ví dụ, nếu chọn mẹ:
* Hình ảnh: Đôi bàn tay mẹ chai sần vì lao động, nụ cười hiền hậu, mái tóc điểm bạc.
* Âm thanh: Giọng nói ru con, tiếng gọi thân thương.
* Hành động: Chăm sóc em từng miếng ăn, giấc ngủ; lo lắng khi em ốm; dạy em làm bài; động viên em khi vấp ngã.
* Kỷ niệm: Bữa cơm mẹ nấu ngon nhất, lần mẹ đưa em đi học ngày đầu tiên, mẹ ôm em khi em buồn.
* Cảm xúc của em: Yêu thương, biết ơn, đôi khi có lỗi với mẹ, mong mẹ luôn khỏe mạnh.

Bước 4: Lập dàn ý chi tiết

Một bài văn biểu cảm cần có cấu trúc rõ ràng để người đọc dễ theo dõi và cảm nhận tình cảm của em. Theo Sách giáo khoa, bài văn biểu cảm thường có ba phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

a. Mở bài:

* Giới thiệu về người thân mà em sẽ biểu cảm.
* Nêu lên tình cảm chung của em đối với người đó.
* Có thể mở bài bằng một câu hỏi tu từ, một lời bộc bạch trực tiếp hoặc một hình ảnh ấn tượng.

* Ví dụ:
* (Trực tiếp) “Trong trái tim em, có một người luôn hiện hữu, đó là mẹ.”
* (Câu hỏi tu từ) “Ai là người em yêu quý và kính trọng nhất trên đời này?”
* (Hình ảnh) “Nắng sớm mai len lỏi qua khung cửa, gợi cho em nhớ về hình ảnh người bà thân thương của em.”

b. Thân bài:

Đây là phần quan trọng nhất, nơi em đi sâu vào biểu cảm. Thân bài có thể chia thành nhiều đoạn văn, mỗi đoạn tập trung vào một khía cạnh, một kỷ niệm, một hình ảnh cụ thể.

* Đoạn 1: Miêu tả hình ảnh, đặc điểm của người thân.
* Tập trung vào những chi tiết ngoại hình, cử chỉ, giọng nói… gợi lên cảm xúc của em.
* Sử dụng các biện pháp tu từ (ẩn dụ, so sánh, nhân hóa…) để làm cho hình ảnh thêm sinh động.

* Ví dụ (về mẹ): “Mẹ em có lẽ không phải là người phụ nữ đẹp nhất, nhưng với em, mẹ là người đẹp nhất. Đôi bàn tay mẹ, tuy không còn mềm mại, mịn màng mà đã chai sần vì bao năm tháng làm việc vất vả, lại là đôi bàn tay ấm áp nhất, chở che cho em suốt cuộc đời. Nụ cười của mẹ, đôi khi có chút mệt mỏi nhưng luôn ẩn chứa sự bao dung và tình yêu thương vô bờ bến.”

* Đoạn 2: Nêu lên những kỷ niệm, những việc làm cụ thể của người thân dành cho em.
* Chọn những kỷ niệm tiêu biểu, có ý nghĩa sâu sắc với em.
* Kể lại câu chuyện một cách chân thực, cảm động.
* Kết hợp miêu tả với bộc lộ cảm xúc.

* Ví dụ (về mẹ): “Em còn nhớ như in cái ngày em bị sốt cao, toàn thân nóng ran, miệng lắp bắp không thành lời. Mẹ đã thức trắng đêm bên em, đôi bàn tay mẹ lau đi những giọt mồ hôi lạnh, đôi mắt mẹ dõi theo từng hơi thở của em. Giọng mẹ thì thầm những lời động viên, xoa dịu nỗi sợ hãi trong em. Chính tình yêu thương ấy đã giúp em mau chóng khỏe lại.”

* Đoạn 3: Biểu lộ suy nghĩ, tình cảm của em đối với người thân.
* Từ những hình ảnh, kỷ niệm trên, em suy nghĩ gì? Cảm thấy thế nào?
* Thể hiện lòng biết ơn, sự kính trọng, tình yêu thương, sự hối tiếc (nếu có).
* Có thể đặt mình vào vị trí của người thân để hiểu và thông cảm hơn.

* Ví dụ (về mẹ): “Nhìn thấy mẹ ngày càng có nhiều tóc bạc, em thấy lòng mình trĩu nặng. Em biết rằng mỗi sợi tóc bạc ấy là bao nhiêu nỗi lo toan, bao nhiêu giọt mồ hôi mẹ đã đổ xuống vì chúng em. Em ước gì mình có thể quay ngược thời gian, để không còn làm mẹ phải phiền lòng vì những chuyện nhỏ nhặt nữa.”

c. Kết bài:

* Khẳng định lại tình cảm của em đối với người thân.
* Có thể bày tỏ mong ước, lời hứa của em đối với người thân.
* Kết bài có thể thể hiện niềm hy vọng, sự tin tưởng vào tương lai.

* Ví dụ:
* (Khẳng định) “Mẹ ơi, mẹ là tất cả của con. Con yêu mẹ thật nhiều!”
* (Lời hứa) “Con hứa sẽ cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.”
* (Mong ước) “Em mong mẹ sẽ luôn mạnh khỏe, vui vẻ để cùng gia đình mình đi qua bao nhiêu năm tháng nữa.”

Bước 5: Viết bài

Dựa trên dàn ý đã lập, chúng ta bắt đầu viết bài.

* Ngôn ngữ: Sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh, cảm xúc. Tránh dùng từ ngữ sáo rỗng, chung chung. Hãy dùng những từ ngữ, hình ảnh cụ thể, chân thật nhất của em.
* Biện pháp tu từ: Khuyến khích sử dụng các biện pháp tu từ như so sánh, ẩn dụ, nhân hóa, điệp ngữ, câu hỏi tu từ… để bài văn thêm sinh động và giàu sức gợi.
* Cảm xúc: Quan trọng nhất là sự chân thành trong tình cảm. Hãy viết bằng cả trái tim mình. Đừng ngại bày tỏ những cảm xúc thật nhất của em.
* Trình bày: Viết chữ rõ ràng, sạch sẽ. Bài viết cần có đoạn mở bài, thân bài, kết bài rõ ràng.

Bước 6: Chỉnh sửa bài viết

Sau khi viết xong, các em cần đọc lại bài viết của mình.

* Kiểm tra lỗi chính tả, ngữ pháp.
* Xem lại cách diễn đạt đã trôi chảy, mạch lạc chưa.
* Tình cảm đã được thể hiện rõ ràng, sâu sắc chưa.
* Có thể nhờ bạn bè hoặc người thân đọc giúp để góp ý.

Bây giờ, cô sẽ thử viết một đoạn thân bài mẫu dựa trên dàn ý và những gợi ý trên, để các em hình dung rõ hơn nhé.

Bài làm ví dụ (chỉ là một phần nhỏ để minh họa)

“Mẹ em là một người phụ nữ rất bình dị, không có gì quá nổi bật nhưng lại là người có ý nghĩa lớn lao nhất đối với em. Đôi bàn tay mẹ, thứ mà em đã quen thuộc từ khi còn bé, giờ đây không còn là những ngón tay thon dài, mềm mại như thuở đôi mươi. Chúng đã gầy guộc, xương xẩu và chai sần vì bao năm tháng làm lụng vất vả, là minh chứng cho sự tần tảo, hy sinh thầm lặng của mẹ. Nhưng chính đôi bàn tay ấy lại là đôi bàn tay ấm áp nhất, là cái ôm vỗ về an ủi mỗi khi em vấp ngã, là bàn tay dịu dàng lau đi những giọt nước mắt khi em buồn.

Em còn nhớ, có lần em bị ốm nặng, sốt cao mãi không hạ. Cả đêm mẹ thức trắng bên giường bệnh của em, đôi mắt mẹ đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng trong đó vẫn ánh lên sự lo lắng, yêu thương vô bờ. Mẹ không quản ngại việc chạy đôn chạy đáo tìm thuốc, sắc thuốc, quạt cho em. Giọng mẹ lúc ấy dù khàn đặc vì mệt nhưng vẫn dịu dàng, thủ thỉ những lời động viên, an ủi, làm em cảm thấy bớt đau đớn và sợ hãi. Chính tình yêu thương bao la của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh để em vượt qua cơn bệnh hiểm nghèo ấy. Đã bao lần em tự hỏi, sao mẹ có thể yêu thương con cái đến vậy, yêu thương đến quên cả bản thân mình?”

Các em thấy đó, khi chúng ta viết về một người thân, điều quan trọng là phải đi vào những chi tiết cụ thể, chân thực. Đừng ngại ngần chia sẻ những rung động, những suy nghĩ thật lòng của mình.

Bây giờ, các em hãy dành thời gian suy nghĩ và bắt tay vào viết bài của mình nhé. Cô tin rằng mỗi bài viết của các em sẽ là một món quà ý nghĩa dành tặng cho những người thân yêu. Nếu có bất kỳ câu hỏi nào, đừng ngần ngại hỏi cô nhé! Chúc các em làm bài tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 2

Bài văn năm ngoái của mik

Biểu cảm về mẹ 

Bản cây nhà lá vườn =)

                                     “Cả cuộc đời Mẹ một nắng hai sương

                                      Lặng lẽ bước trên đường dù mưa gió

                                      Bởi thương con…Mẹ lần mò vượt khó

                                      Dù gian truân vàng võ chẳng nao lòng”

 Mỗi người chúng ta có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi để trở về, đó chính là gia đình. Nhắc đến gia đình, không thể nào không nhắc đến hình ảnh người mẹ thân yêu tần tảo sớm hôm, vất vả lo cho gia đình, lo cho con thơ từng miếng ăn giấc ngủ. Mẹ cũng có lúc mềm yếu, mệt mỏi, nhưng đối với con cái lại bất chấp tất cả để hi sinh,dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Mẹ yêu thương con cái vô bờ bến, tình cảm mà mẹ dành cho con luôn là tình cảm thiêng liêng, sâu nặng nhất mà không có một bài văn hay bài thơ nào có thể tả xiết.Và thật may mắn biết bao khi tôi là đứa trẻ được lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ, được mẹ bảo bọc, chở che…

Mẹ tôi năm nay đã ngoài 40 tuổi, cái nét trẻ trung xinh đẹp thuở nào của mẹ đã nhòa đi theo năm tháng khi phải vùi mình vào những ngày làm việc tận tụy, vất vả để lo cho gia đình, cho con cái. Mẹ đã từng có một mái tóc dài đen mượt rất đẹp, nhưng theo thời gian, mái tóc ấy đã lác đác thêm vài sợi tóc bạc trắng muốt.Và cả gương mặt phúc hậu của mẹ ngày nào giờ cũng đã hiện rõ lên những nếp nhăn của tuổi tác… Phải chăng đó chính là dấu ấn của thời gian? Tôi có cảm giác thời gian đã và đang đánh dấu lên con người mẹ những vất vả, khổ nhọc, và tất cả đều vì tôi, vì tôi mẹ mới sẵn sàng hi sinh, đi làm vất vả một nắng hai sương như vậy để lo cho tôi một cuộc sống đầy đủ, nuôi tôi trưởng thành. Cả đôi mắt đen láy sâu thẳm của mẹ dường như đã nói lên rằng tình thương của mẹ dành cho tôi là vô tận, mẹ thương tôi và đã rất nhiều lần rơi lệ vì tôi chưa ngoan, ko vâng lời mẹ. Đôi mắt ấy đã luôn dõi theo tôi khi tôi đặt từng bước chân chập chững trên con đường học tập của mình, nó luôn chứa đựng một niềm hi vọng về một tương lai tươi sáng cho đứa con thơ… Và tôi yêu nhất là đôi bàn tay của mẹ, đôi bàn tay gầy gò rám nắng sương đã bồng bế tôi khi tôi mới vừa chào đời, đôi bàn tay lam lũ đã đút từng thìa cháo bột cho tôi ăn khi tôi được đầy 6 tháng tuổi. Bên cạnh đó, tôi yêu biết bao nụ cười của mẹ, nụ cười ấm áp chứa đựng muôn vàn yêu thương từ mẹ luôn là nguồn động lực tích cực để tôi cố gắng vươn lên, vượt qua nhưng khó khăn và thử thách.

Mẹ tôi là một người phu nữ hiền từ và dịu dàng, khi tôi mắc lỗi, mẹ không la mắng mà luôn sẵn sàng chỉ bảo tận tình và giúp tôi sửa sai. Mẹ luôn dạy cho tôi những bài học ý nghĩa. Tôi nhớ lúc tôi còn nhỏ có lần mẹ bảo tôi: “Con phải cố gắng học thật giỏi để sau này có tương lai thì mới có được cuộc sống hạnh phúc!” …Nhưng dường như khi ấy tôi quá non nớt và ngây thơ, ko thể hiểu được hết ý nghĩa và tầm quan trọng của câu nói ấy, những lời nói vô giá của mẹ chỉ thoáng qua trong tâm trí tôi chốc lát rồi lại được thay thế bằng những ý nghĩ háo hức, ham chơi về việc đi chơi và thả diều  cùng đám bạn.Vì thế tôi chủ quan,  không màng tới việc học hành hay chuẩn bị gì cho kì kiểm tra cô giáo đã dặn mà chỉ lo đi chơi . Kết quả là lần kiểm tra ấy tôi bị điểm kém mà trước giờ tôi chưa từng gặp, tôi vô cùng hối hận vì sự ham chơi, không vâng lời của mình. Khi biết chuyện, mẹ tôi có vẻ buồn nhưng vẫn an ủi và khuyên nhủ tôi, mẹ khen tôi vì đã biết nhận ra cái sai và bảo tôi hãy rút kinh nghiệm để đừng mắc phải lần nữa. Tôi rất biết ơn vì mẹ luôn thứ tha cho những lỗi lầm đáng trách của mình.Và mẹ còn là người soi lối mở đường cho tôi, giúp tôi học hành thật tốt, trở thành học sinh giỏi thực sự.Không chỉ vậy, mẹ còn là một người phụ nữ giàu tình yêu thương, mẹ luôn dành thời gian quan tâm tới tôi, lo lắng chăm sóc cho tôi mỗi khi tôi bị ốm. Khi ấy tôi có cảm giác như lúc nhỏ, được mẹ yêu thương, vỗ về như thuở còn bé…

Tình yêu thương và tất cả sự hi sinh của mẹ dành cho tôi đôi lúc khiến tôi cảm thấy áy náy vì quá xa xỉ… Mẹ đã có thể dành nhiều thời gian hơn để lo cho bản thân thay vì chỉ lo tất bật đi làm tần tảo sớm hôm để có thể cho tôi ăn học đầy đủ, được như bạn như bè. Và mẹ cũng đã có thể mua những món đồ mà mẹ thích thay vì chi tiền vào những đòi hỏi, ham thích nhất thời của tôi…Tôi luôn thấy áy náy khi nhắc về mẹ, vì nó làm tôi chợt nhận ra rằng tôi đã chẳng thể làm được  điều gì cho mẹ, tôi đã chẳng thể phụ giúp mẹ việc gì, tôi cũng đã chẳng thể gửi tặng mẹ một niềm vui đơn giản bằng một lời chúc thật ý nghĩa vào ngày của mẹ, vậy mà đôi lần tôi còn khiến mẹ buồn thêm. Tôi cảm thấy mình không xứng đáng, tôi nhận thấy rằng mình đã chưa từng dành ra một chút thời gian để suy ngẫm về những mất mát và hi sinh mà mẹ đã phải chịu, tôi đã luôn dang tay ra đón nhận tất cả tình yêu thương và sự che chở của mẹ như một lẽ tự nhiên mà không nghĩ đến mình đã làm được gì cho mẹ và sẽ báo đáp công ơn của mẹ thế nào.Từ tận đáy lòng tôi muốn thốt lên lời xin lỗi mẹ, xin lỗi mẹ vì đã bao lần khiến mẹ buồn, xin lỗi mẹ vì đã không thấu hiểu được lòng mẹ…

                                           “Con dẫu lớn vẫn là con của mẹ

                                             Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”

Mẹ yêu ơi, mẹ biết không? Mẹ đã đánh đổi quá nhiều, mẹ đã đổi cả cuộc đời, mẹ chấp nhận những vất vả, khó nhọc để lo cho con khôn lớn, cho con một cuộc sống ấm no,hạnh phúc, giúp cho con có một tương lai tươi sáng hơn, thế  mà mẹ lại không đòi hỏi bất kì sự báo đáp nào. Công lao trời biển của mẹ con sẽ mãi không thể nào quên! Cảm ơn mẹ vì đã dành cho con tình yêu thương vô bờ bến! Cảm ơn mẹ đã luôn bên cạnh, là chỗ dựa vững chắc và là người soi đường chỉ lối cho cuộc đời con. Trên bước đường con đi sẽ không thể nào thiếu vắng được hình bóng của mẹ! Con hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, làm theo những lời mẹ đã dạy bảo, trở thành một học sinh giỏi, một công dân tốt có ích cho xã hội. Cả cuộc đời con là mẹ, nên chỉ mong sao mẹ sẽ mãi bên con để con có thể đền đáp công ơn sinh thành và để con có thể quan tâm đến mẹ, yêu thương mẹ trọn đời! Và sau cùng, con chỉ muốn nói rằng: “con yêu mẹ!”- người phụ nữ vĩ đại của lòng con!

Tái bút

\(@huongthuy\)

Học tốt.

 

 

 

    

Trả lời bởi:
▲ 2

*Bạn tham khảo nha*

*Dàn ý

1. Mở bài:

+ Giới thiệu về người thân

+ Người đó đối với mình như thế nào

2. Thân bài:

+ Miêu tả bao quát và chi tiết:

– Hình dáng

– Mặt, tóc

+ Tính cách

+ Tình cảm của mình với ngưới đó

+ Tình cảm của người đó với mình

+ Cảm xúc, kỉ niệm của mình và người thân

3. Kết bài:

+ Ý nghĩa quan trọng khi cần người thân bên cạnh

+ Tình cảm của mình về người thân của mình

*Bài tham khảo 

Trong vũ trụ này có rất nhiều cái đẹp, nào là ngôi sao, nào là các hành tinh lấp lánh. Nhưng vẫn soi sáng, lấp lánh nhất chính là người mẹ trên trái đất này. Mẹ là người mà tôi luôn tự hào nhất, tự hỏi mẹ làm bằng gì mà dịu dàng, hiền hậu, tốt bụng. Ngây thơ như vậy mẹ tôi không thương tôi mới lạ. Mẹ ngày nào cũng khuyên tôi học bài, làm bài, nếu có bài không hiểu thì hỏi mẹ. Mẹ giống như một cuốn sách giáo án để “chép” bài, để soạn bài vậy. Người không thể thiếu trong gia đình này, mẹ chính là người ở vị trí cao nhất trong lòng tôi. 

Bàn tay dịu dàng, nhẹ nhàng đưa tôi qua những dòng thời gian ấm áp. Được che phủ bởi tình thương yêu của lòng mẹ, trái tim mẹ đã sưởi ấm tôi trong những thời gian đông lạnh. Người mẹ sẽ ra sao nếu con mình không hiểu ra rằng, người mẹ yêu nhất bây giờ chính là ta. Cuộc đời mỗi người được sống chính là nhờ chúa trời, nhờ cả mẹ mới được sống. Họ là những người thiêng liêng, cao cả nhất mà tôi từng nghĩ đến. Cuộc đời này thiếu mẹ, tôi thà rằng chết còn hơn phải sống. Sống để làm gì? Sống chỉ sống trong cô độc, hối hận về việc làm khi làm cho mẹ buồn, vậy thôi. Nói như nào thì nói, mẹ vẫn luôn mong con mình được sống bình an, trọn vẹn cõi đời của mình.

Ngày qua ngày, mỗi lúc mẹ lại già đi, cuộc sống mẹ gần như sắp kết thúc. Nhưng kỉ niệm giữa tôi và mẹ vẫn không thay đổi, vẫn nhớ ngày nào mẹ dắt tôi đi học, dắt tôi đi chơi. Giờ nhớ lại, lòng tôi xao xuyến, thấy có lỗi vì những lần làm cho mẹ buồn. Sau này, khi tôi lớn lên, tương lai tôi luôn mong đợi đó là được làm cho mẹ cười, mẹ vui. Cuộc sống tôi không bao giờ thành đạt khi không có mẹ. 

Mẹ yêu – hai tiếng con dành riêng cho mẹ, chỉ có mẹ mới được nhận dòng chữ này, và con sẽ mãi mãi nhớ mẹ cho dù mẹ sẽ đi xa con. Con không giận mẹ vì việc đó đâu, con luôn tha thứ cho mẹ như mẹ đã tha thứ cho con vậy. Mẹ cứ yên tâm đi khi không còn sức lực. Trên đời này con vẫn sống, sống cho cuộc đời con và cả mẹ. Mẹ sẽ là người mà con luôn nhớ đến, cảm ơn mẹ đã cho con được sống trên cuộc đời này.
nếu hay thì cho mik xin hay nhất nhoa

Trả lời bởi: vietlesang

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo